Lam Phương, tên thật Lâm Đình Phùng, sinh ngày 20 tháng 3 năm 1937 tại làng Vĩnh Thanh Vân, quận Châu Thành, tỉnh Rạch Giá (nay là phường Vĩnh Thanh Vân, thành phố Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang). Ông là con đầu lòng, lớn lên trong cảnh nghèo khó sau khi cha bỏ đi, và được mẹ gửi lên Sài Gòn học năm 10 tuổi. Ông tự mày mò học nhạc và may mắn được nhạc sĩ Hoàng Lang, Lê Thương chỉ dẫn. Bút danh Lam Phương được ông lấy từ hai chữ trong tên thật của mình là Lâm và Phùng, mang ý nghĩa "hướng về phương trời màu xanh hy vọng".
Năm 15 tuổi, ông sáng tác ca khúc đầu tay "Chiều thu ấy", nhưng phải đến năm 1954, Lam Phương mới thực sự nổi danh với các bài "Kiếp nghèo" và "Chuyến đò vỹ tuyến". Trong thập niên 1950 và 1960, ông trở thành một trong những nhạc sĩ tiêu biểu của tân nhạc miền Nam Việt Nam, với nhiều tác phẩm đi sâu vào lòng người, mang lại thành công lớn về tài chính. Các ca khúc nổi bật trong giai đoạn này bao gồm "Thành phố buồn", "Tình bơ vơ", "Duyên kiếp", "Cỏ úa", "Phút cuối", "Biển tình",...
Sau năm 1975, Lam Phương rời Việt Nam và tiếp tục sáng tác, phản ánh những trải nghiệm và nỗi niềm xa xứ qua các ca khúc như "Con tàu định mệnh" và "Mất". Ông là một trong những nhạc sĩ có ảnh hưởng sâu rộng nhất của tân nhạc Việt Nam, để lại gia tài âm nhạc đồ sộ với hơn 200 tác phẩm phổ biến, gắn liền với nhiều thế hệ người yêu nhạc. Phong cách âm nhạc của ông trữ tình, mộc mạc, sâu lắng, thường mang âm hưởng buồn nhưng không bi lụy, phản ánh dấu ấn thời cuộc và những trải nghiệm cá nhân. Nhạc sĩ Lam Phương qua đời vào ngày 22 tháng 12 năm 2020 tại Fountain Valley, California, Hoa Kỳ, hưởng thọ 83 tuổi.
Thông tin được AI tạo ra, không đảm bảo chính xác hoàn toàn, mang tính chất tham khảo.

