📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ YÊN SƠN

113 trả lời, 17.080 lượt xem — Trang 2 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-15 07:01:42Nguyên Đỗ>
Kính anh,

Khi anh vào trang thơ, hay trang văn học, cách nhanh nhất là anh bấm vào tên mình, tự động các mục anh đăng sẽ hiện lên là thấy ngay!

- YÊN SƠN

  +Thơ Yên Sơn
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=263290


Cách thứ hai nữa để tìm mục thơ của chính mình hay của các thi văn hữu quen thuộc là vào mục Mục Lục trong phần Thơ Sáng Tác

Kính chúc anh và gia đình mọi sự như ý!

Nguyên Đỗ


Trích đoạn: yenson

Lâu lâu mới chạy được vào đây mà đi tìm nhà đã hết nửa ngày rồi! Vì thế khi nào có ít giờ rất ngạy chạy vào thăm! Xin hỏi BBT có thể cho một cái function để tìm ngay tới trang của mình dễ dàng, mau chóng hơn không?
Lại nữa, Thơ và Truyện đăng ở Diễn Đàn có tiêu chuẩn nào để được để vào trang riêng hay không? Hay là khi nào quý vị moderators có giờ sẽ bỏ giùm vào? Dạ chỉ hỏi cho biết chứ không dám yêu cầu!

Cám ơn bạn Nguyên Đỗ đã chúc mừng Holidays! It's a brand new year, so it's not too late to: Chúc nhau năm mới thật vui, thêm nhiều hạnh phúc... buồn lùi vào trong! Hahaha!

Thân mến,
Yên Sơn

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
CHỈ CÒN MỘT TRÁI TIM KHÔ

Hòn đá cuội trong ngăn ký ức
Làm nặng nề trí nhớ xiếc bao
Một đời lận đận lao đao
Vẫn không quên được, vẫn thao thức hoài

Đời hờ hững, tháng ngày đi vội
Tuổi thanh xuân hạc nội mây ngàn
Gió chiều lay động cành soan
Bên thềm ga cũ lối mòn chơ vơ

Cành hoa sứ bên bờ giậu trước
Biết có còn nở được nhiều hoa
Ta về mái tóc sương pha
Tìm trong ảo ảnh quê nhà năm xưa

Cơn gió thoảng trái bàng rụng xuống
Giữa sân trường gốc phượng cành trơ
Nhớ ơi chiếc nón bài thơ
Nhớ ly đậu đỏ trong giờ ra chơi

Giờ sơn phết vách đời cơm áo
Khép mạch sầu, lấp thảo nguyên xanh
Ví như con nước vặn mình
Chảy lòn qua những thác ghềnh cheo leo

Chỉ là những bọt bèo đời sống
Hương hoa nào rồi cũng tàn phai
Còn gì cho một tương lai
Trái tim khô khốc chờ ngày hóa sinh


Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:24:12Viet duong nhan>
[color=midnightblue]SÁNG MÙA ĐÔNG CHỢT NGHE TIẾNG THỞ DÀI


Sáng nay trời trở lạnh
Sương rơi từ cành thông
Cây ngô đồng rụng lá
Dửng dưng chờ đông phong

Ngồi nhìn nắng vàng hanh
Một ngày đông đến muộn
Và nụ cười gắng gượng
Trên bờ môi héo khô

Làm sao quay lại được
Với ấu thơ ngọt ngào
Những ngày xuân xanh mướt
Quên một đời lao đao

Trong hơi gió sáng nay
Thổi vào trong tiềm thức
Có mùi son thân quen
Hư hư và thực thực

Cố vượt qua vũng buồn
Bằng dòng thơ trau chuốt
Nhưng trời ơi đau thương
Như cá bơi dòng ngược

Như chiếc lá ngủ vùi
Dưới hiên mưa chiều vắng
Khi tình yêu vắng lặng
Con tim buồn mang mang

Đêm sẽ rất mong manh
Nếu cùng chung gối mộng
Nhịp đời sẽ vô vọng
Khi em rời xa anh

Hoa bên đường run rẫy
Như bờ môi đợi chờ
Dung nhan em lộng lẫy
Nụ hôn đầu tuổi thơ

Tiếng cười có khả năng
Mọc thêm nhiều nỗi nhớ
Khi anh qua lối nhỏ
Nghe giọng cười reo vui

Đời sống này xanh muớt
Với xa hoa ngọc ngà
Làm sao anh quên được
Dấu chân em ngày qua

Tiếng chim trong mùa lạnh
Chiêm chiếp từ cành cao
Như nụ cười cô quạnh
Gọi nỗi nhớ rạt rào

Tiếng khánh ngân rời rạc
Cành trụi lá bâng khuâng
Chiếc lá khô xao xác
Gọi giọt sầu rưng rưng[/color]
 
Yên Sơn
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:26:37Viet duong nhan>
CHỈ CÒN MỘT TRÁI TIM KHÔ

Hòn đá cuội trong ngăn ký ức
Làm nặng nề trí nhớ xiếc bao
Một đời lận đận lao đao
Vẫn không quên được, vẫn thao thức hoài

