Bài "Công Viên Chiều Vắng Em" hay lắm anh Taa Taa Lee, thích nhất hai câu "Còn đâu lời thỏ thẻ, công viên chiều vắng em..." tình ơi là tình.
Chiều Công Viên Nhớ Em
Tôi ngồi đây với cây đàn
Chiều công viên khói trắng làn gió đông
Nhìn về bên ấy kia sông
Nhớ màu thu buổi gió đồng rụng hoa
Bồ công anh...cánh vương tà
Lụa người thu trước mượt mà nay đâu!!!
Tôi ngồi âm tiếng giang đầu
Chiều công viên khói giăng sầu nhớ em
Nhị tôi vào mượn bức hình mà hoạ tám câu lục bát với anh Taa Taa Lee cho vui Vườn Thơ Ngọc Huệ vậy; khà khà.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 302.253 lượt xem —
Trang 88 / 192
Giờ nhị tôi vào "Xuống Thuyền Ôm Mặt Khóc" nghe chị Tuyết Dương và chị Ngọc Huệ.
Xuống Thuyền Ôm Mặt Khóc
Đêm qua khoang thuyền ôm trăng khóc
Sáng nay nhìn bóng nước giật mình
Ôi! Giấc mơ màng kia gió độc
Làm bay áo lụa dứt tư tình
Bên sông xuống thuyền ôm mặt khóc
Giời ơi! Sao nỡ thế hỡi Già
Tay bứt râu hàm tay nắm tóc
Giời ơi! Sao ác thế hỡi Già
Vô thôn...lăn ra thềm nằm khóc
Làm ơn đừng khóc nữa có được không ông nhị!!! Để thiên hạ người ta còn nằm nướng thêm vài khắc nữa, Lão Thiên chưa mọc mà ông rống to tiếng thế này thì...ai chẳng giật mình ông ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Thơ thì thơ! Nhưng bác Bắc phải đãi nhị tôi chầu rượu chiều nay, chịu không cái đã...đây mới thả vần âm???

Xuân Hồng Tơ Trải Áo Người
Ngoài xuân hồng đã áng
Vàng hoa những nụ mai
Ừ! Xuân hồng kia dáng
Vàng tơ lụa tà ai
Ngang đường đây cho hỏi
Này cô tuổi bao nhiêu!!!
Sao cười chi không nói
Tôi hồn bay phách xiêu
Trời xuân hồng cô dáng
Lụa tà tơ sắc mai
Làm xuân hồng kia áng
Ngừng trôi...vương tóc ai
Thơ có ba đoạn, sáu mươi chữ cứ lập đi lập lại mãi mà Bắc Tui phải tốn bạc cho chầu rượu...mẹ kiếp! Từ nay không nhờ ông thơ nữa; khà khà

.
Thân,
Nhị

Xuân Hồng Tơ Trải Áo Người
Ngoài xuân hồng đã áng
Vàng hoa những nụ mai
Ừ! Xuân hồng kia dáng
Vàng tơ lụa tà ai
Ngang đường đây cho hỏi
Này cô tuổi bao nhiêu!!!
Sao cười chi không nói
Tôi hồn bay phách xiêu
Trời xuân hồng cô dáng
Lụa tà tơ sắc mai
Làm xuân hồng kia áng
Ngừng trôi...vương tóc ai
Thơ có ba đoạn, sáu mươi chữ cứ lập đi lập lại mãi mà Bắc Tui phải tốn bạc cho chầu rượu...mẹ kiếp! Từ nay không nhờ ông thơ nữa; khà khà


.Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.05.2018 17:58:50 bởi Cố Quận>
Chẳng có gì mà phải xin lỗi cả chị Tuyết Dương nhé; vào thơ văn trong các diễn đàn, lúc đầu ai biết tuổi tác ai bao giờ???
![]()
Lỡ Chữ! Lỡ Câu
Vì thơ lỡ chữ nên lầm
Lỡ câu nên bước sụp hầm vì câu
Xin người đừng giận chi nhau
Đừng ghi khắc dạ sắc màu trắng đen
Tha cho tôi nhé một phen
Nước sông đục...múc lắng phèn nước trong
Nấu ấm trà tỏ nỗi lòng
Mời ai chén khói hương nồng rồi thơ
Lỡ chữ! Nên ngủ nằm mơ
Lỡ câu nên mộng bên bờ sông bay
Đôi khi cũng nên tò mò một chút chị Tuyết Dương ơi! Chứ không thôi là năm lỡ bảy lầm như thơ nhị tôi hôm qua vậy...mới khổ đời; khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị tôi vào mượn câu cuối trong bài Thất Ngôn Tứ Tuyệt của bác Băng Dương mà hoạ một bài bảy chữ tám câu cho vui nghe, có gì không phải mong Bác tha cho nhị này nhé.
Trăng Và Ta Một Ước Nguyền
Đâu dễ trăm năm một ước nguyền
Hữu tình ta với nguyệt hoà duyên
Đêm gieo tơ chiếu vàng con nước
Ngày hứng sương lan trắng mạn thuyền
Đầu sông thả mái chèo ngắm thuý
Cuối bến thòng neo sợi trông quyên
Hữu tình trăng với trời tay chén
Quỳnh cay ta phỉ chí...toại nguyền
Chúc bác Băng Dương luôn vui và ngẫu hứng thêm nhiều tuyệt tác để Ace Vườn Thơ Ngọc Huệ được thưởng thức thi tài vậy.
Thân,
Nhị
Nhị tôi vào mượn bốn chữ Ba Sinh Hương Lửa của chị Hồng Điệp mà thơ tặng Bà Nhị bài nữa vậy

