📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Họa

35 trả lời, 6.030 lượt xem — Trang 2 / 2
Độc thoại 11
 
Ngủ đi anh
Rồi ngày mai sẽ khác
Em bước đi trên mảng tối sáng chẳng định hình
Để anh lại trôi theo chiều ký ức
Giữa hai người chỉ còn mỗi lặng thinh.
 
Tiểu Vi
 
 
Về đi kìa những môi hôn
Đời sao mê mải để chôn tháng ngày
Ta còn đó, những cơn say
Bình yên ai có, xin vay một lần?
 
Đăng nhập để trả lời
0
Độc thoại 12


Giữa hai miền thao thức
Ta bất chợt thấy nhau
Ngày đêm như ngắn lại
Hoàng hôn đã nhạt màu
 
Gió đi về lối gió
Mây cũng vội theo mây
Bình minh còn bỏ ngỏ
Chưa rụng xuống vai gầy
 
Xin anh đừng ghé lại
Xin em đừng luyến lưu
Mùa đi qua thương nhớ
Chỉ còn những tiêu điều.

 
Tiểu Vi
 
 
Về đi kìa những môi hôn
Đời sao mê mải để chôn tháng ngày
Ta còn đó, những cơn say
Bình yên ai có, xin vay một lần?
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2015 04:52:27 bởi tieuvi>
Bình yên

Những niềm vui không tưởng
Chảy lênh láng cuộc đời
Ta có một hồi ức
Nhặt lại từ giếng khơi

Bờ vai người nặng gánh
Nối tiếp là mỏng manh
Tựa vào trong giấc ngủ
Ta thức giữa an lành...
 
24/4/15

 
Tiểu Vi
 
 
Về đi kìa những môi hôn
Đời sao mê mải để chôn tháng ngày
Ta còn đó, những cơn say
Bình yên ai có, xin vay một lần?
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyện cầu


Em là cô gái nhỏ
Nép mình vào vai anh
Thiêm thiếp trong hạnh phúc
Mặc kệ những mong manh
 
Em muốn buộc gió lại
Trói vào cuộc đời nhau
Để không còn độc thoại
Quên đi hết u sầu
 
Chẳng tiếc gì nhung nhớ
Chẳng tiếc gì tổn thương
Cô gái nhỏ mạnh mẽ
Theo anh hết chặng đường
 
Ơi cuộc đời gai góc
Ta có sợ gì đâu
Giấc ngủ khi nặng nhọc
Cho đi những nguyện cầu...

24/4/15
Tiểu Vi
 
 
Về đi kìa những môi hôn
Đời sao mê mải để chôn tháng ngày
Ta còn đó, những cơn say
Bình yên ai có, xin vay một lần?
 
Đăng nhập để trả lời
0
Giới hạn


Khi ta biết đón nhận niềm vui như lẽ thông thường
Thì đó là giới hạn của hạnh phúc
Khi ta biết chấp nhận điều không tưởng bằng nụ cười túc trực
Thì đó là sự cùng cực của nỗi đau
Cứa ngàn vết dao lên đôi tay đang rỉ máu
Cũng không bằng sự lặng lẽ của một vết sẹo chẳng thể mất đi
Họ nhìn ta thầm thì
Ta như tưởng họ nói đến một ai khác
Ta tưởng rằng đã chạm ngưỡng được thời gian sau vô vàn mất mát
Đã đốt cháy hết tuổi trẻ rồi lù khù như người sống cả trăm năm
Gã khùng điên ngân nga bài hát cũ bằng thứ giai điệu chẳng nhanh chậm
Lua khua điều thuốc còn lập lòe đốm đen đỏ
Đến khi cháy hết rồi
Thì cũng chỉ là đến giới hạn của nó thôi.
28/4/15
 
Tiểu Vi
 
 
Về đi kìa những môi hôn
Đời sao mê mải để chôn tháng ngày
Ta còn đó, những cơn say
Bình yên ai có, xin vay một lần?
 
Đăng nhập để trả lời
0
Độc thoại 13


Ghé lại đi
Chút mong manh là vụn vỡ
Hẹn kiếp sau còn có ý nghĩa gì
Phải không?
 
Dòng máu loang
Trên bàn tay ai tạo đường sinh mệnh
Có một nỗi đau mang tên hạnh phúc
Ngắn chẳng tày gang

 
Tiểu Vi
 
 
Về đi kìa những môi hôn
Đời sao mê mải để chôn tháng ngày
Ta còn đó, những cơn say
Bình yên ai có, xin vay một lần?
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»