📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ Viễn Phương

1.148 trả lời, 155.221 lượt xem — Trang 39 / 39
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.08.2026 04:15:06 bởi Viễn Phương>
Lời Yêu Xưa

Cuối thu trời phủ màu mây
Lá vàng khe khẽ rơi đầy hiên xưa
Gió về se lạnh trong mưa
Mà sao nỗi nhớ vẫn chưa phai mờ

Bao năm cách một chuyến đò
Người đi để lại câu chờ năm nao
Tình xưa giờ biết tìm đâu
Chỉ còn kỷ niệm bạc màu theo sau

Ngày nào hai đứa bên nhau
Một lời thương nhớ ngọt ngào ta trao
Ngỡ rằng duyên sẽ dài lâu
Nào hay một thoáng qua cầu chia xa

Đêm nay trăng lạnh bao la
Nghe cơn gió gọi thiết tha xa vời
Có người nỗi nhớ đầy vơi
Riêng ai giấu cả một trời ước mơ

Nếu mai gặp lại tình cờ
Xin đừng hỏi nữa bây giờ ra sao
Chỉ mong người vẫn ngọt ngào
Bình yên đi hết đường vào tương lai

Còn tôi buổi cuối thu hoài
Ngậm ngùi tình cũ xa bay năm nào
Đời người có mấy lần đau
Một lần yêu đã chìm sâu một đời

Lời yêu xưa đã xa rồi
Mà sao thương nhớ vẫn ngồi trong tim
Cuối thu trời đất lặng im
Riêng lòng tôi vẫn đi tìm bóng ai.

Jan 24, 2013
Viễn Phương (OVQ)

Đăng nhập để trả lời
0
Đường Tình Ta Đi

Ngày xưa ta bước chung đường
Nắng vương trên lối, yêu thương ngập đầy
Hàng cây nghiêng bóng heo may
Gió mang hương tóc đắm say dịu dàng

Tay trong tay giữa chiều vàng
Mắt nhìn mắt, tưởng muôn vàn mai sau
Đường dài đâu thấy khổ đau
Chỉ nghe tim đập dạt dào gọi tên

Có lần mưa đổ ướt đêm
Em nép vai nhỏ, êm đềm bên anh
Con đường bỗng hóa trời xanh
Dẫu mưa rơi vẫn long lanh tiếng cười

Ta từng hẹn ước một đời
Con đường này sẽ chẳng rời dấu chân
Dẫu cho bão tố phong trần
Cũng không lạc mất ân cần ngày xưa

Rồi một chiều gió sang mùa
Con đường quen bỗng như vừa lạ đi
Em quay lưng, bước chia ly
Bỏ anh đứng lại giữa khi chiều tàn

Hàng cây vẫn đổ lá vàng
Nhưng không còn bóng hai hàng sánh đôi
Chỉ còn chiếc lá lạc trôi
Như tim anh lạc giữa đời cô đơn

Mưa về ướt lối quen hơn
Nhưng người đâu nữa để còn nép vai
Con đường vẫn vậy, không sai
Chỉ là kỷ niệm đã phai mất rồi

Anh đi hết đoạn đường đời
Mà sao chẳng thấy một thời đã qua
Hóa ra tình cũng như hoa
Nở xong một thuở rồi xa mãi hoài

Giờ anh lặng bước riêng ai
Con đường xưa cũ kéo dài nỗi đau
Có chăng còn lại trong nhau
Một miền ký ức úa màu thời gian…

Oct 09, 2013
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Đố Ai Đếm Được Buồn Vui?

Đố ai đếm được giọt mưa rơi
Đếm hết buồn vui một kiếp người
Khi bước chân qua vùng cát bụi
Lúc cười nở rạng dưới mây trời

Có niềm vui nhỏ như hạt nắng,
Đậu xuống bờ vai buổi sớm mai
Có nỗi sầu cay như vị đắng
Bên đèn soi bóng với canh dài

Có niềm vui lớn ngày tao ngộ,
Nước mắt rưng rưng hóa nụ cười
Có nỗi sầu đau thời bão tố
Thuyền đời lạc bến giữa trùng khơi

Hoàng hôn buông xuống ru từng bước
Ngoảnh lại nhìn qua vạn sắc màu
Trọn một kiếp người ai nếm được,
Trong ly rượu đắng, ngọt từ đâu?

Hay chính buồn vui là báu vật
Đất trời ban tặng lúc hoàng hôn
Hỏi ai đếm được hay lòng đã
Gói trọn trầm luân, nhẹ linh hồn.

