La Làng!
Khi đó...có người dông
Ra cửa la làng
"Bớ người ta ơi Nàng
Vừa vứt tiền tôi nghìn bạc!"
Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 302.099 lượt xem —
Trang 132 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.07.2014 07:19:36 bởi Cố Quận>
Tiếng Thu Nức Nỡ Hai Hàng!
Tiếng thu theo gió trên ngàn
Theo mưa trên lối lá vàng lá trôi
Theo sương khói trắng lưng đồi
Theo mây xám cụm vang hồi sấm vang
Xạc xào cây nhánh bên đàng
Vi vu song cửa, lụa màn phất phơ
Lùa hương khuê các lững lờ
Ra vườn cúc đóa hững hờ cánh rơi
Tiếng thu về tiếng rã rời
Hạt mưa tí tách! Thơ lời thơ tuôn
Tiếng thu vần chữ âm buồn
Gieo màu sương khói suối nguồn ầm vang
Tiếng thu nức nỡ cho nàng
Bên chăn gối lạnh hai hàng lệ sa
Nín đi...khóc mấy chục năm rồi mà người đã về đâu!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Ừ! Thử thơ cảnh nằm mộng bị ông hùm ôm vai xem sao...
Ông Hùm Ôm Vai
Đêm qua mộng gặp ông hùm
Trên đường chân trước ôm chùm lấy vai
Nhị mừng tay vuốt lông dài
Hôn lấy hôn để...mong ngài tha cho
Ông hùm thấy thích cái trò
Rượu vô năm vịm lăn bò ra thơ
Đêm qua bị nhéo! Nằm mơ
May là gặp hắn, hắn lờ, hắn tha
Chứ rủi mà đụng cọp bà
Ả nhai, ả nghiến, ả là gặm xương
May là gặp ông đấy Út Chót, chứ gặp bà là tàn đời nhị ca rồi; khà khà.
Thân,
Nhị
Một dòng viết mãi...sẽ thành nhiều dòng, thành thơ anh TiCa ơi.
Một Dòng Thơ...
Một dòng rồi lại một dòng
Chữ trôi trên giấy bềnh bồng nét thơ
Tháng năm lặng lẽ dòng mơ
Dòng in tím mực lững lờ dòng sa
Hôm qua dòng nắng chiều tà
Sáng nay dòng khói sương là sớm thu
Trưa dòng gió tiếng vi vu
Bài thơ dòng ướt trên lù lù khô
Trăm dòng nghiêng ngả tay hồ
Đêm ngâm vần tứ cười rồ dưới trăng
Một dòng viết mãi...sẽ thành trăm Ông Anh ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Gật Đầu Là Bỏ Xác
Gật đầu là bỏ xác
Đành đắp gối im re
Chịu! Cánh lông tan tác
Đành giả điếc không nghe
Sáng ra còn tiếng gáy
Đêm gật đầu tắt âm
Là ngày chùm chăn ngáy
Là lưng lạnh, đầu hâm
Gật đầu là bỏ xác
Đành giả ngủ! Im re
Chịu thua phe địch đâu xấu mặt nào anh Sầu Đông hỉ; khà khà.
Thân,
Quận
Anh Dê phán...là trúng phóc, dạo này Hạ Muội quậy thật!
Ném Trái Tim Tình
Đành sao ném trái tim tình
Nó bay! Nó chạm phải bình hoa tan
Trăm mảnh dưới đất ngổn ngang
Giận ai đến thế hỡi Nàng Hạ ơi!!!
Hạ đang giận gã mê chơi
Không hoa gõ cửa mà mời áo hoa
Không thư nhận lỗi mình à
Hôm kia thất hứa! Rồi là bặt luôn
Bình hoa vỡ nát ngồi buồn
Giận người lỗi hẹn! Nổi cuồng ném tim
Bây chừ lá nổi, cành chìm
Bây chừ hoa nát! Biết tìm tình đâu
Thôi nín đi Hạ Muội ơi! Đã quăng keyboard gãy làm hai mảnh, đập thủng monitor, vứt cành xuống đất, lá vướng trần nhà, bình vỡ nằm vương vãi...còn chưa hả dạ sao mà còn khóc than, kể lể!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Cứ đem thơ nhị ca bỏ vào những bức hình đẹp như trên thì khỏi cần phải cảm ơn nghe Út Chót.
