📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 704.627 lượt xem — Trang 55 / 260
Giúp MC cái này nữa nhé!!!

Vung đóa hồng chiến binh ra trận
Phá ải tình lận đận long đong
Vượt thiên môn ta được làm chồng
Em chiến bại về làm... Vương nữ



Không biết SM có lĩnh hội được ý tứ của Mèo Con trong mấy câu thơ trên hay không [:D] Thôi thì... cứ "đánh liều" một phen xem sao nhé [:D] Biết đâu trúng.....Tuy nhiên , trên cơ sở cố gắng giữ vẹn ý tứ, câu , từ mà Mèo Con đã viết nên chắc chắn sẽ bị hạn chế ít nhiều đấy ! Theo SM thì có thể đổi như sau :

Xung trận chiến binh phất đóa hồng
Ải tình thất thủ - sạch long đong
Em thua... Vương nữ xin đành phận
Ta vượt Thiên môn... lĩnh kiếp chồng.



Đăng nhập để trả lời
0
Giúp MC cái này nữa nhé!!!

Vung đóa hồng chiến binh ra trận
Phá ải tình lận đận long đong
Vượt thiên môn ta được làm chồng
Em chiến bại về làm... Vương nữ


Gửi MC phương án đơn giản để đúng luật, nhưng có phần mất chút thơ:

Ra trận chiến binh vung đoá hồng
Ải tình khó phá vướng long đong
Thiên môn nếu vựơt ta thành “Phụ”
Thất bại đành cam phận… má hồng
Bùi Đức Hiền
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=4
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
Đăng nhập để trả lời
0
VĂN MÌNH, VỢ NGƯỜI
Văn mình thiên hạ chẳng ai bằng
Riêng vợ thua người chuyện đã rằng
Thơ giỏi hơn ta: còn mấy đứa!
Võ tài hơn tớ: được bao thằng!
Lời hay bạn góp: đâu cần khiến
Ý kém ai bàn: chuyện nhố nhăng
Dù ở diễn đàn nơi thảo luận
Thêm vui cuộc sống chỉ nhì nhằng.
Bùi Đức Hiền
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=4
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 10:52:27minhtuan82>
VĂN MÌNH, VỢ NGƯỜI

Văn mình thiên hạ chẳng ai bằng
Riêng vợ thua người chuyện đã rằng
Thơ giỏi hơn ta: còn mấy đứa!
Võ tài hơn tớ: được bao thằng!
Lời hay bạn góp: đâu cần khiến
Ý kém ai bàn: chuyện nhố nhăng
Dù ở diễn đàn nơi thảo luận
Thêm vui cuộc sống chỉ nhì nhằng.

_____________________________


TÂM SỰ

Cái chuyện thấp cao lệch với bằng
Xin đừng giải thích tôi là rằng
Thơ hay đâu thể tự mình có
nghề giỏi học hay ở bạn thằng
tình mất vì không ưa nói thật
Ngu còn vì muốn tiếng khen nhăng
diễn đàn đã biết nơi văn nói
người hỡi im thôi những nhập nhằng


minhtuan82

buổi sáng đệ vao trang đã buồn và không làm được bài nào...các huynh như vậy bọn đệ muốn khóc đó.trước khi tham gia diễn đàn ai cũng đọc nội qui cả rồi mà
nhưng theo ý đệ thì những lời góp ý cho mình sửa sai là tốt nhất đó.ai cung nói &lt;học thầy không tày học bạn &gt;phải không mấy huynh.
còn vào đây là vui.nhưng cũng cần phải rèn luyện..các huynh thấy BÁC LÁ sửa bài cho tụi ĐỆ không cả ANH HÙNG NỮA
bọn đệ nghĩ đây là cơ hội tốt nhất mà.vì các huynh nghĩ lại đi....các huynh có dám bỏ thời gian ra giảng dạy cho tụi trẻ mấy đệ không vậy
&lt;bắc cầu để noi...&gt; người xưa đã dậy rồi
mong các huynh đừng nói gì nưã nhé nếu muốn cứ lôi - minh tuân82 hay binh_svaty hay cogaidragon ra mà quất vào mông nè...
bọn đệ càng ham lắm lắm`...
BÁC LÁ VÀ ANH HÙNG đã chỉ bảo cho binh_svaty cặn kẽ như vậy đệ cũng học theo sự kiên nhẫn đó mà.
bây giờ đọc bai họa của binh_svaty mọi người thấy sao &lt;bài họa trong sáng -lời thơ thủ thỉ dễ thương....&gt;đó có phải kết quả của những lời chỉ bảo không....
mong các huynh thứ lỗi....nghe đệ thì đệ thấy vui lắm lắm
đa tạ trang thơ đường chúng ta...
minhtuan82
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: minhtuan82
.....
nhưng theo ý đệ thì những lời góp ý cho mình sửa sai là tốt nhất đó.ai cung nói &lt;học thầy không tày học bạn &gt;phải không mấy huynh.
còn vào đây là vui.nhưng cũng cần phải rèn luyện..các huynh thấy BÁC LÁ sửa bài cho tụi ĐỆ không cả ANH HÙNG NỮA
.......

minhtuan82[/color]

Chào bạn minhtuan82 và các bạn thân mến,

Xin nói thêm một chút về chuyện chạm tự ái nhau để đôi bên cùng thông cảm nhau hơn chút nữa.

Chúng ta cần phân biệt hai hoàn cảnh khác nhau :

* sửa thơ cho người mới học, nhứt là khi họ khẩn khoản yêu cầu, việc ấy rất khác với
* việc bình xét bài thơ của một bạn đang chơi thơ ngang hàng với mình.

- với người mới học, thì phải chỉ dẫn thật cặn kẻ, giúp họ nhanh chóng nắm vững căn bản cần có để tham dự cuộc chơi. Nên sự chỉ dẫn phải càng nhiều, càng sâu càng tốt.

