📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

dòng chảy suy nghĩ

59 trả lời, 4.316 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 13:28:56hnm1079>
Trong topic này là những bài thơ của chính mình - có tên thân mật một số bạn bè thường gọi là Nguyên Minh - xin góp cùng trang thơ của Thư Quán. Chân thành cảm ơn những ai đã ghé đọc và cảm nhận!
 
Nghệ thuật xếp đặt

Người người đã - đang
kéo tuột vầng trăng mộng ảo xuống để ném vào suối sâu cho chảy ra sông lớn,
đặt sự cay nghiệt vào hoàng hôn vi vu tiếng gió nhạt nhòa chiều lá rụng,
rút nỗi cô đơn trong lòng để trang hoàng căn phòng màu xanh dương bé nhỏ.

Một câu chuyện gồm:
lau chùi bụi bặm u mê phủ dầy trong tầng não,
đánh bóng thêm thông minh sắc sảo trên đầu lưỡi,
làm rối mù cái sợi liên kết suy tư nháo nhào hai đầu Tôi - Ai.

Mông lung bao phủ khi:
quét, trét, tô từng từng lớp lớp vệt màu vô cảm lên cái giẻ đời nhàu nhĩ,
giật, xé, cắt, dán mảnh mảnh khối khối vật chất vào khung người nát mục,
chếnh choáng, khệnh khạng, ầm ì ứ hự ngôn từ ra vỉa hè nhào nhào qua lại.

Ấy là hy vọng
trong níu giữ nhịp đập trái tim, hơi thở phập phồng lồng ngực, sự co bóp của dạ dày...

Qua ngày đầy - Qua ngày vơi!

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 07:55:27hnm1079>
Nhắc..
 
Đã tròn vuông gì vui buồn ngày tháng?
Đã đầy vơi chi yêu đương người đời?
Xin đừng vội rớt rơi
Khi thoáng chốc mây đùn ngang
Che mặt trời nắng đội
Khi sầm sì cơn mưa lầy lội
Khuất tầm nhìn mênh mang
Hoa nở hoa tàn người đến đi chả ngập ngừng
Thế là thấy nhịp điệu của từng câu nói bình thường
Say sưa…!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 07:55:52hnm1079>
Ghép 2 làm 1
 
Ngày đi trên phố nắng rơi đầy đường
Trời xanh quá đỗi - nụ cười vụn tan
Có người mơ ước nhớ thương
Tôi thì vẫn bước ngang chiều gió bay


Xin cho
Lòng không bó hẹp như ngõ nhỏ và những lối quen đi ngày ngày tháng tháng
Mắt chạm vào màu xanh mơn man nơi triền đê gió nổi - như tuổi xuân đời cần nổi gió yêu đương
Hiểu hoàng hôn vàng sẽ không còn mơ màng trong câu hỏi: đoàn tàu đã rời ga và người có nhớ quên ta?

Đủ thấy
Một khoảng sân con giấu mình sao đủ khi đôi cánh đòi bầu trời
Một giấc mộng ngắn sao đủ khi khát vọng về tương lai tiếng cười trẻ thơ ngập tràn
Một dòng nước nhỏ sao đủ tưới cánh đồng khô hạn chờ cơn mưa to về tràn ngập
Có lẽ lại đau khi những ước mơ chưa thành hiện thực

Và sự bực bội tìm đến
Với kẻ tò mò thập thò nơi cửa của trái tim đòi lấp chỗ trống vắng
Với kẻ như cơn mây đen ập vào ngày xanh và nắng đẹp
Với kẻ tìm thấy viên ngọc trắng rơi vào mảnh lá vàng dần theo đợi theo chờ
 
Khi ánh nắng chiếu nghiêng vào cửa sổ
Những hạt bụi li ti cất tiếng nói thầm thì
...

