MẮT THÁNG GIÊNG
Chong tình con mắt tháng giêng
Đợi vàng xưa anh trăng thiêng rọi hồng
Sáng lòng con mắt núi sông
Ơi dân ta mỏi mòn trông ngọt bùi
Mùa xa lỡ tả hữu bồi
Giang san lặn hụp trong nôi con người
Trời già lắm cách trêu ngươi
Vài mươi năm những khóc cười oái ăm
Đèn chong suốt nẻo phù trầm
Thắp quê hương đợi con sông liền bờ
Ngờ đâu tiếng gọi nên thơ
Lạc từ nhịp phách trơ vơ lối hiền
Vàng sao con mắt tháng giêng
Tháng ngày thân bệnh lụy phiền non sông
Ánh trăng thiêng có rọi hồng
Xa trùng muôn thẳm vời trông quê nhà
Thời gian gõ nhịp đi qua
Áo xanh xuân nọ nay già, già đi
Mắt tháng giêng nói thầm thì
Mùa sau trùng ngộ chim di về nguồn
Lành thay tụ nghĩa tròn vuông
Ánh trăng thiêng rọi muôn phương nước nhà
Ngày lên sóng mắt ngân nga
Gió quê hương tẩm hương hoa ngát tình
NGÃ DU TỬ