- còn với một bạn đang chơi ngang hàng với mình, mà phân tách rõ ràng rằng "nơi đây" không đúng, "nơi nọ" cần thay v.v. thì điều ấy có nghĩa là nêu "cái kém" của bạn mình ở "nơi đây, nơi nọ".
Nhứt là khi sự nêu dẫn lại nói cách rất khẳng định, nằng nặc dồn ép tác giả không còn cách chống chế, thì dù có "rào trước, đón sau" cẩn thận đến đâu, cũng không tránh được cho tác giả sự buồn lòng : "hoặc thấy mình quá kém, hoặc thấy dường như có sự cố ý bêu xấu mình".
Vấn đề càng phức tạp hơn khi sự nhận xét của người phê bình lại không hoàn toàn thuyết phục. Vì có những tâm lý "chê người để tỏ ra mình giỏi". Và có cả cái tâm lý "thấy câu thơ bài thơ hay quá, xen vào sửa một vài chữ vô thường vô phạt để đóng góp phần mình !"

Do đó nên tôi kết luận rằng vấn đề rất là "tế nhị" :
Yêu bạn, muốn giúp bạn sửa bài thơ cho hay hơn là một tư tưởng thân tình cao quí.
Nhưng hành động đó không nên làm theo cách "bốc đồng", mà phải thật đắn đo, cân nhắc lời nói, cách nói, tự đặt mình vào vai trò "bị chỉnh" như tác giả.
Phải nghĩ đến "màu sắc riêng của tác giả trong bài thơ" và những khía cạnh cảm nhạy của tâm lý.
"Văn mình, vợ người", nhưng "thơ" thì càng như thế hơn "văn" gấp mấy lần.

Mong rằng tinh thần yêu bạn, nhắc bạn vẫn luôn nồng nhiệt. Nhưng với cách hành xử nhẹ nhàng tế nhị, dễ chấp nhận cho bạn ta.

Chào thân ái.
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-13 16:33:12BATOONG>
Đoản côn tuy ít X-H nhưng thường xuyên theo dõi.Dạo này tự nhiên một số tác giả vắng hẳn,trong đó có TTNG,chợt thấy hơi buồn...Hôm nay góp một bài,mong gặp lại TTNG họa vận.Xướng:

BÁC

Bác ngang sông rạch gọi cầu phà
Bác trứng trên lò món ốp la
Bác ở nhà thương kêu bác sĩ
Bác trong gia phả bậc anh ba
Bác như Nguyễn Khuyến bác thay bạn ()
Bác tựa cụ Hồ bác thế cha
Bác ở trước TO thành ĐẠI BÁC
Bác trong thư quán chắc là ma.

()Trong bài KHÓC DƯƠNG KHUÊ(bạn Nguyễn Khuyến)
,Nguyễn Khuyến có câu:
Bác Dương thôi đã thôi rồi

Đoản côn thường ngày tính hay bông đùa,đối với thơ cũng thế...Kinh mời họa.
Mảnh hồn nát đau thương nặng nỗi
Tấm thân tàn mòn mỏi chơi vơi
Trông xa cứ ngỡ dáng người
Lại gần hóa đá ngàn đời vọng phu.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-15 18:01:37htsa>
Nhắn Nguyên Hùng

Ai về bên ấy nhắn Nguyên Hùng
Luận thơ bình phú ắt khiêm cung
Phê bình tế nhị lời đâu khó
Hà tất chê bai chẳng ngượng ngùng

Sá chi tình ý với tình thơ
Chỉ là cảm xúc của bâng quơ
Viết nên hoài vọng cho tâm tưởng
Chẳng hiểu mà chê quả...vẩn vơ

Khi lòng hiềm khích đã thành câu
Nói nhiều chỉ tổ dạ thêm đau
Chữ nghĩa vô vàn nhưng lại chẳng
Lựa lời sao để thỏa lòng nhau

Thể thơ thất ngôn của bác hình như đã sai luật rồi , kg biết bác có nhận ra kg nữa?
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 11:12:23minhtuan82>
thân mời xướng họa


VÀNG THU NHỚ

tôi nhớ hồ tây vàng nắng thu
quê người đang lạnh trời âm u
người chờ nhuốm mộng lòng sương gió
kẻ bước lạnh mang lối mịt mù
mắt dõi tìm quê mây lớp lớp
tay cầm bút viết gửi mùa thu
bao giờ xa cách không còn nữa
chắc mộng đôi mình mãi có thu


MINHTUAN82
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-13 18:34:33Tran Manh hung>
Trích đoạn: minhtuan82

THÂN MỜI XƯỚNG HỌA


HỒ VÀNG THU

HỒ tây ai chụp được mơ vàng
nắng đỏ mặt hồ buồn nhớ mang
con sóng miên man tay lái nghỉ
em ngồi mắt đắm khoảng riêng mang
mặt trời đã xuống kề con sóng
tình nhớ như dâng vạn mộng vàng
em nói chọc tôi cho bớt nhớ
để đắm mắt tôi ành THU sang...


MINHTUAN82

CÁC HUYNH và mọi người cùng họa mùa thu HA NOI với đệ nè...kính mong




Thân chào minhtuan82

Lời thật hay mất lòng, thuốc đắng thì dã tật.

Tôi rất vui khi cảm nhận được sự nhiệt tình, một tấm lòng yêu mến của bạn trong trang thơ Đường.
Tôi cũng xin thưa rằng những tâm sự viết ra dưới đây mong có sự đồng thuận chia sẻ học hỏi lẫn nhau vì rằng bể học mênh mông.
Ở đây trang thơ Đường nói riêng và thể thơ Đường nói chung , những bài thơ XƯỚNG từ xa xưa đến nay là những bài thơ KHUÔN MẪU. Tại sao gọi những bài thơ XƯỚNG là những bài thơ KHUÔN MÂU vì những bài này gây cảm hứng, thi hứng cho thi nhân và những bài thơ không phạm vào những quy luật của thơ Đường. ( và còn nhiều nữa....)

