📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hoa của Trời

0 trả lời, 1.466 lượt xem — Trang 1 / 1
Có một lần, anh đi qua
Quê em, vùng sơn cước
Chỉ có núi và con đường
chông chênh...

Chiều buông...
Bảng lảng sương rơi trên những lá non
Sau cơn mưa vừa tạnh
Lao xao, lá hát sườn đồi

Bất chợt gặp
Một nụ cười
Bối rối, bâng khuâng...
Cô gái vùng cao đang về nhà sau một ngày đi rẫy

Chiều thật êm
Nghe thấy cả tiếng trái tim mình đập
rộn ràng, rộn ràng...
Em ơi, ở nơi này, người ta trao nhau
Một nụ cười mà không cần biết
Mình đã là người quen?

Một nụ cười trong chiều rất lặng
Lạ lùng mà thân thương

Ngày mai, anh về khu phố
Nơi người ta không trao nhau nụ cười vô cớ
Nơi anh lại phải mưu mô
Cười bằng nụ cười nửa miệng

Chiều tan tầm
Những gương mặt lo toan
Chen lấn nhau như là ai cũng vội
Kẻ vội đón con, người mong chờ món hời sắp tới
Ở đâu, vẻ thanh thản và nhẹ nhàng như thể
Nụ hoa của Trời, em dành tặng cho anh

Nơi đây, những người đàn bà kiêu kỳ và thực dụng
Chỉ biết đặt câu hỏi:
" Anh ấy sẽ cho tôi điều gì"
Không cho ai và cũng không dễ nhận ai cho.

Chiều một mình
Hút thuốc, đọc Selock Homes và nhớ
Ở một nơi nào
Vùng cao xa xôi
Có một con đường
Có một nụ cười
Nụ hoa của Trời
Trong veo.../.
TQhuy
Đăng nhập để trả lời
0