382 trả lời, 42.575 lượt xem —
Trang 9 / 13
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Tình đen thẫm
Ồ !... lối trang điểm của em theo kiểu xưa
hay là mô-đen thời hôm nay như thế
Ai nhìn em kinh dị hay không nào biết
hay nhìn em ... ngưỡng mộ, không dám chê ...?!
Lông mày đen, mi thật đen, mắt thật đen
Tóc loắn xoắn ... đen một màu đen như nhuộm
Môi không đỏ ... đen một màu đen trông lạ
Xâu chuỗi đen trên ngực hở, bộ đầm đen
Còn gì nữa em muốn nhuộm đen thật tối
Hy vọng rằng ... tâm hồn em thật trong sáng
Trái tim em thật đỏ thắm tính yêu người
Bàn tay mát vươn ra tỏ tình nồng thắm
Nếu em hỏi anh, nhìn em sao là lạ
Anh nói thật ... không điều chi cấm kỵ cả
Không a dua, không thành kiến, không phê bình
Chút băn khoăn ... nhưng lòng anh thật khâm phục
Quí mến em đã bày tở hết thật hư
Em là thế ... em có sao không dấu diếm
Phải ngày đó, biết thế này ... ta yêu lắm
Giờ xa nhau khi sự thật được phanh phui ...!
Đặng Quang Chính
05.04.2021
13:51
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Hứng bất tử
Em lém lỉnh ngay khi còn niên thiếu
Dạn dĩ ai hơn trong lớp đông trò
Tính năng động ngay với điều mới lạ
Học trung bình em chẳng cần nhất đâu...!
"Hứng bất tử" có hỗn danh từ đó
Bất cần đời em chẳng nói chỉ cười
Bất cần đời việc hay em xốc vác
Giọng hát hay văn nghệ đứng đầu đàn
Người ghét em, nói em "Hư bất tận"
Có phải vì trong sinh hoạt một lần
Bị thách đố em chọn anh bất tử
Ngồi vào lòng, anh không kịp đẩy ra
Kể từ đó anh yêu em bất tử
Suy tính gì đâu một phút bất ngờ
Trái tim yêu bị tiếng sét nào ngờ
Kể từ đó lòng ai vương vấn mãi...!
Riêng phần em, hoa sen trong đầm vắng
Gần bùn lầy nhưng không thắm mùi bùn
Rồi xa cách phương trời Tây xa thẳm
Cũng đóa sen vươn cao mãi trong đầm
Rồi một ngày em "Nổi hứng bất tử"
"Hư bất tận" một lần thôi em nhé
Hai đứa mình sẽ yêu mãi không ngừng
Yêu bây giờ và mãi mãi mai sau...!
Đặng Quang Chính
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Hứng bất tử (2)
Hoa lưu ly -forget-me-not-
Em nói anh loài hoa sen cao quí
Đừng khen em, em không đáng nhận lời
Hoa Lưu Ly, tên em, nếu anh muốn
Nói đền hoa này, nói đến tình em
Tình chung thủy em trao anh từ trước
Đến bây giờ vẫn còn mãi không phai
Mùi hương dịu như mùi cây trái chín
Nở mỗi năm tình yêu mến vô bờ
Tình yêu đó là tình yêu chân thật
Gợi nhớ nhau khi đã cách xa nhau
Chung thủy lắm và cũng trung thành lắm
Sự chia ly thử thách chẳng phai lòng
Càng gần nhau cảm tình thêm phát triển
Giúp anh yêu bị lãng trí về già
Người yêu nhỏ vẫn bên anh mãi mãi
Biểu tượng của hoa biểu tượng yêu người
Loài sen quí cứ trong đầm thử thách
Hoa Lưu Ly biểu tượng em yêu anh
"Hứng bất tử" em chỉ dành anh đó
Hư với anh một lần là bất tận...!
Đặng Quang Chính
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Hứng bất tử (3)
Hoa dâm dục
Người bạn thân đọc xong thơ tôi viết
Khen quá lời, bạn nói, đúng không nhiều
Theo bạn đó, một loài hoa đặc biệt
Hoa dâm dục không phải ai cũng biết
Theo bạn thân, anh kể lại như vầy
Con vợ đầu có tính hay hướng ngoại
Ở nhà hoài, cuồng chân không chịu được
Hay so chống với người khác hơn thua
Con vợ hai có thói hay mau chán
Thích mạo hiểm tìm vui nơi cái lạ
Con vợ ba hay kề cận nam nhân
gái hay ngoại tình là bạn thân nó
Thương thì thương và yêu thì cũng tạm
Nhưng sống đời với họ chẳng được đâu...!
