Vào mượn ý thơ của bác Lanh Nguyễn mà hoạ cho sầu càng thêm sầu nghe.
Mối Tình Câm
Tình câm! Ai một mối
Giữ chi mãi trong lòng
Mấy mươi năm chẳng nói
Cho sầu đau chất chồng
Cho bao mùa phượng vĩ
Hạ rồi qua rồi qua
Cho niềm oanh rẽ thuý
Người mờ xa tít xa
Màu yêu thương xưa nhạt
Đời mất bóng lạc hình
Quên lời ve, bóng mát
Quên sắc nhánh hoa nghìn
Phượng vĩ khóc tình câm
Ai một mối âm thầm
Mùa lên! Mùa rụng mất
Hạ tàn tái bao năm
Thương yêu ấy một thời
Áo trắng sầu khôn vơi
Theo tháng ngày ký ức
Mờ phai dấu khung trời
Kỷ niệm! Mối tình câm
Giời ạ! Hiền Tỷ hại nhị em mất rồi, vào đây thơ làm nhị em nhớ con nhỏ học cùng trường năm xưa quá trời quá đất đi Hiền Tỷ ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 302.140 lượt xem —
Trang 115 / 192
Ngày đầu của năm 2016, xin mượn bốn chữ " Thôi Quên Đi Diễm! " của bác Đôi Mắt Người Xưa mà khai bút trên đất Tha Hương vậy.
Thôi Quên Đi Diễm
Ừ! Tình quên đi Diễm
Giữ chi mãi thêm buồn
Ngoài trời giăng mây tím
Ngắt không gian chiều buồn
Thôi Diễm ơi! Đừng nhớ
Nhắc tình xưa chi mà
Cho chiều đông nức nỡ
Giọt rơi! Đổ mưa mà
Ừ! Tình quên...hãy quên
Đừng đêm mộng gọi tên
Người năm nao đuổi áo
Tà trinh trắng đường bên
Thì thôi quên đi Diễm
Thôi mình không duyên không nợ! Nhắc chi cho thêm buồn ngày đầu năm Diễm ơi là Diễm ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.08.2016 00:35:33 bởi Cố Quận>
Vâng ạ, kiếp sau nhị em hứa sẽ mạnh dạng hơn, ai không ưa em...em cũng ghẹo thử, biết đâu!!! Chứ kiếp này lỡ làng rồi! Kiếp này nợ phải trả đủ cho Bà Hùm Quận Sáu, không nợ duyên gì với Tiểu Thư Kiên Giang, buồn quá đi bác BLG ơi.
![]()
Kiếp Này Lỡ Làng!
Không duyên Tiểu Thư Kiên Giang
Nợ tình một kiếp lỡ làng vần âm
Xưa tay không đánh khúc cầm
Lời yêu thương giữ! Dạ thầm mơ hoa
Dạ thầm tưởng nhớ áo tà
Dạ thầm mộng ước dáng ngà ngọc ai
Kiếp sau xin cũng là trai
Theo chân vạt ngắn, vạt dài chẳng buông
Vậy được không bác BLG; khà khà.
Thân,
Nhị
Vậy hả bác BLG, than ôi!

Kiếp Này Chôn Mối Tình Câm
Trễ rồi! Thôi đã trễ rồi
Tình câm một mối chôn đồi núi cây
Phượng vĩ Trường Nguyễn kiếp này
Là hương nhạt, là sắc gầy hao thơ
Là vần, là chữ hững hờ
Là câu, là ý dật dờ tháng năm
Thôi rồi! giấc mộng tơ tằm
Se chung khung cửi chôn nằm đất sâu
Buồn bác BLG hỉ, mối tình đơn phương kiếp này ai biết...ai hay??? Hỡi ôi.
Thân,
Nhị

Kiếp Này Chôn Mối Tình Câm
Trễ rồi! Thôi đã trễ rồi
Tình câm một mối chôn đồi núi cây
Phượng vĩ Trường Nguyễn kiếp này
Là hương nhạt, là sắc gầy hao thơ
Là vần, là chữ hững hờ
Là câu, là ý dật dờ tháng năm
Thôi rồi! giấc mộng tơ tằm
Se chung khung cửi chôn nằm đất sâu
Buồn bác BLG hỉ, mối tình đơn phương kiếp này ai biết...ai hay??? Hỡi ôi.
Thân,
Nhị
Giời! Đọc câu " Vung gươm múa kiếm " của chị Nancy làm nhị em lạnh xương sống.

Niệm Thần Chú Cho Yên
Vung gươm! Gươm chạm gãy
Kiếm múa đụng kiếm tà
Thôi thì tìm đường nhảy
Vậy phải ngõ chui mà
Giữ mạng...không thơ tịt
Ngòi chẳng mực tím câu
Hậu, tiền hai lối bít
Vần về đâu, chữ đâu
Nghe ta đừng rút kiếm
Nhớ cho chớ vung gươm
Chân dông...thần chú niệm
Không thân xác rách tươm
Tam thập lục kế tẩu vi thượng sách nghe chị Nancy; khà khà
.

Thân,
Nhị

Niệm Thần Chú Cho Yên
Vung gươm! Gươm chạm gãy
Kiếm múa đụng kiếm tà
Thôi thì tìm đường nhảy
Vậy phải ngõ chui mà
Giữ mạng...không thơ tịt
Ngòi chẳng mực tím câu
Hậu, tiền hai lối bít
Vần về đâu, chữ đâu
Nghe ta đừng rút kiếm
Nhớ cho chớ vung gươm
Chân dông...thần chú niệm
Không thân xác rách tươm
Tam thập lục kế tẩu vi thượng sách nghe chị Nancy; khà khà
.

