📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Quảng Cáo - Rao Vặt

[PREVIEW] Đại Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh (Bình Quả Thụ)

0 trả lời, 439 lượt xem — Trang 1 / 1
ThueSach.vn - Đại Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh (Bình Quả Thụ) - Giảm 87% Giá Bìa: "Đợi đến khi vào hẳn xe, Trình Tư mở danh sách cuộc gọi trong điện thoại ra, tìm đến phần các cuộc gọi nhỡ, cái tên Hứa Minh Ưu đột nhiên hiện ra. Khóe miệng Trình Tư khẽ nhếch lên, ngón tay ấn ấn vài cái: Rất vui được quen biết cậu, Hứa Minh Ưu. Soạn tin, gửi đi...."

Thuê Truyện Đại Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh



Đại Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh - Câu chuyện tình yêu bọc đường dành cho những ai hảo ngọt ^^

Thích sao? Anh không biết.

Anh chỉ biết người này rõ ràng yếu đuối vô cùng, lại vẫn hết lần này đến lần khác bảo vệ anh.

Anh chỉ biết người này có lúc nhát gan vô cùng, nhưng riêng đối với chuyện của anh luôn lớn gan bất thường.

Anh chỉ biết từ rất sớm, anh đã muốn quan hệ của bọn họ gần gũi hơn, càng ngày càng gần gũi hơn nữa.

Rốt cuộc là muốn gần gũi đến mức độ nào?

Gần đến độ không thể tách ra được.

Sách Hay Cùng Thể Loại:
Văn Sĩ Điên Cuồng (Điệp Chi Linh)



Trích Đoạn:
Sau khi Lâm Vi cùng Ôn Đình vì nhiều lý do mà “bỏ rơi” Chu Phóng, hắn đành một mình ra quán cơm bên ngoài trường ăn.

Trung học Nhân Xuyên rất tồi tàn, phần lớn học sinh đều giải quyết bữa tối ở quán ăn bên ngoài trường , quán này có đồ ăn vặt, thức ăn đủ loại mùi vị, trong đại sảnh chỗ ngồi được sắp xếp ngay ngắn, còn có vách ngăn ra từng phòng, đầy đủ các loại giai cấp.

Lúc này là giờ tan học, giờ cao điểm ăn cơm chiều.

Quán rất đông khách, Chu Phóng gọi tô mì thịt bò, rồi chen đến một góc sáng, ngồi chờ ở đó.

Bụng vốn đã không thoải mái, hiện tại lại thân tàn ma dại ngồi trong quán mì thịt bò, đợi hơn nửa giờ, vẫn không thấy bóng dáng tô mì.

Chu Phóng một bụng oán khí không thể phát tiết, vừa đứng lên định đi nơi khác , đột nhiên phát hiện một thân ảnh quen thuộc thoáng qua.

Lâm Vi?

Chu Phóng giật mình, liền đi theo phía sau, thấy cậu đi vào trong một căn phòng.

“Anh đến rồi à?” Bên trong truyền ra một âm thanh mơ hồ.

“Ừ, chờ có lâu không? Sao cậu không ăn trước đi, đồ ăn nguội hết rồi.”

Lâm Vi tươi cười trả lời, thanh âm ôn hòa làm cho Chu Phóng phía sau nổi hết da gà.

Không sai, nhất định là có gian tình.

Chu Phóng cũng không nghĩ đến mình nghe lén như vậy có phải chính nhân quân tử hay không, hiện tại chỉ biết bụng đói, còn trong phòng kia lại nhiều đồ ăn ngon.

Còn có thanh mai trúc mã của hắn.

Ăn ké một bữa không được sao?

Thôi nói sau đi, các người ở trong phòng có nhiều đồ ăn ngon như vậy, ta ở bên ngoài chờ mì thịt bò hết nửa giờ, thực rất khó chịu.

Nghĩ như vậy, Chu Phóng liền mặt dày đẩy cửa bước vào, nhìn thẳng hai người ngồi đối diện, mặt tươi cười rạng rỡ.

Đoan Mộc Ninh?

Đối phương cũng nhận ra hắn, người kia đang cùng Lâm Vi thân thiết, hai người thì thầm với nhau gì đó, vừa nhìn thấy Chu Phóng, sắc mặt nháy mắt lạnh lùng, xê dịch sang bên cạnh.

Lâm Vi cười ôn nhu, quay đầu lại nói, “Sao anh lại đến đây?”

Chu Phóng mặt dày, bị Đoan Mộc Ninh xem thường, còn cư nhiên ngồi đối diện cậu, cười xấu xa , nói với Lâm Vi, “Anh đến tìm em, không ngại thì cùng ăn chung đi?”

ThueSach.vn
Đăng nhập để trả lời
0