Tôi Với Em Ba Sinh Hương Lửa
Tôi với em ba sinh hương lửa
Nửa phần ta hợp nửa phần người
Từ khi độ tuổi đôi mươi
Đến nay mắt biếc, môi tươi không còn
Thôi thì lỡ lên non hái nụ
Tầm xuân hoa phải chủ cành hoa
Đêm đêm tóc chải lược ngà
Thơ ngân mấy khúc cho nhà giấc yên
Ba sinh hương lửa phỉ nguyền
Tôi em hai nửa chung thuyền trăm năm
Ối giời! Bà giận chuyện gì mà đục thuyền thế hả bà nhị??? Tui đâu biết bơi...muốn giết chồng ư??? Khà khà

.
Thân,
Nhị

Tôi Với Em Ba Sinh Hương Lửa
Tôi với em ba sinh hương lửa
Nửa phần ta hợp nửa phần người
Từ khi độ tuổi đôi mươi
Đến nay mắt biếc, môi tươi không còn
Thôi thì lỡ lên non hái nụ
Tầm xuân hoa phải chủ cành hoa
Đêm đêm tóc chải lược ngà
Thơ ngân mấy khúc cho nhà giấc yên
Ba sinh hương lửa phỉ nguyền
Tôi em hai nửa chung thuyền trăm năm
Ối giời! Bà giận chuyện gì mà đục thuyền thế hả bà nhị??? Tui đâu biết bơi...muốn giết chồng ư??? Khà khà