Thơ Tôi Người Kết Tình
Thơ tôi Người đăng chữ
Vần âm tím mực hình
Thơ tôi Người đăng tứ
Vần âm sát bên hình
Ân tình kia biết trả
Làm sao đặng...làm sao
Lòng khắc ghi Người ạ
Tình thân giao...kết giao
Thơ tôi Người đăng chữ
Vần âm tím màu hình
Thơ tôi Người đăng tứ
Tình thân giao kết tình
Vậy đi nhé Út Chót; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Ở Thì Ở...Sợ Chi!!!
Ở thì ở...sợ ai O!!!
Sáng rượu đế, chiều rượu nho với mình
Chén lên, chén xuống cạn bình
Có trăng với gió, trúc xinh lá cành
Có vàng tơ chiếu bóng xanh
Có hương áo lụa người quanh quẩn mà
Ở thì ở...sợ ai a!!!
Say nằm ngủ với tiên, ma cũng đành
O mời ở thì ở vậy; khà khà.
Thân,
Nhị
Cái tinh thần mã thượng mà tôi đã học được từ trường lớp trong những năm còn nhỏ dại và đã học qua sách vở xưa nay...bây giờ tuy không còn nhớ chi tiết nhiều nhưng nó cứ canh cánh lòng mình từ khi bước chân ra đời suốt mấy mươi năm rồi. Điều đáng nói là mỗi năm trôi qua, cái tinh thần không đánh người ngã ngựa này càng hiếm đi! Khi mắt thấy chuyện bất bình nhan nhản, tai nghe điều trái tai hằng ngày...thật là điều đau lòng khi ngồi viết ra đây.
Tình Thần Mã Thượng Hiếm Hoi!
Bây giờ trong cõi người ta
Tinh thần mã thượng xưa là hiếm hoi
Mạnh cứ đạp, thắng cứ thoi
Béo phì cứ mắng ốm còi như mưa
Bây giờ hiền đức thớt thưa
Giúp kẻ yếu, phụ người vừa bệnh đau
Trong cõi nhân gian vàng thau
Trắng thời nhạt! Đen đậm màu tà tâm
Đây đúng là thời quỷ dữ lên đội lớp người phàm mà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.07.2014 15:33:01 bởi Cố Quận>
Lần này chạy giặc...ở đây luôn rồi! Chứ không có ở chơi vài ngày rồi đi đâu nhé O.
Lần Này Quyết Ở Lại Luôn
Lần này chạy giặc ở luôn
Nói ra lại sợ O buồn...O lo
Có ghế ba chân, bụng no
Có vài ba vịm nằm khò...Bình Yên
Lần này khắc chữ, dạ nguyền
Nơi đây lều cắm, giong thuyền đêm trăng
Bỏ hết mấy chuyện lăng nhăng
Hò ơ, ngâm vịnh lời rằng...ở luôn
Đừng ngất xỉu O ơi! Đừng xỉu, O nặng lắm nhị đỡ không nỗi đâu; khà khà.
Thân,
Nhị
Rồi ngày hết, tháng tàn, mùa đi, năm qua năm! Thời gian cứ trôi, đời người hơn quá nửa đời...nhìn lại tình mình đã là dĩ vãng, tình ta đã là kỷ niệm và người năm nào đã là bóng phai hình nhạt rồi em.
Tình Là Kỷ Niệm! Người Là Bóng Phai
Tình là kỷ niệm
Người là bóng phai
Đời người quá nửa
Thời gian bềnh trôi...
Em giờ xa lắm trời xa
Chốn ấy thu vàng có lá
Xào xạc heo may trên đường
Của những chiều mây cuối hạ
Ta giờ ru giấc mộng buồn
Thơ rưng rưng niềm thương nhớ
Chữ nằm thổn thức vần câu
Chuyện mình ngày xưa một thuở
Tình giờ kỷ niệm
Người giờ bóng phai
Mộng dài ngự chiếm
Màu môi mắt ai...