Jan 06, 2013
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Vu Lan Nhớ Mẹ

Mùa Vu Lan ngập lòng con thương nhớ
Nghĩa mẹ hiền chín tháng nặng cưu mang
Dưới nắng mưa rong ruổi trải lầm than
Không kêu oán không phiền cho mệnh số

Trời tháng bảy cơn mưa sầu tuôn đổ
Con ngậm ngùi tưởng nhớ thuở xa xưa
Mẹ ru con êm ái khúc giao mùa
Cho con ngủ an bình trong tay mẹ

Con té ngã mẹ lòng đau như xé
Bệnh con nằm lo lắng mẹ không yên
Ngày chăm nom thao thức suốt thâu đêm
Vẫn dịu ngọt trên môi cười héo hắt

Con khôn lớn mẹ mỏi mòn thân xác
Bước vào đời trăm ngả mẹ lo toan
Dẫu trời kia dâu bể có đa đoan
Mẹ dìu dắt con đi từng bước nhỏ

Lòng mãi nhớ những ngày xa xưa đó
Mẹ bây giờ biền biệt cõi thiên thu
Dáng thân thương mờ mịt khói mây mù
Con day dứt bùi ngùi trong ước mộng

Mưa giăng đổ sụt sùi cơn gió lộng
Mẹ đi rồi lạnh vắng cõi hồn con
Ơn dưỡng sinh con báo đáp không tròn
Mẹ ơi mãi một đời con khắc ghi

Jul 15, 2003
Viễn Phương (OVQ)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2026 13:51:02 bởi Viễn Phương>
Marang, Terengganu Ngày Mới Đến
“Biển lặng rồi… sau những ngày sinh tử
Con thuyền tôi… chạm bến lạ phương xa”
Cát Marang sao nghe như đất mẹ
Bước chân run mà nước mắt chan hòa
Bao đêm dài lênh đênh cùng sóng dữ
Sống sót đây mà ngỡ giấc chiêm bao
“Người xa lạ mà thương như ruột thịt
Dang tay đón những phận đời thương đau”
Marang ơi nơi bắt đầu tha hương
Cho tôi sống sau những ngày biển động
Một mái che một nụ cười rất thật
Sưởi tim người vừa thoát khỏi tử sinh
Marang ơi tôi gọi mãi tên người
Dẫu mai này đời trôi về bến khác
Xin giữ mãi một ân tình đã gặp
Giữa trùng khơi còn lại một niềm tin
Bảy ngày thôi mà như là vĩnh viễn
Bữa cơm nghèo chan nước mắt chia đôi
Người không quen mà tình sâu nghĩa nặng
Cho chúng tôi lại được gọi là “người”…
“Rồi một sáng thuyền rời bờ bến cũ
Biển lại đưa về phía đảo mù sương”
Pulau Bidong nghe tên như định mệnh
Mở cuộc đời lưu lạc giữa trần gian
Nhưng Marang còn trong tim ở lại
Như quê nhà giữa đất lạ nhân gian
Marang ơi xin một lần cúi tạ
Những tấm lòng cứu vớt kẻ lưu vong
Nếu mai này bình yên nơi xứ lạ
Tôi quay về gọi hai tiếng: tri ân
Biển vẫn đó nhưng đời tôi đã khác
Từ Marang tôi sống lại lần hai…
Sep 14, 2009
Viễn Phương (OVQ)
(Chúng tôi đến bờ biển thị
trấn Marang, Terengganu lúc 2 giờ trưa Ngày 23 tháng 11 năm 1984, nhưng vì có
bão đến nên chúng tôi phải neo lại Marang 6 ngày, đến 29 tháng 11 năm 1984 tàu
Budak đưa chúng tôi ra Pulau Bidong. MB268)


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.08.2026 01:31:12 bởi Viễn Phương>
Ngày Đến Pulau Bidong

“Gió biển đêm… nghe hồn trôi phiêu bạt
Sóng vỗ buồn… như gọi kiếp tha hương…”

Sau những ngày lênh đênh giữa biển trời
Thuyền chông chênh trôi giữa sóng chơi vơi
Ôi!- sợ lắm những đêm dài vô tận
Nghe tim mình lạc lõng chốn mù khơi

Có những đêm tưởng đời thôi đã hết
Nước quanh mình như tiếng gọi xa xăm
Ôm nỗi đau mà lòng ôi da diết
Gọi tên ai tan biến giữa âm thầm

Gió biển buồn ru hồn ta lạc bước
Sóng vỗ lòng nghe lạnh cả yêu thương
Rồi một ngày chân chạm bờ xa lạ
Nước mắt rơi theo sóng gió đại dương

Pulau Bidong ơi nơi dừng chân lưu lạc
Bao nỗi buồn chất ngất giữa mênh mông
Không là đích chỉ là nơi tạm bợ
Để còn thêm cay đắng nỗi chờ trông

Pulau Bidong nghe tim này tan nát
Những phận người lặng lẽ giữa cô đơn
Gánh hành trang một trời thương nhớ cũ
Biết về đâu giữa biển cả vô hồn