Đời hờ hững, tháng ngày đi vội
Tuổi thanh xuân hạc nội mây ngàn
Gió chiều lay động cành soan
Bên thềm ga cũ lối mòn chơ vơ

Cành hoa sứ bên bờ giậu trước
Biết có còn nở được nhiều hoa
Ta về mái tóc sương pha
Tìm trong ảo ảnh quê nhà năm xưa

Cơn gió thoảng trái bàng rụng xuống
Giữa sân trường gốc phượng cành trơ
Nhớ ơi chiếc nón bài thơ
Nhớ ly đậu đỏ trong giờ ra chơi

Giờ sơn phết vách đời cơm áo
Khép mạch sầu, lấp thảo nguyên xanh
Ví như con nước vặn mình
Chảy lòn qua những thác ghềnh cheo leo

Chỉ là những bọt bèo đời sống
Hương hoa nào rồi cũng tàn phai
Còn gì cho một tương lai
Trái tim khô khốc chờ ngày hóa sinh

 
Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI EM

Nắng vàng đậu trên cành cây trụi lá
Như tình anh trải trên cánh đồng mơ
Buồn hay vui cũng dệt mấy vần thơ
Gửi yêu dấu về phương trời xa lắc

Mùa xuân tới đem theo màu xanh ngắc
Nhuộm cành trơ của đông lạnh vừa qua
Em làm gì ở nơi chốn thật xa
Màu xuân thắm có làm em hạnh phúc

Dù gì nữa anh gửi em lời chúc
Mọi điều tốt lành sẽ ở cùng em
Anh cầu mong cho xuân thắm dài thêm
Nhuộm suối tóc cho mượt mà duyên dáng

Ở nơi anh mây trời bay lãng đãng
Như mùa xuân huyễn hoặc với sắc màu
Dù mai này tình chưa biết về đâu
Nhưng chắc sẽ không phai màu xuân thắm

 
HẠNH NGỘ ĐẦU XUÂN

Xuân này ta lại có nhau
Tưởng như thần thoại trầu cau thuở nào
Nhìn em môi thắm má đào
Lòng xuân phơi phới, xôn xao tiếng cười
Mai rất vàng, pháo đỏ tươi
Cùng em chào đón xuân vui trước thềm


Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:28:47Viet duong nhan>
NIỀM RIÊNG

Có những điều muốn viết
Ngần ngại sắp thành câu
Có những điều rất tiếc
Thao thức hoài canh thâu
Hỡi u tình diễm tuyệt
Sẽ đi đâu, về đâu

Dấu những điều sâu kín
Trong tim mạch từng ngăn
Một đời dài câm nín
Muộn phiền và ăn năn
Nhánh tương tư cạn nước
Bày cát bồi băn khoăn

Tình yêu là trái đắng
Cầm trên tay vuốt ve
Tình yêu là mật ngọt
Sao cứ mãi e dè
Sợ nắng chiều thưa thớt
Sợ bến đời khen chê

Những trái ngang rụng xuống
Vội vàng và bâng khuâng
Rộn ràng trong tâm tưởng
Quanh co nẻo đường trần
Để một mai thức dậy
Giọt sương chiều rưng rưng
 
Yên Sơn
Cuối tháng Hai 2008
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
[color="midnightblue"]TÂN HỒ TRƯỜNG (*)


Mới đó... chừng đã 33 năm
Kể từ ngày “một-chín-bảy-lăm”
Thời gian lướt đi thật nhanh
Nhìn lại một thời xuân xanh
Mà tưởng như giấc mơ hoa đêm mùa hạ!

Soi bóng mình trong gương thấy lạ
Tóc đã bạc màu, má hóp, da nhăn
Lòng chợt dấy lên nhiều nỗi băn khoăn
Khi bóng dáng quê hương chập chờn trước mắt
Ruột gan co thắt
Nước mắt chực trào
Thương quá chừng hai tiếng “mày tao”
Thương nghiệp dĩ một thời làm lính chiến
Nay tất cả đã trở thành miên viễn
Riêng tao phương này vẫn nhớ đến tụi bay
Nhất là lần tưởng niệm năm nay
Cái mốc thời gian - 30 năm nghiệt ngã
Vẫn nhớ như in, từng cánh chim vội vã
Lìa bỏ quê hương, bỏ cả gia đình
Tao thương thân tao
Thương lũ chúng mình
Nhưng không tiếc đã sanh lầm thế kỷ
Tao bây giờ sống không bình yên trên đất Mỹ
Nhìn bóng chiều tà tiếc một đời trai!