Cô thứ tư hiện đang sống bây giờ
Có đủ tật của ba cô vợ trước
Nhưng điều chỉnh biết hài hòa chồng vợ
Cô dám nói tình yêu là tình dục
Trai hay gái chỉ dấu đi không nói
Nhìn vấn đề không dấu diếm quanh co
Nam nữ bình quyền không có chổ này
Nữ lang chạ đàn con ai chăm sóc...?
Nam ngoại tình nuôi con đống con đàn
Lừa dối kiểu nào cũng dối mà thôi...
Lúc mới yêu ai có biết thế nào
Đã dám yêu thì chẳng gì phải sợ
Có sức chơi phải đối mặt rủi ro
Hoa dù đẹp cũng là hoa dâm dục (*)
Đặng Quang Chính
(*) Hoa dâm bụt
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Người chiến sĩ
Sao cứ mãi khóc than lời nhân ái
Người đi sau khóc đi trước tái tê
Đã biết rồi thân lìa trần là hết
Vậy ... khóc than kể lể có gì hơn...?!
Cuộc sống con người dù được trăm năm
Gom thâu lại rồi buông tay cũng hết
Dù có trỗi trống kèn linh đình lắm
Kèn đưa ma hay khúc nhạc mở đầu ...?
Nếu khởi đầu hãy từ đây thực hiện
Cuộc đời ta dành hậu thế nhân sinh
Người chiến sĩ sẽ không bao giờ chết
Họ lụi tàn khi suy thoái thiện kia
Hãy nhìn kia những mộ bia hoang vắng
Chẳng phải của A chẳng phải của B
Thời gian xóa những tên người chính xác
Nhưng biểu trưng cái thiện vẫn nằm kia
Cái thiện ác gắn vào người trần thế
Đừng nói nhất hay nhị nguyên gì cả
Hễ còn sống nghĩa là còn chiến đấu
Đừng xui tay nói hạnh phúc như không
Hạnh phúc bạn nếu không là gì cả
Cũng còn kia bao kiếp sống hàn vi
Đầy tiếng khóc khổ đau và hờn tủi
Sống vô cảm như cỏ cây đất núi ...?
Sống vô cảm khác chi đời thực vật
Chọn cách này bạn đã chết chưa chôn
Đã chết rồi nói chi điều hậu sự
Chôn cách này, thiêu xác gửi về quê
Là chiến sĩ thân gửi nơi gió cát
Pôn-sô kia hay da ngựa bọc thây (*)
Đáng gì đâu để bàn mãi không đâu
Là chiến sĩ bạn không bao giờ chết ...!
Đặng Quang Chính
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Đoạn cuối cuộc tình
Ôi người bạn trẻ ...
Tôi đang trong giấc mộng ...?
Bạn nhìn tôi cười ...
Khiến một ngày của tôi sáng hơn như mặt trời chưa bao giờ làm được ...!
Yêu là gì nhỉ ...?
Là lực hút hai trái tim gần lại ...?
Là tình cảm của hai kẻ dại khờ ...?
Là sự thơ thẩn khiến hai người gặp mặt ...?
Tình yêu đầu tiên
Một chút gì khờ dại và tò mò tìm hiểu ...?
Khoảng cách giữa những ngón tay của em
là khoảng không anh đan vào đó
Tình yêu là thuốc nhiệm mầu
Được kê ra cho mọi người cùng uống
Họ là những kẻ bị bệnh yêu nhưng không dám thử
Chỉ chịu lỗ lời, không dám chịu khổ đau ...!
Những người anh yêu ...
Không vì cô ta xinh đẹp
mà bởi vì ...
Cô ấy đã yêu anh ...!
Tình yêu anh với em
Cũng như em với anh ...
là cuộc hành trình bắt đầu
Mãi mãi thế và không bao giờ kết thúc
Anh yêu em hôm nay ... hơn ngày hôm qua
và yêu em ngày mai ... quá nhiều hơn thế nữa
Yêu không phải là đã yêu bao nhiêu ngày tháng
Yêu là tình cảm như thế nào, ta trao nhau ngày ta đang có
Bởi vậy ...
Khi đã yêu ... và muốn lập gia đình
Đừng lấy người anh có thể sống chung
mà lấy người anh không thể thiếu vắng khi không cùng chung sống ...!
Đặng Quang Chính
22.05.2021
09:30
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Đông tàn thư thản
Nghĩ gì nữa tuổi già đang ngoài cửa
Không ai mời cứ xầm xập muốn vô
Then tạo hóa đến thời long mấu chốt
Cái già kia xồng xộc cứ đi vào
Không né tránh, đón chào như bạn cũ
Vẫn tươi vui, vồn vã tựa quen lâu
Cùng đối thoại, cùng đùa vui thỏa thích
Lúc ra đi hai kẻ khoác vai cười...!