Thân,
Nhị
Sáng vào Tha Hương, thấy bác BLG đứng trước cửa hỏi " Thơ giấu đâu!!! Đưa ra ngay, ta mới cho nhập môn ". Nhị em gải đầu cười cầu tài " Dạ tối qua nhị em chè chén với đám học bạn say quá, chữ nghĩa nó chạy tán loạn tứ phương hết rồi bác BLG ạ, nên đề thi Bác ra lúc canh ba đêm qua, coi như nhị em rớt đi Bác nhé! Trong lưng giờ chỉ còn lận mấy câu thơ con cóc của ông cò quận 9 làm bùa hộ mạng, nhị em đưa tạm đây xin Bác nhận cho vậy, khi nào giã rượu thì nhị em sẽ đạo thơ của ông bạn già dâng lên bác sau, được không bác BLG??? "

Chút Thi Tài
Giấu giếm chi ông chút thi tài
Đời rồi một thoáng! Cũng một mai
Chữ năm bảy chữ vần giới cảnh
Câu bốn ba câu ý tuyền đài
Hán khởi chém bạch xà bảo đế
Tần tan điểm hoàng mã rằng nai
Rượu mấy bàu say nằm tự vấn
Lòng bận lòng ư chút thi tài!!!
Dạ nhị em cảm ơn bác BLG đã xí xoá cho mà bước vào nhà, chứ đứng ngoài ấy thêm vài ba phút nữa thì nhị em ngã lăn ra đất mất vì trời lạnh quá Bác ạ, để nhị em rót tách trà nóng mời Bác nhắp môi cho ấm dạ Bác nhé; khà khà.


Thân,
Nhị

Chút Thi Tài
Giấu giếm chi ông chút thi tài
Đời rồi một thoáng! Cũng một mai
Chữ năm bảy chữ vần giới cảnh
Câu bốn ba câu ý tuyền đài
Hán khởi chém bạch xà bảo đế
Tần tan điểm hoàng mã rằng nai
Rượu mấy bàu say nằm tự vấn
Lòng bận lòng ư chút thi tài!!!
Dạ nhị em cảm ơn bác BLG đã xí xoá cho mà bước vào nhà, chứ đứng ngoài ấy thêm vài ba phút nữa thì nhị em ngã lăn ra đất mất vì trời lạnh quá Bác ạ, để nhị em rót tách trà nóng mời Bác nhắp môi cho ấm dạ Bác nhé; khà khà.



Thân,
Nhị
Bravo Hiền Tỷ Tui, nghe mà tim nhị em như muốn rụng theo tiếng hát âm đàn và thấy tội cho hắn ta quá đi thôi Hiền Tỷ ơi là Hiền Tỷ! Nỡ nào mà đi, bỏ người ta ở lại cho đành vậy hả trời??? Vào viết vài câu hoan hô hổ trợ tinh thần cho giọng ca vàng Rạch Giá và thơ tặng Hiền Tỷ Tui để đáp tạ thịnh tình đã kéo tay đệ vào đây ngồi nghe Chị hát nhé.

Hoa Tím Ngày Xưa
Chiều xưa hoa tím nhặt
Đoá cài lên tóc người
Chiều nay buồn hiu hắt
Về đâu mắt, môi cười!!!
Tình còn vương nụ thắm
Tình còn vương bóng hình
Người phương nào vạn dặm
Nghe quặn thắt tim mình
Nhìn màu hoa tưởng ai
Mùa qua vạt tím dài
Hương tà hương đuổi gió
Lên đồi bắt nắng phai
Vườn hoa tím nhớ em
Hiền Tỷ cứ đăng tiếng ca giọng hát mình, nhị em cứ đăng thơ đệm vào mục này là trang Tha Hương sẽ sớm có ngày Hồi Hương à nghe Hiền Tỷ; khà khà.


Thân,
Nhị Đệ

Hoa Tím Ngày Xưa
Chiều xưa hoa tím nhặt
Đoá cài lên tóc người
Chiều nay buồn hiu hắt
Về đâu mắt, môi cười!!!
Tình còn vương nụ thắm
Tình còn vương bóng hình
Người phương nào vạn dặm
Nghe quặn thắt tim mình
Nhìn màu hoa tưởng ai
Mùa qua vạt tím dài
Hương tà hương đuổi gió
Lên đồi bắt nắng phai
Vườn hoa tím nhớ em
Hiền Tỷ cứ đăng tiếng ca giọng hát mình, nhị em cứ đăng thơ đệm vào mục này là trang Tha Hương sẽ sớm có ngày Hồi Hương à nghe Hiền Tỷ; khà khà.



