📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

dòng chảy suy nghĩ

59 trả lời, 4.315 lượt xem — Trang 2 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-11 08:42:13hnm1079>
Suy nghĩ và cảm nhận thơ của một người chưa biết


[/align] 
Mặt đất kéo dài từ phía chân trời về nơi chân ta đứng
Suy nghĩ và cảm nhận thơ của một người chưa biết lại xuất phát từ rung động của riêng mình.


Con người đem những khúc tình
Để lắp ghép thành ngôi nhà của thơ
Với hoa
Với bầu trời
Với ánh sắc bảy màu tán xạ thông qua một thấu kính tư duy
Ưu tư cùng phiền luỵ
Chen vào âm điệu của câu thơ đang
Vang những tiếng ròn rã như thuỷ tinh vỡ.
Hơi thở
Đang dồn dập
Cuốn vào nhịp
Nhịp gì nhỉ?
Thôi tạm nghỉ
Chỉ xin đừng lỡ dở
Giọt mùa thấm đất
Còn nghe ...!


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-11 08:58:43hnm1079>
 

 
Như sau mỗi lần gặp bạn thơ.


[/align] 

Như sau mỗi lần gặp bạn thơ
Đang thi phú bỗng chuyển chuyện chó cầy
Con nào béo?
Con nào gầy?
Con nào lòng ngon?
Con nào vó đẹp?
Hà Nội vốn chật hẹp ( Câu nói của người già 20 năm mài đũng quần với ghế gỗ quán cóc vỉa hè)
Chỉ mong sao trong mắt nhau
Mỗi con người đều đẹp
Nhưng rồi những lẹp bẹp đời thường
Tựa như bèo
Tựa như dưa khú mắm tôm ôi
Và rác rến nổi trôi trên dòng sông Tô Lịch
Kiến tha thành gò bao câu nói tin đồn nhảm nhí
Để rồi chửi: ưi ửi cái da đầu thằng nào nhẵn thín
Trông thì to mà óc bằng quả nho!
Gió mùa đông bắc tạo ra các tiếng ho
Hay bệnh lao tiềm ẩn sâu trong từng mô phổi...?
Điều ta ghét nhau chỉ vì tiếng nói
Hay cái ghen tuông ích kỷ thâm căn bản tính của con người
Thôi thì:
Cười đi em
Cười đi anh
Bố đời thì đẻ con đời
Người ta vẫn cứ làm_thơ_ tình cùng nhau...!

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Độc thoại
 
Câu chuyện đêm mà tôi kể với chính mình
Là nỗi hờn ghen cùng cái nhìn âu yếm
Là ngọt ngào cùng khoảng trống cô đơn
Nào hãy quay đầu lại!
Đừng bỏ trốn cảm giác của bản thân trước ám ảnh đố kỵ , cơn bão đen tối của sự ích kỷ đang ùn vào trong trái tim và não óc
Như người trí giả thấy hai mặt của thiện ác, thấy sức sinh sôi từ sự huỷ hoại...
Ngàn từ ngữ đang lộn xộn
Những giả thiết như câu chuyện trinh thám
Ám ảnh
Ám ảnh
Này ...Ngươi kẻ lạnh lùng
Muốn quên đi , hoặc chìm vào các bon chen của cuộc sống
Thì ngươi càng bị cào xé tâm can
Vì sức mãnh liệt của lòng ham muốn
Ham muốn được yêu thưong
Làm ngươi bị đốt cháy từ bên trong ...
Này ...Ngươi kẻ lạnh lùng
Sức lực và trí tuệ mà ngươi tự hào
Chẳng là gì trước xắp đặt của số phận
Ngày càng bào mòn niềm tin của ngươi
Vào cái cô độc tự một tượng đài
Rêu mốc....cũ kỹ.
Trước 0 h !
Tiếng than thở của đợt gió đông bắc
Ập ì gọi ta dậy để đi lang thang
Nhưng nào
Ngươi nên yên ở đó
Đừng trốn tránh với suy nghĩ đang cồn cào trong ngươi
Hãy day dứt đi
Và nhìn thấy con đường ngày mai....
Ừ ngày mai.
Lại sống dậy ánh bình minh
Nhưng ngày mai
Lại có dòng sông suy tư và trăn trở
Về cái tình
Về cái niệm
Của ngươi
Ngươi là gì
Là bóng tối hờn ghen
Ngươi là gì
Sự thúc giục tìm ra sự thực
Ngươi là gì
Là con sóng ập ào đang gào thét
Đòi tàn phá
Trái tim
Câu chuyện vẫn còn chưa kết thúc
Tôi lại nhớ đến một câu nói của một bậc minh triết
Hãy quay đầu và nhìn
Cái mặt ác của kẻ gieo tội
Trong gương
Gió ập vào
Cửa sổ kẽo kẹt kêu
Cái cửa sổ đang kêu
Và kể về tiếp chuyện của nó
Mỗi lần mùa về
Là một lần bần bật run lên
Ziu - ziu

