📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

ĐÁ NỞ THÀNH THƠ

4 trả lời, 1.564 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-09 11:21:35Viet duong nhan>
ĐÁ NỞ THÀNH THƠ

Anh đến mang cho những tiếng cười
Lòng em rộn rã một niềm vui
Nâng niu nắm giữ niềm vui đó
Hâm nóng con tim lắm ngậm ngùi

Xa xôi đôi mắt nâu sâu thẳm
Không nói sao em chợt thở dài
Xoa nóng bàn tay cho đủ ấm
Sưởi hồn hoang phế gió heo may

Còn điều chi nữa mà ray rức
Tất cả rồi qua giấc mộng thường
Chất chồng một gánh đời lam lũ
Ngọt bén như dao cắt vết thương

Thơm ngát ven đường dẫn lối qua
Quê hương trong vắt dãy sơn hà
Anh đi về phía vùng thơ dại
Đá nở thành thơ , thơ nở hoa

Cành thông trước mặt nghiêng nghiêng rũ
Ai ngồi đối diện mỗi sớm mai
Tiếng nói tiếng cười thân quen quá
Nắng hồng rơi rụng xuống ngang vai

Làm sao thấy được luồng ký ức
Hoạ hoằng chi nước chảy ngược dòng
Con sóng rút đi trơ những cát
Bên bồi bên lở mỏi mòn trông


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris le 06 Nov. 2005..
__________________________

Thân gởi Việt Dương Nhân


Simone
Đăng nhập để trả lời
0

Đá Nở Trong Thơ

Và rồi một ngày đá nở thành thơ
Anh thấy chăng hoàng hôn màu tím thẫm?
Giữa cám dổ giữa dòng đời cuồng nhiệt lắm
Góc nhỏ tâm hồn ta thắp sáng đợi chờ

Và rồi một ngày đá nở thành thơ
Dăm con chữ cùng ít ỏi lời ý vụng
Như diều gặp gió bay cuối chân trời lồng lộng
Hóa phượng rồng vươn mình thăng hoa

Và rồi một ngày thơ từ đá nở ra
Nhớ nhé anh ! Em vẫn em ngày xưa đó
Trước bình minh em bung dài tóc xõa
Tấm lòng trinh theo gió gởi cùng anh

Rồi có một ngày thơ từ đá mà thành
Thơ mài đá thành ngọc hồng chói sáng
Thơ ngợi ca mối tình ngàn năm không xa cách
Đó là ngày hoa đá nở trong thơ !


8/11/2005
Đỗ Ngọc

hi TTPS ! Những dòng thơ của TTPS như có 1 ma lực hút Ngọc vào đến nỗi không buông ra được. Cho nên đã " hỗn láo " post bài họa này trước 7. hix hix 7 tha tội em nhen [&amp;o]
Thơ
gõ tròn cho đời vuông
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Believe

Đá Nở Trong Thơ

[color=red]Và rồi một ngày đá nở thành thơ
Anh thấy chăng hoàng hôn màu tím thẫm?
Giữa cám dổ giữa dòng đời cuồng nhiệt lắm
Góc nhỏ tâm hồn ta thắp sáng đợi chờ

Và rồi một ngày đá nở thành thơ
Dăm con chữ cùng ít ỏi lời ý vụng
Như diều gặp gió bay cuối chân trời lồng lộng
Hóa phượng rồng vươn mình thăng hoa

Và rồi một ngày thơ từ đá nở ra
Nhớ nhé anh ! Em vẫn em ngày xưa đó
Trước bình minh em bung dài tóc xõa
Tấm lòng trinh theo gió gởi cùng anh

Rồi có một ngày thơ từ đá mà thành
Thơ mài đá thành ngọc hồng chói sáng
Thơ ngợi ca mối tình ngàn năm không xa cách
Đó là ngày hoa đá nở trong thơ !
Đá chẳng vỡ sao thơ vân nở
Chút buồn thôi thơ đã tràn ra
Đời đưa anh đến với thơ ca
Đời dậy anh đi tìm cach sống