Thân,
Nhị Đệ
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.08.2016 08:40:32 bởi Cố Quận>
Đọc bốn câu thơ trên của bác Thuốc Diệt Bọ mà lạnh cả xương sống!
Khoan Chầu Diêm Lão...Đợi Em
Khoan chầu Diêm Lão...khoan chầu
Đợi em hoa tím theo hầu chàng ơi
Dương trần ta lỡ nợ đời
Âm ty nguyện sẽ duyên thời sánh duyên
Đợi em đã bác Bọ à! Đợi em hái ít hoa tím rồi theo với, Bác còn nợ tình em chưa thanh toán xong cơ; khà khà.
Thân,
Nhị
Khoan Chầu Diêm Lão...Đợi Em
Khoan chầu Diêm Lão...khoan chầu
Đợi em hoa tím theo hầu chàng ơi
Dương trần ta lỡ nợ đời
Âm ty nguyện sẽ duyên thời sánh duyên
Đợi em đã bác Bọ à! Đợi em hái ít hoa tím rồi theo với, Bác còn nợ tình em chưa thanh toán xong cơ; khà khà.
Thân,
Nhị
Rượu đêm qua say đến mặt trời chiều lặn hôm nay mới tỉnh, sờ lưng tìm bài thơ của ông cò quận 9 tặng trước khi tan tiệc...ối giời! Thơ rơi giữa đàng mất rồi còn đâu. Bớ Tha Hương, có ai nhặt được cho nhị em xin...đừng giấu tội em, ông cò mà biết chuyện thế nào cũng mắng nhị em " Say như chết! Vật còn không giữ nỗi nói chi thân " cho coi.
Giấu Thi Tài
Bác à! Em đâu giấu
Chỉ ngại thơ không hay
Bằng ông cò ống tẩu
Vào đọc miệng chê bai
Vần âm gieo lộn mãi
Câu tứ đặt ngược đời
Nghĩ cho cùng cũng tại
Rượu quên đất quên trời
Chứ nào em đã giấu
Thi tài thấp mọn thôi
Sánh ông cò ống tẩu
Đom đóm với trăng soi
Giấu thi tài! Nào dám
Bác BLG à
Xin bác BLG đừng trách, nhị em nào dám giấu thi tài bao giờ...chỉ sợ chữ nghĩa không bằng chúng bạn, viết xuống đây họ vào đọc được lại cười nhị em chết Bác ạ! Còn cái truyền thuyết thời Tam Quốc, Tào Thực-Tử Kiến bảy bước làm xong tám câu, ứng khẩu thơ liền một bài thì xin Bác đợi nhị em học thêm chín kiếp may ra bác BLG nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Có ai đã từng ghé qua đất Thần Kinh để thưởng nguyệt trên Sông Hương, đã lần giong thuyền ra giữa dòng thu tơ vàng chiếu lung linh giữa đêm vắng, nghe hồi chuông Thiên Mụ ngân xa chưa nhỉ??? Rồi hồn một thoáng bâng khuâng, rồi một phút chạnh lòng chợt nhớ đến bài " Phong Kiều Dạ Bạc " của Trương Kế thời Đường, bài thơ tuy chỉ có vỏn vẹn bốn câu ngắn, nhưng nó đã lột tả được hết cảnh vật và thanh âm trên dòng sông trong một đêm thu vắng bạn ạ, hay thật là hay.
Hương Giang Vọng Nguyệt
Nguyệt à ta nhớ tơ làn
Lung linh mặt nước thu vàng lung linh
Tay ngà ngọc nhẹ nâng bình
Mời ta chén rượu ân tình say sưa
Tay thon mười ngón mềm đưa
Vén màn song ánh trăng vừa chạm song
Trăng vừa lên ngự dưới dòng
Thuyền giong cách bến gió chòng chành nghiêng
Rung khoang! Rủ sạch muộn phiền
Lòng ta, dạ ấy lạc miền hỉ hoan
Nguyệt à thơ tiếc tơ làn
Xưa lung linh áng thu vàng Sông Hương
Và có niềm ước ao nhỏ trong đời mình là sẽ được lần giong thuyền giữa đêm trăng, ngồi tay chén rượu cùng bạn thiết, thưởng nguyệt trên dòng Sông Kiên thân yêu ngày nào vậy bạn hỉ.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.08.2016 19:50:51 bởi Cố Quận>
Cho phép nhị em mượn ý thơ của bác Góc Vườn Nhỏ mà làm vài câu để Hoa Tím Ngày Xưa của Hiền Tỷ Kim Trúc màu thêm sầu tím không gian, hương thêm thơm ngát bên đàng, âm hưởng vang vang mãi chốn này vậy nhé.
![]()
Tư Tương Hoa
Để người qua! Dạ tư tương
Nhớ màu hoa cũ bên đường năm nao
Biết giờ hương sắc chốn nào
Dạt trôi cố quận, bôn đào tha hương???
Tha hương rồi ông thần say ơi, tha hương lâu lắm rồi! Vào trang Tha Hương là sẽ thấy một trời Hoa Tím Ngày Xưa ngay thôi; khà khà.
Thân,
Nhị
Đò có Khách thơ, đò có khách thơ viếng kìa ông nhị say ơi! Mau ra cặm sào, cột dây đò lại để mà còn hoạ thơ với khách nghe.
Đò Trôi Lạc Dòng
Thăm con sông cũ bờ đê
Đò đêm trăng gối giấc kê theo dòng
Gió tây nam thổi buồm rong
Bình San Điệp Thuý làn trong xanh làn
Giang Thành Dạ Cổ chuông lan
Vừng đông đã lộ nhật quang ven trời
Giật mình tỉnh mộng nghe lời
" Đò ai đấy, qua đây thời Hà Tiên??? "
Xin mời bác TP chân xuống đò dùng chút điểm tâm, rồi ngồi nhâm nhi vài ba hồ quỳnh với nhị em cho ấm bụng Bác nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Đăng một lèo ba bài tả cảnh, giờ nhị em xin phép được quay trở lại thơ chuyện tình lỡ, tình tàn, tình tan, tình lâm ly bi đát, tình thiên thu vĩnh biệt nghe mấy bác Tha Hương...mời.