Bằng hữu ơi!
Đêm nay...
Tao lại nhớ đến chúng mày
Những thằng bạn, đã một thời, cùng vào sanh ra tử
Tao cố bậm gan sống đời lữ thứ
Nhưng khô cạn dần mỗi độ tháng tư
Đêm nay rượu bỗng thừa dư
Bên ngoài trời tối đen như mực
Đã khuya lắm tao vẫn ngồi canh thức
Uống rượu khan, ngâm bản Hồ Trường
Cầm chai rượu trong tay đưa tám hướng bốn phương
Vẫn “không biết rót về đâu
Đâu người tri kỷ” (*)
Hơn 30 năm!
Sống tha hương tao mới nghiệm ra chân lý
“Mỗi một con người chỉ có một quê hương”
Lũ chúng mình:
Đứa vùi sâu trong lòng đất lạnh
Đứa bỏ xác đại dương
Dăm ba đứa khắp chân trời góc bể
Dù cuộc sống ra sao cũng không bao giờ và không thể
Quên bỏ được phần đất tổ quê cha

Đôi lúc có người nói “chúng mình đã già”
Nên tao cố gọi chúng mày bằng tiếng “anh” trang trọng
Nhưng nghe chính tiếng mình vẫn tưởng đâu thằng nào nói ngọng
Ha hả cười... thương hai tiếng “mày tao”
Rượu Hồ Trường, có còn nghĩ đến nhau
Xin nâng chén dù chúng mình ở Đông Tây Nam Bắc
Chúng mình dù như ngọn đèn dầu heo hắt
Xin được một phút huy hoàng trước lúc xuôi tay (**)


Yên Sơn 050311
-----------------------
(*) Bài thơ Hồ Trường của Nguyễn Bá Trác
(**) Bài thơ Giục Giã của Xuân Diệu: “Thà một chút huy hoàng rồi chợt tối
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm ”
[/color]
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Những trái ngang rụng xuống
Vội vàng và bâng khuâng
Rộn ràng trong tâm tưởng
Quanh co nẻo đường trần
Để một mai thức dậy
Giọt sương chiều rưng rưng
 
Yên Sơn
Cuối tháng Hai 2008

 
Bài thơ hay quá....

Chúc mừng sn thi sĩ nha...chúc vui hạnh phúc và luôn sáng tác đều...



Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc thấy một bài thơ hay....
 
Theo Gió Mây Ngàn
Tử Đinh Hương___________________________________________________________


ừ thôi không thể tròn vuông
tiếc làm chi nữa
thêm buồn
thêm đau
vết son rồi cũng phai mầu
vết trong tim đã nát nhàu
thời gian
giữ sao được gió qua ngàn
cánh hoa phố nội ngỡ ngàng
rụng
rơi

ừ rồi tình sẽ mù khơi
giữ chi nỗi nhớ chơi vơi đêm về
mảnh trăng tàn khuyết
lỗi thề
chơ vơ một bóng
não nề canh thâu

sau lưng
trước mặt
là đâu
loanh quanh mấy đoạn đường tàu
chia phôi
trăm điều không nói
...cũng thôi
nỗi niềm biết có khôn nguôi
cũng đành...

xuân tàn
phai nhạt mầu xanh
sóng đưa xóa hết ngọn ngành dấu chân
dã tràng một kiếp hoá thân
tiếc chi một cõi trầm luân mỏi mòn

mai anh về
...chắc đâu còn
mùi hương tóc thuở sắc son đợi chờ
mai em về
...bước hững hờ
nhớ
quên
bỏ lại
bên bờ phù vân

ừ thì thôi hết bâng khuâng
ừ thì là mộng
chỉ ngần ấy thôi...

Tử Đinh Hương
PhốBiểno22oo8

 
 
.... tui mang dzìa đây tui họa:
 

CHỈ LÀ NHÁNH PHÙ VÂN
Yên Sơn_______________________________________________

Biết rằng không thể tròn vuông
Chia tay
Chắc sẽ rất buồn
Rất đau
Năm canh tim thở mạch sầu
Ngày dài sáu khắc héo nhàu
Trái ngang
Sương rớt muộn
Gió mơn man
Câu ca lỗi nhịp
Cung đàn phím lơi

Biết rằng tình sẽ mù khơi
Che trăng tàn khuyết
Lạnh lời nhớ thương
Sao câu hẹn ước lửa hương
Vẫn luôn vang vọng
Vẫn vương vấn sầu
Loanh quanh
Chẳng biết về đâu
Ngập ngừng tay vẫy chuyến tàu hoàng hôn

Trăm lần dại
Mấy lần khôn
Quay lưng
Cúi mặt
Nghe hồn rưng rưng
Biết tình là nhánh phù vân
Dã tràng một kiếp hóa thân
Ngậm ngùi
Trăm lần khổ
Mấy lần vui
Mà sao cứ mãi một đời bon chen

Mai về suối tóc hương sen
Ủ xuân thì
Mỗi chiều lên
Đêm dài
Khánh ngân rời rạc hiên ngoài
Niềm riêng canh cánh
U hoài
Nhớ
Quên
Vô thường một đoá lênh đênh
Dẫu cho cuối thác đầu ghềnh
Cũng cam
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
CHỈ LÀ NHÁNH PHÙ VÂN
 
Thơ Yên Sơn
Nhạc Hàn Sĩ Nguyên
Hòa âm Hàn Sĩ Nguyên
 
Ca sĩ Đăng Tuấn
 
 
Nhạc bản
 
Hàn Sĩ Nguyên
Ngày tháng đong đưa đời gió bụi
Mặc ai xa mã chốn gian trần.
www.youtube.com/user/hsn2k3 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: yenson 

