Lời 2:
Từ một hôm tôi chợt mất em, đời bỗng dưng buồn bả chi lạ
Gửi hồn theo mây trời lãng du, gọi tên em đâu người yêu dấu
Từ một hôm không còn có em, lòng bỗng như một sớm sương mù
Để từ nay không còn có em, đành coi như ai đó phụ tình
Rồi một hôm khi đã mất em, người dấu yêu tôi cảm ơn người
Một lần xưa vô tình bước qua, dòng sông quê nuôi người thêm lớn
Từ một hôm em về phố xa, lòng bỗng như một kẻ xa lạ
Từng ngày qua thêm mòn gót chân, và tôi yên vui với đoạn đành