📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ YÊN SƠN

113 trả lời, 17.080 lượt xem — Trang 4 / 4
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-29 02:13:21Bụi Tím>
Happy Birthay !!!
Vui vẻ và hạnh phúc anh Sơn há..


📎 2287888711..7c4d7d33
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Bụi Tím!
Thật hạnh phúc được một người nhắc nhớ
Ngày tôi sinh cũng là ngày tôi chết năm nào
Chiến cuộc tàn dân tộc sống lao đao
Cây bật gốc trồng xứ người khô héo

Thanks again,
YS
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-18 00:51:42yenson>
Gửi Bé Của Anh

Sáng nay
khi Bé ngủ dậy
mặt trời đã lên cao ngất
nắng sẽ hồng
và biển rất xa
bước ra hiên nhìn trong cõi bao la
và sẽ thấy lá hoa cười trong nắng
chắc Bé sẽ không thấy đời trống vắng
vì biết rằng có kẻ nhớ mong
rồi Bé sẽ bước vào trong
pha cho mình ly cà phê thật đậm
trở ra ngồi nhâm nhi từng ngụm
hòa lòng mình với cõi thiên nhiên

Anh tự hỏi lòng
sao cứ thương nhớ triền miên
dõi theo từng bước chân của Bé
đôi khi nhìn bóng trăng cô lẻ
long lanh trên trời cao
rồi buông tiếng thở dài
không lẽ cứ thương hoài
một mối tình huyền thoại
cũng đã biết chúng mình không còn thời thơ dại
để sống hết mình cho một tình yêu
nghĩ thế lại đau
sợ thời gian phủ xuống
thì cũng đã một đời gắng gượng
thôi cứ đi cho hết quãng đường trần
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0




MONG

Lời người xa nghe sao quá thiện thân
Người là ai đấy, sao tình gần quá đổi
Có một cô bé tính hay hờn dỗi
Mắt rưng buồn vì ai lỗi hẹn chiều mưa
Đứng trú chân mưa ướt mắt lệ buồn
Trông trông mãi mà người ta không đến
Rồi một hôm tin người đã rời bến
Bờ sông buồn biển nhớ mãi gọi tên
Triều nước lên và xuống vang sóng rền
Gầm Gào thét gọi tên người đi mãi
Người ra đi có bao giờ nhớ lại
Mắt bé buồn nhớ mãi bóng hình ai
Tháng năm qua lòng bé cứ mong hoài
Ngày gặp lại hình hài người viễn xứ...

Hàn Băng

( vãn bối đi ngang qua, thấy thơ của Tiền bối hay quá, xin mạo muội đọc và ghi vào đây vài câu thô thiển. Nếu có gì mạo phạm xin lượng thứ )

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-15 11:26:36Huyền Băng>
Thương Nhớ Huế
 
thì cứ hãy tưởng tiếc,
thì cứ hãy bâng khuâng;
cuộc đời là cuộc phù vân,
là cơn bão nổi vạn phần trầm luân
 
 
tui thương Huế, ngay từ khi mới lớn
tuổi học trò đầy ắp những mộng mơ
tuổi học trò đầy ắp những tình thơ
dấu trong vở, ngại ngần, còn nguyên vẹn
 
tui thương Huế từ bước đời luân lạc
khắp bốn vùng chiến thuật chuyển quân
cứ nhớ về là lòng dạ bâng khuâng
là ray rứt thương người em bé nhỏ
 
tui thương Huế từ sẩy đàn tan nghé
từ chia xa, từ ly biệt trùng trùng
em có còn ra đứng cạnh ven sông
viết trên lá thả theo dòng nước chậm
 
Huế của tôi ơi nhớ em nhiều lắm
biết bao giờ về lại bến sông xưa
đã xa lắm rồi một thuở đón đưa
khi hoa phượng tàn bên dòng sông vắng
 
thương nhớ Huế để nhiều đêm thức trắng
với tiếng thở dài cùng khói thuốc cay
một đời người tựa như áng mây bay
sẽ mờ khuất cuối trời xa bảng lảng
 
r
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-09 07:47:29yenson>
BCA
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
BÊN DÒNG SÔNG VỆ

Hai bên bờ vắng đầy cỏ rác
Ngập lối đi xưa xuống bến đò.
Hồn ma bóng quế đều xơ xác
Và lòng người sống cũng buồn xo.

Chiều ra lặng ngắm dòng sông cũ mà thấy lòng đau dĩ vãng xưa.
Con nước khiêm nhường lách mình như con rạch dù đất trời đang giữa mùa mưa!