Nhưng hiện nay trời ngoài kia rực nắng
Hoa vẫn nở cây vẫn đang nẩy lộc
Rộ tiếng cười bao kẻ vẫn yêu đời
Nguồn cảm hứng hồn thơ ta lai láng
Nàng thơ yêu vẫn quanh quẩn quanh đây
Vẫn quyến luyến vẫn mến thương không dứt
Ta yêu thơ ta yêu cả con người
Ta yêu người một tình yêu bền bĩ
Tâm hồn ta vẫn chưa thành băng giá
Tim ta đây vẫn nhịp đập nồng nàn
Ngọn lửa lòng vẫn căng đầy nhiệt huyết
Tình yêu người vẫn chan chứa không phai...!
Những đóa hoa hồng của đời vẫn thắm
Vẫn tỏa hương khoe sắc khắp nơi nơi
Nàng thơ kia ta vẫn yêu nàng mãi
Lúc ra đi vẫn giã biệt ngọt ngào...!
Đặng Quang Chính
22.05.2021
21.29
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Lễ nghĩa trường xưa
Cái ngày xa ấy đâu còn nữa
Đi học đến trường để gặp cô
Thưa cô mẹ muốn con về sớm
Bắt cá bắt cua phụ gia đình ...!
Đi học đến trường bữa đói no
Quần áo cứ vá chằng vá chịt
Chân không mang dép cứ lội mưa
Quần đùi đi học nhưng vui lắm …!
Nghịch ngợm không e sợ lấm quần
Ngòi bút lá tre rèn chữ tốt
Mực bình hai đứa chấm chung nhau
Trường quê vách lỗ loang từng chổ
Vệ sinh tìm nơi vắng mà tè
Phòng đó dành thầy, cô đặc biệt
Nghe thân thương quá "Dạ ... thưa cô"
Ấm lòng con trẻ "Con nhớ nhé..."
Thầy cô ngày ấy đâu còn nữa
Kẻ đã đi xa kẻ xế chiều
Học trò giờ đã con đàn, đống
Lễ nghĩa khi xưa nhớ lại buồn ...!
Đặng Quang Chính
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Duyên nợ
Con người ta kể ra hơi rắc rối
Gái gặp trai vì duyên phận định rồi
Không cưới hỏi vì chúng không có nợ
Nợ nhau rồi đâu trả hết cuộc đời ...!
Khi kết nhau cứ như sam một cặp
Quấn quít nhau dù mưa gió bão bùng
Loài chim yến, tính thủy chung có hạng
Chết một con, ngỗng ở vậy cả đời
Còn loài người có được như loài thú ...?
Xem ra chừng quá rắc rối hơn nhiều
Họ ví vợ chồng như đôi dép cũ
Đi quen rồi ... thiếu một chiếc khó đi
Cũng có người cho là duyên tiền định
Định bằng tiền ... hết tiền duyên cũng hết
Khi chia tay cũng phủi nợ như không
Kiếp trước đâu rồi ... ai nợ ai đây ...?
Đã hết nợ thôi hãy dừng nói khoác
Hẹn kiếp sau hai hòn đá cạnh nhau
Có yêu nhau … hãy yêu phút giây này
Có đồng cảm ... gắn bó nhau mãi mãi...!
Đặng Quang Chính
02.06.2021
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Tình sẽ đổi thay
Cả cuộc tình rất nhiều điều trăn trở
Yêu thương mình yêu người ấy giống nhau
Tôi yêu người tưởng rằng mình trao hết
Họ thật lòng yêu mến tấm lòng này ...!
Thời gian qua chẳng có gì chứng thực
Thay đổi nào sao tôi đợi quá lâu
Tôi đợi chờ như hẹn người sông vắng
Nước dâng rồi tôi đợi mãi hay sao ...?!
Sự cô đơn một mình khi đứng đợi
Chẳng là gì khi đầy ắp yêu thương
Chỉ sợ nhất một nỗi niềm cô quạnh
Sự cô đơn ngay trong chính tình yêu
Duyên phận tốt nhưng nghiệp duyên cũng có
Nói yêu nhiều nhưng phân phát tin yêu
Nói yêu cả đời nhưng chỉ một thời
Người đi rồi tình lỡ sẽ quay về
Nhưng gương bể sao lại hàn gắn được
Tuổi thanh xuân vĩnh viễn đã qua đi
Đợi một người chờ họ sẽ đổi thay
Chỉ xứng đáng khi hai người cùng hướng...!
Đặng Quang Chính
02.06.2021
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Tình quên nhớ
Em giả nai đạp lá vàng ngơ ngác
Hay linh dương dạo chơi mát trong rừng
Thấy thợ săn em tuôn mình bỏ chạy
Hay kéo lôi kẻ ngơ ngác dật dờ...?!
Chàng thợ săn tưởng đích vàng nhắm tới
Nào ngờ đâu đích ngắm cứ gần xa
Theo đuổi mãi lại lạc trong rừng vắng
Chẳng thấy nai gặp thú dữ rình mồi
Em khật khờ em giả quên giả nhớ
Khiến anh khật khờ mệt mõi không nguôi
Anh dật dờ buồn phiền không thoải mái
Em có vui có thích thú gì không...?!