.Thân,
Nhị
Nghỉ việc hơn tháng nay, sáng làm điểm tâm cho Bà Hùm Quận Sáu, trưa lên tám trên các diễn đàn và đánh giấc ngày, chiều lai rai vài chai bia rồi Ca Ra Ô Kê "Ta Yêu Em Lầm Lỡ", và tối thơ "Kiếp Này Có Yêu Nhau" để ru Bà Nhị ngủ vậy.
Kiếp Này Lỡ Lầm
Kiếp này lỡ có yêu nhau
Thì tôi đây chịu đớn đau với tình
Củi tạ hai buổi rêm mình
Chưa kể ngắt nhéo linh tinh ra vào
Bởi xưa trúc dại mê đào
Nên nay cay đắng biết bao nhiêu là
Bởi xưa đắm áo tím tà
Nên nay sầu khổ riêng ta chữ vần
Kiếp này lỡ ký trao thân
Thì tôi đây gánh gian truân với người
Ông nhị vào đây! Đã bảo không được thơ bêu xấu tui nữa...sao còn dám??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị tôi vào hoạ thơ với chị Nancy và bác Trường Tôi cho trang Tha hương thêm thi vị nghe.
Giấu Chi Tình!!!
Ai giấu tình ai chi ở đây
Vần âm tỏ rõ gánh thơ đầy
Tiếng chiều thu tiếng mùa heo gió
Đông trời đêm loé sét tầng mây
Tôi giấu tình đâu biết giấu đâu
Tha Hương là chốn gửi trăm sầu
Gửi lòng tơ rối đùn tơ rối
Giời hỡi! Mong người thấm ý câu
Ai hiểu tình tôi chút ít không
Thơ năm bảy chữ tứ...hai đồng
Ghé vào xem hãy ừ khe khẻ
Rằng kia đà hiểu dạ đà thông!!!
Giời ạ! Giờ dạ ai có thông, lòng người có hiểu...thì làm gì được nhau nữa đây hỡi giời??? Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2018 03:50:05 bởi Cố Quận>
Nhị tôi vào thơ "Nhà Phây" cho vui nghe mấy bác Rạch Giá Quê Tôi, mời.
![]()
Nhà Phây
Cũng nhờ cái cổng nhà Phây
Tình xưa nói hết ra đây thoả lòng
Chứ không tình nặng ngoài trong
Mấy mươi năm gánh mang mong được lần
Tỏ bày cùng áo lụa sân
Trường hoa phượng vĩ người chân guốc ngày
Cho tà sau trước hương bay
Cho tôi thơ chữ vần tay tím hàng
Rồi ly hương! Cách xa nàng
Xa đường hạ với buồn mang mang buồn
Nhờ cửa nhà Phây dòng tuôn
Tình xưa kể hết tròn vuông ấy tình
Người thì dáng mảnh mai hoặc tròn trịa...chứ đâu ai vuông góc cạnh hình bao giờ hả ông nhị??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị tôi vào mượn bức hình của anh Diệu mà vần âm nhé, mời Anh thưởng thức.
Núi Bạch Mã, Đầm Cầu Hai
Xa xa đồi Bạch Mã
Chắn ngang Đầm Cầu Hai
Làng quê tôi xanh lá
Yên bình buổi sớm mai
Anh là người khách lữ
Từ nơi mô qua đây
Phá Tam Giang thuyền ngự
Sương đẫm mái tranh-may!!!
Xa xa Đèo Ải Vân
Đường quanh chọc mây tầng
Chốn Lăng Cô-Liêu Chiểu
Dài hai đoạn tách phân
Mời anh thăm Bạch Mã
Vào chén cúc Cầu Hai
Vừa qua Tam Giang Phá
Vội gì đi hỡi ai!!!
Làng tôi vốn thân tình
Chúc anh Võ Đình Diệu có một ngày vui như ý mình vậy.
Thân,
Nhị
Nhị tôi vào đạo hình của chị Thu Vân mà thơ nghe.
Này Em Hãy
Này em hãy bên cầu sông đứng
Tôi hình xuân lơ lửng nhành đào
Hồng hoa nụ nở trên cao
Hiu hiu xuân gió về chao cánh mùa
Này em hãy cười xua mây trắng
Làn xuân bay cho nắng dạt lên
Tôi hình gọi khe khẻ tên
Tình ơi! Một mái bồng bềnh tóc trôi
Này em hãy cùng tôi xuân nhé
Tui chưa cười mà ông đã chụp rồi! Chụp lại, không thì về nhà ông biết tay tui; khà khà.
Thân,
Nhị
Ông nhị! Mau ra đây ăn cho hết dĩa cơm rồi còn mau đi chợ mua thịt cá tươi về nấu cơm chiều cho tui xơi, kẻo không tàn buổi chợ rau cải héo nhành rụi củ mất...có ra không, hay là chờ tui vào đập nát cái máy vi tính mới chịu dời chân hả???
Cơm Bà Hùm Em!
Chàng ơi! Buổi sáng cơm nhà
Cũng dưa rau với một Bà Hùm Em
Chứ ra ngoài chả cùng nem
Người qua đường thấy họ gièm pha cho
Đầu bạc còn áo chim cò
Còn trà tửu quán thò lò mắt ra
Chàng ăn hết dĩa cơm nhà
Kẻo không chết với tay Bà Hùm Em
Sao ông vừa ăn vừa khóc thế...ai hiếp đáp, tra tấn gì ông đâu mà giọt vắn giọt dài??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Không viết thuê thơ nữa...bởi hôm qua bác nói "Từ nay không nhờ ông thơ nữa" cơ mà, nhị tôi bỏ nghề rồi bác Bắc ạ! Nhờ người khác đi nhé.

Tình Ơi! Hạ Đây Buồn
Em ngày xưa của hạ
Phượng vĩ cánh màu bay
Cuối đường xanh nhánh lá
Tàng cây áo người lay
Đi về trên sân nắng
Qua ngõ hạt mùa rơi
Quãng đời thanh lẳng lặng
Tình ơi! Và người ơi
Tôi ngồi thơ sợi tóc
Vần âm mái tuyền đen
Tôi ngồi thơ dáng ngọc
Người ta mắt huyền đen
Rồi tương tư thức trắng
Rồi thương nhớ trở trăn
Rồi tình như trái đắng
Rụng thềm! Ta cách ngăn
Tôi ngày xưa buổi hạ
Thuyền ra khơi! Ly hương
Bóng hình ai hoá đá
Mịt mờ trong gió sương
Em ngày xa xưa đã
Tàn theo sắc mùa nay
Phượng hồng! Tơ áo đã
Dòng mưa...nắng gió bay
Tình ơi! Hạ đây buồn
Ông nhị đừng giận và nhớ chi dai thế nhỉ!!! Tui trả công ông chầu nhậu và ba món mồi lần này chịu chưa; khà khà