Rồi ta nửa đời xa xứ! Rồi em lưu lạc chốn nào!!!
Thân,
Nhị
Tháng ba năm 2008, hơn một tháng sau khi tôi bị mất việc lần đầu trong đời sau hai mươi tám năm sống trên xứ người thì Anh Tôi chết bởi cơn đột quị! Tôi bị xốc nặng và nhìn những đứa con của anh tôi tuổi còn đang ngồi dưới mái nhà trường, chúng còn trẻ quá làm tôi không cầm được lệ. Anh Tôi ra đi để lại bao tiếc nhớ trong lòng tôi với tháng ngày anh chị em chung vai nhau lo cho Bố Tôi trong tù và Mẹ Tôi thì lâm trọng bệnh! Anh tôi phải chịu cơ cực mọi bề để phụ lo tiền nông cho mẹ tôi điều trị bệnh bên nhà và phần tôi yên tâm tiếp tục việc học hành trong những năm đầu đến Mỹ. Đời tôi có hai người anh mà tôi trọng nể và không bao giờ quên là Ông Anh Cả Tôi và Ông Anh Kế Tôi đã mất như đã viết những dòng trên; tôi nên người hữu ích của ngày hôm nay là nhờ công của hai anh tôi rất nhiều, sau cha mẹ tôi. Giờ thì các cháu con anh tôi, có đứa đã ra trường đi làm nên tôi ít còn lo lắng hơn so với thời anh tôi vừa nằm xuống, mong sao chúng đều thành nhân sau này để còn lo phụng dưỡng Chị Dâu Tôi khi tuổi về già vậy. Ngồi viết những dòng này hôm nay, bởi lòng tôi nhớ anh tôi lắm.
![]()
Anh Tôi (2)
Tôi những ngày tuổi trẻ
Lưu lạc nơi xứ người
Nhờ anh tôi nuôi mẹ
Cắp sách để nên người
Giờ anh hồn lạc cảnh
Tôi tóc mái muối tiêu
Nhớ thương nhìn di ảnh
Dạ buồn biết bao nhiêu
Mong cháu mình chững chạc
Hữu ích, anh môi cười
Mong cháu mình đỗ đạt
Anh chín suối miệng cười
Tôi nhớ anh tôi lắm
Cầu trời đất chứng cho
Dạ này thương tiếc lắm
Cầu hồn anh chứng cho
Cầu cho anh tôi kiếp sau có được đời thong dong và hài hòa hơn kiếp đã qua vậy.
Thân,
Nhị
Ngày Ông Anh Kế Tôi bị cơn đột quị mất! Cha Tôi mang chứng ung thư gan ở thời kỳ cuối; cha tôi buồn lắm, người khóc. Đây là lần thứ hai tôi thấy người rơi lệ, lần đầu là ngày Ông Nội Tôi mất năm 1976 và lần này khóc anh tôi. Cha tôi thương anh còn trẻ, mất đi để lại ba đứa con đang bước vào ngưỡng cửa đại học; anh ra đi làm tinh thần cha tôi sa sút nhanh và mười tháng sau ông cũng bỏ cuộc đời ô trọc này mà xuôi tay nhắm mắt! Thế là trong hai năm liền, tôi phải chịu hai cái tang mà lòng đau như ai đang cầm dao cắt.
Cha Tôi (2)
Ngày Người cởi hạc về trời
Là tôi sương gió chịu đời mồ côi
Không cha chỉ dạy nữa rồi
Chân đi bốn hướng đứng, ngồi thủ thân
Ngày Người lìa cõi dương trần
Là tôi tay níu, tay lần qua sông
Không cha che chắn gió giông
Chống ngăn mưa bão! Đời gồng gánh vai
Đời không cha! Từ đây tôi phải chịu phong ba bão táp một mình rồi vậy.