Đừng giả quên giả nhớ chuyện xa xưa
Chuyện như thế trước đây một lần phạm
Để chúng mình xa cách chuyện không đâu
Lỗi hai bên, nếu thế đừng tái phạm
Ta giờ đây, quá khứ quá chập chùng
Tương lai đó, chuyện xa xôi nào biết
Ngay bây giờ, nếu yêu nhau cùng hiểu
Quên là bỏ, nhớ là yêu nhau thật ...!
Đặng Quang Chính
04.06.2021
15:12
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Mộng mị
(Biếm thi)
Trong giấc mộng thấy điều kỳ lạ quá
Chim vào vườn ... ôi sao thật là nhiều
Chúng bay hết chỉ ba con còn lại
Chích nhựa hoa gai lởm chởm quanh thân
Thân xương rồng xem ra chừng gai góc
Hoa xương rồng chắc ngọt lắm hay sao
Dù gai góc chúng không màng đếm xỉa
Chập chờn bay cứ lượn mãi xung quanh
Có nhiều người nhân dạng thật khó coi
Khuôn mặt cứng tính tình như khắc kỷ
Điệu bộ vụng về tưởng thô lỗ cộc cằn
Nhưng tâm ý toàn những điều tốt quí ...!
Của tôi đây tuy không là hoàn hảo
Giọt rượu nồng uống mãi chẳng cạn giòng
Nhưng sao lạ như giang mai, bệnh lậu
Xì chổ này ... chổ khác lại u nần
Tỉnh giấc mộng chim đã bay đâu mất
Chim của tôi vẫn còn mãi bên tôi
Không xù xì không mọc gai lởm chởm
Hú hồn thay!... mộng mị giấc chiêm bao!
Đặng Quang Chính
04.06.2021
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Lưu vong mất nước
Họ đã đi ... đi tìm nơi để sống
Sống yên thân không để nhiễm môi trường
Sống yên ổn không tai ương rình rập
Sống làm người chống áp bức, bất công ...
Khổ nạn đó đã nằm trong lịch sử ...?
Mẹ Âu Cơ trăm trứng cắt làm đôi
Năm mươi con xuống biển tạo cuộc đời
Phần còn lại lên non tìm sự sống ...?!
Đứa xuống biển phải mò tôm bắt ốc
Đứa lên non vui bạn với khỉ, heo
Làm cho lắm chỉ làm thân nô lệ
Cõng trên vai bọn bán nước gian manh ...!
Đời ly hương những con người bất hạnh
Bật cội nguồn xơ xác những cành non
Sống chùm gửi xứ xa đành an phận
Con cháu vươn lên hy vọng mong manh
Kẻ ở lại lưu vong trên xứ sở
Gắn bó gì với đất nước non sông
Khi tất cả bị moi gan, móc ruột
Sống nhọc nhằn!… chủ mới đám nhập cư
Trước, ngàn năm bọn Tàu Hán chịu thua
Ngàn năm tới quật cường bao giờ tới ...?
Đớn đau thay!... phận dân tộc thấp hèn...?
Không đất sống bị triệt tiêu giòng giống...?!
Đặng Quang Chính
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Dư bóng
(Biếm thi)
Ai nhìn qua thân hình em cũng ớn
Thân hình kia trông đẹp đẽ làm sao
Ấy thân hình đã luyện tập rất cao
Banh ba trái xem ra trông tròn quảo ...!
Mặt không thấy chẳng biết xinh hay xấu
Cánh đàn ông cũng chẳng mấy quan tâm
Nhìn phụ nữ họ nhìn ngay cái ngực
Rồi cái mông, xem đít có căng phồng
Thế là đủ ... ai đòi gì hơn nữa
Ngực có to mới đủ sửa cho con
Mông có tròn mới chịu cao lực đẩy
Chuẩn đàn bà như thế đã được rồi
Còn linh tinh ... ôi cái môi cái mắt
Đầu có vồ ... tóc dài ngắn ra sao
Rồi cái càm ... cái cổ, cái eo thon
Bộ chân dài xem chừng cũng hấp dẫn ...!
Ai hỏi tôi có ưa nhân dạng đó
Ưa thì ưa ... nhưng cũng sợ tí ti
Tôi tài giỏi ... cũng chỉ hai cái bóng
Nàng tài hơn ... dư một bóng sơ cua (*)
Đặng Quang Chính
24.05.2021
22:40
(*) dự trữ, để dành
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Rình trộm
Thuở còn nhỏ ở miền quê miệt dưới
Cây trái tươi da mọng nước căng tròn
Trời nóng nực cơn khát khô cổ họng
Có gì hơn chất nước ngọt tuôn trào
Vườn nhà ta không bằng người xanh mát
Cây trái nhà tuy ngọt vẫn thua xa
Trộm ăn lén ... ăn ngon không kể xiết
Đồ trộm ăn dù ai bắt cũng đành ...!