Xin đừng viết dài dòng tức bực
Lục bục, hậm hực, hất mực lèm nhèm trên trang giấy
Bởi đâu phải đang sống mòn như rơm rác vứt đi, trong thân xác bệ rạc - bải hoải, còn tâm hồn bạc nhạc - cằn khô.
Xin đừng nói toàn lời hoen sắt rỉ
Roen roét, mòn vẹt, rơi vãi vụn xám nâu ngoèn lên mặt đất
Bởi đâu phải là không mài chả rũa nỗi buồn vui khi tháng ngày đi để cùn cảm xúc yêu thương.
Dừng...!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 07:56:56hnm1079>
Như - Không phải
 
Như con đò đầy thì lại sang sông - qua hai bờ bồi lở...,
Đằng đặng đưa về theo mỗi mái chèo nghiêng.
Không phải cuộc thi - để đăng ký danh sách,
Và chấm điểm những điều: đặc biệt.
 
Như tiếng sấm mùa vang cho trổ đòng cây lúa
Hương đồng mênh mang và cần lao là gạch xây tổ ấm tương lai.
Không phải là chuyến xe khách - thu vé theo từng chặng
Tính toán lượt đi về: ngày - tháng - năm...
 
Như mặt trăng vẫn muôn thủa trên cao đủ đầy toàn vẹn,
Chỉ phản chiếu từ ánh mặt trời để tròn khuyết mà thôi.
Không phải là một cuộc chơi tá lả - phím cạ cho nhau,
Rồi chỏng chảnh ỡm ờ mỗi con bài lật úp.
 
Như ta như em như muôn người khác bình thường giản dị,
Hiểu cuộc đời chặng đường đi thoáng chốc nên rất cần - tay kịp nắm lấy tay,
Không phải là tiệm ký gửi các món đồ "cảm xúc"...
Để khi đòi về phải chuộc bởi "đắng cay".
 
Còn "như" rất nhiều điều...
Và "không phải" thì cố thu về in ít!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 20:01:17hnm1079>
Trò chuyện với mùa


[/align]
1/ Mùa Kể
 
Một hôm trời xanh lắm
Em đi tìm tình yêu
Nơi bờ con sóng hát
Biển dạt dào bao lâu
Xa xa cánh buồm nâu
Hải âu theo đàn cá
Mà tình yêu nơi đâu
Có về nơi bờ hẹn
 
Một hôm trời xanh lắm
Gió thu lên: thả diều
Em vẽ vào mơ ước
Một vòng tay - không nhiều
Vẫn hoài mơ giấc ngủ
Nhưng nào đâu vẽ đủ
Trên cánh diều tình yêu

Một hôm trời xanh lắm
Đi dọc theo triền đê
Biết mùa ai đã về
Treo đầu cành hoa nắng
Về rồi lại... lại đi
Bỏ quên cơn gió lạnh
Ủ trong lòng tái tê

2/ Tôi Kể

Đếm được bao nhiêu mùa
Trên những đầu ngón tay
Có bao nhiêu mê say
Trong cuộc tình nhân thế
Vỉa hè kia nắng tím
Chạng vạng hoàng hôn rơi
Đã qua rồi lả lơi
Gió vờn quanh chiếc lá
Đi vào trong đêm - hoá
Nỗi cô đơn ngập oà

Đi được bao nhiêu đường
Thấy nhiêu là yêu thương
Góp gom rồi chia sẻ
Bỗng lại rồi lạ quen
Lãng quên dòng sông lở
Theo hơi thở thời gian
Rồi nào như phù sa
Bồi lên thành bãi nổi
Hay là đã cuốn tan
Ra đến bờ biển rộng

Ai gọi tên tôi lên
Vỗ vào vai kể cả
Hỏi tình tang anh ả
Hỏi mỡ màng gầy nhom
Hiên ngang hay lom khom
Trong bon chen sớm tối
Trong đôi điều bối rối
Nốt chặng đường
Tình yêu...

**
Rỉ rả ta nói chuyện
à á à í a


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Dư vị

Nhắc lại vị chát:
Cuộc đời rất dài - bao đắn đo, tính toan tích cóp cho những điều bình thường nhất

Nhắc lại vị ngọt:
Cảm giác yên bình - trải đều từng hơi thở và tiếng cười làm mềm nỗi suy tư

Nhắc lại hơi ấm:
Bàn tay nắm bàn tay - chợt như chiếc lá xanh có cơn gió mơn man nhè nhẹ

Nhắc lại trong lành:
Hương thơm bay lên - thoang thoảng từ chiếc đĩa giản đơn màu đất cho ta nhớ về phù sa và cánh đồng cỏ may