Ta Đã
Ta đã bước phong trần nửa kiếp
Nhiều đêm mơ sum hiệp một ngày
Cố nhân chén rượu nồng tay
Cùng ta nhặt lá phong bay thu vàng
Ta đã lỡ đò ngang lỡ chuyến
Ba mươi năm còn luyến lưu tình
Em mùa xưa lụa nguyên trinh
Em mùa xưa lụa tà xinh trắng tà
Ta đã biết em à ta biết
Lần chia tay! Vĩnh biệt tình xa
Hai bờ vạn dặm đường là
Thái Bình Dương biển mộng đà vỡ tan
Ta buồn lắm! Từng trang con chữ
Vần tương tư câu tứ tương tư
Mực loang tím giấy mực chừ
Lệ lăn giòng xoá nét từ nét thơ
Ta ngồi tiếc ta giờ thương tiếc
Nửa đời qua dạ thiết tha tìm
Bóng hình mờ nhạt trong tim
Bóng hình nay đã đắm chìm thiên thu
Biết rồi, biết hết rồi! Biết ông tương tư áo trắng, biết ông thất tình bóng xưa, biết ông luyến lưu phượng vĩ, biết ông thương nhớ sân trường, phố nhỏ, đường quanh, cầu hai chiếc song song, vòng xe đạp sáng đi trưa về...biết ông quá rành luôn à ông thần say ạ; khà khà

.
Thân,
Nhị

Ta Đã
Ta đã bước phong trần nửa kiếp
Nhiều đêm mơ sum hiệp một ngày
Cố nhân chén rượu nồng tay
Cùng ta nhặt lá phong bay thu vàng
Ta đã lỡ đò ngang lỡ chuyến
Ba mươi năm còn luyến lưu tình
Em mùa xưa lụa nguyên trinh
Em mùa xưa lụa tà xinh trắng tà
Ta đã biết em à ta biết
Lần chia tay! Vĩnh biệt tình xa
Hai bờ vạn dặm đường là
Thái Bình Dương biển mộng đà vỡ tan
Ta buồn lắm! Từng trang con chữ
Vần tương tư câu tứ tương tư
Mực loang tím giấy mực chừ
Lệ lăn giòng xoá nét từ nét thơ
Ta ngồi tiếc ta giờ thương tiếc
Nửa đời qua dạ thiết tha tìm
Bóng hình mờ nhạt trong tim
Bóng hình nay đã đắm chìm thiên thu
Biết rồi, biết hết rồi! Biết ông tương tư áo trắng, biết ông thất tình bóng xưa, biết ông luyến lưu phượng vĩ, biết ông thương nhớ sân trường, phố nhỏ, đường quanh, cầu hai chiếc song song, vòng xe đạp sáng đi trưa về...biết ông quá rành luôn à ông thần say ạ; khà khà