Đã qua rồi thời niên thiếu tập tành
Không kinh nghiệm bị bắt hoài nên ngán
Giờ đã lớn khôn lanh thôi hết biết
Láu lỉnh đây ai hơn ngã mũ chào
Bưởi năm roi ở bên nhà hàng xóm
Cứ khoe hàng ai biết được thực hư
Càng nhìn ngắm càng muốn ăn cho được
Trộm ăn lén … của ngon ... càng ngon dữ…!
Nhưng xem lại ... chuyện không như ngày trước
Chuyện rình canh đứa trẻ nhỏ nhà bên
Nay thường trực mẹ của bầy sấp nhỏ
Bắt quả tang rồi ... đời chỉ có đi đong ...!
Đặng Quang Chính
20.05.2021
20:57
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Đoạn cuối cuộc tình
Ôi người bạn trẻ ...
Tôi đang trong giấc mộng ...?
Bạn nhìn tôi cười ...
Khiến một ngày của tôi sáng hơn như mặt trời chưa bao giờ làm được ...!
Yêu là gì nhỉ ...?
Là lực hút hai trái tim gần lại ...?
Là tình cảm của hai kẻ dại khờ ...?
Là sự thơ thẩn khiến hai người gặp mặt ...?
Tình yêu đầu tiên
Một chút gì khờ dại và tò mò tìm hiểu ...?
Khoảng cách giữa những ngón tay của em
là khoảng không anh đan vào đó
Tình yêu là thuốc nhiệm mầu
Được kê ra cho mọi người cùng uống
Họ là những kẻ bị bệnh yêu nhưng không dám thử
Chỉ chịu lỗ lời, không dám chịu khổ đau ...!
Những người anh yêu ...
Không vì cô ta xinh đẹp
mà bởi vì ...
Cô ấy đã yêu anh ...!
Tình yêu anh với em
Cũng như em với anh ...
là cuộc hành trình bắt đầu
Mãi mãi thế và không bao giờ kết thúc
Anh yêu em hôm nay ... hơn ngày hôm qua
và yêu em ngày mai ... quá nhiều hơn thế nữa
Yêu không phải là đã yêu bao nhiêu ngày tháng
Yêu là tình cảm như thế nào, ta trao nhau ngày ta đang có
Bởi vậy ...
Khi đã yêu ... và muốn lập gia đình
Đừng lấy người anh có thể sống chung
mà lấy người anh không thể thiếu vắng khi không cùng chung sống ...!
Đặng Quang Chính
22.05.2021
09:30
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Gánh xiếc bầu cử
Gánh xiếc to trên quê hương bé nhỏ
Cứ diễn tuồng trò vân cẩu xem chơi
Nước non này ai cứ mãi đọa đày
Trò giả trá phủ che đời lương thiện
Trước đã lâu làm lính thuê đánh giặc
Tuồng giải phóng cứ cù cưa kéo mãi
Tội dân tình cứ mang nặng đau thương
Dìm đất nước trong hoang tàn đổ nát
Rồi thời thế lại đổi thành thống nhất
Mỹ ngụy kia thành Hán ngụy rành rành
Bán đặc khu gian dối chín mươi năm
Bọn Tàu kia xâm thực đất mua dần
Con dân khổ vượt biên chuyện đã rõ
Đám dân nghèo lao động khắp trời xa
Giải tỏa đất bọn quan tham chiếm hết
Những tựơng đài ngàn tỉ chẳng ra ma ...!
Gánh xiệc to trên quê hương bé nhỏ
Cứ diễn ra đằng đẵng mãi hay sao ...?
Trò bầu cử đảng đề dân bầu chọn
Kết quả rồi chuyện biết trước ai hay ...?
Gánh xiếc to có ngày tan tành hết
Đấy là lúc sự thật bày trơ trẽn
Đấy là lúc người dân bừng tỉnh trí
Đó ngày vui của toàn thể nhân dân ...!
Đăng Quang Chính
24.05.2021
11:13
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
#259 —
11.10.2021 22:57
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.10.2021 16:18:39 bởi Ct.Ly>
Đà Lạt yêu...!
Đỉnh LanBiang dốc núi cao Đà Lạt
Phía bắc phố cách hơn mười cây số
Có chuyện tình người bộ tộc yêu nhau
Bị ngăn cản cô và chàng cùng chết...!
Em thiếu nữ yêu màu hoa Phượng tím
Đứng bên cây em muốn chụp cùng anh
Màu tím bền em muốn mãi yêu anh
Nhưng anh nói em trông lênh khênh quá
Tìm hoa Dã Quì bên đường em ngắm
Sao giống em đơn giản lại đậm đà
Chẳng phải Cúc, Hướng dương trông phảng phất
Màu vàng kia dân dã khiến anh say...!