.
Thân,
Nhị

Tình Ơi! Hạ Đây Buồn
Em ngày xưa của hạ
Phượng vĩ cánh màu bay
Cuối đường xanh nhánh lá
Tàng cây áo người lay
Đi về trên sân nắng
Qua ngõ hạt mùa rơi
Quãng đời thanh lẳng lặng
Tình ơi! Và người ơi
Tôi ngồi thơ sợi tóc
Vần âm mái tuyền đen
Tôi ngồi thơ dáng ngọc
Người ta mắt huyền đen
Rồi tương tư thức trắng
Rồi thương nhớ trở trăn
Rồi tình như trái đắng
Rụng thềm! Ta cách ngăn
Tôi ngày xưa buổi hạ
Thuyền ra khơi! Ly hương
Bóng hình ai hoá đá
Mịt mờ trong gió sương
Em ngày xa xưa đã
Tàn theo sắc mùa nay
Phượng hồng! Tơ áo đã
Dòng mưa...nắng gió bay
Tình ơi! Hạ đây buồn
Ông nhị đừng giận và nhớ chi dai thế nhỉ!!! Tui trả công ông chầu nhậu và ba món mồi lần này chịu chưa; khà khà


.Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.05.2018 05:56:20 bởi Cố Quận>
Đã thơ gần cả nghìn bài Áo Trắng Phượng Hồng, làm gì mà không có chị Nancy??? Chỉ sợ khai tên ra đây là tàn mạng với Bà Hùm Quận Sáu của đệ ngay thôi.
![]()
Tên Hoàng Thị Xưa!!!
Nếu đã buổi o xưa Hoàng Thị
Lỡ khai tên hẳn bị tay bà
Củi tạ gãy nát năm ba
Xương sườn xương sống vụn cha nó rồi!!!
Nếu có hiểu lòng tôi đừng hỏi
Nghe bà nghi bà trói...bảo khai
Không thì củi tạ dài dài
Chịu đời sao thấu! Hồn ngoài gió mây
Nếu kia có thương đây thì kín
Miệng giùm cho kẻo lịnh tử hình
Củi tạ nện tiếng bình bình
Xác khô cứng xác! Phách thinh không trời
À! Thì ra là thế...nên bấy lâu nay ông thà chịu đổ máu chứ không chịu khai tên người đó ra??? Bữa nay tui đã rõ ràng, ông chờ xem móng vuốt của Hùm Hà Đông Tui có bén nhọn không nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Uả! Sao không ai vào thơ với nhị tôi nữa cho vui Nhà Phây vậy chị Trường Tôi??? Bớ Hiền Tỷ Trúc Lan...bớ Chị Chủ Vườn Thơ.
Thôi Rồi Họ Bỏ Nhà Phây
Thôi rồi họ bỏ Nhà Phây
Bỏ tôi dưới gió, trời, mây, lá vàng
Tôi ngồi rượu khóc bên đàng
Nhớ chân người guốc mộc vang ngõ ngoài
Nhớ cô con gái tóc dài
Không! Hình như nhớ cô tai bông cà
Ở đây...vần chữ hôm qua
Hôm nay chẳng đến hò ca với mình
Nhớ cô chủ vườn thơ tình
Hai bỏ tôi với trời thinh không màu
Mây gió và lá trước sau
Chúng lùa chúng rụng! Lòng đau khóc oà
Bớ làng! Cả làng người biến đâu hết rồi...sao không ai thèm ra ngồi thơ với nhị tôi nữa vậy hả chị Trường Tôi??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Mưa và sương phủ núi đồi, bên đất Âu của chị Song Nguyệt trời đã lập đông rồi ư!!!

Bên Kia Trời Đông Lập
Ngày mưa mây xuống thấp
Sương khói níu trời gần
Bên kia mùa đông lập
Đây lá vàng rụng sân
Tôi với cô hai cảnh
Đời tang thương giống nhau
Tha hương! Lòng giá lạnh
Ngồi đếm những niềm đau
Bên kia mây xuống thấp
Không trăng! Gió giang đầu
Vi vu ngày đông lập
Đây vần chữ thơ sầu
Ngoài sông mưa tuyết bay
Sáng vào thơ tặng Chị và chính mình! Những mảnh đời tha hương xa xứ; chúc chị Song Nguyệt luôn vui và hạnh phúc bên chàng của mình nhé.
Thân,
Nhị

