3 trả lời, 819 lượt xem —
Trang 1 / 1
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.212
Từ: 26.01.2009
Trạng thái: offline
#1 —
26.10.2023 09:09
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.10.2023 09:11:51 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
RỒI SẼ XANH MÀU
Nghe từ thơm thảo trầm luân
Yêu Em từ thuở bàn chân đi về
Thương nhau tách hạt u mê
Ngọt bùi thơm thảo trăm bề rong chơi
Ngại ngần cái thuở trăng lơi
Mây giăng lớp lớp khung trời đau thương
Nầy Em, buổi ấy lên đường
Hắt hiu quê quán, đẫm sương quê người
Hát rằng: ‘trời đất trêu ngươi,
Ta vì nhau chuyện khóc cười bể dâu’
Dòng sông thời cuộc đục ngầu
Lênh đênh sông núi vó câu ngựa hồng
…
Thì ra, còn những bến sông
Đò thong dong, mãi chờ trông tay chèo
Miền Nam ý nghĩ trong veo
Mau lên Em, giục bước theo thế thời
Nhạc lòng câu hát đầy vơi
Mùa vui đâu đó giữa đời tìm nhau
Bước theo nhân thế qua cầu
Cây đời xanh ngát một màu quan san
NGÃ DU TỬ
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.212
Từ: 26.01.2009
Trạng thái: offline
#2 —
26.10.2023 09:14
(đã sửa)
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.10.2023 09:19:13 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
TIẾNG CƯỜI DỘI LẠI
Đêm thao thức gọi em về suy gẫm
Quê hương ơi, tha thiết đậu tay người
Đâu phải sống là áo cơm no đủ
Cuộc đời còn ăm ắp những lời ru
Cha nhân từ cấy vào hồn nhân nghĩa
Mẹ thảo thơm gieo mầm hạt yêu thương
Nên quý lắm nụ cười và hy vọng
Để mai sau ca hát giữa thế thường
Nầy em ạ đừng buồn nghe em nhé
Suối trần gian vẫn mãi chảy xa nguồn
Bởi nhớ biển muôn trùng xa thăm thẳm
Vẫn đùa vui với nắng gió mưa tuôn
Thương em lắm nên cả đời mài miệt
Vẫn bên nhau khi sông cạn núi mòn
Ta đã đi suốt hành trình sương gió
Nghe tiếng cười dội lại tấm lòng son
Ngã Du Tử
2015
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.212
Từ: 26.01.2009
Trạng thái: offline
MÙA THU EM VỀ
Em về hoa cúc rộ vàng
áo hoa rực rỡ sắc loang ngập đường
xôn xao những mến cùng thương
chảy vào mạch sống còn vương phía ngày
Tôi về rợp áo vàng bay
mắt em biêng biếc thu say ngọn nguồn
dâng đời rộn rã mùa hương
hoa từ bi nở trong vườn tâm ca
Vọng về từ khúc sông xa
thềm nhân gian sẽ nhạt nhòa khổ đau
đất lành vang sóng ca dao
mẹ Việt Nam đã khát khao một đời
Em về ru lại tao nôi
thắm sông quê khúc lở bồi bến sông
vườn xưa trổ những cành hồng
nhịp đời vui đã từng trông đợi dài
Mùa tự tình dậy nắng mai
trên cao ánh mắt say đài tự do
không còn canh cánh âu lo
dưới chân đồng bãi rợp bờ xanh ngon
Ngã Du Tử
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 1.212
Từ: 26.01.2009
Trạng thái: offline
CÁNH CHIM LẠC BAY QUA
Cánh chim Lạc bay qua miền cố xứ
In bóng sông Trà khoảnh khắc ngang qua
Người lục lại, tâm thức xưa chợt hiện
Cánh sải dài ngày ấy chẳng phôi pha
Tà còn gì? Khi bóng về ngang cửa
Cánh chim bay mất dấu buổi thu xưa
Mỗi đi qua - Một lần thời quá khứ
Dáng em tôi đã lạc buổi giao mùa
Cánh chim Lạc mười năm còn bay lượn
Phía bên trời mây nổi thuở đông mưa
Lúc sải cánh ngại gì trời giá buốt
Lòng hân hoan dâng tặng chẳng thiếu thừa
Nhắm mắt lại, thấy Lạc vàng sải cánh
Đường bay qua còn ẩn hiện bên trời
Mất - Không mất - Vô cùng lý lẽ
Một niệm lành khi tiềm thức lên ngôi.
Ngã Du Tử/ SG
★
★
★
★
★
0