Từng bước nhỏ đi tìm con đường cũ xuống bến đò nhưng cỏ rác ngập lối đi.
Lòng bâng khuâng như cô gái xuân thì về chốn cũ lá hoa đều trơ trụi.

Tôi ngồi xuống ven bờ, nơi khi xưa là vườn cây ăn trái! Tim quặn đau và lòng tê tái, bên lở bên bồi và lòng sông cạn chơ vơ.

Ôi thương quá ấu thơ, cùng lũ bạn leo trèo hái quả sau những giờ tan trường về vội vã quăng sách vở học trò dưới những cội cây.

Giờ cảnh cũ không còn đây và người xưa đã biệt mù sương gió. Mảnh vườn xưa bị con nước sông làm sạt lở; bên kia, xưa là sông giờ lại thấy dựng mấy căn lều.

Ôi những dấu yêu! Khi bỏ nước ra đi đã chấp nhận là mình sẽ mất, nhưng ai mà tin nay biến thành sự thật, như vận nước bây giờ có lắm nỗi đớn đau.

Tôi quanh quẩn vườn sau, nay chỉ còn có vài gốc ổi sát chân tường ôm chân căn nhà cũ như giữ gìn chút di sản cha ông.

Tôi quay lại ngó dòng sông, bờ xe nước năm xưa đã trở thành huyền thoại. Lòng đã buồn lại càng thêm tê tái khi vẫy tay chào… nước mắt rưng rưng.

Yên Sơn
090706
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Cô Bé Miền Tây
 
 
Sáng thức dậy lại nghĩ ngay đến bé
Tối hôm qua đi ngủ bé cũng theo
Giấc mộng nào cũng thấy bé mè nheo
Đi đứng nằm ngồi cũng đều nhớ bé

Đừng ở đó cười mỉm chi đấy nhé
Anh thèm vào, đừng có chảnh mắc công
Dẫu có thèm cũng hai ngả tây đông
Vẫn tiếp tục yêu bằng lời... mặc sức

Nhớ suối tóc dài mùi hương phảng phất
Đi bên anh chiều lộng gió năm nao
Nhớ dáng nghiêng nghiêng đôi má hồng đào
Khi anh trộm đặt bờ môi lên đó

Nhớ cả cái mặt mỗi khi nhăn nhó
Dẩu đôi môi làm phách rất dễ thương
Nhớ biển chiều với nắng nhạt mờ sương
Chì hai đứa cũng sợ người dòm ngó

Nhớ ai đứng, cứ phập phồng, trước ngỏ
Khi thấy anh xuất hiện tuốt đằng xa
Anh bật cười thong thả bớt chân ga
Làm cô bé giận hờn gần một buổi
Và hôm đó khi chúng mình ăn tối
Anh trộm cành hoa chưng ở nhà hàng
Chưa kịp đưa, bé bảo "rất cải lương,
Tha cho đó, lần sau đừng rắn mắt"

Đôi khi nhớ đến ruột gan se thắt
Biết bao giờ mình gặp lại bé ơi
Lòng muộn phiền cùng ngày tháng dần trôi
Mà hai đứa vẫn hai đầu nỗi nhớ
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
[color="midnightblue"]Viết Cho Một Tình yêu


"chỉ có thuyền mới hiểu biển mênh mông nhuờng nào!
Chỉ có biển mới biết thuyền đi đâu về đâu" (*)


hai câu thơ càng nghĩ càng thấm thía
anh và em ôm thương nhớ mỗi đầu
dù chúng mình lâu không gặp mặt nhau
không điện thoại, không thư từ thăm hỏi

dẫu cuồng nộ như phong ba đêm tối
vẫn môi cười với tháng nắng ngày mưa
vẫn cam lòng khi hạnh phúc đong đưa
như trái chín đầu cành bên vực thẳm

dẫu không nói, em biết anh nhớ lắm
dẫu bặt tăm, anh cũng biết em buồn
tình chúng mình lãng đãng như giọt sương
nằm lắt lẻo trên đầu cành trụi lá

thì hãy cứ nằm im như phiến đá
đâu có ai nói đá có linh hồn
mặc cho đời ai dại với ai khôn
ai mặc khải một tình yêu trái đắng ?!