Bài thơ Xướng của bạn bốn câu đối ngẫu hoàn toàn không có , trang thơ BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG HỌA bốn câu đối ngâu không cần phải đối chỉnh 100%, chỉ cần ĐỐI thoát ý cũng được nhưng phải đạt,làm sao cho người hoạ có cảm nhận đó là câu đối, tạo nguồn thi hứng. Vì 4 câu ĐỐI NGẪU trong thơ Đường là sự thách đố, cay nghiêt, cam go nhất trong bài thơ và cũng là sự ĐẮC Ý, HÀI LÒNG nhất của mỗi tác giả.
Mấy lời chân thành chia xẻ vói nhau, mong bạn xem lại 4 câu đối.

Thân ái
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Xin mời họa

Sương khói

Trút hơi tàn bước đến thiên đàng
Hồn nhẹ trôi theo bóng sáng vàng
Bỏ lại vườn quê trời bát ngát
Nương theo hương khói sương miên man
Cõi đời mơ ước như mây thoảng
Nhân thế ân tình tựa gió tan
Một thoáng trăm năm buông tất cả
Thả mình theo bóng nước Hằng Giang

Đông Hòa
13.08.06
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
Thân hai vợ

Mấy thuở cuộc đời ai nhục vinh
Mong tiền sợ tội thích em xinh
Buổi mai sửa sắc so trong kính
Tối đến dọn mình ngắm lại hình
Sợ vợ nên đêm về tưởng nhớ
Thương nàng chờ tối đến mong tình
Bởi thân hai lối thì đành vậy
Ai trách thì xin chữ thệ minh

Đông Hoà
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 05:20:21Donghoa>
Chia xa

Vừa quen đã phải cách chia xa
Đành gửi cho nhau khúc lệ ca
Sẽ vắng chia tay bên chén rượu
Rồi mong tái ngộ cạnh ly trà
Nhớ hoài những phút đầy hương nhuỵ
Thương mãi từng giờ đượm sắc hoa
Ngày tháng kết tinh thành bạn hữu
Với tình thân ái ở bên ta

Đông Hoà
30.07.06
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0

Xướng Kính Mời

THI NHÂN ƠI THI NHÂN

Thi nhân với lại chẳng thi nhân
Rảnh rỗi làm ơn quét cái sân
Đêm ngủ nói mê , mơ với mộng
Ngày ngồi hút thuốc, hát rồi ngân
Chuyện nhà , chuyện nước bên ly rượu
Khiến vợ, khiến con nhọc cái thân
Mặc Tử ngày nay mà sống lại
Trợn trừng cặp mắt đứng chôn chân
An Giang
Thú thơ ca

Chẳng phải đi đâu sướng cái chân
Suốt ngày trên mạng ấm tình thân
Vần thơ bay bổng hồn lơ đãng
Tiếng nhạc rộn ràng mải miết ngân
Thi khách về đây nâng chén rượu
Bạn hiền rảo bước đến quanh sân
Cùng nhau xướng họa đôi vần trắc
Cho thỏa lòng ta ngóng vĩ nhân
Cnt

NÀNG THƠ ƠI NÀNG THƠ

Ai đời bà xã của thi nhân
Lại bắt chồng mình dậy quét sân
Ta mới kéo cày, người vẫn oải
Nàng vừa mở mắt, giọng đà ngân!
Chút thơ chút rượu ta mừng bạn
Bao giận bao hờn nàng xót thân!
Không lẽ nàng thơ giờ chỉ biết
Giữ chồng bằng cách cột hai chân?


Tiền Giang
Nguyên Hùng
THƯƠNG THAY
Bởi rằng thi sĩ cũng là NHÂN
Nên phải tuân nàng lệnh dọn sân
Tiếc quá người tài nhưng ít lộc
Thương thay nghề oải phải bù ngân
Tuyệt vời vợ biết hòa rung cảm
Tủi hổ chàng lâm cảnh cực thân
Hưởng thụ đời thường đâu chỉ có
Tiền tài, vật chất, chuyện tay chân!

Hậu Giang
HBĐ


Tủi thân ( Tặng người ta theo yêu cầu )

Làm chồng thê thảm hơn tù nhân
Bỡi tại vì si mới hóa sân
Ngang bướng hằng đêm phơi củ cải
Biết điều mỗi tháng nộp kim ngân
Yêu cho leo núi run đầu gối
Giận phạt nằm riêng tủi tấm thân
Ăn uống vui say theo ý vợ
Chơi không xin phép đập què chân

HTSA

tại sao?

Ới trời sao vậy? thật vô nhân
Chắc mẫm nhịn hoài chẳng phải sân
Chửa có chu toàn khâu nhập củ?
Hay là cắt xén khoảng giao ngân?
Lên mây chưa thỏa nên buồn bực
Xuống núi vội vàng lại tủi thân
Thôi cũng đành thôi ! tìm thuốc chữa
Cố nha , khắc phục...sẽ lên chân


Dối lòng

Vợ dẫu hung tàn lẩn bất nhân
Cho dù có phạt ngủ ngoài sân
Vẩn yêu tiếng thét như đàn trổi
Luôn mến lời gầm tựa nhạc ngân
Dẫu khổ dặn lòng không trách phận
Dù buồn nhủ dạ chẳng than thân
Tâm tình anh đó mong em hiểu
Thề nếu đổi thay nguyện chặt chân

HTSA

NÊN CHĂNG

Vợ xấu trong ngoài chớ bất nhân
Trong nhà dạy bảo chớ ra sân
kém xinh càng đỡ công gìn giữ
Rượu uống cơm ăn thơ mãi ngân
Đời sống ai lo xin chớ trách
Thiếp mà xinh xắn chắc yên thân
Lòng người ham muốn vô bờ bến
Sao chẳng ngoan lòng chốn dừng chân

COGAIDRAGON mong huynh tha tội -muội vào họa với huynh có gì miễn chấp nhé
đa tạ huynh


XIN THÊM CẶP CHÂN
Xoen xoét nói cười nghĩa vói nhân.
Tứ phương , tứ bái lễ ngoài sân.
Thả chim thả cá mua ơn đức
Dối đạo dối người hốt bạc ngân
Ham của ham tình che đậy nết
Lòn trên, lòn dưới đoạ đầy thân
Chạy sao cho khỏi trời đương nắng
Than tiếc cho mình quá it chân.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 07:02:47Sao mai>
Trích đoạn: Donghoa

