<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-03 16:35:47nguyễn thế duyên>
Sợ!
Đã cố dứt mình khỏi suy nghĩ vẩn vơ
Sao nỗi nhớ cứ leo loét cháy?
Đã bao lần định bình bài thơ ấy
Lại xóa đi trong nỗi sợ mơ hồ
Ta sợ thời gian!
Thời gian mang mầu đen
Ta sợ em!
Tinh khôi bông huệ trắng
Một nỗi sợ mang muôn vàn sức nóng
Ủ kín trong những lớp tro thời gian lớp lớp phủ trên đầu.
Ôi!
Ta muốn được là Thị Mầu
Không biết sợ cứ tung hê tất cả
Để nỗi nhớ cháy bùng lên thành lửa
Ta đốt đời ta và đốt cả đời em
Một nỗi sợ màu đen
Nhấn chìm đời ta xuống
"Bông huệ trắng và bức tường cũng trắng" "1"
Còn màu đen là nỗi sợ đó em
Một nỗi sợ màu đen
Cho cuộc đời em trắng
Cảm nghĩ khi đọc một bài thơHà nội 2--12--2011
"1" Bông huệ trắng, bức tường cũng trắng
Sao bóng hoa trên tường lại đen?
Thơ Bế kiến Quốc