Nhắc lại màu trăng:
Trong ánh mắt- chợt buồn ... chợt vui .....
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm lạnh

Có những điều không là người chia sẻ được chẳng vì gần cũng chẳng vì xa mà bởi kiêu hãnh giữ riêng mình thế giới, rồi ích kỷ rồi hờn ghen với điều dịu ngọt tự cho mình sâu sắc nỗi đắng cay. Nhiều nhiều lúc lòng say mà não tỉnh, rượu rất nồng mà lạnh buốt động mạch trái bàn tay, ngày ngày đó – đi – trôi - rồi rụng, lụng thụng ẩm ương, thường thường cơm áo.



Có những điều không là người chia sẻ được chẳng vì gần cũng chẳng vì xa mà cách biết cuộc đời quá khác, ai được nâng niu mang mơ mộng cuộc ân tình, ai nắng đạp – mưa đầy - tôi lòng dạ sắt, nhặt góp miếng đời vụn vặt. Có một lúc nào vụt lướt ngang qua thì chỉ có cái nhìn nhạt nhòa trong sương trắng lóa nên dáng hình hóa vệt mờ ảo ảnh mong manh…


Đừng trách đừng hờn đừng nghe đừng hỏi đừng giận đừng thương, để phù sa kia chảy về biển chớ kể gì bồi đắp cho nhau

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Nói chuyện với chính mình

Ừ! có thể là nỗi buồn man mác
Hay sự bực dọc tình cờ
Vắt qua nhau bằng suy nghĩ và cố tình châm chọc
Nhưng
Chiếc lá mùa đông rơi rơi
Con đường dài hai hàng cây vẫn có nhiều người đi dạo

Xa xa nơi nào tôi gửi cho người một lời chúc
Gần gần nơi đây tôi xỉa ngang dọc chuyện ẩm ương
Thương hay giận – nhớ hay quên chỉ còn giây phút ngang ngược bướng bỉnh trở thành bức tường ngăn cản…

Vậy thì em cứ đi đi và cứ hát cho dù
Chập chờn đêm
Chập chờn ước vọng
Chỉ có những ai long đong tìm cho mình đường đi cùng trải nghiệm mới không vô tình đem lãng phí thời gian…

Trời ngoài kia mênh mang
Căn phòng này nhỏ hẹp
Nghĩ suy cố gắng thoát khỏi 4 b
c tường màu xanh c tróc ra từmg lớp vôi ve
 
Bỗng hiểu
Xoay dọc hoặc bẻ ngang
Khối đời kia vụn vặt
Chôn chặt hay tung hê
Ê chề cùng ngang trái...

Thì cũng chỉ là:
Hằn học với thời gian!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 13:23:27hnm1079>
Không Đề - cho một bài thơ trước 

Vẫn biết đơn giản là:
Vẫn biết!
Thời gian đang trôi - thương nhớ cũ sẽ chia thành từng góc nhỏ
Lưu giữ kỷ niệm xa xăm không ngăn cản việc nhen ngọn lửa mới lúc đông dài
Ngày mai và rất nhiều những ngày mai...
Hàng cây xưa sẽ thay tầng lá mới
Nghe đâu đây sương gió gọi mời
Ta đi đến miền xa - nằng dội
Mở tình yêu rộng với cuộc đời....

Vẫn biết có rất nhiều những điều
Chưa quên, chưa nhớ, chả vội nặng gì
Ầm ì.. cuộc chảy trôi, lôi thôi mớ suy tư ...
Khi mà se se heo may thổi nghe đường phố vui
Lả lướt tới lui tìm từng nẻo vui hớn hở
Xin níu lại cái áng chiều buông quá mỏng
Hãy đưa tay mà nâng bóng hôn hoàng
Cho âu yếm trở về theo giấc ngủ...