đừng hỏi nhau làm gì khi trống vắng
cứ nhìn trời khi trăng tỏ đêm khuya

----------------------------------------------------------------
(*) Thơ Xuân Quỳnh
[/color]
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-29 22:09:12Viet duong nhan>

 
VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ
Yên Sơn
 
Hơn ba mươi năm lưu đày biệt xứ
Ở những ngày tàn cuộc chiến điêu linh
Cũng bấy nhiêu năm xót đời lữ thứ
Tiếng gọi trường xưa rộn rã ân tình
 
Tôi trở lại thăm qua ngôi trường cũ
Mái ngói rêu phong, tường phủ rêu mờ
Gốc phượng già trổ thêm vài nhánh khổ
Ở đầu cành điểm vài nụ chơ vơ
 
Phòng ốc cũ cỏ hoang vây kín lối
Bóng thầy cô như nhòa nhạt đâu đây
Giữa trưa hè tiếng ve sầu réo gọi
Như nhớ như thương những tháng cùng ngày
 
Tôi cố nén tiếng thở dài não nuột
Muốn quay lưng mà chân bước không đành
Đứng trước cổng nhìn sân trường một lượt
Nôn nao buồn trang lưu bút ngày xanh
 
Tôi cúi mặt dấu lệ buồn nhỏ xuống
Tưởng niệm vong linh bè bạn chung trường
Đứa hy sinh cho tự do, lý tưởng
Đứa chết trong tù, đứa bỏ xác đại dương
 
Tay vuốt tóc, tóc nhuộm màu sương khói
Mồ hôi tuôn ướt mặt giữa trưa hè
Và tiếng ve sầu nỉ non réo gọi
Trong cõi vô tình ấm lạnh hồn quê
 
Yên Sơn
Đức Quang 090708
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
CHIỀU THU TRÊN BẾN VẮNG 2
 
Mắt trĩu nặng trái sầu rụng xuống
Nghe vỡ tan từng phiến trăng gầy
Thu rong chơi vừa trở lại đây
Cùng với gió xạc xào cây lá
 
Đứng ven bờ làm người khách lạ
Bến sông buồn con nước bâng khuâng
Lá thu rơi từng chiếc ngập ngừng
Khơi tiếc nuối một thời đã mất
 
Trên bến vắng đèn câu leo lét
Chiều đã tàn, tiếng vạc kêu sương
Nghe thanh âm bi thiết lạ thường
Trong trời rộng một mình một bóng
 
Le lói rán chiều in trên sóng
Mặt nước lặng lờ soi bóng mây
Kỷ niệm về buồn ngất buồn ngây
Nỗi khắc khoải gan bào, ruột thắt
 
Sương rơi nhẹ đậu trên môi mắt
Nhạt nhòa trông dòng nước vô tình
Phận bọt bèo chiếc lá lênh đênh
Về đâu hỡi chiều trên bến vắng
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
[color="midnightblue"]Khúc Tương Tư
Nhớ Em


tự nhiên trong bụng buồn buồn
làm như đang cuối sông Tương đợi người
nhớ ơi cái miệng hay cười
nhớ vành môi mọng thốt lời yêu đương
dường như lòng cứ vấn vương
dáng người xa khuất ở phương trời nào
bầu trời lồng lộng trăng sao
lòng buồn man mác, nao nao nhớ người



Nhớ em! Chân bước vụng về
Trên từng lối cũ, trên lề đường quen
Tóc thề thoảng thoảng hương sen
Như còn vướn vất bên ven cầu buồn

Tiếng nhạc chiều nhè nhẹ buông
Đàn nai ngơ ngác bên truông ngập ngừng
Kìa dòng sông, nọ cánh rừng
Thản nhiên như thể chưa từng gặp em
Quẩn quanh, quanh quẩn… buồn thêm
Nghe trăng khuya rụng bên thềm… dửng dưng
[/color]
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Có Ai Biết

Ở vườn sau cụm hoa cúc màu vàng
đã úa rủ sau mấy ngày tuyết giá
nhìn hoa tàn lòng anh thương quá
dù biết cuộc đời vốn dĩ sắc không

Anh muốn về châm ngọn lửa hồng
để sười ấm cuộc tình ngang trái
từ mong ước biến thành sợ hãi
nếu có một ngày mình hết yêu nhau

chỉ tưởng thôi mà lòng đã thấy đau
như có ai rứt ra từng đoạn ruột
như có ai làm con tim trầy sướt
cơn gió vô tình lạnh buốt hồn anh

cuối thu rồi mà giọt nắng long lanh
con bướm tìm hoa thẫn thờ bay lượn
bướm run rẩy theo từng cơn gió chướng
mùa đã thay rồi bướm sẽ về đâu

Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-18 18:39:11Viet duong nhan>
NHỚ PLEIKU
Gửi người xưa...
và những nàng môi hồng má đỏ
 
Tôi muốn viết một bài thơ
Tặng những người em môi hồng má đỏ
Nhưng lâu quá rồi quên cả đường xưa lối cũ!
Chỉ nhớ Cà phê Dinh Diền
Nhớ triền giốc sương mưa,
Chỉ nhớ Biển Hồ tình tự năm xưa
Nhớ rất nhớ con đường quen Hoàng Diệu
Ôi nỗi nhớ nay đã là giai điệu
Nằm cuộn mình bên trường nữ Pleime
Dưới chân đồi một ngựa một xe
Chiều bãng lãng đưa em xuống phố
 
Đêm Phượng Hoàng với ánh đèn màu rực rỡ
Sau những lần sinh tử hành quân
Dập dìu cùng em trong tiếng nhạc tưng bừng
Say chuếnh choáng bên bước chân đài các.
Em tựa trên vai tôi khẽ hát
“Phố núi cao phố núi đầy sương…”
Nhớ dáng ngoan hiền lặng ngắm đài gương
Nhớ màu son môi
Nhớ mùi hương tóc
Nhớ một đêm khuya đưa em về bên kia con giốc
Diệp Kính buồn ngẩn ngơ
Em rúc rích cười nghe rất trẻ thơ
Ôm rất vội trước khi biến vào ngõ tối
Tôi bỗng thương em quá đỗi
Nếu mai này không trở lại Cù Hanh
(Làm trai thời chiến tranh
Đã có rất nhiều người đi không trở lại)
 
Nay sống ở quê người làm thân chiến bại
Không biết bây giờ em trôi dạt về đâu
Có giống như tôi nhớ mãi thuở ban đầu
“Chiều sương lạnh bên giốc cầu Hội Phố
Em bước bên tôi phập phồng hơi thở”
(tại con giốc dài hay tại vì xao động trong tim)
Bao nhiêu năm qua tôi vẫn trông tìm
Cũng chẳng biết để làm chi
Khi mỗi con đường đi về một ngả
 
Nhìn thời gian đi lòng tôi buồn bã
Tiếng thở dài rụng xuống tóc pha sương
Nhớ bạn bè xưa
Nhớ thời binh lửa chiến trường
Nhớ những sáng Café Văn
Nhớ những chiều ngồi thiển bên Thiên Lý
Nhớ Café Băng rất trữ tình cùng người tri kỷ
Nhớ “em Pleiku má đỏ môi hồng”
Nhớ thời oai hùng Bảo Quốc Trấn Không
Giờ chỉ còn lại trong ký ức những chiều sương giăng mờ trên phố

Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-18 18:51:31Viet duong nhan>
[color=midnightblue]Đại Họa Tàu Ô


Dưới chân cầu, từng con nước qua lầm lủi
Trên trời cao mây trắng vẫn miệt mài bay
Ngó lại thân tôi, mòn mỏi với tháng ngày
Mà ngày tháng có chờ đợi ai đâu chứ

35 năm tôi làm người xa xứ
Vẫn đứng bên này ngóng vọng quê xưa
Quê hương tôi vẫn sớm nắng chiều mưa
Vẫn ì ạch trong tự do, hạnh phúc

Dân vẫn sống trong đọa đày, tủi nhục
Cán bộ chức quyền mặc sức xa hoa
Họ thản nhiên bán đất tổ quê cha
Vô tư lự khi giặc Tàu xâm lăng biển, đảo

Cả một lũ quyền thần trơ tráo
Vinh thân, phì gia mặc kệ nước non
Ải Nam Quan, thác Bản Giốc không còn
Rừng núi Tây Nguyên uất hờn Bauxites

Quần đảo Trường Sa tương lai mờ mịt
Biết bao giờ lấy lại được Hoàng Sa
Từng bước giặc Tàu xâm lấn quê cha
Còn lũ tham tàn bán buôn đất mẹ

Ôi cái nhục của ngàn năm nô lệ
Như chực như chờ vùi dập Việt Nam
Đất nước này không diệt được lũ gian tham
Thì đại họa Tàu Ô rất là khó tránh