Bên Kia Trời Đông Lập
Ngày mưa mây xuống thấp
Sương khói níu trời gần
Bên kia mùa đông lập
Đây lá vàng rụng sân
Tôi với cô hai cảnh
Đời tang thương giống nhau
Tha hương! Lòng giá lạnh
Ngồi đếm những niềm đau
Bên kia mây xuống thấp
Không trăng! Gió giang đầu
Vi vu ngày đông lập
Đây vần chữ thơ sầu
Ngoài sông mưa tuyết bay
Sáng vào thơ tặng Chị và chính mình! Những mảnh đời tha hương xa xứ; chúc chị Song Nguyệt luôn vui và hạnh phúc bên chàng của mình nhé.
Thân,
Nhị
iết hay lắm cô An Nhiên; mong đời cô rồi sẽ được an nhiên như tên của cô vậy nhé.

An Nhiên
Chuyện gì đến sẽ đến
Người rồi đi! Đã đi
Thuyền vào...thuyền ra bến
Mịt mù cánh chim di
Ừ! Hôm qua kỷ niệm
Ngày hôm sau tương lai
Vội chạy tìm, quay kiếm
Chuốc sầu thương, bi ai
An nhiên đời vậy nhé
Trăm năm thoáng gió bay
Sáng lời ca khe khẻ
Chiều khúc nhạc đàn tay
Nằm ru đêm một giấc
Mộng chớm! Mộng tàn phai
An nhiên về với đất
Nợ trần ai cất vai
Chúc Cô luôn vui và tâm mình lúc nào cũng an nhiên tự tại nghe.
Thân,
Nhị

An Nhiên
Chuyện gì đến sẽ đến
Người rồi đi! Đã đi
Thuyền vào...thuyền ra bến
Mịt mù cánh chim di
Ừ! Hôm qua kỷ niệm
Ngày hôm sau tương lai
Vội chạy tìm, quay kiếm
Chuốc sầu thương, bi ai
An nhiên đời vậy nhé
Trăm năm thoáng gió bay
Sáng lời ca khe khẻ
Chiều khúc nhạc đàn tay
Nằm ru đêm một giấc
Mộng chớm! Mộng tàn phai
An nhiên về với đất
Nợ trần ai cất vai
Chúc Cô luôn vui và tâm mình lúc nào cũng an nhiên tự tại nghe.
Thân,
Nhị
Thiệt tình! Vậy mà chị Tư Lệnh không nói trước, làm hại nhị em đợi hoa tặng cả đêm không ngủ được.
Người Đâu Mà Đẹp Mê Hồn
Người đâu đẹp thế vậy người
Trong thu vàng lá môi cười gió trôi
Âm qua bờ đến tai rồi
Ngẩn ngơ vần chữ bồi hồi tiếng thơ
Câu từ chìm dưới nắng tơ
Nổi trên dòng biếc! Lững lờ không trung
Người đâu đẹp đến lạ lùng
Chim sa cá lặn...anh hùng chết mê
Thơ đã gửi, giờ ngồi rượu chờ chị Tư Lệnh gửi hoa tặng đệ vậy...khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.06.2018 05:30:55 bởi Cố Quận>
Định không viết, không bàn thêm nữa về bài "Chuyến Đò Vĩ Tuyến" của nhạc sĩ Lam Phương...nhưng hình như hai câu "Để mai đây quân Nam về Thăng Long, đem thanh bình sưởi ấm muôn lòng" với những hình bóng cũ cứ lảng vảng trong đầu và tiếng quân ca ngày xưa cứ vang vọng mãi bên tai! Thôi thì quay vào mượn lời nhạc mà thơ nghe các Ace Facebook.
Giặc Thăng Long Đã Vào Thành
"Để mai đây quân Nam về Thăng Long
Đem thanh bình sưởi ấm muôn lòng..."
Chí trai nợ nước không thành
Ta gươm tuẩn tiết! Cờ vành máu loang
Giang san một giải gấm son
Thôi rồi tan tác đâu còn Miền Nam
Nơi ta sinh kiếp tục phàm
Nơi ta gửi xác! Oan hàm tuổi thanh
Giặc Thăng Long đã vào thành
Ta gươm tuẩn tiết! Máu vành cờ loang
Nhị tôi làm tám câu này để bái Vong Linh của tất cả Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hoà đã tuẩn tiết trong những ngày tàn cuộc chiến Quốc-Cộng vậy