Thân,
Nhị
Cảm Ơn Bà Chị
Cảm ơn Bà Chị cảm ơn
Thơ tôi âm chữ như đờn đứt dây
Thu ngoài gió lộng áo bay
Thơ tôi câu ý tháng ngày lạc nơi
Cảm ơn Bà Chị mấy lời
Cảm ơn thơ nhị một trời quạnh hiu
Tay bàu thu bóng xiêu xiêu
Lối xào xạc lá rơi chiều tiễn chân
Cảm ơn Bà Chị một lần
Vào đây thầm đọc mấy vần thơ say
Cảm ơn Bà Chị nhiều...nhiều lắm, nơi này Chủ Nhân bỏ đi biền biệt! Thường không dấu chân ai ngoài nhị, nên thấy bóng Bà Chị là nhị mừng hơn bắt được vàng Bà Chị ạ; mời Bà Chị cạn ly này với nhị tui nghe.
Thân,
Nhị
Em Giờ Góa Phụ Bên Trời
Em giờ góa phụ bên trời
Vành khăn tang trắng khóc đời quạnh hiu
Thu vàng dõi mắt đăm chiêu
Xa trong cõi nắng buồn thiu sắc buồn
Dòng sông nào chảy xa nguồn
Nước đi đi mãi triệu muôn dặm ngoài
Người xưa nửa kiếp trần ai
Em chừ nửa kiếp gầy vai gánh sầu
Em giờ góa phụ áo bâu
Tang cài vải mảnh đen khâu khóc chồng
Thu vàng nắng trải cỏ đồng
Đăm chiêu mắt dõi chiều mông mênh buồn
Ông thần say viết bài này...chắc làm nhiều người đọc rồi khóc lắm à nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Người Về Nhớ Rủ Tôi Về
Người về nhớ réo tôi về
Thăm Cô Bạn Cũ vậy hề Người ơi
Cô nấu bát bún tôi xơi
Rót ly bia đắng nghe lời...ngọt thay
Người về nhớ cho tôi hay
Chứ đời viễn xứ bên này nhớ thương
Đám bạn xưa! Thuở chung trường
Bây chừ mỗi đứa mỗi đường vời xa
Người về nhớ rủ tôi a
Để tôi xin phép vợ nhà về theo
Người nghe xin theo mặt mày tái xanh cả rồi; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.07.2014 04:22:55 bởi Cố Quận>
O viết những dòng trên làm nhị tui nhớ lại chuyện xưa nay...chuyện 5 năm từ khi nhị khởi đầu viết bài đăng trên các diễn đàn và ngày ngày vào đọc đó đây! Để rồi đêm về, nằm nghĩ lại mà đau lòng.
Đời Có Gì Để Tranh!!!
Đời có gì để tranh
Thiên hạ chen lấn giành
Bên đây bờ bến lợi
Chốn ấy núi non danh
Đời trăm năm bỏ lại
Thân xác lớp tro tàn
Hồn trôi qua mấy ải
Ngục tối! Vạn vạn đàn
Tranh...rồi sẽ được gì
Giành...mai giữ được chi
Đời gánh danh, gánh lợi
Sau trước nặng như chì
Đời có gì để tranh!!!
Nhị tui đi hâm rượu sáng uống cho ấm lòng nghe O, muốn làm vài cốc để ngồi nói chuyện phong thần thì ghé ngang lều của nhị tui nhé...nhị tui chờ; khà khà.
Thân,
Nhị
Thư Rơi!
Thư rơi! Bà đừng gửi thư rơi
Có ngon thì viết quảng bá chơi
Chứ lén ra vào đây biện chứng
Là tôi rất rành mạch ông ơi
Thư rơi! Xin bà đừng gửi nữa
Trò này kém lắm...trò này xưa
Đã biết, biết bà mưu kế rửa
Hận mình nhờ kẻ khác chặt, cưa
Thư rơi! Bà cho mình cao kiến
Biết rồi lòng dạ ấy nhỏ nhen
Đánh hùa để cầu mong danh tiếng
Trong ngoài ai cũng thấy...nhỏ nhen
Thư rơi! Đừng gửi nữa hoài công
Bà ơi tôi...không thấu ý ngông
Lạy bà! Tha cho đời con yên nghe.
