Khi Em chết , ..............đâu là nơi nấm mộ. Mảnh lụa mềm , ....................Ai chít để tang Em Ai tiếc thương ... .........cho số kiếp phận hèn Vừa nằm xuống .. ...............dưới vũng lầy tội lỗi.!
Linh hồn Em , .............sẽ về đâu người hỡi Bia đá buồn .......... khắc dấu ngày em đi Nén hương trầm ............. Ai đốt buổi chia ly Quan tài lạnh .. .......Ai cài vành hoa trắng !
Ngày em chết , ...........chắc sẽ rồi thầm lặng Mảnh đời buồn , ...........xa hẳn những người thân Chốn hoang vu , .........yên nghỉ dưới mộ phần Nghe trăn trở , .............dưới lòng sâu huyệt lạnh .!
Chiều về, đêm xuống sầu lên
Nghe cơn mưa đổ nhũn mềm con tim
Vai nghiêng che gió ưu phiền
Phương xa có biết tôi miên man buồn.
Khép làn mi..giọt lệ tuôn
Lắng trong tiềm thức ..nghẽn buồng tim đau
Em nào , có khác Anh đâu
Bao đêm trăn trở ..gối sầu ...đơn côi .
Tim nghe từng tiếng sầu rơi
Lối xưa ai nỡ quên lời trăm năm
Đớn đau dằn vặt chốn nằm
Trần gian quay quắt âm thầm đắng cay,
Đêm buồn rũ bóng cùng say
Uống cho quên hết tháng ngày đau thương
Đan tay gối mộng vô thường
Sầu rơi giữa bến đoạn trường hư vô.!!
Nằm nghe sóng vỗ ba đào
Tim se thắt lạnh, lệ trào gối khuya
Bỗng dưng côi cút bao giờ
thế gian đơn chiếc vật vờ chắt chiu
Cuộc đời vắng Mẹ hắt hiu
Bàn tay năm tháng nuông chiều giờ không
Đứa em gái nhỏ xuân hồng
Giã từ cõi thế cho lòng tôi đau
Tuổi thơ nay đã xa vời
Còn chưng tóc rối quấn lời thở than
Ước mong một chút ân cần
Mà không lưu luyến một lần hỏi han .
Ngồi lặng lẽ em làm thơ tình ái Cho quãng đời mà em nghĩ đắm say Viết cho ai em chẳng biết cho ai Có lẽ cho đêm dài nhiều thương nhớ Cuộc tình đó nhịp nhàng cùng hơi thở Hòa quyện vào bỡ ngỡ mộng trăm năm Nhưng em đây sống trong kiếp âm thầm Vui một chút trăm năm còn như thế Em cứ thế nhìn đời không ngạo nghễ Vẫn bình thường để lại những suy tư Nhìn vào trong đôi mắt ấy hình như Những từ ngữ con tim đang rối loạn Em vẫn bước trên dòng đời loạng choạng Em vẫn còn thoang thoảng giấc mộng thi Một tình yêu em mơ tuổi xuân thì Em cứ viết những nghĩ suy tình ái
Cafe' ...
..ngào ngạt hương thơm Lòng Em , ...cứ mãi bồn chồn không yên Tự nhiên .. ....lại thấy ưu phiền Từ đâu đây hởi ...trong niềm âu lo Sáng nay .. trời phủ sương mơ Mây buồn ảm đạm ...giăng mờ lối đi Ngồi đây ... Ta nghĩ điều chi ? Mà nghe hoang lạnh ...ôm ghì bờ vai !
Này Anh trăng cũng vừa lên . Có nghe sáo gọi bên thềm trăm năm Ái ân nào ấm chỗ nằm Tái tê nào lạnh âm thầm riêng tôi Bây giờ lòng đã xa vời Sầu riêng gục mặt khóc người năm xưa Tháng nào tay đón chân đưa Năm nào hò hẹn bây chừ đơn côi Bao nhiêu thu đã qua rồi Mà nơi chốn cũ tôi hoài nhớ mong Ngậm ngùi một kiếp long đong Vàng phai lối cũ tình không thấy về Tôi ngây ngô giữ ước thề Nhìn ai qua bến, não nề hồn tôi Bây giờ hồn úa lệ rơi Mình tôi cô lẻ góc đời quạnh hiu Buồn như một buổi thu chiều sương rơi lá đổ cô liêu phận mình Từ ai dứt bỏ chữ tình Để tôi ôm nặng bóng hình xa xưa Chiều buồn gió xót xa đưa Buồn hoang tím lạnh cho vừa lòng yêu.!
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-22 15:37:18GiotNho>
Gối Lẻ
Anh ạ ! Bỗng dưng lòng em ao ước
Có anh nằm bên cạnh một đêm nay
Em sẽ tựa vào bờ vai anh đó
Để thả hồn theo giấc ngủ mơ say.
Em muốn đươc nghe lời ru khe khẻ
Nụ hôn nồng nhè nhẹ đặt lên môi
Được ve vuốt nâng niu từng mái tóc
Cho em đừng thấy trống lạnh đơn côi !