[/align]
Vẫn biết chát chua ai cũng phải nếm đôi lần
Bàn chân trần phải chịu cào đau từ sỏi đá
Giọt sương trên lá, rơi xuống đất hòa tan
Màu cơ bản, tách riêng thành đơn điệu
Chén rượu nồng, kèm luôn đó đắng cay
Đẹp - tốt - hay phải qua thử thách của thời gian
Hay là sẽ tàn - sẽ tan - vùi mộ cỏ xanh rờn...
Điều thiệt hơn so đo làm tâm hồn người nhỏ lại
Nhưng cứ phải hỏi rằng: Ta là ai? Ta tìm kiếm điều gì và đi đâu khi vẫn thấy mỗi ngày mặt trời gọi dậy?
Nào người đây
Nào ta đây
Biết vậy... giản đơn là ..
Biết vậy...!

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 19:48:48hnm1079>
Cà phê 

 

Ngày gió yên bình nhẹ nhàng thổi qua phố
Ngồi cà phê một mình - tìm cảm giác nhớ thương
Mắt nhắm hờ
Năm ngón tay che vừa khuôn mặt
Mà thấy rõ những lạ quen
Ban công xanh
Quán cà phê chật hẹp
Người nhìn Người
Mà nói - mà cười - mà trầm lặng
Khói thuốc lam ngang qua mắt

Những chuyện trò ngang qua tai
Có cô gái ngồi phía trước khẽ vuốt mái tóc
Miệng nở nụ cười như hỏi thời gian
Ánh sáng từ phía ngoài hành lang
Nhẹ như nụ cười ấy
Có chàng trai ngồi nghe nhạc
Tay gõ nhịp môi hôn khẽ má người yêu
Có đôi bạn nói về kỷ niệm
Và những đưa đẩy cuộc đời

Còn tôi - vẫn cà phê một mình...


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Ở chốn này
 

[/align]

 [/align]
Ở chốn này
Người - ta yêu thương
Và giận dữ
Trước con đường
Nắng cháy
Lá xanh rơi
Bao mảnh đời
Tả tơi
Ở chốn này
Qua chuyện gió chuyện mây
Người - ta đưa đẩy
Những điều luyến nhớ
Rồi ước mơ
Trao vào tay
Bé nhỏ
Ở chốn này
Có nhiều nhiều trăn trở
Nhưng nhức xót
Tận đáy tim
Rồi đi tìm
Câu trả lời
Cho mắt biếc
Chênh vênh

Ở chốn này
Cho lòng dịu lại
Thơm mùi cỏ
Sương mai
Thầm...
 
[/align]


Ta về tự thấm lời ngâm
Thương người dáng lạnh âm thầm nhoà đi


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 19:59:19hnm1079>
Không gian khác
 



[/align]
Như một câu còn chưa nói hết
Trong tâm trí ta

Nên:

Tìm về nơi ruộng đồng có mùa gieo hạt và mùa gạt hái, nặng mồ hôi nhọc nhằn, đậm mùi bùn đất.
Tìm về dân gian có tình yêu giản dị, hò hẹn theo câu hát nghiêng bụi tre làng, thấy sự bền bỉ của mạch nguồn ân ái

Tìm về phía em, nơi mắt sáng và tiếng cười ròn rã có sự trong trẻo của tâm hồn cho ta quên đi cô độc, rối ren.


[/align]
Hoà theo ngọn gió thu sang
Có chàng lữ khách mơ màng chi đây

Trăng lên vừa đủ tròn đầy
Em vừa tròn tuổi
Xây ngày
Yêu đương...!


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

.........K[/align]

 [/align]

[/align]
 
 

Đặt nghiêng lý trí
Thẳng trái tim
Rồi ngẩng cao đầu
Ta nói câu:
"Yêu và sống
Chẳng kể sâu nông
Biết tình chân thật"

Đăng nhập để trả lời
0
Gọi



[/align] 
[/align]
1.Đem màu xuân vào thơ
Tiếng người vui hớn hở
Muốn
Hóa mây trời bay xa
Bỗng dưng ai vang ca
Lòng ngỡ ngàng chuyện cũ
Ngỡ
Hoa nào cho tình ta
 
2.Gió kia lên tiếng cho đời có em
Cả năm tháng
Cả vui buồn
Nghiêng nghiêng một góc
Chắc lòng chẳng quên
Nào cay đắng
Nào dịu êm
Đi
Ta - em - cả những người lạ quen
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 20:23:11hnm1079>
Thóc mách với chính mình

Thấy

Khi không còn xa lạ
Thấy có màu nào xanh
Thấy có buồn nào đượm
Dẫu rất nhiều hát ca

