<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 13:28:56hnm1079>
Trong topic này là những bài thơ của chính mình - có tên thân mật một số bạn bè thường gọi là Nguyên Minh - xin góp cùng trang thơ của Thư Quán. Chân thành cảm ơn những ai đã ghé đọc và cảm nhận!
Nghệ thuật xếp đặt
Người người đã - đang
kéo tuột vầng trăng mộng ảo xuống để ném vào suối sâu cho chảy ra sông lớn,
đặt sự cay nghiệt vào hoàng hôn vi vu tiếng gió nhạt nhòa chiều lá rụng,
rút nỗi cô đơn trong lòng để trang hoàng căn phòng màu xanh dương bé nhỏ.
Một câu chuyện gồm:
lau chùi bụi bặm u mê phủ dầy trong tầng não,
đánh bóng thêm thông minh sắc sảo trên đầu lưỡi,
làm rối mù cái sợi liên kết suy tư nháo nhào hai đầu Tôi - Ai.
Mông lung bao phủ khi:
quét, trét, tô từng từng lớp lớp vệt màu vô cảm lên cái giẻ đời nhàu nhĩ,
giật, xé, cắt, dán mảnh mảnh khối khối vật chất vào khung người nát mục,
chếnh choáng, khệnh khạng, ầm ì ứ hự ngôn từ ra vỉa hè nhào nhào qua lại.
Ấy là hy vọng
trong níu giữ nhịp đập trái tim, hơi thở phập phồng lồng ngực, sự co bóp của dạ dày...
Qua ngày đầy - Qua ngày vơi!
Nghệ thuật xếp đặt
Người người đã - đang
kéo tuột vầng trăng mộng ảo xuống để ném vào suối sâu cho chảy ra sông lớn,
đặt sự cay nghiệt vào hoàng hôn vi vu tiếng gió nhạt nhòa chiều lá rụng,
rút nỗi cô đơn trong lòng để trang hoàng căn phòng màu xanh dương bé nhỏ.
Một câu chuyện gồm:
lau chùi bụi bặm u mê phủ dầy trong tầng não,
đánh bóng thêm thông minh sắc sảo trên đầu lưỡi,
làm rối mù cái sợi liên kết suy tư nháo nhào hai đầu Tôi - Ai.
Mông lung bao phủ khi:
quét, trét, tô từng từng lớp lớp vệt màu vô cảm lên cái giẻ đời nhàu nhĩ,
giật, xé, cắt, dán mảnh mảnh khối khối vật chất vào khung người nát mục,
chếnh choáng, khệnh khạng, ầm ì ứ hự ngôn từ ra vỉa hè nhào nhào qua lại.
Ấy là hy vọng
trong níu giữ nhịp đập trái tim, hơi thở phập phồng lồng ngực, sự co bóp của dạ dày...
Qua ngày đầy - Qua ngày vơi!
[/align]
[/align]