Chia xa

Vừa quen đã phải cách chia xa
Đành gửi cho nhau khúc lệ ca
Sẽ vắng chia tay bên chén rượu
Rồi mong tái ngộ cạnh ly trà
Nhớ hoài những phút đầy hương nhuỵ
Thương mãi từng giờ đượm sắc hoa
Ngày tháng kết tinh thành đôi bạn
Với tình thân ái ở bên ta

Đông Hoà
30.07.06



Nhắn Bạn Thơ
(Thân họa "Chia xa" của Đông hòa)


Tình thâm nào dễ mấy ai xa
Xướng - Họa chung lòng một khúc ca
Xa cách hằng mong chung chén rượu
Gần kề những muốn cụng ly trà
Xin đừng giận dỗi đôi lời góp
Chớ để nao lòng bạn bút hoa
Một mảnh tình trao nên nghĩa bạn
Thay vần đổi chữ vẫn là ta.

SM - 14/8/2006


* Đông Hòa ơi ! Hình như bác viết vội hay sao á [:)] - Coi lại từ SM bôi đậm nhé ! Thanks !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Donghoa

Xin mời họa

Sương khói

Trút hơi tàn bước đến thiên đàng
Hồn nhẹ trôi theo bóng sáng vàng
Bỏ lại vườn quê trời bát ngát
Nương theo hương khói sương miên man
Cõi đời mơ ước như mây thoảng
Nhân thế ân tình tựa gió tan
Một thoáng trăm năm buông tất cả
Thả mình theo bóng nước Hằng Giang

Đông Hòa
13.08.06


Hay tin của ĐH quá trễ (lúc 20:10) nhưng Nguyên Hùng cũng đã cố gắng chạy đến tham gia offline với VNTQ ở SG. Cám ơn Đông Hòa, Thụy Hồng & phu nhân, Băng Nguyệt và các bạn.
Nhân tiện, xin họa lại ĐH bằng mấy câu viết vội sau đây:

MỘT DỊP GẶP NHAU

Được tin dẫu muộn, vẫn lên đàng
Vội đến Cà phê Chợt Nhớ…vàng
Bỏ lại cả nhà cùng mấy khách
Chạy theo một đám với nhiều “man”
Mừng vui lúc đến Băng(1) không lạnh
May mắn khi về Hòa(2) chẳng tan
Một dịp gặp nhau quên tất cả
Những điều phiền muộn vốn tràng giang.

14.8.06
Nguyên Hùng

(1) Băng Nguyệt
(2) Đông Hòa.

@ Bạn HTSA:
Theo thiển ý của tôi, ngoài thơ Đường thì đối với thể thơ bảy chữ nói chung, người ta có thể không cần câu nệ luật bằng trắc cho từng chữ đâu ạ.

http://nguyenhung.vnweblogs.com
Series bài viết Chân dung các nhà thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 21:41:24htsa>
SAY (Xướng kính mời )

Cuộc đời say tỉnh mấy ai đây
Cứ để cho ta chịu tiếng say
Nâng chén kim bằng môi đắng nhạt
Cạn chung bằng hữu mắt nồng cay
Thân cùng quỉ rượu nào đâu tệ
Vui với ma men thế cũng hay
Ngất ngưỡng say lòng nhưng trí tỉnh
Trần gian ai có nổi say này

HTSA

Kính gởi tất cả thi hữu , tiền bối bài thơ này đã bị dùng quá nhiều điệp từ " say " kg biết là có ổn kg nữa , rất mong quí vị cho ý kiến nếu có sai xin chỉ trích nhẹ lời .
To bác Trần Mạnh Hùng , cám ơn bác đã giúp H sửa sai lổi chính tả , từ nay H sẽ chừa cái tật hay dùng những từ dể vướng lổi như vậy nữa
Chân thành cảm ơn quí vị huynh trưởng và bằng hữu đã có lời an ủi H trong mấy ngày qua , nếu vì vô tình đã làm mất đi thi hứng của quí vị , xin hãy lượng thứ cho
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 06:43:07Nguyên Hùng>
SAY (Xướng kính mời )

Cuộc đời say tỉnh mấy ai đây
Cứ để cho ta chịu tiếng say
Nâng chén kim bằng môi nhạt đắng
Cạn chung thân hữu mắt nồng cay
Thân cùng quỉ rượu nào đâu tệ
Vui với ma men thế cũng hay
Ngất ngưỡng say lòng nhưng trí tỉnh
Trần gian ai có nổi say này

HTSA

Không đề

Tình cờ biết bạn chốn thơ đây
Chưa có lần nào gặp để say
Vô ý mấy lời tôi lỡ mát
Hữu tình một dạ bạn đừng cay
Không quen, phê thẳng là chưa khéo
Chẳng biết, luận cong hẳn đã hay
Thể tất cho nhau rồi sẽ hiểu
Vì sao ta lại ghé nơi này.

14.8.06
Nguyên Hùng
http://nguyenhung.vnweblogs.com
Series bài viết Chân dung các nhà thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 04:12:34Donghoa>
Khúc đoạn trường

Xứ lạ chân anh bước đoạn trường
Bên đời ngang trái lắm phong sương
Như chim soải cánh về biển bắc
Tựa nhạn vươn mình đến đại dương
Để đón chờ ai cho thoả nhớ
Rồi mơ tìm mộng giấc vời thương
Nghe mây ru tối đêm khuya vắng
Giữa khúc nghê thường dạ vấn vương

Đông Hòa
14.05.06
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-14 11:10:04minhtuan82>
THÂN MỜI XƯỚNG HỌA

VÀNG THU NHỚ

tôi nhớ hồ tây vàng nắng thu
quê người đang lạnh trời âm u
người chờ nhuốm mộng lòng sương gió
kẻ bước lạnh mang lối mịt mù
mắt dõi tìm quê mây lớp lớp
tay cầm bút viết gửi mùa thu
bao giờ xa cách không còn nữa
chắc mộng đôi mình mãi có thu