.
Thân,
Nhị
Giặc Thăng Long Đã Vào Thành
"Để mai đây quân Nam về Thăng Long
Đem thanh bình sưởi ấm muôn lòng..."
Chí trai nợ nước không thành
Ta gươm tuẩn tiết! Cờ vành máu loang
Giang san một giải gấm son
Thôi rồi tan tác đâu còn Miền Nam
Nơi ta sinh kiếp tục phàm
Nơi ta gửi xác! Oan hàm tuổi thanh
Giặc Thăng Long đã vào thành
Ta gươm tuẩn tiết! Máu vành cờ loang
Nhị tôi làm tám câu này để bái Vong Linh của tất cả Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hoà đã tuẩn tiết trong những ngày tàn cuộc chiến Quốc-Cộng vậy


. Thân,
Nhị
Bữa nay là ngày phụ nữ bên Việt Nam! Tui muốn ông ra cái quán cà phê mà ông thường ngày ngồi thơ thẩn, bắt Con Gà Móng Đỏ mà ông thích nhất về đây nấu phở cho tui ăn chiều nay...không có thì ông biết tay tui.
Phở Gà Móng Đỏ
Thèm chi Gà Móng Đỏ
Nấu món phở đâu ngon
Chân đùi o ấy nhỏ
Bụng xẹp! Ức còn non
Tui nấu gà mái tơ
Đầy đủ trứng vàng ơ
Cánh, lườn, lưng no nứt
Ăn...tối nằm còn mơ
Quên đi Gà Móng Đỏ
Thịt da được bao nhiêu
Mỏ mồng o ấy nhỏ
Chê không cạp! Để thiu
Không! Ông đừng thơ nói quanh co mong dụ dỗ tui đổi ý, chiều nay mà không có món Phở Gà Món Đỏ của ông thich...thì từ nay ông đừng hòng bước chân ra ngoài nửa bước à nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Đúng đó Vũ, tà áo nữ sinh và màu hoa phượng vĩ đã ăn sâu trong tâm thức của người Việt Nam mình bao nhiêu đời qua rồi. Cả hai hình ảnh ấy cũng đã đi vào trong thi ca, trên các văn đàn trong và ngoài nước...chúng sẽ mãi còn ghi đậm nét dấu yêu cho đến nghìn sau vậy.