Thân,
Nhị
Đêm Thu Nằm Không Ngủ
Đêm nằm nghe tiếng gió
Về ru trăm ý thơ
Thu ngoài song trăng tỏ
Buông ngàn tơ ánh tơ
Đêm nằm thương nhớ ai
Mùa năm cũ nắng phai
Tà hương trên phố trắng
Hạt buồn thu ướt vai
Đêm nằm nghe dĩ vãng
Nửa đời xa...vời xa
Gió bên ngoài ta thán
Tình thu xưa đã qua
Đêm nằm ru giấc ngủ
Canh từng canh trống canh
Bóng hình ai năm cũ
Chập chờn...xanh áo xanh
Đêm thu nằm chờ sáng
Lá xạc xào lối quanh
Sương trời sương mờ sáng
Hiên ngoài oanh tiếng oanh
Đêm thu nằm không ngủ
Ừ! Thu đang về trước ngõ, làm nhị ca nhớ lại bao kỷ niệm ngày nào Út Chót ạ.
Thân,
Nhị Ca
Đánh Hôi
Thơ lời cáo thị "Đánh Hôi"
Xem bên nào thắng thơ tôi đánh hùa
Đánh cho câm miệng kẻ thua
Văn chương khét tiếng chanh chua bút vào
Trống đàn tay khảy, tay quào
Nhạc câu chữ chỏng mông gào biểu dương
"Đánh Hôi" thơ dán giữa đường
Ai cần lên tiếng thơ chường mặt ra
Địch một! Ta thời tới ba
Nhào vô tát, đấm thế là địch câm
Trời! Hết tiền mua rượu rồi sao mà đăng thơ "Đánh Hôi" thế hả ông thần say!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
[image]https://lh4.googleusercontent.com/-G11WVEH4KY8/UJ0HG1GLjlI/AAAAAAAAAEI/QCyEzCnSK8Q/w329-h223-n-k/KDLH-SOng-an-cuu-xua" border="0" alt="" />
Thu Nào Của Huế
Ta viết về em tà áo thu của Huế
Tà áo thu của mệ tím màu hoa
Những nhành lan đóa nở cánh lụa là
Bay trong gió Đông Ba đường chợ sớm
Ta viết cho em tà áo thu quyến bướm
Tà áo thu tình chớm cuộc tình thơ
Của tuổi đôi mươi trên bến lững lờ
Dòng Hương Giang chảy xuôi bờ Thiên Mụ
Ta viết tình em xưa men chén rượu
Tình em xưa...An Cựu trước con đò
Buổi chiều lên chèo ai khúc quanh co
Tai văng vẳng tiếng hò ơ nhặt tiếng
Ta viết về em một trời kỷ niệm
Một trời thương áo tím sắc thu nào
Một trời xa...dĩ vãng áo gầy hao
Mờ hoa tím tà bay cao mất bóng
Ta viết tình ta! Tình chừ tuyệt vọng
Tình ta là cơn mộng khứ mộng lai
Tình ông nặng lắm! Thành ra thơ ông đọc hoài...đọc mãi muốn khùng ông ơi là ông; khà khà<img src="http://www.chutluulai.net/forums/images/smilies/smiley1.gif[/image].
Thân,
Nhị
Đánh Tục
Đời lắm tay đánh tục
Năm ba kẻ vây người
Trước sau đầu núp, phục
Loạn đả! Thắng đứng cười
Ai tan tác mặc ai
Mình chung bọn sánh vai
Hô là đồng thanh ứng
Hét là tương khí khai
Đời nhìn tay đánh tục
Năm ba kẻ đè người
Trước sau mà thấy nhục
Bàng quan mắng...vẫn cười
Thật là cảnh đau lòng cho bên thắng vậy


.Thân,
Nhị
Dòng An Cựu
Người về thăm Phá Hà Trung
Thăm dòng An Cựu đây cùng đi theo
Để xem hội quẻ tiền gieo
Đàn Nam Giao buổi ngo chèo thuyền vua
Người về Bến Ngự mùa mưa
Nước trong đàn cá lội đùa vẫy đuôi
Chờ nắng dòng đục đò xuôi
Ngắm trăng nghe khúc đàn người đêm trăng
Môi hồng o nở khoe răng
Ta say chén rượu lòng trần tục lên
Hỏi người bao tuổi, họ tên
Cho thơ khắc chữ thơ đền ân kia
Người về chân dính không lìa
Vạt sau hương áo người kìa ta đeo
Ông mà theo chân tui một đoạn nữa là tui la làng lên đấy nghe ông; khà khà.