Khi không còn xa lạ
Trời mưa sao nặng quá
Ngỡ ngàng thêm nhành hoa
Nghiêng bên bờ môi thắm

Giờ trời khuya lắm lắm
Phố cũng dài - sương giăng
Chìm vào trong ánh trăng
Niềm mong yêu bối rối

Giờ đừng xin lạc lối
Theo mơ màng cuộc vui
Tự lòng hỏi tới lui
Đừng lỡ làng khoảng cách


Lời nói thầm

Tiếng cười qua cơn gió thật vội vàng nhưng vừa đủ cho sự xốn xang....
Mắt một nàng gửi sự hờn giận dù thoáng qua khung cửa sổ nhưng vừa cho niềm tiếc nuối...
Ở phía cuối ngõ
Có chú mèo đang gừ gừ cuộn thân mình che đậy sự hoang dại sau một đêm đi lang tình...
Phải chăng ai đó cũng đang che tiếng nói thật của trái tim đang đòi bật dậy thoát vỏ bọc xác xơ?

Hiểu thêm

Cần tịnh lắng
Trong gạn dần
Những lúc mùa
Thay áo cây
Nào phải đây
Dầy sâu nặng
Nào tay trắng
Góc trong đêm
Hiểu nhau thêm
Về hiện thực



[/align]Nên

Trong
Thì vẫn rất trong
Khi cảm nhận những rối bời
Đang đổ ập...!



[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Không Đề
 

 
Nhẩm tính ngày và tháng
Để giật mình thấy năm
Như dồn yêu và nhớ
Để lại đầy cô đơn.
Em hỏi:
Có điều gì lạ hơn?
Với mỗi mùa đi qua...
Có điều gì đẹp hơn?
Trong mỗi tình yêu mới...
 
Mà như :
Cánh diều kia nông nổi
Đùa vui gió ngỡ ngàng
Nào hay đâu rất vội
Mây trôi nhanh ngang đầu
Nhẩm tính thêm phép cộng
Anh và em bên nhau
Ngày lại đi qua ngày
Hết nỗi buồn cô đơn..
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày
 
Sáng nay trời có xanh?
Mà sao mình đơn độc!
Có mấy đường ngang dọc,
Vắt lên ngày nhỏ nhoi.
Không biết rõ lẻ loi,
Hay lạnh lùng đến thế...
Nên chờ mong quá nhẹ...
Gửi cho màu nắng ngang.
Thơ đã viết sang trang,
Lòng rối bời mấy chuyện,
Thêm vào trong quyến luyến,
Bớt ngại lòng bâng quơ...!
Đăng nhập để trả lời
0
Lý sự về mùa và một số thứ

Đứng bên này mùa xuân
Trông tình yêu vàng quá
Có hàng cây xanh lá
Thêm thắm hồng nụ hôn

Đứng bên này mùa đông
Thấy dòng sông khô cạn
Một con đường uốn cong
Bỗng ngỡ ngàng tiếng chim....

Xin đừng ngồi lặng im
Ở bên này cửa sổ
Đem tình yêu dang dở
Ép khô thành bài thơ

Xin đừng quên nhịp thở
Vẫn mỗi ngày cùng lên
Mang nỗi buồn không tên
Đi xa cùng mùa mới...

Nhìn làn mây trôi trôi
Sẽ quên nhiều oán giận
Đời ai nhiều lận đận
Cũng hóa thành phù sa

Nhìn thời gian đi qua
Sẽ hiểu rằng phải nhớ
Xuân thì sang hoa nở
Đông tàn còn vấn vương...

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Cho 1 người

Nếu em thực sự nhìn tôi bằng đôi mắt trong,
Xin cứ xa cách và cho cơn gió đưa thuyền đi - đừng chờ đợi,
Một bờ sông dài em sẽ đậu vào bến đỗ xanh,
Còn về tôi: thì bằng khổ đau cực nhọc
Như trời hạn nắng to,
Như lũ quét - mưa giông.