MINHTUAN82
huynh à -hôm nay bọn đệ buồn quá mà...cho nên đệ họa bài đó với bạn thơ...bây giơ huynh bảo thì đệ sửa rùi nè...
đúng là khác nhau thiệt đó huynh à
bây giờ huynh thấy sao cho đệ bít ý kiến nha
đệ vưa sửa vưa nghĩ vế đối cho từng cặp....chưa biết có ổn không
chúc huynh vui nhiều nha


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-13 22:57:00Tran Manh hung>
Trích đoạn: minhtuan82

THÂN MỜI XƯỚNG HỌA

VÀNG THU NHỚ

tôi nhớ hồ tây vàng nắng thu
quê người đang lạnh trời âm u
người chờ thân lạnh sương rơi áo
kẻ vắng bước đi lối mịt mù
nhìn tấm hình quê rơi lệ thắm
tay cầm bút viết gửi mùa thu
bao giờ xa cách không còn nữa
chắc mộng đôi mình mãi có thu


MINHTUAN82
huynh à -hôm nay bọn đệ buồn quá mà...cho nên đệ họa bài đó với bạn thơ...bây giơ huynh bảo thì đệ sửa rùi nè...
đúng là khác nhau thiệt đó huynh à
bây giờ huynh thấy sao cho đệ bít ý kiến nha
đệ vưa sửa vưa nghĩ vế đối cho từng cặp....chưa biết có ổn không
chúc huynh vui nhiều nha



Minhtuan82
người chờ thân lạnh sương rơi áo
kẻ vắng bước đi lối mịt mù

Câu này đối thoát ý tạm ổn

- Chữ " vắng" có thể thay bằng chữ " đợi "
- chữ "lối" có thể thay bằng chữ "gió" đắt hơn

kẻ vắng bước đi lối mịt mù
nhìn tấm hình quê rơi lệ thắm

Hai câu này chưa ổn

Cố gắng tí nữa thử xem
Thân
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: MèoCon_LCB

Trích đoạn: htsa

Quậy không gian , phá nhật nguyệt



HTSA


Quậy không gian phá tan nhật nguyệt
Cho đất trời thờ thẫn đêm trăng
Đập càn khôn làm gối kê nằm
Xé trời đất quăng vào sâu thẳm


Xin các cô chú giúp em, em thích thơ Đường nhưng chẳng biết mô tê chi về luật. Có mấy ý viết chơi xin sửa dùm thành thơ "đường luật " nhé! cảm ơn!


H xin được chuyển sang đường luật trắc vận nhé

Phá nát tan không gian nhật nguyệt
Quậy tanh bành vũ trụ càn khôn
Chân đằng vân đạp cung Đâu Suất
Tay xé trời tung cửa thánh môn
Đăng nhập để trả lời
0
CHỒNG TÔI

Ông chồng nát rượu tính ki bo
Một cắc lẻ thôi chẳng chịu thò
Thích nhậu lên bờ bia cả két
Ham ăn tới bến tửu lưng vò
Đủ men theo riết bồ ngoài xóm
Hết vốn bỏ bê vợ bến đò
Vạch áo cho người lưng mục kích
Thực lòng tôi thấy cũng buồn xo.

HBĐ

BẠN HỌC TÔI

Bạn tôi xinh lắm có người bo
đi học nó theo cứ thập thò
mua sắm nó đưa mua thứ tốt
điểm trang sữa tắm chở từng vò
tình yêu như cuộc đầu tư lớn
như thể qua sông phải lụy đò
cuộc sống dở hay người mục kích
chuyện đời nhiều lắm chớ buồn so

minhtuan82

Thử họa với HBĐ và minhtuan82 nhé:

VỢ TÔI
Vợ tôi quê kệch lại ky bo
Bao bận làm tôi những thẹn thò
Đãi bạn đến chơi: cơm nửa đĩa
Mời thầy về cúng: nước đầy vò
Cả đời không biết đâu nhà hát
Sáng tối quẩn quanh chốn bến đò
Vợ của người ta sao lịch thiệp
Vợ mình như thế, nghĩ buồn xo.
[:D][:D]
13.8.06
Nguyên Hùng
http://nguyenhung.vnweblogs.com
Series bài viết Chân dung các nhà thơ
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ thầm...
Ngày dài thao thức nhớ thương em
Cô bé thơ ngây tựa cánh rèm
Áo trắng mong manh ôm dáng nhỏ
Tóc thề tha thướt trải ngang thềm
Ngây ngô mắt biếc nhìn anh lạ
Khúc khích môi xinh hé nụ thầm
Nhớ quá đi thôi giây phút ấy
Ước sao đến lúc được gần em...

BHD2

THƯƠNG TRỘM
(Thân họa BHD2)

Mỗi sáng lòng vui thấy dáng em
Thướt tha áo mỏng đứng bên rèm
Trộm mong thoáng chốc thành khung cửa
Ngầm ước phút giây hóa bậc thềm
Bởi lẽ thích nghe lời thủ thỉ
Vì chưng muốn hiểu tiếng thì thầm
Thương nhiều, chờ lúc trao lời ngỏ
Mong sẽ một ngày ta có em

13.8.2006
Nguyên Hùng
http://nguyenhung.vnweblogs.com
Series bài viết Chân dung các nhà thơ
Đăng nhập để trả lời
0


To: Giang hoạ cho vui.