CHỈ LÀ NHÁNH PHÙ VÂN
Yên Sơn_____________

Biết rằng không thể tròn vuông
Chia tay
Chắc sẽ rất buồn
Rất đau
Năm canh tim thở mạch sầu
Ngày dài sáu khắc héo nhàu
Trái ngang
Sương rớt muộn
Gió mơn man
Câu ca lỗi nhịp
Cung đàn phím lơi

Biết rằng tình sẽ mù khơi
Che trăng tàn khuyết
Lạnh lời nhớ thương
Sao câu hẹn ước lửa hương
Vẫn luôn vang vọng
Vẫn vương vấn sầu
Loanh quanh
Chẳng biết về đâu
Ngập ngừng tay vẫy chuyến tàu hoàng hôn

Trăm lần dại
Mấy lần khôn
Quay lưng
Cúi mặt
Nghe hồn rưng rưng
Biết tình là nhánh phù vân
Dã tràng một kiếp hóa thân
Ngậm ngùi
Trăm lần khổ
Mấy lần vui
Mà sao cứ mãi một đời bon chen

Mai về suối tóc hương sen
Ủ xuân thì
Mỗi chiều lên
Đêm dài
Khánh ngân rời rạc hiên ngoài
Niềm riêng canh cánh
U hoài
Nhớ
Quên
Vô thường một đoá lênh đênh
Dẫu cho cuối thác đầu ghềnh
Cũng cam


 
Thi Nhạc Giao Duyên
 
CHỈ LÀ NHÁNH PHÙ VÂN
 
Thơ Yên Sơn
Nhạc Hàn Sĩ Nguyên
Diễn ngâm Bảo Cường
Ca sĩ Đăng Tuấn
Tranh Sáo Bầu : Minh Thành, Thanh Bình, Thúy Hạnh
 
 
  
Hàn Sĩ Nguyên
Ngày tháng đong đưa đời gió bụi
Mặc ai xa mã chốn gian trần.
www.youtube.com/user/hsn2k3 
Đăng nhập để trả lời
0
Con Đường Xưa hoa tím
Con đường hoa tím ai lại về?
Hoa tràn ngút mắt nỗi đam mê
Ngày xưa đôi bóng cùng sánh bước
Văng vẳng bên tai tiếng hẹn thề.

Người yêu màu tím lại yêu thơ
Tuổi mộng còn vương lắm dại khờ
Trên cao che khuất tràn hoa tím
Phủ bóng đường em bao ước mơ.

Người đi xa vắng ai nhung nhớ?
Hay đoạn đường xưa vẩn hững hờ...
Dù người năm cũ cô đơn bước
Tràn ngập lòng thương nhớ vô bờ

Giờ ta về lại con đường tím
Ảo vọng ngày xưa ta lại tìm
Dòng thời gian chảy không quay lại
Biển nhớ nhung tràn lấp con tim...

LYênSơn


 
 Cõi Quên Hoa Tím...!
 
Con đừơng xưa tím ai lãng quên?
Hoa màu tim tím rụng bên thềm
Anh và tôi xa nhau như thể
Ngày mãi không trùng với bóng đêm
 
Con đường xưa tím ,đứng lặng nhìn
Trong cõi quên, nỗi nhớ khai sinh
Dòng thời gian ,vòng xoay con tạo
Dù ngàn năm,tím mãi chữ tình...
 
Tím cõi quên ,cõi nhớ chập chờn
Em về hoa tím nhẹ từng cơn
Ngày xưa ai chung nhau sánh bước
Phủ nhẹ đường xưa hương tóc non
 
Hôm nay - ai vắng - ai nhung nhớ
Ai mãi ước mơ - ai hững hờ...
Đường xưa hoa tím còn đâu đấy
Mình em nhẹ bước...nhẫm dại khờ...
Chân Trời Tím.

Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
GỬI O

Tui đã hứa về thăm O lần nữa
Khi mưa thu nhuộm vàng lá vườn sau
Răng còn kèn cựa chi nhau
Mai tê há chẳng qua cầu tử sinh

Lá bao lần thay tình mình cũng cạn
Cuối cuộc đời chỉ là thóang phù du
Bên ni trời đã chớm thu
Mà ngày về vẫn mịt mù, nôn nao

Tui hỏi O tháng ngày bao giờ đợi
Như mây trắng bay về cuối trời xa
Bốn mùa lần lượt đi qua
Bên ni tui nhớ quê nhà, nhớ O

Vẫn chẳng biết sẽ bao giờ gặp lại
Biết rằng mình sẽ ngần ngại nhìn nhau
Nhìn nhau khơi lại mạch sầu
Như khi ngả nón qua cầu năm xưa

Mình xa nhau đã bao mùa mưa nắng
Nhưng bóng hình O vẫn chẳng hề phai
Dẫu rằng chẳng có tương lai
Chỉ là mây trắng… bay hoài ngàn năm

Tui hứa với O về thăm lần nữa
Khi mưa thu nhuộm vàng lá vườn sau
Thôi đừng kèn cựa chi nhau
Mai tê rồi cũng qua cầu tử sinh


Thu 2008
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi người bạn thơ trùng tên
 
Ta với bạn chưa từng gặp mặt
Tên nghe quen bởi đặt trùng nhau
Bỏ lờ (L) chừa mấy chữ sau
Mình cùng núi khói một màu Sắc - Không
 