Yên Sơn
20100903[/color]
[color=midnightblue][/color] 
[color=midnightblue]R


[/color]
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Chốn Cũ

Đi lâu chợt nhớ quê nhà
Quay về chốn cũ sương pha giang đầu
Hồn xưa phách cổ nay đâu
Sau cơn quốc biến đẫm mầu thê lương
Rán mây đỉnh núi còn vươn
Ta như chú bướm bên đường lẻ loi
Dăm nghìn tăm nhạn trăng soi
Chợt nghe tiếng vọng hồi còi trong đêm__________________
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
EM HÃY CỨ LÀ PHƯỢNG

Em hãy cứ là phượng
của những ngày hè rực rỡ năm xưa
hãy kiêu sa trong nắng
cứ ngạo nghễ trong mưa
như khi con gió hữu tình hôn em bất chợt
em lộng lẫy cho lòng anh choáng ngợp
để đêm về nặn óc cố làm thơ
cho cây tương tư sum suê cành lá
lắm mộng nhiều mơ
cho trang giấy trắng trở mình thơm mùi mực

Em hãy cứ là phượng
để tim anh vẫn tràn đầy nao nức
khi hái dâng người chùm hoa đỏ kiêu sa
chuyện ngày xưa đã xa thật là xa
nhưng lâu lâu vẫn quay về trong lối mộng
em ở đâu trong bốn phương trời rộng
để riêng anh nuối tiếc quãng xuân thì

Ừ thì em cứ là phượng
của ngày xưa thân ái em nghe
là phượng năm xưa của những buổi trưa hè
khi giờ tan học bên cổng trường Đồng Khánh
những tà áo màu nhởn nhơ, đỏng đảnh
như đàn bướm bay vượt khỏi cổng trường
từng nhóm, từng đôi đi dọc bờ Hương
ríu rít chuyện trò
khua vang guốc mộc
chợt bắt gặp có anh chàng đơn độc
lẻo đẻo theo sau mòn cả lối về

201009
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-24 18:44:37Viet duong nhan>
MỘT CHÚT NẮNG CHIỀU

Cơm áo đời nay quá ngặt nghèo
Bóng chiều, hoa nhụy bẽ bàng theo
Ngồi đây tiếc nhớ quê xa mãi
Thi phú, văn chương hóa bọt bèo

Ai cũng viết, tôi đây cũng viết
Viết phơi bày khí tiết cùng ai ?
Biết về đâu, hỡi tương lai
Lẽ đâu cứ mãi than hoài hay sao?

Nói với bạn, lòng tôi chua chát
Ngó buổi chiều nắng nhạt vườn sau
Gió đưa cánh lá úa sầu
Mong manh rơi nhẹ về đâu hỡi chiều

 
Yên Sơn
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: yenson

MỘT CHÚT NẮNG CHIỀU

Cơm áo đời nay quá ngặt nghèo
Bóng chiều, hoa nhụy bẽ bàng theo
Ngồi đây tiếc nhớ quê xa mãi
Thi phú, văn chương hóa bọt bèo

Ai cũng viết, tôi đây cũng viết
Viết phơi bày khí tiết cùng ai ?
Biết về đâu, hỡi tương lai
Lẽ đâu cứ mãi than hoài hay sao?

Nói với bạn, lòng tôi chua chát
Ngó buổi chiều nắng nhạt vườn sau
Gió đưa cánh lá úa sầu
Mong manh rơi nhẹ về đâu hỡi chiều


 
Tôi ở gần chỗ mà ngày xưa gôi là "ngã ba máy cưa"
Có lẽ là Hoàng Sa giá ít hơn Yên Sơn một tí.
 
Nắng chiều
 
Ánh chiều nghiêng đổ một bóng tôi
Hoàng hôn buồn bã nắng rơi rơi
Tôi cất lên lời thơ ngơ ngẩn
Sợ ánh dương tan dưới chân trời

 
Tôi đếm hư hao giữa úa vàng
Ôm lấy một trời mơ sắp tan
Chiều đi chầm chậm chờ đêm đến
Chờ tôi nhặt hết vệt nắng loang


 
Hoàng Sa
Đăng nhập để trả lời
0
mai mốt tôi về thăm xứ bưởi
bạn có rảnh không, uống cafe
nếu không xin cũng đừng chê
già rùi nhưng nhậu cũng phê như thường
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Ngần Ngại
 
Đã yêu bé từ lần đầu gặp gỡ
Vẫn mơ màng chuyện duyên nợ ba sinh
Những chiều vàng, những nắng sớm lung linh
Mà ngôn ngữ ngại ngần chưa dám tỏ

Đã hò hẹn năm ba lần rồi đó
Mà tiếng yêu vẫn chưa nói nên lời
Hạnh phúc tình cờ rối quá nhỏ ơi
Hãy kiên nhẫn cho anh thêm cơ hội