Nhưng sao đời chẳng dạy cách tìm em
Để bây giờ anh phải tìm đến thơ ca
Tìm đến với niềm vui nho nhỏ
Cho cạn vơi đi những nỗi buồn

Bình minh đó sao em không buông tóc
Tấm lòng trinh chẳng thấy em trao
Để bây giờ thơ nằm trong đá
Đến bao giờ đá mới hóa ra thơ

cảm xúc dâng trào mình xin viết mấy câu thơ để góp vui

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-08 22:39:17Viet duong nhan>
Trích đoạn: Simone

ĐÁ NỞ THÀNH THƠ

Anh đến mang cho những tiếng cười
Lòng em rộn rã một niềm vui
Nâng niu nắm giữ niềm vui đó
Hâm nóng con tim lắm ngậm ngùi

Xa xôi đôi mắt nâu sâu thẳm
Không nói sao em chợt thở dài
Xoa nóng bàn tay cho đủ ấm
Sưởi hồn hoang phế gió heo may

Còn điều chi nữa mà ray rức
Tất cả rồi qua giấc mộng thường
Chất chồng một gánh đời lam lũ
Ngọt bén như dao cắt vết thương

Thơm ngát ven đường dẫn lối qua
Quê hương trong vắt dãy sơn hà
Anh đi về phía vùng thơ dại
Đá nở thành thơ , thơ nở hoa

Cành thông trước mặt nghiêng nghiêng rũ
Ai ngồi đối diện mỗi sớm mai
Tiếng nói tiếng cười thân quen quá
Nắng hồng rơi rụng xuống ngang vai

Làm sao thấy được luồng ký ức
Hoạ hoằng chi nước chảy ngược dòng
Con sóng rút đi trơ những cát
Bên bồi bên lở mỏi mòn trông

Tôn Thất Phú Sĩ
Paris le 06 Nov. 2005..
__________________________

Thân gởi Việt Dương Nhân




Chân thành cảm ơn Thi Sĩ TTPSĩ đã gởi bài thơ thật hay !
... tặng vdn.
Kính chúc nhà thơ TTPS và gia đình an vui hạnh phúc.
vdn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-11-13 06:57:55Viet duong nhan>
Thoáng Đâu Đây Êm Ái Tiếng Chuông Chiều

Mùa thay lá đi giữa rừng hoang dại
Em ngẩn ngơ tìm lại một bóng hình
Anh huyền thoại nên tìm hoài không thấy
Kỷ niệm chập chờn anh có biết không

Con đường đó gieo chi sầu điên đảo
Cơn mê nào chếch choáng tận trời sao
Em lầm lủi từng bước đi rất nhẹ
Nghe mơ hồ sương lạnh chạnh hồn đau

Chợt tiếng kêu trên cành cây xa tít
Con chim non lạc bạn khóc gọi đàn
Tia nắng sớm len vào từng kẽ lá
Em mủi lòng đời đầy dẩy trái ngang

Nhiều suy nghĩ tâm tư giao động mạnh
Đời hoang mang trong những ngõ đường cùng
Trời trong sáng sao lòng em tăm tối
Bến bờ nào thuyền mãi mãi lênh đênh

Em đi tới sao lối về cứ ngược
Em đi tìm hạnh phúc thấy khổ đau
Thèm yên tĩnh nhưng tâm thần ray rức
Câu hỏi này ai giải nghĩa cho nhau

Chiếc lá vàng nhẹ rơi trên tóc ngắn
Nghe êm đềm tiếng Mẹ gọi thương yêu
Hạnh phúc trong tay sao ta không nắm giữ
Thoáng đâu đây êm ái tiếng chuông chiều


Paris 13 Nov. 2005
Tôn Thất Phú Sĩ
Simone
Đăng nhập để trả lời
0