Thân,
Nhị
Đánh Hội Đồng
Lỗi tại con mọi đàng...mọi đàng
Năm mà đả một dám đâu than
Dám đâu! Bởi ông bà tay, cẳng
Văn, thơ cùng thanh khí chung sàn
Mọi đàng lỗi tại con...tại con
Mai này cuốn gói thẳng lên non
Sống với thú rừng hoang, chim chóc
Cho toàn tính mệnh bé cỏn con
Lỗi tại con! Lỗi con mọi đàng
Đánh đà miệng toát tiếng nào than
Tiếng nào chưa thoát ra đã tắt
Năm đả một, lỗi con mọi đàng
Thế là mi biết khôn đấy! Nói ra là biết tay bọn chúng tao; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.07.2014 06:33:31 bởi Cố Quận>
![]()
Cầu Tràng Tiền
O qua mười hai nhịp
Tôi không kịp theo cùng
Để tình quân với thiếp
Giờ duyên cách nghìn trùng
O qua bờ áo trắng
Tôi bên bến ngẩn ngơ
Nhìn dòng trong nước lặng
Tay đề thơ chữ thơ
O đành quay lưng bước
Tôi trở gót thẩn thờ
Tràng Tiền hai hướng ngược
Biết còn gặp bao giờ!!!
Dài sáu mười hai nhịp
Theo không kịp chân o
Thôi đành thơ một kiếp
Ngồi đốt giữ tàn tro
Chỉ dài sáu mười hai nhịp, sao o nỡ nào không chờ nhị tui vậy o!!!
Thân,
Nhị
Từ Rày...Đây Ở Lại Luôn
Từ rày...đây ở lại luôn
Bình Yên Một Cõi thơ nguồn thơ gieo
Sáng dòng suối chảy trong veo
Chiều sương sợi trắng khói đèo gió đưa
Tay bàu rót chén say sưa
Chờ trăng treo nhánh ngọn dừa ngồi ngâm
Một Cõi Bình Yên đàn cầm
Ai ngồi bên ấy ngón thầm khảy dây
Cho đêm dài thức bên nầy
Nằm mơ màng áo lụa gầy dáng ai
Ông muốn ở lại tá túc chốn này thì từ đây về sau không được thơ trăng gió, áo hương nghe chưa; khà khà
.
Thân,
Nhị
Mưa Huế!
Quê o mùa lũ lụt
Gốc bàng nơi sân trường
Bóng mờ trong mưa trút
Nước tràn dâng! Ngập đường
Nón bài thơ tóc che
Tan giờ học vòng xe
Ra về hai vạt ướt
Bùn vương! Tay lá me
Mưa xuân trên phố Huế
O ngồi thương nhớ thương
Người năm xưa lỗi thệ
Đời nửa kiếp tha hương
Mưa hạt buồn bay bay!
Thơ về Huế buồn quá ôn nhị ơi.
Thân,
Nhị
Nay Được Lời
Nọ còn lo...nay được lời
Mai rừng cưa gỗ cất chòi nơi đây
Một Cõi Bình Yên gió mây
Trăng sao bàu cạn chén đầy mà thơ
Nọ còn lo...nay nhỡn nhơ
Sáng sông câu cá đặt lờ bắt cua
Thôi thì cứ thế bốn mùa
Đất Người thi, phú, hò đùa cho vui
À! Quên hỏi O cho ở tạm hay ở luôn...như cho ở tạm thì được bao lâu hả O!!! Khà khà
.
Thân,
Nhị




, dạo này Hạ Muội quậy thật!




.








; khà khà
!!! Khà khà