Trở lại lần này Đà Lạt đổi thay
Nhưng Phượng tím vào tháng tư vẫn trổ
Tháng thần thoại Hy Lạp* xưa còn đó
Thần Venus** thần thoại kia quyến rũ
Đây thung lũng tình yêu, em trở lại
Phượng Vỹ tím đã hơn năm mươi tuổi
Em Dạ Quì người em gái anh yêu
Thật tinh khiết, giản đơn và nồng thắm...!
Đặng Quang Chính
* Theo Thần thoại Hy Lạp, tháng tư là tháng của tình yêu
** Thần Venus, cũng theo thần thoại Hy Lạp, tượng trưng cho tình yêu
https://xn--vwikipedia-lw3e.org/wiki/Venus_thần_thoại)#media/Tập_tin:Titian _-_Venus_with_a_Mirror_-_Google_Art_project.jpg
#media - Khám phá
r
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Lưu vong mất nước
Họ đã đi ... đi tìm nơi để sống
Sống yên thân không để nhiễm môi trường
Sống yên ổn không tai ương rình rập
Sống làm người chống áp bức, bất công ...
Khổ nạn đó đã nằm trong lịch sử ...?
Mẹ Âu Cơ trăm trứng cắt làm đôi
Năm mươi con xuống biển tạo cuộc đời
Phần còn lại lên non tìm sự sống ...?!
Đứa xuống biển phải mò tôm bắt ốc
Đứa lên non vui bạn với khỉ, heo
Làm cho lắm chỉ làm thân nô lệ
Cõng trên vai bọn bán nước gian manh ...!
Đời ly hương những con người bất hạnh
Bật cội nguồn xơ xác những cành non
Sống chùm gửi xứ xa đành an phận
Con cháu vươn lên hy vọng mong manh
Kẻ ở lại lưu vong trên xứ sở
Gắn bó gì với đất nước non sông
Khi tất cả bị moi gan, móc ruột
Sống nhọc nhằn!… chủ mới đám nhập cư
Trước, ngàn năm bọn Tàu Hán chịu thua
Ngàn năm tới quật cường bao giờ tới ...?
Đớn đau thay!... phận dân tộc thấp hèn...?
Không đất sống bị triệt tiêu giòng giống...?!
Đặng Quang Chính
30.05.2021
19:46
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
#261 —
31.10.2021 20:58
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.11.2021 11:09:37 bởi Ct.Ly>
Lễ nghĩa trường xưa
Cái ngày xa ấy đâu còn nữa
Đi học đến trường để gặp cô
Thưa cô mẹ muốn con về sớm
Bắt cá bắt cua phụ gia đình ...!
Đi học đến trường bữa đói no
Quần áo cứ vá chằng vá chịt
Chân không mang dép cứ lội mưa
Quần đùi đi học nhưng vui lắm …!
Nghịch ngợm không e sợ lấm quần
Ngòi bút lá tre rèn chữ tốt
Mực bình hai đứa chấm chung nhau
Trường quê vách lỗ loang từng chổ
Vệ sinh tìm nơi vắng mà tè
Phòng đó dành thầy, cô đặc biệt
Nghe thân thương quá "Dạ ... thưa cô"
Ấm lòng con trẻ "Con nhớ nhé..."
Thầy cô ngày ấy đâu còn nữa
Kẻ đã đi xa kẻ xế chiều
Học trò giờ đã con đàn, đống
Lễ nghĩa khi xưa nhớ lại buồn ...!
Đặng Quang Chính
r
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Bụt hay tiên ...
Bạn cắc cớ hỏi tôi nhìn hình sex
Có thấy phê thấy hứng thú gì không
Sao hỏi thế bạn khác tôi không vậy ...?
Cánh đàn ông ai nhìn gái không phê
Nhất là cảnh cứ mờ mờ ảo ảo
Cứ ẩn hiện cứ như mời như gọi
Truyện Liêu trai chí dị đã xem chưa
Hồ ly tinh chuyên kéo người vào bẫy
Bẫy ái tình bẫy dục vọng người thường
Cứ lên mây rồi xuống sâu vực thẳm
Ai thích chí cứ nhào vô thỏa thích
Cửa tử kề ai cứ muốn cứ vào
Nhưng không chết cứ dật dờ mới chết
Sống làm gì khi danh tiếng chẳng còn
Người trong nhà kẻ thân thích khi chê
Danh ba vạn bán chỉ ba đồng lẽ ...!
Xem lại coi ... vợ nhà đâu phải dỡ
Có một thời anh mê mệt phải không
Chuyện gia đình giờ cô ta gánh vác
"Bụt ở nhà" hơn tiên nữ ngoài đường ...!
