📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Phải học cách quên

1 trả lời, 718 lượt xem — Trang 1 / 1
Chợt nhận ra, một thứ con người rất nên phải học, đó là cách để Quên.
 Những khoảng nhớ nhiều muộn phiền, những ký ức dày đặc nỗi buồn, những không cam tâm, những chưa thỏa nguyện.

 Quên để có thể chấp nhận từ bỏ.
 Những lỗi lầm, những bạc bẽo, những tổn thương, những nỗi đau nhận về từ một ai đó bất kỳ. 

Quên cũng là một dạng thức khác của vị tha.

Dĩ nhiên là không hề dễ dàng một chút nào, nhất là khi trí nhớ cứ làm việc hiệu quả ngoài mong đợi. Nhưng phải cố học lấy, trước hết là để chính mình nguôi ngoai hết thảy những tiếc nhớ, mệt mỏi, hoài nghi. Để sớm nhẹ lòng.

Dám quên, là đã bước dần về phía thanh thản.

 Thì tự nhắc mình phải cố gắng vậy!
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng quên LT nha tỷ, em còn chưa tới Paris nửa.
Nói đến quên, vị tha, buông xả...LT nhớ câu chuyện nghe trong bài giảng của vị sư.
 
Ông kể hồi còn trẻ học trong trường cao cấp Phật học, hôm đó đến trễ nên lớp đầy người, 1 người bạn mới gọi to:
- Ê đen, mi mới tới hả?
Lúc đó ông giận ghê lắm, vì ngoại hình ông đen, lại lùn. Giữa bao nhiêu người lại gọi là đen, không gọi sai nhưng bực mình lắm. Ông kể nguyên ngày đó ông không học vô, chỉ thấy tức trong lòng.
Và cả tuần sau cũng không quên được. Cho tới khi ông tự nghiền ngẫm để buông bỏ những điều bực mình. Giờ ông và người bạn ngày xưa đều là tiến sĩ Phật học, chức vụ cao quý cả.
 
LT ngẫm thấy lý do ta hay nhớ những chuyện không nên nhớ, vì ta bị tổn thương. Ta cảm thấy bị xúc phạm...Nên cứ nhớ và bực mình mãi.
Với người kkhác, cách bỏ qua, tha thứ...ra sao thì LT không rõ.
Cách của LT thì AQ 1 tẹo, tức luôn nhẩm trong lòng, mình nghĩ đến, mình buồn bực, ăn không ngon, nhăm nhó...và chỉ 1 mình gánh chịu, còn cái kẻ kia có thèm đau như mình đâu. Họ cứ phơi phới trong lòng, và đôi khi thích thú khi mình cứ dằn vặt. Nên nhờ nghĩ vậy mà bỏ qua nhiều cái bực mình.
 
 
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0