LYênSơn
Đăng nhập để trả lời
0
Rất hân hạnh được làm quen với bạn
Trong văn thơ chưa từng thấy lằn ranh
Hỏi nhỏ thôi bạn là chị hay là anh
Hỏi chỉ để chúng mình xưng hô cho tiện
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Tại sao...
LÁ KHÔNG RỤNG VỀ CỘI


Anh rất tiếc
Không cùng em trở về quê hương yêu dấu
Để chúng mình cùng sống lại quảng đời xưa
Cùng vui chơi, cùng chạy nhảy nô đùa
Bên dòng Trà Giang như thời mới lớn
Hay cùng ngồi xuống ven bờ nhìn dòng sông sóng gợn
Dưới nắng chiều vàng rực rỡ hồn quê

Nhớ làm sao bãi biển Mỹ Khê
Nước rất xanh, dài ven bờ cát mịn
Nơi giòng họ anh đã bao đời an định
Nhưng khi giặc về một phần gia tộc phải xuôi Nam
Đã khá lâu rồi anh chưa có dịp về thăm
Biết còn nhớ được những con đường ngày xưa đi học!

Kìa sao em bật khóc
Anh không về
Không phải không thương nhớ quê hương
Không phải vì nghìn trùng xa vạn dặm đại dương
Nhưng vì lũ giặc vẫn còn đang thống trị
Giặc tham tàn sống cuộc đời xa hoa quyền quý
Còn người dân vẫn bữa đói bữa no
Xã hội tang thương bỏ mặc người lo (*)
Còn nhóm lãnh đạo
Cậu ấm, cô chiêu lắm nhà, xe sang trọng
Tiếng gào thét của dân oan từng ngày vang vọng
Giặc vẫn thản nhiên cướp đất, cướp nhà
Chùa chiền, thánh đường giặc cũng không tha
Hoạnh hoẹ toàn dân, một phường ăn cướp
Hãm hại, tù đày những người yêu nước
Nuốt nhục cầu vinh nhượng đất cho Tàu
Nam Quan bán trước, hải đảo mất sau
Lũ ngu ngốc chỉ biết cúi đầu khuất phục

Anh rất tiếc không cùng em về được
Dù vẫn hoài mong từng phút từng giờ
Đất lạ quê người trôi nổi bơ vơ
Như chiếc lá vàng bị gió chướng cuốn đi
Không thể rơi về cội!


(*) để người VN Hải ngoại và các nước khác lo cứu trợ và từ thiện
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: yenson

Rất hân hạnh được làm quen với bạn
Trong văn thơ chưa từng thấy lằn ranh
Hỏi nhỏ thôi bạn là chị hay là anh
Hỏi chỉ để chúng mình xưng hô cho tiện

Rất hoan hỉ trả lời cùng bạn
Là đàn ông lắm vợ nhiều con
Tuổi tác thì cũng độ sòn sòn
Hay cứ gọi là bạn thơ thư quán...
nhé!
Đăng nhập để trả lời
0
GIÃ BIỆT SÂN TRƯỜNG

Con nắng Hạ cháy bỏng
Tiếng ve kêu râm rang
Tiếng ve sầu như giục giã, oán than
Sân trường im bặt tiếng đùa nô thường lệ
Phòng lớp trống trơn
Không gian quạnh quẽ
Tự nhũ lòng “không trở lại mùa sau”

Thời gian đi quá mau
Đã bốn mùa mưa nắng
Làm thầy giáo tưởng sống đời bình lặng
Gượng làm vui với bụi phấn, bảng đen
Mặc cho đời với giành giựt bon chen
Bên tuổi trẻ chưa biết lọc lừa tính toán

Rốt cuộc rồi cũng chán
Tâm nguyện thả mây bay
Giảng dạy cho suông là việc của cô thầy
Một lớp học đã nửa phần lêu lổng
Năn-nỉ-rầy-la-hết-hơi-rát-giọng
Cũng tỉ như là “nước đỗ lá môn”

Bước chậm lên bục giảng
Cầm viên phấn trên tay
Tính viết lời giã từ lưu lại nơi đây
Trong lồng ngực con tim chừng co thắt
Trong cổ họng như có gì vướng mắc
Cũng một phần đời…
Đành ngoảnh mặt quay lưng

Nghe nặng bước chân
Nỗi buồn giăng mắc
Quay ngó lại sân trường một lần sau chót
Giọt nắng lung linh cùng tiếng ve sầu
Tuổi trẻ bây giờ biết sẽ về đâu
Khi bụi phấn, bảng đen…
Thầy cô, sân trường, sách vở…
Chỉ là những hình ảnh nhạt nhòa trong tâm tưởng các em ?!