Nếu em thực sự nhìn tôi bằng ánh lấp lánh trên cao của mặt trời,
Xin cứ xa cách và để đồi cây ngân nga tiếng mùa dịu ngọt,
Và một ngôi nhà cũng màu xanh là nơi em trú ngụ,
Tôi cuộc đời : theo sóng gọi lang thang...
Lang thang trong bàng hoàng của con thú mất rừng,
Lang thang trong gầm gừ vì sự bực bội chưa bùng cháy.

Hết đêm lại sang ngày
Hết mưa rồi lên nắng
Hết trắng tô sang xanh
Dày dặn hay mong manh
Đời vòng quanh - quanh vòng
Như trò chơi đu quay...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 20:43:02hnm1079>
Nhặt một viên sỏi
 
Ngọc trong đá biết ai nhìn ra được
Kẻ tri âm cũng khó có trong đời.


Lời bạn nói với tôi qua chén rượu
Có thật - giả.
Khi:
Vầng trăng còn mỏng
Đầu tháng - dòng sông khô
Mùa đông - treo ngược gió
Cho người về theo mưa.

Trăng lả lơi đón đưa
Người đầu môi mềm chưa
Rượu dù nhiều -Tình cạn
Khó để mà cho say...

Ờ mà bèo dạt mây trôi,
Ờ hòn cuội đá vôi,
Nhặt về đem tô vẽ,
Ngọc châu là tưởng thôi!



[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Gốm

Quay ba vòng thế giới
Gặp nhau chỉ duyên may
Tháng và ngày nghiêng cùng trục trái đất
Trái tim con người cũng nghiêng

Cùng với điều gì?
Quay ba vòng tay
Tay lại chạm tay
Nhưng mắt không chạm.

Sự lạnh lùng mang theo
Hay là đắng cay?
Nhấp nháy mấy vì sao
Đảo qua bầu trời thẳm
Cánh chim cũng cuồng quay
Bởi vì bão mùa đây?
Đăng nhập để trả lời
0

 
Tự nói chuyện về nỗi buồn

Không gặm nhấm nỗi buồn và sự mòn mỏi tâm hồn.
Hãy yêu hơn những điều bình dị
Yêu một ngày, trước gió mùa sang
Yêu một hơi thở sâu lắng, khí khô hanh
Lời nói rất nhanh, và người cũng rất nhanh
Qua năm tháng sống những điều bình dị .

Chẳng nên biến nỗi buồn thành thứ đồ trang sức
Bởi cô đơn vốn lạnh buốt vô cùng
Và lo lắng đêm dài làm tóc bạc
In dấu ấn vào cái nhìn sâu đáy mắt
Chứ nào như mây cuốn giữa không trung

Ai thao thức vì đời mang nặng nhọc
Ai nâng vai đón gánh bạc tiền
Rồi để lại nỗi buồn thành kỷ niệm
Ước mong về trong buổi tối bình yên
Có nụ cười
Có sẻ chia
Sẽ hiểu
Bỏ đi nhé triền miên
Những nỗi buồn
Buồn trống rỗng !
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 20:50:22hnm1079>
Cắt dòng

Cắt nửa thì vui
Cắt nửa lại buồn


Vì:

Có cơn mưa ngẩn ngơ,
Có nắng vàng rạo rực,
Có thực say,
Có hay tỉnh,
Có chuyện của mình,
Có nỗi của ta,
Có hiền hoà,
Có khùng dại,
Có tê bại,
Có mông lung,
Nói,
Dừng,
Hát ca,
Im lặng...!

Bằng bằng sớm sáng xuôi xuôn
Ập oà cả nỗi hôn hoàng sầu tuôn...

Thôi nửa buồn
Thôi nửa vui
Nhắm mắt mà gói
Nhắm mắt mà chia
Rơi phải nửa nào
Trao tay nhận vậy...!

Xa mai thức dậy
Một đời khác đây....


