📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Phòng Tán Dóc

Cả Một Trời Yêu Bây Giờ Trở Lại

0 trả lời, 23 lượt xem — Trang 1 / 1
Hắn là cao thủ.

Trên đời có nhiều loại cao thủ. Có kẻ dùng kiếm. Có kẻ dùng côn. Có kẻ dùng độc. Còn hắn dùng Trảm Phong Đao.

Đao vừa ra khỏi vỏ, gió đã nổi. Hắn chém từ miền xuôi lên miền ngược, rồi từ miền ngược vòng một đường rất đẹp, quét thẳng vào miền Nam.

Hắn chém chuyện thiên văn, người nghe tưởng mình sắp bay khỏi trái đất. Hắn chém chuyện củ hành tây, người nghe bỗng thấy nhân sinh thật cay mắt. Một đao của hắn có thể làm hoa nở. Hai đao có thể vén mây. Ba câu thì tốt nhất nên kiếm ghế ngồi, vì giông bão sắp tới.

Nhưng đêm nay, hắn độc ẩm. Rượu đắng. Đắng như mật cóc. Đã ba ngày rồi, hắn không tìm được nơi để chém gió. Ba ngày không có một vị anh hùng nào đứng ra hỏi:

“Lời của ngươi là thật?”

Đối với một Trảm Phong Đao thủ, không có võ đài để tung hoành, chẳng khác nào tuyệt thế kiếm khách bị bắt đi gọt khoai tây trong bếp.

Cô đơn.
Rất cô đơn.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời.
Trời không nói.
Hắn cúi đầu nhìn đất.
Đất cũng chẳng buồn đáp.
Hắn thở dài.
Một tiếng thở dài ấy, nếu có người nghe được, e rằng ba dặm quanh đây lá cây cũng phải rụng.

Bỗng nhiên, khối Ngọc Giản Truyền Tin (chiếc iPhone khảm xà cừ mà hắn vẫn gọi rất khiêm tốn là pháp bảo phòng thân) chợt lóe lên một đạo linh quang.

Ánh sáng ấy rất mạnh.

Mạnh đến mức hắn tưởng mình đã phi thăng.

Một dòng tiên tự hiện ra:
“Việt Nam Thư Quán đã chính thức hoạt động trở lại!”

Sương mù cô độc tan biến.
Cơn sầu vạn cổ bốc hơi.
Tinh anh.
Sảng khoái.
Đầy sinh khí.

Hắn vội vã xỏ ngược đôi dép tổ ong dưới gầm bàn.

Lao đi.

Nhanh như gió.

Gấp như cháy nhà.

Hắn lạch bạch phi ra đường.

Người đi đường kinh hãi.

Chó ven đường cụp đuôi.

Một bà cụ nhìn theo, lẩm bẩm:
“Khinh công gì mà… nghe tiếng dép dữ vậy?”

Hắn không nghe.

Trong lòng hắn chỉ có một ý niệm.
Việt Nam Thư Quán!

Cả một trời yêu của hắn.

Nơi một câu nói có thể biến thành mười cuộc tranh luận.

Nơi một chuyện nhỏ có thể kéo dài đến sáng.

Nơi hắn…

Có thể chém.

Vừa bước qua cửa thư quán, hắn đã lập tức hạ bút.

Mực chưa khô.

Người chưa ngồi.

Dép còn mang ngược.

Nhưng chữ đã bay như kiếm.

Hắn viết:
“Tạ thiên tạ địa!
Chúc mừng Việt Nam Thư Quán tái xuất giang hồ!
Chư vị anh hùng hào kiệt, các vị ẩn sĩ võ lâm, còn chờ gì nữa?
Mau mau đàm đạo!
Chuyện lớn chuyện nhỏ đều được.
Chuyện biết cũng nói.
Chuyện không biết… càng phải nói.
Bởi giang hồ rộng lớn.
Thiên hạ mênh mông.
Mà đời người…
Có mấy lần được chém gió cùng nhau?”


Hắn viết đến đó thì dừng bút.

Ngẩng đầu.

Mỉm cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

Nhưng ai từng biết hắn đều hiểu.

Đó là nụ cười của một người…

đã nhịn chém gió suốt ba ngày.

Và đêm nay…

Giang hồ e rằng khó ngủ.
Đăng nhập để trả lời
0