.Thân,
Nhị
Bộ Tam, ba chàng ngự Lâm pháo thủ đi tiệc của nhạc sĩ Lam Phương mà không có nhị em để thành bộ tứ cười nói cho rôm rả hỉ...tiếc thật.
Ba Chàng Ngự Lâm Pháo Thủ
Ngự lâm pháo thủ ba chàng
Đi tiệc không rượu! Chỉ đàn với ca
Phải chi mà có thêm ta
Thành bộ tứ, chuyện ta bà cười vang
Thế nào bia cũng đầy sàn
Thế nào mồi cũng đầy bàn ngồi tay
Gắp đầy dĩa, gặm đưa cay
Rồi ly cạn, chuyện dạn dày gió sương
Kể nghe từ thuở ly hương
Kể nghe những lúc đoạn trường, gian nan
Ngự lâm pháo thủ ba chàng
Thêm ta bộ tứ là bàn ngả nghiêng
Thôi thì hẹn dịp khác mình lại lẫu dê, tiết canh vịt vậy nghe mấy Bác; khà khà.
Thân,
Nhị
Nhân dịp Hiền Tỷ Kim Trúc Tôi hát bài Hoa Tím Ngày Xưa, nhị tôi đã vào làm viết mười sáu câu thơ để tặng và sau đó ngồi nghe lại bài hát Tha La Xóm Đạo và đọc bài thơ của Vũ Anh Khanh viết năm 1950 nhân một chuyến qua thăm xóm đạo Tha La tại Trảng Bàng-Tây Ninh. Để rồi sau đó được nhạc sĩ Dũng Chinh phổ nhạc năm 1964, tiếp theo là nhạc sĩ Sơn Thảo soạn lời bài Hận Tha La và nhạc sĩ Anh Tuyền với ca khúc Vĩnh Biệt Tha La năm 1965. Tất cả những dữ kiện này đã làm nhị tôi nhớ đến Xóm Nhà Thờ bên dòng Sông Kiên với trường trung học Thanh Bình, nơi mà một thời mới lớn nhị tôi biết lưu luyến tà áo của cô nữ sinh trường đạo, biết đợi chờ những trưa sau giờ học để thấy em tan trường về, tôi theo chân Hoàng Thị Kiên Giang mà tình giữ trong lòng, câu thương yêu chưa lần nói, chưa kịp nói vì cái tính nhát gái của mình lúc bấy giờ và ngày Giặc Cộng vào là tình xa mãi xa! Nghĩ lại mà buồn quá các bác Tha Hương ơi.
Gặp lại biết còn nhận ra nhau không em nhỉ!!! Chắc không rồi...chắc là không còn nhận ra nhau nữa rồi em ạ, buồn.
Thân,
Nhị
Nhị tui là Gia Cát Say!!! Chứ không phải " Lượng " anh Phi Hùng ơi.
Gia Cát Say
Nhị là Gia Cát tên Say
Nên thu vàng lá cành cây lá vàng
Hương lá mục chín trên đàng
Hương lá mục đỏ trên ngàn heo may
Ngọn nào thổi khói hương bay
Lên lưng trời hoá mây đầy trắng giăng
Cho ngày viễn xứ hoài trăng
Quê nhà một tối cung hằng áo tơ
Hương làn tóc xoã ngang bờ
Vai ngà ngọc sợi hững hờ hương lay
Nhị là Gia Cát rượu tay
Còn năm ngón bấm...thu này tương tư
Ai tương tư ai, sao tay bấm quẻ mà không chịu nói tên khai tuổi, không chỉ chốn điềm nơi gì cả thế này hả ông Gia Cát Say??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Nhỏ Em Tui lại đăng hình hoa, muốn thơ tương tư ảnh mình chăng!!!
Màu Hoa Mùa Trăng
Mùa trăng vàng chiếu vườn hoa
Tím giàn bên ấy, đây ta tím màu
Thơ và lá mộng gặp nhau
Vần âm, hương sắc ngày sau có cùng
Song song bước một lối chung
Cận kề trà rượu tay hun khói bình
Chén là thân, chén là tình
Chén nghĩa kết, chén ước minh ý từ
Mùa trăng vàng chiếu áng thư
Thơ ta hoa tím giàn tư tương màu
Thơ ghẹo Nga Muội mãi thế này, chắc Nhỏ Em Tui mắc cỡ trốn mất thơ ơi; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.08.2016 06:24:58 bởi Cố Quận>
![]()
Đông Ta! Đông Em
Đông ta ngoài đổ mưa trời
Đêm hiên tí tách vọng lời thơ lên
Đông em và cõi buồn tênh
Phòng khung sổ hé giọt nền thảm êm
Giật mình khơi ánh lửa mềm
Chập chờn bóng gió bên thềm gió rung
Đông em sau trước lạnh lùng
Giọt rưng rưng mắt nặng trùng giọt rơi
Đông ta thao thức thơ lời
Đêm hiên tí tách mưa trời đông tuôn
Đông em lệ nhỏ, đông ta thơ vần! Đông bên này và đông chốn ấy ai buồn hơn ai em nhỉ???
Thân,
Nhị
Phải chi đừng có chiếc tàu giăng đèn thì cảnh cánh buồm trên sông và cây cầu gỗ thơ mộng lắm à nghe cô Mỹ Lệ.
Biển Chiều
Đây biển quê tôi biển quê tôi
Kiên Giang cách biệt bấy xuân rồi
Gió hoài cơn gió chiều cơn gió
Thương nước làn trôi nước làn trôi
Bên đây sương khói mùa đất khách
Nỗi niềm cô lữ kẻ tha hương
Bên đây sương khói mờ vân bạch
Nỗi niềm tư lự ! Nỗi tư tương
Thương nước làn trôi nước làn trôi
Kiên giang cách biệt bấy xuân rồi
Gió hoài cơn gió chiều cơn gió
Mong lần thăm lại biển quê tôi
Viết mười hai câu nói lên nỗi lòng của người tha hương! Nhị tôi xin tặng cô Mỹ Lệ để đền công Cô đã đăng bức ảnh đẹp này vậy.
Thân,
Nhị
Mừng khi thấy Bác lại đến! Mỗi lần diện kiến là bác BLG lại đưa nhị em vào tình thế phải hồi thư vậy. Nhị em chỉ có một chiêu " Thơ " thôi Bác ạ, đến với Tha Hương múa mà rung...sợ mình làm phật lòng các Thi và Văn Nhân chốn này khi viết!!! Sẳn đây cũng nhờ Bác chịu khó ghé mắt vào sân chơi nhỏ bé này, nếu thấy nhị em có điều chi sơ sót thì xin bác BLG nhắc nhở cho để mà kịp sửa nghe Bác, nhị em cảm ơn bác BLG trước nhé.
Độc Chiêu
Đời em chỉ có độc chiêu
Thơ đầu hôm đến trưa, chiều qua đêm
Múa hoài vần chữ tèm lem
Câu tứ mãi, người không xem Bác à
Tới lui cũng áo với tà
Vòng vo cũng lá và hoa bốn mùa
Dòng trên khóc, dòng dưới đùa
Ngả nghiêng men chén động khua rượu bàu
Nửa Ta rồi lại nửa Tàu
Nửa Tây! Ba choảng, đụng nhau rầm rầm
Kiếm gãy mấy đoạn đáy trầm
Khoang ghe thủng lỗ! Mà tâm chẳng bình
Độc chiêu thơ có vài nghìn
Đâu bằng kẻ nhất đời nghinh tiếp đời
Chúc bác BLG và Bạn Hữu Tha Hương có một ngày vui nghe.
Thân,
Nhị
Vài nét chấm phá của Nhỏ em Tôi hôm nay đầy triết lý nhân sinh thế a!!! Nào là Nỗi Niềm Thân Phận, rồi Hoài Vọng của Cỏ Cây, Vạn Vật và Con Người...nhị ca xin mượn ý hoạ thành thơ nhé.
Nghiệm Thấu Nghĩa Tử Sinh
Hạ cỏ xanh, lá mởn
Thu vàng cánh, cọng khô
Đơm, tàn cơn gió rợn
Hiện thực thoáng...hư vô
Hai mùa khoe hương sắc
Một thanh, một lão cùng
Nỗi niềm rưng rưng mắt
Vạn vật, thế nhân trùng
Nghiệm thấu nghĩa tử sinh
Tặng bài này cho Nga Muội đấy, chúc luôn vui và lòng luôn thương yêu tha nhân cùng vạn vật quanh mình nghe.
Thân,
Nhị Ca
Trời đất! Thật không, đúng chăng...chứ nhịn lộn người, O tát rung cả mấy cái răng còn lại thì khổ đời nhị em lắm Bác ạ.