Đặng Quang Chính
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Duyên nợ
Con người ta kể ra hơi rắc rối
Gái gặp trai vì duyên phận định rồi
Không cưới hỏi vì chúng không có nợ
Nợ nhau rồi đâu trả hết cuộc đời ...!
Khi kết nhau cứ như sam một cặp
Quấn quít nhau dù mưa gió bão bùng
Loài chim yến, tính thủy chung có hạng
Chết một con, ngỗng ở vậy cả đời
Còn loài người có được như loài thú ...?
Xem ra chừng quá rắc rối hơn nhiều
Họ ví vợ chồng như đôi dép cũ
Đi quen rồi ... thiếu một chiếc khó đi
Cũng có người cho là duyên tiền định
Định bằng tiền ... hết tiền duyên cũng hết
Khi chia tay cũng phủi nợ như không
Kiếp trước đâu rồi ... ai nợ ai đây ...?
Đã hết nợ thôi hãy dừng nói khoác
Hẹn kiếp sau hai hòn đá cạnh nhau
Có yêu nhau … hãy yêu phút giây này
Có đồng cảm ... gắn bó nhau mãi mãi...!
Đặng Quang Chính
02.06.2021
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Tình sẽ đổi thay
Cả cuộc tình rất nhiều điều trăn trở
Yêu thương mình yêu người ấy giống nhau
Tôi yêu người tưởng rằng mình trao hết
Họ thật lòng yêu mến tấm lòng này ...!
Thời gian qua chẳng có gì chứng thực
Thay đổi nào sao tôi đợi quá lâu
Tôi đợi chờ như hẹn người sông vắng
Nước dâng rồi tôi đợi mãi hay sao ...?!
Sự cô đơn một mình khi đứng đợi
Chẳng là gì khi đầy ắp yêu thương
Chỉ sợ nhất một nỗi niềm cô quạnh
Sự cô đơn ngay trong chính tình yêu
Duyên phận tốt nhưng nghiệp duyên cũng có
Nói yêu nhiều nhưng phân phát tin yêu
Nói yêu cả đời nhưng chỉ một thời
Người đi rồi tình lỡ sẽ quay về
Nhưng gương bể sao lại hàn gắn được
Tuổi thanh xuân vĩnh viễn đã qua đi
Đợi một người chờ họ sẽ đổi thay
Chỉ xứng đáng khi hai người cùng hướng...!
Đặng Quang Chính
02.06.2021
15:16
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Nhớ nhau
Vắng anh em có đi trong mưa
Có tìm lại những đường phố cũ
Có thức đêm mong ngóng một người
Tưởng nhớ ai những ngày tháng xưa
Vắng em anh có về nơi cũ
Tìm lại nơi xưa có bóng nàng
Tìm lại những dư âm ngày trước
Gắng đợi tin ai nhạn mù sương
Vắng anh em tự tìm màu áo
Không phấn, không son tự ở nhà
Vắng anh đem cô đơn vào mộng
Chợt thấy nắng chiều quá tịch liêu...!
Vắng em vắng cả bè bạn đến
Rượu chẳng uống nhiều cũng thấy say
Say em trong đáy ly rượu cạn
Đời vắng em rồi vui với ai...?
Ô hay!... tình cảm sao lạ lẫm
Phút chốc gần nhau thấy vụt qua
Giận hờn vui thích sao khổ quá
Giờ cách xa nhau lại nhớ nhau...!
Đặng Quang Chính
02.06.2021
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Lạc bước đời nhau
Duyên đến rồi đi nợ chưa hay
Tình cứ lãng đãng như mây bay
Dòng sông chảy mãi thuyền xa bến
Người thoáng dần xa ai có hay …
Mây gom gió lại cơn thịnh nộ
Tình cảm sục sôi bởi tại ai
Yêu một nhưng giận ghét đến hai
Tâm kia ai giữ ai kềm được
Ghét phải là yêu hay giận sai
Ghét phải là thương hay vị kỷ
Thương mình hơn thương hại người ta
Buồn mình không ai đo đếm được
Tình nếu cho đi tình mất hết ...?
Tình lôi kéo lại tình xót xa …?
Cái cõi ta bà thương lắm thế
Càng thương càng yêu ghét hay sao ...?
Một phút sẩy chân ai níu được
Lạc tình ta cứ mãi đi xa
Trăm năm quay lại tìm đâu thấy
Cuộc tình yêu dấu thuở xa xưa ...!
Đặng Quang Chính
13.06.2021
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Người chiến sĩ
Sao cứ mãi khóc than lời nhân ái
Người đi sau khóc đi trước tái tê
Đã biết rồi thân lìa trần là hết
Vậy ... khóc than kể lể có gì hơn...?!
Cuộc sống con người dù được trăm năm
Gom thâu lại rồi buông tay cũng hết
Dù có trỗi trống kèn linh đình lắm
Kèn đưa ma hay khúc nhạc mở đầu ...?