Bên chiếc gối em luôn hoài trăn trở
Nhớ về Anh , Em nhớ lắm Anh ơi !
Đến bao lâu chúng mình cùng chung lối
Để đêm về không nghe lạnh bờ môi.
Anh biết không? Ngoài kia trời gió nỗi !
Nghe cô đơn thấm lạnh cả thịt da
Nghe bâng khuâng trở trăn hoài trong dạ
Lòng Em buồn !Thương nhớ bóng hình xa.
Đêm nay đây bên ánh mờ hiu hắt
Phòng cô đơn gối lẻ chợt mi sầu
Anh ở đâu , giờ Anh ở nơi đâu ?
Anh có biết...giọt sầu vương trên mắt !
Uống Rượu như đang uống lệ lòng Niềm đau cạn mãi giữa chiều đông Men cay nhuộm tóc màu sương trắng Vị đắng thấm môi nhạt sắc hồng Kẻ ở trời xa tình chợt mất Người đi đất lạ, nghĩa còn đong Đêm say vọng nguyệt hồn thầm nhủ Duyên nợ ba sinh hỏi có không...? Hồn Du Tử 11:39am 06/18/2007
Thế gian con người là xảo trá
Đạo học chỉ chắp vá biện ngôn
Ta là vật thể vô hồn
Trong vòng vũ trụ vùi chôn thói đời !
HDT 9:20am 05/11/2006
Thời gian trôi mãi tháng năm
Còn đây tiềm thức thăng trầm khắc ghi!
HồnDuTử
Uống Rượu như đang uống lệ lòng Niềm đau cạn mãi giữa chiều đông Men cay nhuộm tóc màu sương trắng Vị đắng thấm môi nhạt sắc hồng Kẻ ở trời xa tình chợt mất Người đi đất lạ, nghĩa còn đong Đêm say vọng nguyệt hồn thầm nhủ Duyên nợ ba sinh hỏi có không...? Hồn Du Tử 11:39am 06/18/2007
smile......HDT...lâu ko gặp.........!.....thanks...thơ hay
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-22 15:40:40GiotNho>
Đường Tình
Có những lúc đường tình mở ngõ
Em ngu ngơ đứng ngó...đăm chiêu
Đến khi đời ngã bóng chiều
Nẽo tình mất dấu đìu hiu riêng mình ! Còn đâu nụ cười xinh thưở trước
Trên lối tình chưa bước...đã đau
Đã nghe gai nhọn xuyên vào
Đã nghe máu lệ tuôn trào mặn môi ! Cũng có lúc đường tình qua vội
Hương say mê lạc lối...quên về
Bóng trùm phủ khắp sơn khê
Bơ vơ lạc lõng tư bề quạnh hiu ! Ôi đường tình ! Đường tình khó hiểu
Sắc say mê lại thiếu...hương nồng
Chỉ là khoảng vắng mênh mông
Chỉ là tiếng vọng của lòng xa xa. Bước đường tình bao người vấp ngã
Đã bao nhiêu tơi tả...tâm hồn
Bao nhiêu tàn héo nụ hôn
Trên con đường ấy vùi chôn bao tình.? Tàn đi bao nụ cười xinh
Thôi dừng chân lại để mình yên vui
Không ham những tiếng ngọt bùi
Lỡ chân Em bước ngậm ngùi thêm thôi !...
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-11 13:45:36GiotNho>
Tình Buồn...5 !
Trong màn đêm mờ sương
Nhịp tim buồn vấn vương
Giọt sương khuya nhẹ rơi
Gọi tên ai
trong nhớ thương
Phương trời xa người ơi ..!
Có hay chăng ,
lòng Em héo sầu
Chia tay trong lệ rơi
Một chiều mưa tả tơi
Nhìn bước người ra đi
Lệ tràn dâng bờ mi
Hỏi tình còn lại gì !
Nhớ những ngày bên nhau
Môi nồng đã trao nhau
ôi nồng ấm biết bao
Nhưng mà sao giờ đây
lòng em nghe đắng cay
Từng giọt nhớ rơi đầy.
Nhớ những đêm trăng sao
Mình cùng ngồi bên nhau
Từng nụ hôn ngất ngây
Những ngày mê đắm say
Tưởng không hề lìa xa.
Bây giờ người xa tôi
Đêm nằm nghe lệ rơi
Tim buồn dâng rã rời
Hỡi người phương trời ơi
Có nhớ chăng một người !
Đêm nay buồn lẻ loi
Muốn gọi tên người ơi
Sao bỗng dưng nghẹn lời !
Tình ta bây giờ đây
Tan dần như làn mây
Như chim bay ngút ngàn.
Mưa đừng rơi làm chi
Cho lòng thêm sầu bi
Dù bao năm người xa
Ta lòng vẫn yêu người.
Đêm nay nhìn trời cao
Lẻ loi một vì sao
Tình xưa nay còn đâu
Khóc thương mối duyên đầu
Bóng người biền biệt xa
Tan nát cõi lòng ta
Gió mưa đời phong ba
Một cành hoa úa màu.
Nhớ thương ai giờ đây
Mình em bước bên đời
Nhớ lại ngày chung đôi
mà hồn đau rã rời.