Rồi cũng đến phút giây mong đợi
Hồi hộp, ngập ngừng nói tiếng yêu em
Trời về chiều, mây ửng hồng thêm
Khiến đôi má hồng tươi, em bẽn lẽn

Anh cũng thế, tự nhiên e thẹn
Em quay đi, anh thảng thốt vô vàn
Cuối xuân rồi, hạ cũng vừa sang
Chiều xuống thấp trên hàng cây gió lặng

Này cô nhỏ cho anh lời hò hẹn
Đi dạo với anh khắp nẻo đường thành
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-31 10:25:37Huyền Băng>
My Valentine!


Hôm nay ngày valentine
Lễ tình yêu rộn ràng dưới phố
trong các chợ hoa dọc hai bên lộ
đầy ngập những anh chàng
không thiếu trẻ, già
đủ hạng nghèo, sang
ai cũng lựa, cũng tìm,
cũng nụ cười rạng rỡ
tôi cũng chen chân bỡ ngỡ
nhớ nghĩ về em
Không biết em còn nhớ
hay em đã quên !?!

khi tôi nhìn cô hàng cười mỉm
trên đôi môi hồng chúm chím
hỏi "ông muốn mua hoa nàỏ"
nhìn tiệm hoa tràn ngập sắc màu
tôi bối rối với nụ cười bẽn lẽn

Tôi mua hoa đi về điểm hẹn
Nghĩa trang buồn im vắng chiều nay
Bó hoa hồng bỗng nặng trĩu trên tay
Và sương khói đã mờ trước mắt
Bóng chiều rơi trên lối mòn hiu hắt
Mộ bia im lìm cũng lịm kín hồn tôi
 
r
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-21 04:31:23Nguyên Đỗ>
Hỏi Thăm Anh Cả Yên Sơn

Anh đến rồi đi một dạo lâu
Trở về anh hỏi Thơ về đâu
Thơ chìm lặn mất người đông quá
Tìm mãi không ra nhức cả đầu

Anh muốn tìm, em đã chỉ rồi
Cứ theo lối ấy sẽ ra thôi
Anh vào luôn mãi thì không lạc
Theo sóng tình thơ cứ dập dồi

Texas mùa Đông đã thế nào?
Houston dầu nhớt đã lên cao
Đường xe phố sá bao nhiêu khói
Ngửi bụi khói xe biết trốn đâu!

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-27 19:47:22Viet duong nhan>
CHIỀU NGHIÊNG TRONG NỖI NHỚ

Con giốc nhỏ hôm nay như bỗng lạ
Đứng mơ màng trong nắng nhạt chiều nghiêng
Cảnh vật đắm chìm trong nỗi niềm riêng
Và hoa lá cơ hồ im phăng phắc

Chiều vội vã gọi sương về giăng mắc
Đêm vô tư thấp thoáng nửa vầng trăng
Gió ngây tình lơ đãng ngắm mùa xuân
Vài tiếng dế lẻ loi lời tình tự

Nỗi trống vắng ngập hồn người lữ thứ
Vàng son xưa thức dậy hát xôn xao
Chuyện năm xưa như mới xảy hôm nào
Nhớ môi mắt đã một thời say đắm

Nhớ mái tóc ôm bờ vai đằm thắm
Đã bao lần từng quấn chặc buồng tim
Nhớ đôi bàn tay tháp bút dịu mềm
Run run ấm trong lòng tay… rất tội

Trăng mờ đục, sương giăng tràn khắp lối
Tiếng côn trùng kêu rả rích gần xa
Từng giọt buồn lạc điệu giữa bao la
Đêm xuống thấp lòng càng thêm trống vắng

Quay trở lại những ngày mưa, tháng nắng
Từng mảnh đời in đậm nét sau lưng
Có ai buồn dấu giọt lệ rưng rưng
Khi nghiêng nón vẫy tay chào vội vã

Chiều nay có một người trên xứ lạ
Hắt hiu buồn theo vạt nắng chiều phai
Nợ áo cơm nặng trĩu gánh oằn vai
Vọng cố quốc… tiếng thở dài não nuột!

Quê hương ơi có bao giờ quên được
Dẫu muôn trùng, dẫu núi chắn mây che
Một ngày không xa người sẽ quay về
Khi giặc chết theo thiên đường ảo vọng
 
Yên Sơn
 
R
Xin mời ghé thăm.
http://thovanyenson.com
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 » »»