📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thơ

2 trả lời, 1.368 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.09.2013 14:17:13 bởi dieuphuong>
EM TÔI KHÓC
Em tôi khóc để tiễn đưa chị Gái
Bước lên tàu rời đất mẹ thân yêu
Tôi đi xa và thấy nhớ em nhiều
Em bé bỏng và còn ngây thơ quá
Nghe chan chứa và bỗng dưng ứa lệ
Mắt cay cay thương ba mẹ về chiều
Thương em tôi đứng đó để ước mong
Ngày tái ngộ để rồi " Em tôi khóc"
Em tôi khóc cho lòng tôi quặng thắt
Cho lòng tôi vời vợi nổi nhớ quê
Cho chiều Xuân lưu luyến buổi đi về
Thăm đất Mẹ Nhâm Thìn xuân năm ấy.
 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.09.2013 14:23:23 bởi dieuphuong>
SÀI GÒN ĐÊM MƯA
 
Trời Sài Gòn đêm nay mưa tầm tã
Ta nghe lòng rộn rã nỗi niềm riêng
Bong bóng bơi trôi nổi chở ưu phiền
Ta lặng lẽ gởi hồn ta theo gió
Anh ở đó có nghe lời gió nói
Gió thì thầm khe khẽ nhịp đôi tim
Lời thay lời xào xạc chúng đi tìm
Hương mật ngọt chìm trong bầu khí quyển
Đất và trời muôn ngàn đời vĩnh viễn
Nối liền nhau giữa vạn vật, luân hồi
Mỗi sanh linh là một kiếp con người
Yêu và sống là hiện thân tất cả.
Đăng nhập để trả lời
0
THU NHỚ EM
 
Mùa thu ơi! Lòng ta chợt nhớ
Khe khẽ đong đưa, chiếc lá rơi
Ta hỏi thu về... ta chợt hỏi?
Có phải mùa thu? Ta nhớ em!
Có những chiều thấy em lẽn bẽn
Cúi đầu e thẹn lén nhìn tôi
Lá vàng em nhặt làm đôi bạn
Phảng phất hương buồn... Tôi xa em
Thu qua mấy độ rồi thu đến
Tình đã xa rồi. Tôi hỏi em?
Còn đây những chiếc lá vàng rơi
Sao chẳng còn ai nhặt mĩm cười
Quanh đây thắm hương tình đọng mãi
Xác lá vàng rơi khắp mọi nơi
Ai hỡi! Tình sầu thôi vương vấn
Thu đi để lại mấy thương yêu
Ta trở về đây, thu vẫn đến
Mà người nhặt lá mãi tăm hơi
Ráng chiều tim tím... buồn thăm thẳm...
Ta khóc muôn đời... để nhớ em!



Đăng nhập để trả lời
0