TÔI CÓ NGƯỜI YÊU... 5

Tôi có người yêu rất dễ thương.
Hồn nhiên như buổi sáng tinh sương
Hiền ngoan như trẻ say mê ngủ.
Tươi thắm như hoa toả ngát hương.
Ánh mắt reo vui màu nắng sớm.
Nụ cười ngọt lịm đắm yêu đương.
Thế nhưng tôi cứ ghen tương mãi.
Ghen bước chân em cỏ tiễn đường.
Trần Mạnh Hùng



VỢ ĐẢM

Có vợ đảm đang lại dễ thương
Chăm chồng chẳng ngại gió hay sương
Dạy con chăm sóc từ trong ngủ
Hai họ xóm thôn tình đượm hương
Nổi tiếng vợ ngoan nhà hạnh phúc
Vang danh dâu thảo nặng yêu đương
Cuộc đời lấy vợ may hay khốn
Chẳng phải NGUYỆT TƠ đã dải đường


binh_svaty
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180249 CHÍNH
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=201263&mpage=1&key=𳕈 lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-13 11:36:07lá chờ rơi>
Trích đoạn: minhtuan82

Mời các thi hữu hoạ làm vui

CHỒNG TÔI

Ông chồng nát rượu tính ki bo
Một cắc lẻ thôi chẳng chịu thò
Thích nhậu lên bờ bia cả két
Ham ăn tới bến tửu lưng vò
Đủ men theo riết bồ ngoài xóm
Hết vốn bỏ bê vợ bến đò
Vạch áo cho người lưng mục kích
Thực lòng tôi thấy cũng buồn xo.
HBĐ

BẠN HỌC TÔI

Bạn tôi xinh lắm có người bo
đi học nó theo cứ thập thò
mua sắm nó đưa mua thứ tốt
điểm trang sữa tắm chở từng vò
tình yêu như cuộc đầu tư lớn
như thể qua sông phải lụy đò
cuộc sống dở hay người mục kích
chuyện đời nhiều lắm chớ buồn so

minhtuan82


Thử họa với HBĐ và minhtuan82 nhé:

VỢ TÔI

Vợ tôi quê kệch lại ky bo
Bao bận làm tôi những thẹn thò
Đãi bạn đến chơi: cơm nửa đĩa
Mời thầy về cúng: nước đầy vò
Cả đời không biết đâu nhà hát
Sáng tối quẩn quanh chốn bến đò
Vợ của người ta sao lịch thiệp
Vợ mình như thế, nghĩ buồn xo.

13.8.06
Nguyên Hùng

MỜI DZÔ !
(thân họa Chồng Tôi)

Tưởng gì quý giá giữ bo bo
Sao chẳng đưa coi cứ thập thò ?
Cái ấy đó kia toàn một cỡ
Rượu đây trong đục chỉ đôi vò
Mời anh cụng chén dằn cơn nghiện
Bỏ lúc sang sông phải đợi đò
Lúc có cứ "dzô" theo lúc có
Bù cho lúc "chẳng" phải ngồi xo !
Lá chờ rơi

Ðông Hòa ơi : chữ "dzô" dùng như vậy có đúng không ? Chú chỉ "nhậu" trong thơ thôi nên không mấy rành.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

MỜI DZÔ !

Tưởng gì quý giá giữ bo bo
Sao chẳng đưa coi cứ thập thò ?
Cái ấy đó kia toàn một cỡ

Rượu đây trong đục chỉ đôi vò
Mời anh cụng chén dằn cơn nghiện
Bỏ lúc sang sông phải đợi đò
Lúc có cứ "dzô" theo lúc có
Bù cho lúc "chẳng" phải ngồi xo !
Lá chờ rơi


Mấy câu đầu của bác Lá đã lừa được người đọc đấy, bác ạ. Nhà em cứ tưởng bác nói về chuyện ấy[:D]
http://nguyenhung.vnweblogs.com
Series bài viết Chân dung các nhà thơ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Hùng

MỜI DZÔ !

Tưởng gì quý giá giữ bo bo
Sao chẳng đưa coi cứ thập thò ?
Cái ấy đó kia toàn một cỡ

Rượu đây trong đục chỉ đôi vò
Mời anh cụng chén dằn cơn nghiện
Bỏ lúc sang sông phải đợi đò
Lúc có cứ "dzô" theo lúc có
Bù cho lúc "chẳng" phải ngồi xo !
Lá chờ rơi

Mấy câu đầu của bác Lá đã lừa được người đọc đấy, bác ạ. Nhà em cứ tưởng bác nói về chuyện ấy[:D]


Tính chất của "thơ" đôi khi cần phải có vậy. Viết sao cho mỗi người đều có thể hiểu một cách riêng, tha hồ chạy theo sự tưởng tượng của mình.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: lá chờ rơi

Trích đoạn: minhtuan82

Mời các thi hữu hoạ làm vui

CHỒNG TÔI

Ông chồng nát rượu tính ki bo
Một cắc lẻ thôi chẳng chịu thò
Thích nhậu lên bờ bia cả két
Ham ăn tới bến tửu lưng vò
Đủ men theo riết bồ ngoài xóm
Hết vốn bỏ bê vợ bến đò
Vạch áo cho người lưng mục kích
Thực lòng tôi thấy cũng buồn xo.
HBĐ

BẠN HỌC TÔI

Bạn tôi xinh lắm có người bo
đi học nó theo cứ thập thò
mua sắm nó đưa mua thứ tốt
điểm trang sữa tắm chở từng vò
tình yêu như cuộc đầu tư lớn
như thể qua sông phải lụy đò
cuộc sống dở hay người mục kích
chuyện đời nhiều lắm chớ buồn so

minhtuan82


Thử họa với HBĐ và minhtuan82 nhé:

VỢ TÔI

Vợ tôi quê kệch lại ky bo
Bao bận làm tôi những thẹn thò
Đãi bạn đến chơi: cơm nửa đĩa
Mời thầy về cúng: nước đầy vò
Cả đời không biết đâu nhà hát
Sáng tối quẩn quanh chốn bến đò
Vợ của người ta sao lịch thiệp
Vợ mình như thế, nghĩ buồn xo.

13.8.06
Nguyên Hùng

MỜI DZÔ !
(thân họa Chồng Tôi)

Tưởng gì quý giá giữ bo bo
Sao chẳng đưa coi cứ thập thò ?
Cái ấy đó kia toàn một cỡ
Rượu đây trong đục chỉ đôi vò
Mời anh cụng chén dằn cơn nghiện
Bỏ lúc sang sông phải đợi đò
Lúc có cứ "dzô" theo lúc có
Bù cho lúc "chẳng" phải ngồi xo !
Lá chờ rơi

Ðông Hòa ơi : chữ "dzô" dùng như vậy có đúng không ? Chú chỉ "nhậu" trong thơ thôi nên không mấy rành.