Thật Đúng Vậy Chăng!!!
Thật vậy không, đúng vậy chăng
Chứ mà nhìn lộn tát răng chẳng còn
Mà nhai! Hồn sẽ lên non
Bồng lai rượu đế chai lon đâu tìm!!!
Bác Em Kiên Giang này muốn giết nhị em đấy ư!!! Tung tin kiểu này thì nhị em ngủ sao yên đây Bác??? Khà khà

.
Thân,
Nhị

Thật Đúng Vậy Chăng!!!
Thật vậy không, đúng vậy chăng
Chứ mà nhìn lộn tát răng chẳng còn
Mà nhai! Hồn sẽ lên non
Bồng lai rượu đế chai lon đâu tìm!!!
Bác Em Kiên Giang này muốn giết nhị em đấy ư!!! Tung tin kiểu này thì nhị em ngủ sao yên đây Bác??? Khà khà


.Thân,
Nhị
Ông nhị ơi ông nhị, đà tỉnh rượu chưa vậy, mặt trời lên đã quá ba sào mà còn say nằm thẳng cẳng trong khoang đò! Bò dậy không nỗi hả ông??? mau ngồi dậy mà xem, người ta mang bài " Xóm Đạo Bên Giòng Sông Kiên " của ông đăng lên trang nhất tờ báo làng Tha Hương kìa ông nhị à, tỉnh dậy mà xem báo đây.
Xóm Đạo Kiên Giang Lên Báo
Ai đem Xóm Đạo bên dòng
Sông Kiên lên báo phát vòng vòng cho
Người xem bàn luận quanh co
Là ông còn nhớ cái cò năm xưa
Rằng ông tương nắng tư mưa
Rằng ông hoài bóng xanh dừa bóng xanh
Rồi thơ áo lụa ngày thanh
Vần âm trắng vạt, nón vành tím quai
Câu chiều than vắn thở dài
Hàng hàng chữ chữ từng bài thở than
Ước lần được tái hội nàng
Ngồi khơi chuyện cũ của chàng tình câm
Rồi người to nhỏ, thì thầm
Cái cò kia đã ôm cầm sang ngang
Bỏ ông sầu bến Kiên Giang
Ba mươi năm lẻ bên đàng tình trông
Ai đem Xóm Đạo đăng dòng
Thơ tôi lên báo! Nỗi lòng thơ tôi
Bác ạ! Thơ con cóc đăng báo cho vui thôi, bác la chi lớn rứa, làm nhị tui tưởng sóng thần sắp tràn vào đây rồi chứ, thật là ngủ không yên với bác mà...khổ thân nhị tui ghê đi.
Thân,
Nhị
Bác Tam này xưa có đi tù cải tạo miệt Thứ Bảy không mà Kinh Làng ở đây vậy hả bác Tam??? Hay Kiên Giang mình có hai Kinh Làng mà nhị tui chưa từng nghe qua vậy hả Bác!!!
Quê Tôi Hai Làn Nước
Quê tôi hai làn nước
Mặn ngọt ngày đuổi nhau
Sông Kiên ròng biển vượt
Lớn Vịnh Thái rạch vào
Nhìn ra vây quanh đảo
Tả rừng cây, hữu non
Gió chiều lay vạt áo
Đêm lơ lững trăng con
Dân tình tôi mộc mạc
Cuộc đất nổi hài hoà
Đồng âm vang câu hát
Ruộng dội tiếng lý ca
Quê tôi giờ cách biệt
Nghìn trùng xa kia bờ
Thái Bình Dương xanh biếc
Thăm thẳm khói mây mờ
Chốn nào đây...quê tôi!!!
Đề vài chữ thơ tặng bác Tam đêm nay ngồi trà nhớ quê nghe Bác.
Thân,
Nhị
Vậy tuổi đôi mươi thật à!!! thôi thì thơ lại...
Tại Say Nhìn Lầm
Tại say nhìn xa tưởng
Bà lão...lại gần lầm
Mày thanh, yểu điệu tướng
Thục nữ đấy chẻ cằm
Thì ra mới đôi mươi
Sóng mắt đẹp giết người
Bờ vai thon, mượt tóc
Da trắng mịn làn tươi
Ta say...ừ! Ta say
Nhị tôi xin lỗi! Xin lỗi nghe Người Em Kiên Giang tuổi đôi mươi; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.09.2016 17:22:46 bởi Cố Quận>
Nhị em đâu có than thở gì bác BLG, thơ cả đấy Bác ạ.
Phải Xưa Thơ Rượu!!!
Phải xưa biết rượu và thơ
Thì em đâu vuột tay cơ...em là
Đặng chức Nhị Tẩu, Quận Bà
Chân vào vách trống chân ra sân vàng
Ba thước cỏ cháy bề ngang
Sậy lau chín tấc nằm lan lối nhà
Phải xưa thơ rượu...em là
Quanh năm vai gánh buôn xa bán gần
Cũng may cho người ta đã lên thuyền ra biển tối 29 tháng tư 1975...chứ không thơ than thở, rượu khà khà quanh năm thế này thì có nước mà đâm đầu xuống Sông Kiên tự trầm sướng hơn là sống, phải vậy không bác BLG??? Khà khà