Cuối niên học 2007-2008
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
PHẬN CÂY & LÁ
Yên Sơn
 
Một chiếc lá trên mặt đường trơ trọi
Ngày tàn thu hơi lạnh trốn đi đâu
Nắng vàng hanh trên lá ngẩn ngơ sầu
Chợt xao động khi gió đùa bất chợt
 
Ngày tàn thu lá trên cành thưa thớt
Cây mơ hồ hỏi lá cuốn về đâu
Sẽ còn gì sau một cuộc biển dâu
Với thân lá mỏng manh, đời nghiệt ngã
 
Lá buồn không khi cuốn về chốn lạ
Ở cuối trời, nơi góc núi buồn tênh
Hay trên dòng trôi xuôi ngược lênh đênh
Có tự hỏi, có nhớ về nguồn cội
 
Gió chuyển mùa thổi lá tung muôn lối
Lòng lá đau có ai biết bao giờ
Cây xác xơ trơ trụi với cành khô
Gầy guộc sống mong chờ mùa xuân mới
 
Ngày cuối Thu đầy nắng ấm 2008
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: yenson

Đọc thấy một bài thơ hay....
 
Theo Gió Mây Ngàn
Tử Đinh Hương___________________________________________________________


ừ thôi không thể tròn vuông
tiếc làm chi nữa
thêm buồn
thêm đau
vết son rồi cũng phai mầu
vết trong tim đã nát nhàu
thời gian
giữ sao được gió qua ngàn
cánh hoa phố nội ngỡ ngàng
rụng
rơi

ừ rồi tình sẽ mù khơi
giữ chi nỗi nhớ chơi vơi đêm về
mảnh trăng tàn khuyết
lỗi thề
chơ vơ một bóng
não nề canh thâu

sau lưng
trước mặt
là đâu
loanh quanh mấy đoạn đường tàu
chia phôi
trăm điều không nói
...cũng thôi
nỗi niềm biết có khôn nguôi
cũng đành...

xuân tàn
phai nhạt mầu xanh
sóng đưa xóa hết ngọn ngành dấu chân
dã tràng một kiếp hoá thân
tiếc chi một cõi trầm luân mỏi mòn

mai anh về
...chắc đâu còn
mùi hương tóc thuở sắc son đợi chờ
mai em về
...bước hững hờ
nhớ
quên
bỏ lại
bên bờ phù vân

ừ thì thôi hết bâng khuâng
ừ thì là mộng
chỉ ngần ấy thôi...

Tử Đinh Hương
PhốBiểno22oo8

 
 
.... tui mang dzìa đây tui họa:
 

CHỈ LÀ NHÁNH PHÙ VÂN
Yên Sơn_______________________________________________

Biết rằng không thể tròn vuông
Chia tay
Chắc sẽ rất buồn
Rất đau
Năm canh tim thở mạch sầu
Ngày dài sáu khắc héo nhàu
Trái ngang
Sương rớt muộn
Gió mơn man
Câu ca lỗi nhịp
Cung đàn phím lơi

Biết rằng tình sẽ mù khơi
Che trăng tàn khuyết
Lạnh lời nhớ thương
Sao câu hẹn ước lửa hương
Vẫn luôn vang vọng
Vẫn vương vấn sầu
Loanh quanh
Chẳng biết về đâu
Ngập ngừng tay vẫy chuyến tàu hoàng hôn

Trăm lần dại
Mấy lần khôn
Quay lưng
Cúi mặt
Nghe hồn rưng rưng
Biết tình là nhánh phù vân
Dã tràng một kiếp hóa thân
Ngậm ngùi
Trăm lần khổ
Mấy lần vui
Mà sao cứ mãi một đời bon chen

Mai về suối tóc hương sen
Ủ xuân thì
Mỗi chiều lên
Đêm dài
Khánh ngân rời rạc hiên ngoài
Niềm riêng canh cánh
U hoài
Nhớ
Quên
Vô thường một đoá lênh đênh
Dẫu cho cuối thác đầu ghềnh
Cũng cam


 
 
Cuộc Đời Mấy Chuyện Tròn Vuông?
 
Cuộc đời mấy chuyện tròn vuông
Phù du
Sao nỡ để buồng tim đau
Dấu xưa đường cũ khơi sầu
Mênh mang
Khói sương
Khắp lũng truông ngàn
Thế gian
Vũng lệ tình tràn khôn nguôi
 
Nụ cười héo hắt đôi môi
Chắt chiu niềm nhớ sao rơi, nguyện thề....
Thời gian
Rơi
Rụng
Đam mê
Lá bay lác đác
Não nề hồn đau
 
Trước sau
Sau trước
Tìm nhau
Bến xưa phố nội
Một tàu dơn côi
Biết rằng
Trăm ước
Cũng thôi
Ngàn câu ước nguyện
Một đời quẩn quanh
 
Hoa tàn
Cây lá hết xanh
Mùa thu gió lạnh ru mành
Tủi thân
Mắt xưa lệ đã lòa dần
Nỗi dau trong kiếp trầm luân chưa mòn
 
Tuổi trời đâu mãi còn son
Khi em về đến chắc còn trăng mơ?
Hững hờ đau nhức lời thơ
Có con sáo nhỏ đợi chờ bên sân
 
Ừ thôi rồi hết tần ngần...
Gió trăng cũng đã...
Một lần... thế thôi
 
Nguyên Đỗ
Phố núi 2008
 
(mạo muội phá với anh Yên Sơn)
 