Những ngày sống chỉ mong chờ phép lạ
Một ngày mai thôi hết kiếp lưu đày
Nhưng hy vọng mong manh như sương khói
Tan theo chiều gió cuốn mịt mờ bay

Ai biết được ngày mai vùng đất hứa
Có bình yên hay thêm những dở dang
Lòng vẹn giữ một niềm tin rất nhỏ
Rằng quê hương người vẫn đợi ta sang

Pulau Bidong nơi bắt đầu lưu lạc
Mang nỗi buồn theo suốt kiếp tha hương
Dẫu mai này đời trôi về xứ khác
Vẫn không quên những ngày tháng đoạn trường

Ngày đến đó đâu phải là kết thúc
Chỉ là nơi nước mắt hóa thành lời…

Dec 18, 2012
Viễn Phương (OVQ)

Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Vu Lan và Nỗi Nhớ 

Mùa Vu Lan lại về trong nỗi nhớ
Khói hương bay lòng chợt thấy chơi vơi
Bao năm tháng tưởng thời gian xóa hết
Mà bóng cha, hình mẹ chẳng xa rời

Ngày còn nhỏ con đâu hay đâu biết
Cha âm thầm che chở bước con đi
Mẹ tảo tần sớm hôm lo từng bữa
Một đời người chẳng tiếc những xuân thì

Cha mẹ hỡi giờ này nơi đâu nhỉ?
Có nghe con gọi khẽ giữa đêm dài?
Con đã lớn mái đầu pha sương trắng
Mà trong lòng vẫn nhỏ bé như ai

Nếu có thể cho con về ngày cũ
Con chẳng mong giàu có với cao sang
Chỉ mong được ngồi bên cha bên mẹ
Nghe một lời được gọi tiếng “con ngoan”.

Vu Lan đến hoa hồng con chẳng có
Chỉ còn đây một nén hương dâng người
Xin gửi hết những yêu thương sớm muộn
Theo làn hương về tận cuối chân trời

Chỉ tình mẹ nghĩa cha còn ở lại
Theo suốt đời dù cha mẹ đã xa.

Sep 13, 2009 
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
Bài Thơ Còn Dang Dở 

Bài thơ anh viết,còn dang dở thôi em
Khép nửa vầng trăng vỡ nửa giấc mơ
Hải âu mỏi cánh lạc giữa mây mờ
Bỏ lại hồn anh trôi theo sóng biển trơ

Bài thơ ai viết còn dang dở phải không
Nửa vầng trăng cũ vỡ giữa mênh mông
Hải âu lạc gió cuối trời xa xăm
Bỏ lại mình em nghe sóng âm thầm

Dang dở rồi sao một mảnh tình thơ
Anh chưa kịp nói…Em đã lỡ chờ…
Người đi viễn xứ cuối trời bơ vơ
Có còn nhớ nữa ngày xưa mộng mơ

Dang dở rồi sao trang cũ chưa khâu
Thơ còn dang dở…Lệ ướt canh sầu…
Đêm nghe biển gọi vọng mãi về đâu
Bài thơ còn đó mà người xa nhau

Khúc nhạc chia tay lỡ nhịp bên đời
Cuối trời viễn xứ mịt mờ xa xôi
Chỉ còn ta giữ mảnh tình đơn côi
Bài thơ ai viết còn dang dở thôi

Còn đây nỗi nhớ trọn một đời người.

Jan 25, 2026
Viễn Phương (OVQ)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2026 01:05:16 bởi Viễn Phương>
Bài Thơ Em Đợi Em Chờ

Bài thơ anh viết hôm nào
Đang dang dở giữa ngọt ngào nhớ thương
Có đầu mà chẳng có đường
Đi về đến cuối vấn vương chưa thành
 
Em rằng: thơ phải có tình
có đầu, có cuối, có mình trong thơ
Anh cười nếu cứ đợi chờ
Thì dòng thơ kết bao giờ mới xong
 
Em rằng: em vẫn chờ mong
Một câu cuối để trong lòng khỏi quên
Anh nghe một chút dịu êm
Mà sao trang giấy bỗng mềm như mơ
 
Thôi thì anh viết bài thơ
Để em chờ dợi để chờ gặp nhau
Nếu duyên còn ở phía sau
Xin dành câu kết cho nhau cuối cùng
 
Còn câu đang ở giữa chừng
Là vì anh sợ sẽ ngừng chờ trông
Bởi khi khép lại cuối dòng
Biết đâu em lại không còn đợi anh
 
Nên thôi cứ để bài tình
Một phần dang dở cho mình đợi mong
Để khi em vẫn còn trông
Anh còn có cớ viết dòng yêu em.
 
Aug 22, 2026
Viễn Phương (OVQ)
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 35 36 37 38 39 » »»