.
Thân,
Nhị
Phải Xưa Thơ Rượu!!!
Phải xưa biết rượu và thơ
Thì em đâu vuột tay cơ...em là
Đặng chức Nhị Tẩu, Quận Bà
Chân vào vách trống chân ra sân vàng
Ba thước cỏ cháy bề ngang
Sậy lau chín tấc nằm lan lối nhà
Phải xưa thơ rượu...em là
Quanh năm vai gánh buôn xa bán gần
Cũng may cho người ta đã lên thuyền ra biển tối 29 tháng tư 1975...chứ không thơ than thở, rượu khà khà quanh năm thế này thì có nước mà đâm đầu xuống Sông Kiên tự trầm sướng hơn là sống, phải vậy không bác BLG??? Khà khà


. Thân,
Nhị
Tết, một chữ mà ai lỡ sinh ra trong đời mang thân phận An Nam là khó quên được tết lắm bạn ạ! Tết với những bồn chồn đợi mong của những ngày tuổi trẻ, những đắn đo lo lắng trong thời trung niên và những hoài niệm nhớ thương ở lứa tuổi lục thập nhi nhĩ thuận, thì tết đối với một người Việt Nam Một Nghìn Năm Đô Hộ Giặc Tàu (hỏi mấy anh trong Bộ Chính Trị Đảng Cướp Việt Nam có hiểu bảy chữ này không??? Chắc là không! Nên chuyện nhỏ lớn chi của cái Mảnh Đất Hình Chữ S này Mười Sáu Ông Cán Lớn Tham Ô-Ươn Hèn Họ, từng tên đều phải lội suối, trèo non qua cúi lạy mà trình báo cho Tàu Tặc tận tường, học theo thói Bán Nước của Cái Xác Thúi Ba Đình.), Một Trăm Năm Đô Hộ Giặc Tây (thì cũng tại cái bệnh hoan liêu phong kiến, không chịu học hỏi cái hay của thiên hạ! Luôn cho mình là cái rốn của vũ trụ này, y như mấy tên giặc Bắc Phương, mà ra) và Hai Mươi Năm Nội Chiến Từng Ngày (viết đến đoạn này thì cho nhị tui mang tên Nguyễn Sinh Cung ra mà mắng nhé! Tên Rước Giặc vào phá nát Nước Nam, đội cái Chủ Nghĩa Quái Thai Cộng Sản trên đầu mà tàn sát biết bao nhiêu sinh mạng của Người Việt Nam, tàn phát Đất Nước Việt mà cha ông đã bỏ biết bao công sức để gìn giữ; tên Hồ Chí Minh đúng là loài Cầm Thú - Mục Súc của thế kỷ 20 đấy bạn). Tết, đối với Người Việt Bên Nhà và Người Việt Tị Nạn Cộng Sản Hải Ngoai là Tập Tục không thể thiếu được trong kiếp trăm năm làm người Việt Nam Da Vàng, nên mỗi độ tết về là bên này Trời Lưu Vong và bên kia Đất Mẹ, người Việt Nam lại bồn chồn mong đợi, đắn đo lo lắng và hoài niệm nhớ thương những gì đã mất, những gì đang còn nắm trong tay và những gì sắp đến trong tương lai sau này bạn à.
Mùa Xuân Tuổi Dại
Những mùa xuân thủa rộn ràng
Mong chờ tết đến xuống đàng rong chơi
Đồng tiền mới, chúc mừng lời
Ông bà, cha mẹ sống đời cùng con
Đánh bạc, đốt pháo lối mòn
Ăn quà bánh chợ tay còn quẹt môi
Đi quanh khoe áo mới rồi
Xem phim rạp chiếu mê ngồi vải nhăn
Sáng ra nếp thẳng giung giăng
Chiều về bụi bám in lằn đen thui
Xa rồi một thủa xuân vui
Những ngày tết cũ! Bùi ngùi dạ thay
Tết, một chữ mà không ai chẳng nhớ hương vị của tháng ngày còn thơ dại thời Việt Nam Cộng Hoà với những rộn ràng mong đợi tết đến...phải vậy không bạn mình???
Thân,
Nhị
Trẻ thế mà dám mò vào Tha Hương ghẹo người ư!!! Chữ nghĩa thuần Việt lắm, có nói lộn số không vậy Người Em Kiên Giang...18 hay 81??? Hỏng thèm nói chuyện cũng không sao, dùng điện thoại di động nhắn tin được mà.
![]()
Người Em Kiên Giang
Ới này! Người Em Kiên Giang
Hỏng thèm nói chuyện...vội vàng đi đâu
Em vôi tem ít lá trầu
Cắt cau vài lát kèm nhau nhai rồi
Cho răng hàm đỏ, hồng môi
Cho thơm miệng đã chàng ôi là chàng
Hết hồn! Thấy bước vội vàng
Tưởng vào lấy củi ra phang tôi này
Không chịu nhị tôi gọi " Bác " thì gọi " Em " nghe, chịu chưa??? Kêu em rồi, nhị tôi ngồi bẹp xuống lề đường rung như cây mắc phải gió; khà khà.
Thân,
Nhị
Trả keo mắm và ba quả lê ta lại, chỉ nhận tà áo nâu để nhớ hương và nửa mảnh trăng để nhớ người thôi nhé bác Tiểu Muồi (hay Mùi???) Muội.