Nếu khởi đầu hãy từ đây thực hiện
Cuộc đời ta dành hậu thế nhân sinh
Người chiến sĩ sẽ không bao giờ chết
Họ lụi tàn khi suy thoái thiện kia
Hãy nhìn kia những mộ bia hoang vắng
Chẳng phải của A chẳng phải của B
Thời gian xóa những tên người chính xác
Nhưng biểu trưng cái thiện vẫn nằm kia
Cái thiện ác gắn vào người trần thế
Đừng nói nhất hay nhị nguyên gì cả
Hễ còn sống nghĩa là còn chiến đấu
Đừng xui tay nói hạnh phúc như không
Hạnh phúc bạn nếu không là gì cả
Cũng còn kia bao kiếp sống hàn vi
Đầy tiếng khóc khổ đau và hờn tủi
Sống vô cảm như cỏ cây đất núi ...?
Sống vô cảm khác chi đời thực vật
Chọn cách này bạn đã chết chưa chôn
Đã chết rồi nói chi điều hậu sự
Chôn cách này, thiêu xác gửi về quê
Là chiến sĩ thân gửi nơi gió cát
Pôn-sô kia hay da ngựa bọc thây (*)
Đáng gì đâu để bàn mãi không đâu
Là chiến sĩ bạn không bao giờ chết ...!
Đặng Quang Chính
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Thuốc tình yêu
Lúc còn nhỏ nghe gia đình hay nói
Con gái à!... hãy là Bồ Công Anh
Như cây liễu trước gió cứ mong manh
Sẽ quyến rũ những chàng trai sương gió …!
Em gái tôi phận nữ nhi mềm yếu
Có phải là như thế nọ thế kia
để hấp dẫn cuốn lôi người khác phái
Em cứ đẹp … đẹp thật là thư thái …!
Tôi gặp nàng, nàng đẹp thật thanh tao
Không khoe sắc, khoe hương trông đơn giản
Không điệu đàng … thật thùy mị biết bao
Tâm thánh thiện trông thanh nhàn tao nhã …!
Tôi mê say tôi vập vồ thô bạo …?
khi tình nồng tôi ép uổng gắt gay …?
Nàng phản ứng như xương rồng sa mạc
Không chết người nhưng mạnh mẽ làm sao …!
Cây xương rồng trông khô khan cục mịch
Sống mãnh liệt như tình yêu chung thủy
Vượt nghịch cảnh không cuối đầu khuất phục
Dấu trong lòng lời tình tự yêu thương …!
Bồ Công Anh đó, cây xương rồng đó
Tuy mỏng manh trước cơn gió gợi tình
Nhưng mạnh mẽ trong cơn giông thô bạo
Hai loài hoa, hai tính cách một người
Xương rồng nở hoa điềm lành sắp đến
Hoa Bồ Công Anh, dược liệu cho người
Anh gặp em rồi, thần diệu làm sao
Yêu mãnh liệt nhưng không còn thô bạo …!
Đặng Quang Chính
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.018
Từ: 26.10.2011
Trạng thái: offline
Khi tôi chết ...
Khi tôi chết đừng đem tôi ra biển
Trời biển lạnh ... ôi! ... hồn nghe chết cóng
Biển nơi đó nhiều tôm cua, cá mập
Thân xác này sao bèo bọt cá tôm
Khi tôi chết đừng đem chôn gần núi
Nơi hổ, beo rắn rít lượn vờn quanh
Nơi diều hâu, quạ kia tìm xác chết
Rúc tung lên đám xương cốt hoang tàn
Khi tôi chết đừng chôn nơi thành phố
Nơi nghĩa trang vắng lặng góc giáo đường
Rồi một lúc bọn ác ôn giải tỏa
Đem liệt sĩ chất đầy trên chiến sĩ
Khi tôi chết ngoại ô đừng chôn cất
Bọn ác ôn giải tỏa dựng sân gôn (golf)
Sân ten-nít bọn cán kia hưởng thụ (tennis)
Đẫm đạp lên chẳng một chút ngượng ngùng
Khi tôi chết hãy để tôi yên nghỉ
Nơi chiến đấu tôi đã cùng kiệt sức
Với đồng bào đã tận lực đấu tranh
Nằm thanh thản tấm chiếu manh cuốn gọn ...!
Tôi vẫn biết và đồng bào vẫn biết
Người chiến sĩ sẽ không bao giờ chết
Chỉ rụi tàn khí phách một thời gian
Sẽ trở lại khi thiện kia sống lại
Đời nhân thế thiện ác kia hai mặt
Mặt này hưng, mặt khác sẽ suy vong
Người chiến sĩ đấu tranh giành thiện ác
Còn đấu tranh sức sống mãi trường tồn ...!
Đặng Quang Chính
17.06.2022
★
★
★
★
★
0