Em À Đã Hạ
Em à! Sân nắng vàng đã hạ
Đã mùa hoa phượng vĩ hồng hoa
Nước trong in dòng xanh cánh lá
Con ve kêu bụi cỏ sau nhà
Em có áo tà hương vạt trắng
Cho tôi thơ nhớ tuổi lên trường
Em có thấy nhành hoa phượng nặng
Trong thơ tôi trĩu đoá bên đường
Em à! Đã hạ rồi đấy em
Viết chín câu tặng Vũ để anh em mình cùng nhớ lại Một Thời Áo Trắng bên Tàng Phượng Vĩ xưa nhé; chúc Vũ luôn vui.
Thân,
Nhị
Em À Đã Hạ
Em à! Sân nắng vàng đã hạ
Đã mùa hoa phượng vĩ hồng hoa
Nước trong in dòng xanh cánh lá
Con ve kêu bụi cỏ sau nhà
Em có áo tà hương vạt trắng
Cho tôi thơ nhớ tuổi lên trường
Em có thấy nhành hoa phượng nặng
Trong thơ tôi trĩu đoá bên đường
Em à! Đã hạ rồi đấy em
Viết chín câu tặng Vũ để anh em mình cùng nhớ lại Một Thời Áo Trắng bên Tàng Phượng Vĩ xưa nhé; chúc Vũ luôn vui.
Thân,
Nhị
Em vào thơ với anh Ba và anh Diệu cho vui nghe.
Ngại Phá Tam Giang
Phá Tam Giang đò ngang thuyền dọc
Ô Lâu làn gió tróc sông Hương
Thương o...đây thật dạ thương
Đầm sâu sóng nổi! Ngại đường chưa qua
Khà khà.
Thân,
Nhị
Thôi rồi! Bà Hùm Quận Sáu xực thêm buổi phở sáng nay nữa thì hình bóng con Gà Móng Đỏ của nhị tui từ đây chỉ là dĩ vãng, chỉ còn lại trong ký ức...đời nhị tui thu này sẽ buồn như ly rượu nhạt, không có gà móng đỏ cùng say.
Con Gà Móng Đỏ Của Tôi
Con Gà Móng Đỏ của tôi
Bà xực hai buổi...than ôi! Chẳng còn
Đâu hai mắt biếc to tròn
Đâu mồng, mỏ, mép môi son ấy mầu
Ức, lườn, chân, cổ, da, đầu
Móng kia mười ngón giờ đâu...đâu giờ!!!
Con Gà Móng đỏ lông tơ
Thit da thì hết! Xương trơ ra bàn
Ông đi ra ngoài ăn phở cả chục lần mỗi tháng thì tui đã nói tiếng nào đâu...xuân thu nhị kỳ tui ăn phở tại gia mà ông lại khóc vậy hả ông nhị??? Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.06.2018 17:52:13 bởi Cố Quận>
Thì bảy tôi đang chờ anh Năm Trí Sân Đình lên ngồi thuyền cùng đối ẩm đây ạ.
![]()
Đêm Không Người Đối Ẩm
Tôi chờ ai chén rượu
Đối ẩm dưới trăng đêm
Đông trên dòng khói phủ
Mù sông nước làn êm
Trôi quanh bờ rặng liễu
Xanh vườn dâu cuối thôn
Lung linh vàng trăng chiếu
Lập loè lửa lựu môn
Tôi chờ! Ai không đến
Độc tửu nhớ bạn mình
Thơ ngâm...thuyền vô bến
Trống canh chưa cạn bình
Đêm không người đối ẩm
Buồn thay! Rượu đắng môi
Anh Năm nỡ nào không ra! Để bảy tui ngồi thuyền rượu một mình buồn thỉu buồn thiu thế này vậy hả anh Năm Trí Sân Đình??? Khà khà.
Thân,
Bảy Bến Cảng
Vừa đọc thơ anh xong, không dằn lòng nỗi nữa rồi...giờ đứa em này ngồi thuyền vượt Phá Tam Giang ngay đêm nay nghe anh Diệu.
Thuyền Qua Phá Tam Giang
Ngồi thuyền qua Phá Tam Giang
Ghé quê Phú Lộc thăm làng Cầu Hai
Mấy mươi dặm nước sông dài
Gió lên sóng nổi bên ngoài sá chi
Đọc thơ là dạ quyết đi
Cạn thời sào chống, sâu thì dầm bơi
Phá Tam Giang! Mây đen trời
Mưa giông buồm hạ! Nắng thời buồm căng
Đêm thuyền vịnh phú dưới trăng
Tộc gia Phú Lộc thân bằng Cầu Hai
Ngày mai mà anh Diệu không thấy thuyền nhị em ghé đầm Cầu Hai là biết đêm qua nhị này đã làm mồi cho bầy cá trên Phá Tam Giang rồi nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Mời ông nhị ra ăn sáng cho nhé! Hôm nay em nướng bơ Đùi Gà Móng Đỏ cho món điểm tâm sáng đãi ông đây.
Đùi Gà Móng Đỏ Nướng Lò
Đây Đùi Gà Móng Đỏ nướng lò
Mời chàng ăn nhé! Rồi thơ cho
Câu thương chữ nhớ màu hương tiếc
Ngón nhỏ xinh xinh với cặp giò
Đây Đùi Gà móng Đỏ nướng bơ
Chàng ăn xong sẽ tối nằm mơ
Ôi! Môi tím mắt huyền sóng mắt
Giờ là mộng vỡ đứt đường tơ
Mời Đùi Gà Móng Đỏ...chàng xơi
Giời ạ! Bà nỡ nào bắt tui ăn thịt Con Gà Móng Đỏ dấu yêu của tui vậy hả Bà Hùm Quận Sáu; khà khà.
Thân,
Nhị