Hi hi ! Chữ này còn nặng đô hơn chữ vô gấp mấy lần lận đó chú..... chúc chú phẻ mạnh nhìu nhìu......còn ráng dzô dài chai dới bọn chẻ....hen chú !

Hong biết chìu nay chú có góp mạt hong....19 H...

Chào các thành viên VNTQ

Thân mời các thành viên tham gia buổi gặp mặt thân mật


Thời gian: Dự kiến vào ngày 13/8/2006 (chủ nhật)
lúc 19h
Địa điểm:
Lầu 1
Càphê Chợt Nhớ 2
262 - 264A Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Q3, tp HCM

Lý do: Uống càphê,

Họp mặt tán dóc cuối tuần

Giao lưu giữa các thành viên.

*Lần họp mặt này có sự tham gia đặc biệt của thành viên được xem là "to vật vã" của VNTQ. Người ấy đến từ xa xa nửa vòng trái đất

Chi phí: Tiền quỹ ,
tuy nhiên cũng đang cần mạnh thường quân

**Khi đến quán chỉ cần nói là đi tham dự "Họp mặt VNTQ", các bạn sẽ được dẫn đến tận nơi.


Do thời gian khá gấp rút, mong các bạn thông cảm và cố gắng sắp xếp để cùng chung vui nhé

Mọi thắc mắc xin liên hệ với Bành Thị Chuột Lắc 0908 239 248. Chú ơi chiến này có Mọt Sách đấy.....Dong Huờ
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: da1uhate

Thưa bác Lá,
Bài thơ của H gây um sùm 2 bữa nay thì D chứng kiến từ đầu đến giờ rồi, tuy không reply nhưng ngày nào D cũng vô trang Thơ Đường của bác ít nhứt là 3 lần. Thấy Bác bắt những lỗi chính tả của H thì D rất kính cách xử thế vô cùng tế nhị của bác. Lẽ ra D không tham gia trong trang thơ Đường này nữa vì cảm thấy mình không đủ từ ngữ và lời lẽ để đưa ý vào trong 56 chữ mà phải tuân theo luật bằng trắc, gieo vần và đối hết sức nghiêm ngặt. Nay nhân chuyện này D mạo muội hỏi bác một chút vấn đề về lỗi chính tả trong Tiếng Việt mà D thắc mắc từ lâu nay lại chẳng biết phân tỏ cùng ai. D có đọc trong các sách xuất bản trước 1975 ở SG mà cụ thể là trong quyển Việt Văn Độc Bản lớp 11 và cuốn kinh Duy Ma Cật của dịch giả Thích Huệ Hưng thì D thấy rằng tiếng Việt trước 1975 và sau 1975 có vài sự khác biệt về lỗi chính tả:
Thí dụ:
+ trước 1975: Nhựt Bổn, lỗ chưn lông, Kim Cương...
+ sau 1975: Nhật Bản, lỗ chân lông, Kim Cang...
Dĩ nhiên là bây giờ ít người dùng những từ trước 1975 nữa nhưng D không biết là nếu mình vẫn dùng thì có gì sai hay không?
Còn trong những từ của HTSA nếu như H đọc được đâu đó trong các tài liệu cổ người ta viết như vậy thì mình có được bắt lỗi H hay không?
D có vài lời mong bác và các bậc trưởng thượng ở đây chỉ giáo dùm, nếu làm cho nhiều vị khác mất hứng thì D xin vô cùng tạ lỗi

Chào bạn Da1uhate,

Theo tôi, ở ngoài đời, dùng những từ trước 1975 hay trong các tài liệu cổ đều được cả, vì nó thuộc cái quyền "tự do ngôn luận" thiêng liêng của mọi người, không ai cấm cản được.
Mình thích và cho rằng đúng thì cứ dùng. Khi thấy cần thì giải thích thêm v.v.
Có thể cũng sẽ gặp người bắt lỗi, vì đó cũng là quyền tự do của họ. Mình chỉ cần giải thích cái chủ ý của mình và để sự "đúng, sai" cho người có nhiều kinh nghiệm hơn phê phán.
Ðó là sự sử dụng ở ngoài đời, giữa người nầy với người kia, trong thư quán chúng ta v.v.

Nhưng quốc gia nào cũng phải chọn lấy một ngôn ngữ chính thống. Gặp những trường hợp đòi hỏi phải chỉ dùng ngôn ngữ chính thống của quốc gia, thì phải dùng cái mà nhà nước, bộ Giáo Dục đã chỉ định. Do đó nên trong sự học hành phải học và phải dùng đúng cái ngôn ngữ đó.

Tôi cũng là một người rất kém về chính tả vì là dân miền Nam cộng thêm tính lười. Việc giải thích nguyên do của những sự khác biệt bạn nêu ra là một vấn đề lớn, tôi chỉ biết được lấp lỏm đôi chút, nên biết đến đâu thì tôi đưa ra đến đó như dưới đây :

Miền Nam là một thuộc địa của Pháp, khác với miền Bắc và Trung, chỉ là những xứ được sự "bảo hộ" của Pháp.
Người miền Nam xa xưa, có lẽ tự biết mình là dân quê mùa thiếu kém nhiều hiểu biết, nên rất quý trọng những sản phẩm tinh thần, và những ai có vẻ hơn mình về cái vốn tinh thần nào đó.

Xin kể vài chi tiết thực tế :
* giấy có chữ viết như sách báo, mẹ tôi không dám dùng vào những nơi dơ bẩn như gói rác hay vứt bỏ theo rác. Khi ông cha tôi không dùng đến nữa thì đem đốt.
* ông nội tôi là một chức sắc cao trong ban Hội Tề của làng, nhưng tiếp chuyện với những bác sĩ tây học, đều gọi họ bằng tiếng "quan lớn".

Từ sự quý trọng cái giá trị tinh thần của người khác đó, người miền Nam tạo thành thói quen là hay "cử tên". Người Bắc gọi nhau thì dùng tên (bác Phú, bác Vinh v.v.), người Nam chỉ dùng thứ (bác hai, bác ba v.v.), tránh gọi tên. Trẻ con luôn bị rầy khi gọi người lớn nào khác với tên, vì cha mẹ cho rằng gọi tên người ta "xách khoé" như vậy là vô lễ.