Tặng Người Nửa Mảnh Trăng
Tặng người trăng nửa mảnh
Nằm soi bến Sông Kiên
Tháng Tư xưa! Gió lạnh
Thuyền nương bóng vượt biên
Là lìa xa Xóm Đạo
Từ nay chẳng đi về
Thương người sau vạt áo
Người vương vấn tóc thề
Thầm gửi trăng nửa mảnh
Vàng ở lại tặng anh
Em đi! Đêm hiu quạnh
Lòng tiếc mối tình thanh
Duyên ta lỡ làng rồi!
Sao ngày đó không dừng chân lại chờ nhị tui bước lên để tình song song lối!!! Giờ gửi gấm trăng gió gì nữa...cũng đã muộn rồi em ơi là em; khà khà.


Thân,
Nhị

Tặng Người Nửa Mảnh Trăng
Tặng người trăng nửa mảnh
Nằm soi bến Sông Kiên
Tháng Tư xưa! Gió lạnh
Thuyền nương bóng vượt biên
Là lìa xa Xóm Đạo
Từ nay chẳng đi về
Thương người sau vạt áo
Người vương vấn tóc thề
Thầm gửi trăng nửa mảnh
Vàng ở lại tặng anh
Em đi! Đêm hiu quạnh
Lòng tiếc mối tình thanh
Duyên ta lỡ làng rồi!
Sao ngày đó không dừng chân lại chờ nhị tui bước lên để tình song song lối!!! Giờ gửi gấm trăng gió gì nữa...cũng đã muộn rồi em ơi là em; khà khà.



Thân,
Nhị
Tết của tôi bây giờ đã không còn những rộn ràng mong đợi như thời còn tuổi trẻ nơi quê nhà! Mà tết đến với tôi bên đây trời tha hương trong nỗi nhớ thương và luyến tiếc những mùa xuân cũ, những mùa xuân mà tôi vẫn còn ông bà, cha mẹ, đầy đủ anh chị em và bạn bè bên cạnh để còn thấy ngày xuân với những niềm vui và sự an bình trong tâm hồn mình.

Tết Của Tôi Bây Chừ!
Tết của ta và những ngày tuổi trẻ
Nay còn đâu! Mùa lặng lẽ...về đâu
Cánh mai xuân vàng hoa nhánh một mầu
Trong gió nắng gốc đầu thôn gió nắng
Tết của ta giờ mái râm điểm trắng
Giờ tha hương! Đường mấy chặng tha hương
Cánh đào xuân đỏ hoa nhánh chân tường
Trong sương khói mù mịt phương sương khói
Tết của ta với thời gian như vội
Đến rồi đi! sớm tối bóng ngày đi
Bóng nguyệt trôi, mọc lặn cõi định kỳ
Năm tàn khởi vòng thi nhau tàn khởi
Tết của ta bây chừ không mong đợi
Không chờ trông áo mới những ngày mùng
Không bánh dưa, không tiệc bạn mời chung
Ta rượu tết! Niềm mông lung lữ thứ
Tết của ta bây chừ đây viễn xứ
Bây chừ đây! Vần chữ ý thơ sầu
Dòng rưng rưng thầm hỏi áng xuân đâu
Trong gió nắng mai đầu thôn xưa vắng
Tết của ta bây chừ sương khói trắng
Trời tha hương! Mùa lặng lẽ xuân buồn
Hạt bay bay ngoài lặng lẽ mưa tuôn
Hoa tan tác! Cánh đào buông tan tác
Tết của tôi bây chừ buồn lắm! Trời tha hương bên này giăng đầy khói sương, u ám một không gian trắng mầu mưa đông bạn ạ.
Thân,
Nhị

Tết Của Tôi Bây Chừ!
Tết của ta và những ngày tuổi trẻ
Nay còn đâu! Mùa lặng lẽ...về đâu
Cánh mai xuân vàng hoa nhánh một mầu
Trong gió nắng gốc đầu thôn gió nắng
Tết của ta giờ mái râm điểm trắng
Giờ tha hương! Đường mấy chặng tha hương
Cánh đào xuân đỏ hoa nhánh chân tường
Trong sương khói mù mịt phương sương khói
Tết của ta với thời gian như vội
Đến rồi đi! sớm tối bóng ngày đi
Bóng nguyệt trôi, mọc lặn cõi định kỳ
Năm tàn khởi vòng thi nhau tàn khởi
Tết của ta bây chừ không mong đợi
Không chờ trông áo mới những ngày mùng
Không bánh dưa, không tiệc bạn mời chung
Ta rượu tết! Niềm mông lung lữ thứ
Tết của ta bây chừ đây viễn xứ
Bây chừ đây! Vần chữ ý thơ sầu
Dòng rưng rưng thầm hỏi áng xuân đâu
Trong gió nắng mai đầu thôn xưa vắng
Tết của ta bây chừ sương khói trắng
Trời tha hương! Mùa lặng lẽ xuân buồn
Hạt bay bay ngoài lặng lẽ mưa tuôn
Hoa tan tác! Cánh đào buông tan tác
Tết của tôi bây chừ buồn lắm! Trời tha hương bên này giăng đầy khói sương, u ám một không gian trắng mầu mưa đông bạn ạ.
Thân,
Nhị