Tôi nói ông nhị nghe chuyện này...nhưng ông hứa phải kín miệng giùm cho nhé, nhớ là đừng viết đăng lên mấy cái Diễn Đàn Việt Nam Hải Ngoại và Facebook nghe! Họ cười bắc tôi thối đầu đấy. Chuyện là hai hôm trước tôi đi dự tiệc bán nhà, có làm quen với một cô tên "Thu" trong lúc ngồi chuyện trò qua lại ông ạ; sau đó chúng tôi có bàn về chuyện thơ thẩn và văn xuôi chữ ngược...cô thu nói là rất thích thơ và có đánh tiếng nhờ tôi là làm một bài nói về cái tên của cô đấy mà. Tôi nhanh miệng hứa và hẹn với cô thu là ba ngày sau hẹn cô ở quán chè bên sông sẽ trao cho cô bài thơ tôi viết; giờ đã hai ngày rồi mà bắc tôi chỉ viết được đôi câu, đọc lại thì thấy thu chẳng ra thu! Hạ không giống hạ ông nhị ơi. Ông giúp hộ bắc tôi nghe, tôi tặng ngay cho ông ba quan tiền để rượu thâu đêm và nghe hát quan họ tới sáng...ông nhị có ưng bụng giúp bắc tôi không???
Tên Em Là Mùa Thu
Tên em là sương gió
Tự là thu nắng mưa
Chiều giăng đen con ngõ
Nhạt làn soi bóng trưa
Em muôn đời trong áng
Thơ tôi tiếng khóc thầm
Em muôn đời tợ bản
Tình ca gieo nốt trầm
Cười tươi như đoá cúc
Vàng hoa dưới hiên đêm
Trăng nằm treo nhánh trúc
Vằng vặc tơ khói êm
Tên em là ráng đỏ
Tự là thu mây vương
Chiều ngang qua con ngõ
Tôi vần âm tư tương
Em mùa thu đấy mà
Ba quan thì không xứng mấy với công nhị tôi phải vò đầu bứt tóc suốt năm canh để thơ bác bắc ơi! Nghĩ tình quen biết giữa nhị tôi và bác bấy lâu nay, bác đãi nhị tôi thêm một chầu nhậu và một đêm ca trù nữa mới xứng phần nào công lao tâm lao trí của nhị tôi cơ...thế bác có chịu không nhỉ??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị tôi vào thơ tặng Dũng và Vũ nhé, mời.
![]()
Rạch Giá Thành Phố Của Tôi
Rạch Giá thành phố của tôi
Đã bao năm cách biệt ôi chưa lần
Về thăm chiều nắng vàng sân
Hiu hiu ngọn gió mùa thân thương mùa
Viếng mộ mẹ! Thắp hương chùa
Đò qua bến cũ chờ mua thuốc đình
Nhớ màu hoa tím lục bình
Bờ Sông Kiên nhánh mềm xinh xắn dòng
Thương đời nửa kiếp lưu vong
Thương ai nửa kiếp long đong dáng ngồi
Rạch Giá thành phố của tôi
Đã bao năm cách biệt ôi chưa về
Mong sớm ngày trở lại để có dịp gặp và nói chuyện với hai Anh Bạn Trẻ của nhị tôi vậy; chúc Dũng và Vũ luôn vui nghe.
Thân,
Nhị
Nhị tôi mượn câu "Ngồi tay khâu chiếc áo đông" của chị Tuyết Dương mà hoạ đáp lễ bài thơ trên của Chị nghe, mời.
Mùa Đông Ngồi Khâu Áo
Mùa đông ngồi khâu áo
Kim đâm! Máu rỉ tay
Thấm vào bâu cổ áo
Đỏ hồng đường chỉ may
Nhớ người năm xưa đã
Phụ tình nhau! Giờ đâu
Nhớ người năm xưa quá
Lần biệt nhau...về đâu!!!
Đông ai ngồi khâu áo
Kim đâm! Nào có hay
Tội o quá đi thôi! Hic hic.
Thân,
Nhị
Ừ! Sư Huynh Cá Kình nói cũng đúng, đọc lại bài thơ thấy câu cuối dư thừa thật...nhưng quăng đi lại tiếc công đã viết; thôi bờ đã lỡ thì cứ để cho nước nó trôi, đò đã đắm thì để nó chìm xuống đáy vậy. Giờ nhị em đắp lại bờ mới, đóng lại đò xịn mà chèo tiếp hầu đưa rước mấy nàng Nữ Sinh Rạch Giá mỗi ngày hai buổi sáng trưa nghe Sư Huynh-Tỷ-Đệ-Muội Vườn Thơ Ngọc Huệ, mời.
Lá Mùa Thu Xưa (3)
"Biết còn lần nữa gặp nhau
Hay là một kiếp tình đau khóc người !!!"
Mùa tàn tái mười mươi thu lá
Màu thu xưa vàng cả nhành phong
Gió lên chiếc rụng...ra dòng
Chiếc sa bến đá cho lòng nhớ thương
Nhớ vạt áo tóc hương ngày cũ
Thương môi cười ai mũ qua sông
Nắng rơi trên má xuân hồng
Long lanh mắt biếc lối đồng sớm mai
Mùa đi đến tàn phai tăm bóng
Người thu xưa vô vọng hội tương
Tiếng thơ nay luyến lưu đường
Con đò, bến nước, ngôi trường! Âm hao
Nên câu tứ biết bao vần chữ
Tím mực dòng tình tự thu sang
Sư Huynh Biển Đông kêu bỏ câu cuối tám chữ, giờ nhị em viết đến đây thì ý thơ tắt ngang, chữ nghĩa nghẹn lời không thèm ra nét nào nữa...bỏ đến hai câu mười bốn chữ, một sáu và một tám! Giờ phải làm sao đây Sư Huynh Lanh??? Mau nhào vô giúp nhị em một tay với...kẻo không các Ace Vườn Thơ Ngọc Huệ đọc xong sẽ cười nhị em chết à nghe sư huynh Biển Đông Cá Kình; khà khà.
Thân,
Nhị