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn bài thơ hoạ
Của Nguyên Đỗ thi nhân
Quen lâu rồi còn lạ
Nhưng xa vẫn thấy gần

Cám ơn bạn l-yênsơn
Ở đây cũng tuổi sồn sồn như huynh
Sồn sồn nhưng thơ rất tình
Tại rằng vẫn tưởng chúng mình còn xuân

Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-02 19:21:23Viet duong nhan>
Tình bỗng xót xa




Một cõi đi về không có nhau
Đông qua, thu lại buốt niềm đau
Xuân thắm không vui, buồn nắng hạ
Bốn mùa tim gọi nhớ xôn xao
 
Mộng ước chưa tròn nay cách xa
Em đi biền biệt chỉ còn ta
Mây trắng che nghiêng, chiều rớt vội
Bâng khuâng lòng chợt nhớ quê nhà
 
Những điều chưa nói, thôi không nói
Nỗi niềm sâu kín dẫu khôn nguôi
Hẹn ước bên kia cầu sinh tử
Một lần ly biệt… mấy lần vui
 
Một cõi đi về tôi với tôi
Hương thu lay động, lá thu rơi
Em vẫn đi ngang từng cơn mộng
Nhìn nhau độ lượng… vết thương đời
 
Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-23 19:54:18Viet duong nhan>
Chúc YS & gia đình năm mới 2009 tràn đầy sức khỏe, bình an hạnh phúc và hồn thơ lai láng.
7_vdn
 
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Kính chào chị 7 Việt Dương Nhân,
Năm hết Tết tới YS kính chúc chị và gia quyến an hưởng một mùa xuân hạnh phúc. chị nhé. Paris có gì lạ hơn những điều rất lạ không chị?
Có lẽ năm nay tôi sẽ qua thăm Paris, thăm chị và bè bạn chị nhé.

Yên Sơn

Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: yenson

Kính chào chị 7 Việt Dương Nhân,
Năm hết Tết tới YS kính chúc chị và gia quyến an hưởng một mùa xuân hạnh phúc. chị nhé. Paris có gì lạ hơn những điều rất lạ không chị?
Có lẽ năm nay tôi sẽ qua thăm Paris, thăm chị và bè bạn chị nhé.

Yên Sơn

Chào YS,
 
Xin lỗi YS ngàn lần, lời nhắn gần 2 năm - nay mới đọc.
Rồi 2 mùa hè qua YS có sang Paris chưa ?
Chúc YS an vui & hồn thơ lai láng.
Thân mến
vdn
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Hello chị VDN,

Cám ơn chị đã "hồi âm dù thư đến muộn".
Thưa chị, YS chưa có duyên với Paris nên chưa được ngồi quận 13 ngắm ông đi qua bà đi lai.
Mong một ngày không xa.

Paris có gì lạ chị ơi
Hay là chỉ một dòng sông nhộn nhịp
Chắc thế nào yên sơn cũng có dịp
Một lần thăm khu Quận Mười Ba
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
[color="midnightblue"]LÂU RỒI ĐỜI NGƯỜI CŨNG QUA

Xin cười với nhau nụ cười độ lượng
Để làm hành trang khi phải ra đi
Cuộc sống hèn sang ngẩm lại ích gì
Sau khi bước chân qua cầu sinh tử

Xin cười với nhau nụ cười thân thiện
Để khỏi đau lòng, hối hận về sau
Đời sống mỏng manh cũng sẽ qua mau
Lắm lúc xuôi tay không hề báo trước

Xin cười với nhau nụ cười hỷ xả
Khó khăn ích gì chỉ bận lòng thôi
Lấy lượng từ bi ngăn giọt lệ rơi
Xóa thù hận bằng khoan hồng tha thứ

[/color]
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
[color="midnightblue"]Đừng Buồn Anh

Đừng buồn anh em ơi
Sông đời chia trăm nhánh
Tình mình là ảo ảnh
Quá một thời thanh xuân

Đừng nhìn anh bâng khuâng
Cho tơ vò trăm mối
Nhìn em buồn vời vợi
Đời mai này về đâu

Anh trên ngọn tình sầu
Nhìn em cười héo hắt
Cho tim sầu se sắc
Giọt nắng chiều bơ vơ[/color]
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-29 21:59:52Viet duong nhan>
TOKYO NHỮNG NGÀY MƯA THU
[/align]

Konnichiwa Narita
Phi trường mờ sương khi tôi đến
sương rơi lấm tấm như mùa Đà Lạt Liên Khương
tất cả những con đường
rất hẹp và dập dìu xe cộ
phải tốn hơn tiếng rưởi đồng hồ
Airport Limousine mới về thành phố
tràn ngập ánh đèn lộng lẫy, kiêu sa

Chào Tokyo buổi sáng
mưa nhạt nhòa
mây rất thấp che nghiêng mấy từng cao ốc
khách sạn Washington với 25 tầng cao
nhưng chung quanh bị bao bọc
bởi những tòa nhà chọc trời
ngạo nghễ, vô tư

Mưa vẫn rơi
dù rơi rất nhẹ
nhưng vẫn làm lầy lội những nẻo đường dọc ngang
tràn ngập người và xe cộ
gió lộng Tokyo
mưa giăng trên đường phố
rừng người trên mặt lộ
vội vã, tay cầm ô