Sự "cử tên" bắt đầu từ tên tổ tiên ông bà của mỗi gia đình. Học thì nói trớ là "hược", dao thì sửa là "diêu", đường thì gọi là "đàng" v.v.
Ðầu não của ban Hội Tề là ông Hương Cả. Vì chức vụ nầy mà thứ tự các con trong Nam không bắt đầu bằng vai "cả" (anh cả, chị cả) như ngoài Bắc, mà đứa lớn nhất trong bầy con chỉ mang thứ "hai" (anh hai, chị hai). Ðể tránh trường hợp phải nói : "thằng cả nhà tôi" v.v. là một câu "vô lễ" đối với ông Cả trong làng.

Mặt khác, có những tiếng mà người Nam đọc khác người Bắc không phải do kiêng cử, mà vì thói quen từ một lý do nào khác tôi không biết, ví dụ : Nam gọi "chưn tay" Bắc gọi "chân tay", các vị vua chúa thì Nam gọi "Trần Thái Tôn, Anh Tôn v.v.", Bắc gọi "Trần Thái Tông, Anh Tông v.v.", Nam gọi "Nhựt Bổn" Bắc gọi "Nhật bản", Nam gọi "sân bay Tân sơn Nhứt, Bắc gọi Tân sơn Nhất v.v.

Những cách gọi khác nhau giữa hai miền nhứt định là phải có. Và khi nó đã trở thành "chính thức" rồi thì "không thể không tôn trọng". Câu vừa rồi tôi nói là "nhứt định" chứ không là "nhất định" nhưng mọi người đều hiểu. Khi lên taxi, người miền Nam luôn bảo đi Tân sơn Nhứt, tôi quả quyết rằng không có người miền Nam nào bảo taxi đi Tân sơn Nhất. Nhưng những tài xế taxi dù Nam hay Bắc đều hiểu và chẳng ai hỏi đi hỏi lại gì cả.

Ngôn ngữ chỉ là những "qui ước" nên nó phải tuân theo luật đa số của người dùng. Có những từ riêng của mỗi vùng như cái muỗng trong Nam là cái thìa ngoài Bắc, bệnh sưng hàm trong Nam, Bắc gọi là bệnh quai bị. Nghe mà không hiểu thì hỏi, không có gì quan trọng.

Nhưng có những từ cùng một chữ mà khác nghĩa như "đón, rước". "Ðón" trong Nam là dùng cho sự đón đường đón ngõ, chận lại không cho đi, làm khó dễ, đòi tiền mãi lộ v.v. hoặc đón xe đi ngang qua địa phương cho xe ngừng lại để mình mua vé đến nơi xe đi tiếp v.v. Còn "rước" là mang hộ về, chở hộ về (chỉ dùng cho người). Trong khi đó thì người Bắc dùng chữ "đón" cho chữ "rước" trong Nam. Còn chữ "rước" của Bắc thì dành cho những cái long trọng hơn như "rước sắc thần", rước những vị quan to v.v.

Nước ta chưa có Hàn Lâm Viện để giải quyết những sự lủng củng kiểu ấy.
Nên phải trông cậy vào các quyển Tự điển. Và cần phải tham khảo càng nhiều càng tốt vì dường như chưa có quyển nào được công nhận là đầy đủ nhất.

Nói chung cách nói khác nhau bị chi phối bởi nhiều lý do và không thể không có. Nước nào cũng có tình trạng đó. Như Trung Quốc phải đặt ra tiếng Quan Thoại làm tiếng chung. Như nước Pháp, dân vùng Corse cũng như vùng Bretagne có tiếng nói riêng của họ, nhưng vẫn phải học tiếng Pháp chính thống để dùng trong những sự giao dịch chung toàn quốc.

Thế nên theo tôi, chúng ta không nên quá khắc khe đối với sự sử dụng những ngôn từ xưa cũ đã từng được công nhận, hoặc những từ riêng của một địa phương.
Và mong rằng bài nầy sẽ được mọi người hiểu cùng một cách !

Thân mến chào bạn.
LCR

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
CHỜ DUYÊN ÐỒNG ÐIỆU
(thân tặng Yểu điệu Long-Nữ)

Chưa nhìn nhưng đã biết là ngoan
Lời lẽ khiêm cung nết dịu dàng
Ý lộng sáng soi duyên thục nữ
Vần gieo còn đợi bạn Phan An
Thơ tuôn lai láng tình sông nước
Nhạc trải mênh mông nghĩa đá vàng
Tri kỷ tri âm đò đợi khách
Ai người đồng điệu muốn sang ngang ?
Lá chờ rơi

r

Thân mến chào cháu.
Bác Lá



THẦY TÔI

Học Thầy con gắng làm trò ngoan
Hay chữ giỏi thơ phải dịu dàng
Kiến thức đời thầy con gắng giữ
Tình thầy dạy dỗ đức bình an
Cao xanh chồng chất vùng uyên bác
Mặt đất trải thơ nghĩa bạc vàng
Thầy biết cao niên chờ kiếp biệt
Đêm ngày chẳng quản với đò ngang



BÁC LÁ ơi...bài thơ bác tặng con mừng trong rớm lệ đó...cho nên con họa bài thơ này
xin bác nhận và xem nó như một lễ tạ của con đối với BÁC
còn về gọi là BÁC TRÂN chúng con xin lỗi nhiều.. vậy chứ BÁC HỌ NGÔ HAY LÀ HỌ NGỘ
vì họ TRÂN CHÚNG CON cũng biết ơn anh HÙNG LẮM ĐÓ
BÁC NHẬN BÀI HỌA NÀY mong BÁC đừng buồn vi 2 câu 7 và 8 -hơi buồn một chút
vì con cung thấy buồn như vậy
kính mong bác luôn khỏe nhiều..
cháu của bác
cogaidragon &lt;vì cháu đang ở nước ngoài -nên lấy tên ních đúng vào thời kỳ phim &lt;ngọa hổ tàng long &gt; nổi tiếng.BÁC chớ cười nha..

Đăng nhập để trả lời
0