<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-08 15:48:56Trần Mạnh Hùng>
QUÊ HƯƠNG !
Quê hương, hai tiếng gọi thân thương !
Theo mãi bên ta suốt dặm trường
Cánh võng chao nghiêng trưa nắng hạ
Câu hò vang vọng buổi hoàng hôn
Là chùm phượng tím anh trao nhớ
Là cánh thư hồng em gởi thương
Và những giọt sầu trên mắt mẹ
Từng chiều trông đợi kẻ ly hương !
N U
NHỚ MÃI !
Cách biệt lâu rồi vẫn thấy thương
Dù cho biển núi vạn muôn trường
Trời Tây giá buốt muà đông lạnh
Đất Việt nồng nàn giọt nắng hôn
Điệu lý câu hò làm mãi nhớ
Ca trù vọng cổ khiến hoài thương
Bờ Seine vọng tưởng về Quê Mẹ
Ước một lần về viếng cố hương
Sương Anh
Quê hương, hai tiếng gọi thân thương !
Theo mãi bên ta suốt dặm trường
Cánh võng chao nghiêng trưa nắng hạ
Câu hò vang vọng buổi hoàng hôn
Là chùm phượng tím anh trao nhớ
Là cánh thư hồng em gởi thương
Và những giọt sầu trên mắt mẹ
Từng chiều trông đợi kẻ ly hương !
N U
NHỚ MÃI !
Cách biệt lâu rồi vẫn thấy thương
Dù cho biển núi vạn muôn trường
Trời Tây giá buốt muà đông lạnh
Đất Việt nồng nàn giọt nắng hôn
Điệu lý câu hò làm mãi nhớ
Ca trù vọng cổ khiến hoài thương
Bờ Seine vọng tưởng về Quê Mẹ
Ước một lần về viếng cố hương
Sương Anh
MẸ VẪN CHỜ
Đất Mẹ mong chờ đứa con thương
Bao năm còn giong ruổi dặm trường
Lưu lạc xứ người mùa đông lạnh
Nhớ vòng tay mẹ những nụ hôn
Tha hương có biết ai còn nhớ
Một thời thơ dại, một người thương
Sông quê mòn mõi mong con Mẹ
Một ngày trở lại với quê hương
ĐT
NGHĨA ĐỒNG BÀO
Đồng bào... nên suốt đời hoài thương
Canh cánh nỗi đau khúc đoạn trường
Bên ấy người mơ ngày nắng sớm
Phương này tôi nhớ chiều hoàng hôn
Chung tay kết nối niềm hy vọng
Góp sức xẻ chia hiểu tấm lòng
Rạng rỡ muôn đời dân nước VIỆT
Ngàn năm bền vững đất quê hương
Naïve
Hôm trước Naïve vô tình tranh luận làm xấu đi trang thơ bạn…hôm nay trở lại họa với bạn vài vần thơ…có không tuân luật họa vài câu…mong bạn thông cảm….
Bao năm còn giong ruổi dặm trường
Lưu lạc xứ người mùa đông lạnh
Nhớ vòng tay mẹ những nụ hôn
Tha hương có biết ai còn nhớ
Một thời thơ dại, một người thương
Sông quê mòn mõi mong con Mẹ
Một ngày trở lại với quê hương
ĐT
NGHĨA ĐỒNG BÀO
Đồng bào... nên suốt đời hoài thương
Canh cánh nỗi đau khúc đoạn trường
Bên ấy người mơ ngày nắng sớm
Phương này tôi nhớ chiều hoàng hôn
Chung tay kết nối niềm hy vọng
Góp sức xẻ chia hiểu tấm lòng
Rạng rỡ muôn đời dân nước VIỆT
Ngàn năm bền vững đất quê hương
Naïve
Hôm trước Naïve vô tình tranh luận làm xấu đi trang thơ bạn…hôm nay trở lại họa với bạn vài vần thơ…có không tuân luật họa vài câu…mong bạn thông cảm….
(
O
(() )
O o
) () o
( o ) )
O )
( o
O
(() )
O o
) () o
( o ) )
O )
( o
0
0 O ) O
() ( o ) o)
o__O__ ()
Vạn Lần Thương
0 O ) O
() ( o ) o)
o__O__ ()
Vạn Lần Thương
Nhớ về quê mẹ vạn lần thương.
Nhớ lũy tre xanh, nhớ lớp trường.
Nhớ sóng lúa vàng trong nắng sớm
Nhớ đàn cò trắng mỗi hòang hôn.
Nhớ khi mẹ dạy câu trung nghĩa.
Nhớ lúc mẹ lo cả tấm lòng.
Nhớ tiếng võng đưa xao xuyến nhớ
Nhớ chiều khói tỏa dậy mùi hương.
}{____}{____}{
(______________)
{} Trần Mạnh Hùng {}
(______________)
{} Trần Mạnh Hùng {}
8-4-2009
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

![[:)]](/images/smiley/s1.gif)






![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)