Tôi hỏi thăm một cô gái trẻ
đường về đại học Waseda University
cô nhỏ cười, chiếc răng khểnh hữu duyên
em cúi đầu e lệ
vì tiếng Anh hạn chế
mỗi lần nói xong một câu
lại cúi đầu “hậy hậy”
tôi cười cũng cúi lạy
Arigato nhỏ ơi

Mưa vẫn không ngừng rơi
người tràn qua mặt lộ
những ngả tư đèn đỏ
họ nói cười như không
ngó chỗ nào cũng đông
tay dù, tay xách cặp
rộn rịp, rộn rịp

Karioka Tokyo
Sáng nay mưa vẫn rơi rất nhẹ
khi tôi từ giã thành phố này
người người vẫn ngược xuôi, bận rộn hai tay
(tay mang dù, tay xách cặp tắp)
cuộc sống vẫn tiếp diễn đó đây cùng khắp
như mặt trời vẫn lên, trái đất vẫn quay
tôi chợt nhớ tới một người má đỏ hây hây
liếc rất vội
khi tôi vô tình hỏi em bao nhiêu tuổi

[/align][/align]cử chỉ vùng vằn
lặng thinh không nói
làm tôi giật mình, tôi cũng bối rối như em
ước gì đoạn đường cùng bước với nhau dài thêm
để tôi được nói cười với em hơn chút nữa
thời gian đã đẩy tuột tôi vào ga xe lửa
chỉ kịp vẫy tay từ tạ lên đường
xe trực chỉ phi trường
em xoay lưng bước vội
dường như có môt điều gì tiếc nuốichia tay lần này biết có gặp lại lần sau
Tạm biệt Tokyo

20100930
[/align] R
 
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-29 22:04:38Viet duong nhan>
[color=midnightblue]MÙA THU HÁN THÀNH

“An-yeong Incheon”
Tôi vừa đến từ Tokyo lộng lẫy
Đến từ một nước láng giềng
Mà trong lòng dân Hàn không mấy thích ưa
Vì mối thù truyền kiếp từ ngàn xưa
(một quần đảo nay đã là của Nhật)

Khuya đầu tháng Mười
Phi trường ướt lạnh,
Mưa bay lất phất
Mưa dai dẳng chừng như tôi mang theo từ bên nước láng giềng
Incheon tối tân, to lớn
Giữa khuya
Tàu vẫn lên xuống triền miên
Phi cảng ở khá xa nơi tôi định đến
Hơn một tiếng rưỡi đồng hồ taxi
Và tôi phải trả hai trăm đô la đau điếng

Tôi đã thuê một khách sạn trước khi tới
Khách sạn trung bình, gần chín chục đô la
Chỉ vừa đủ chỗ để xoay lại xoay qua
Dù sao đi nữa cũng rộng hơn ở Tokyo một bực
Tôi cố dỗ giấc ngủ để còn đủ sức
Vì ngày mai tôi chưa biết ra sao
Giấc ngủ phập phồng
Lòng lại nôn nao
Vì cuộc hẹn với những người chưa lần gặp gỡ

Sáng Seoul mưa bay gợi nhớ
Nhớ buổi chia tay cũng ở phi trường
Đến phòng tiếp tân dè dặt hỏi đường
Gặp cô nhỏ tóc dài rất đông phương xinh xắn
Cố nói chữ “An-yeong-ha-say-yo” đứng đắn
Xưng hô với cô nàng bằng chữ “nuna”
Dường như cô không bằng lòng khi nói chữ “op-pa”
Kéo dài giọng làm cho tôi bối rối
Kam-sa-hap-ni-da cô nàng rất vội
Bước ra đường chào buổi sáng mưa bay

Tôi loanh quanh ở Seoul suốt mấy ngày
Đi xe buýt, xe điện ngược xuôi khắp lối
Tôi đã tới những nơi cần tới
Đã gặp những người cần gặp, cần quen
Đời sống ở Seoul tân tiến, văn minh
Phố xá thênh thang không thua ở Nhật
Chỉ thương cho quê hương mình hơn 35 năm thống nhất
Dân chúng vẫn đói nghèo,
Vẫn thiếu vắng tự do
Cán bộ, chức quyền càng lúc càng giàu to
Sống vương giả trên khổ đau dân tộc
Nghĩ tới đây,
Tôi nghiến chặt răng để không bật khóc
Tôi lại xót xa một thuở ngang trời

Buổi tối cuối cùng lên đồi
Uống rượu, dạo chơi trên đỉnh Nam San
giữa lòng thành đô rực rỡ
huy hoàng
nhìn đất nước người lòng tôi lại nhớ
Ôi nhớ Saigon của ngày tháng xa xăm
Tôi khát khao một chuyến về thăm
Nhưng chắc chắn sẽ đau lòng khi nhìn quê hương tụt hậu
Nghĩ như thế lòng u buồn, áo não
Cuộc vui cũng tàn
Từ biệt Seoul
An-yeong-hi-ka Seoul
[/color]
[color=midnightblue]Yên Sơn
20101006[/color]
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»