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-10 20:53:34hnm1079>
Chuyện cũ


[/align]
 

[/align]


Ru tình chi em
Những lời thơ ngọt
Lả lơi thêm nữa
Bỏ đời
Lạ quen
Nghe trong bon chen
Có con chim hót
Trên cành lảnh lót
Quên rằng
Trời mưa
Hạt nhặt hạt thưa
Phập phồng bong bóng
Ai lâu ai chóng
Để mình lạc chân

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Nhắn PD'

Em - tự tin và bước đi
Con đường yêu rộng lắm
Nhìn núi xanh đồi thắm
Cho mỗi ngày buồn vui

Bàn chân đừng bước lui
Mỗi khi va sỏi đá
Tiếng sông về biển cả
Có tiếng lòng - sóng em

Thì thầm qua gió lên
Xạc xào cây hỏi nắng
Tình yêu khi xa vắng
Có như là - lá khô

Còn như một giấc mơ
Tôi đem về ủ lại
Cho ươm mầm hoa trái
Một khu vườn ngày xưa

Còn như là kỷ niệm
Tôi sơn thêm màu mới
Cửa sổ - nơi chờ đợi
Bóng hoàng hôn chiều vào

Em tự tin - bước đi
Còn tôi thì ở lại
Xây vườn yêu luyến ái
Xây ngôi nhà vững chãi
Cho có ngày ...về: Tôi
Đăng nhập để trả lời
0

 

[/align]Nhặt từ [/align]

 [/align]



Găng
Gắt
Chặt

Nhìn sóng
Nhủ lòng
Lạnh đông
Đang sống

Dù trái ngang nhiều điều
Dù ngược xuôi lắm lối
Người cay đắng những lời
Vẫn giữ lòng đủ thật

Không mị
Không quái
Chỉ nghiêng
Mắt nhìn

Mà đem thiêu đốt
Mà đem cắt chia
Đến từng khoảng khắc
Của đời mượn kia

Con chim hót tiếng hay mà xót xa như dao cứa
Ai sống thật lòng nên chịu nhiều đắng cay
Khóc kẻ ăn mày mà biết đâu mình cũng sống mượn
Múa vui thoáng chốc rồi lại lẻ cánh giữa trời mây
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Gì là gì?



Lời ai nghe nỗi chênh vênh, rối bời,
Cuộc đời trải ba đào sóng dâng bão nổi...
Chẳng lạ lẫm chuyện được thua,
Hay hờn ghen nhân thế sắc tài giành giật,
Chật vật đua chen,
Quen cảnh vào ba ra bảy chú anh chí tớ mày tao ba bí bợ.

Một khối nợ
Tình
Nên bỗng đôi mắt nhìn thấy lá vàng không về gốc mà bay tàn theo gió thổi
Khoảng khắc xa xôi cho lòng trùng lại
Ai hỏi ai hay
Ngày dài đời qua
Chỉ là chuyện kể lại...

Hỏi:
Vại dưa chua
Bát nước vối
Tình quê ấm áp nơi đâu?
Những gì là:
Câu huynh đệ nghĩa tình bè bạn
Bữa cơm độn ngô khi còn gian khó
Chén rượu cay chia sớt nghĩ suy
Nhét nụ cười vào giấc mộng vô tư
Viết thư cho em mà lòng giản đơn như trẻ thơ lên ba.

Ánh trăng tà tà,
Đi vào lều nhỏ,
Tỏ bày chuyện nước mây bèo bọt theo nhịp võng đưa.
Để rồi sáng trưa khuya khoắt
Ánh mắt người,
Lặng ngắt cô đơn,
Bồn chồn có thể chẳng đúng chẳng sa.i
Mai kia mốt cũng sẽ ngoài lo nghĩ.
Chỉ mơ hồ
Nói lại thành thơ...
Đăng nhập để trả lời
0
0 h

[/align]
Chẻ nhỏ những nghĩ suy
Khiến thời gian trôi vụt
Chẻ nhỏ tình yêu thương
Nên trôi dạt tâm hồn...

Bồn chồn chân qua lại
Ngỡ
Rằng trăng
Cũng xoay...

Thế là đêm đến ngày
Với ai đi xa qua
Sao không có mặn mà
Với ta mùa gió lạnh...

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-11 06:38:12Ngọc Lý>
 

dòng thơ chảy như suối mát
vào con phố khô
 
cảm ơn nhé
 
ngọc lý
Đăng nhập để trả lời
0
Kết thúc và khởi đầu

Phù hoa cháy,
Nỗi buồn du lãng tàn theo bước chân mỏi mệt...
Hết đi thôi câu chuyện kể một vài canh đêm.
Cho:
Vạn vật nhảy nhót sinh động
Khi ánh mặt trời hé lộ.

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»