Cảm xúc
Là mỗi viên đá sáng lấp lánh
Chứ không phải gánh nặng
Hãy gắn lên vòng tay bên trái
Nơi mạch máu dẫn đến tim
Không im lìm đen tối
Như cái vực thẳm cô đơn
Mà ngươi tưởng một tượng đài...!
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ văn nó bạc

Bỏ trong mùa đang trôi
Những câu từ bạc bẽo
Trời heo may lạnh lẽo
Công cốc mang vần thơ
Cho đời dài ngớ ngẩn

Nào phải thân lận đận
Một đồng cho mấy chữ
Mấy nén được dăm công
Từ ai ngỡ viển vông
Đong chi đầy nhân thế
Đăng nhập để trả lời
0
Không Đề
 
Nếu cứ thật bình thường và nhẹ nhàng
Họ sẽ nói ngu ngơ
Nếu gai góc và đểu cáng
Họ sẽ nói nhắng nhít
Nếu hay làm thơ
Họ bảo rằng mơ mộng
Nếu tiền xu tiền cắc
Họ lại lườm- nhỏ nhen
Tất cả nhiều thói quen
Cộng cho thành tính cách.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-12 12:27:49hnm1079>
Thăm Cổ Loa


[/align] Dấu tích ngàn năm của truyền thuyết
Tình yêu đâu mang lòng nghi kỵ
Ngọc sáng chọn nước giếng trong mà rửa
Tâm hồn còn đủ chứa lòng trung với khát vọng nồng nàn đôi lứa
Dáng đền vua với những khung cửa gỗ
Dáng những đụn đất cỏ xanh rì
Là:
Thước đo sự lắng đọng của tâm linh
Với những thần thức hiện hữu
Mang sức mạnh của chiến tranh
Mang sức mạnh của trí tuệ
Cuộn xoáy ba vòng
Cứ cuộn xoáy
Mê mải mà quên đi
Biến dị của thời gian
Phá hoại của con người.

Phía xa đồng ruộng xanh tươi...!


Tình là gì?
Máu là gì ?
Khi
Vạn vật sinh sôi
Thời đại thay đổi
Trái tim con người chôn vào đất sẽ tan đi
Vội vã
Chớp nhoáng thấy
Linh ảnh xuất hiện
Gầm réo gươm khua
Đầu người chiến tướng rơi mà mắt còn trợn
Dòng lệ đỏ từ con ngươi
Uất hận vì lòng tin đã để vào tay sự ngây dại đắm đuối ân ái của đàn bà...

Vẫn còn đây
Màu vàng thổ
Nhổ lên một đám cỏ
Thấy giải thoát một linh hồn....

[/align]
Phía xa đồng ruộng vẫn xanh tươi
Chợt chen vào tiếng cười người thiếu nữ


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-12 09:06:29hnm1079>
Nói chuyện cùng nhau


[/align]
Trả lời thực thà
Chính là tên ta
Rõ ràng từng chữ
Không mập mờ ảo hư.
Em bảo rằng quên
Hay là rất nhớ
Không quên không nhớ
Đã khắc vào lòng thôi
Để bao giờ cuộc đời
Ngả lưng kia nghỉ mãi
Cõi lòng hoá tro tan.

Đi về nhà đi nhé
Trời đã khuya lắm rồi
Ngủ ngon và đừng mơ
Thì
Cho ta viết nốt bài thơ
Kéo dòng thương lạc mất
Chắt dần dần sợi tơ.

Chuyện trước rồi chuyện sau
Éo le cùng dang dở
Thì cũng là hơi thở
Cho tim mình đập thôi.

Chớ chớ nên vội
"Giá mà" với "nếu như"
Cũng chẳng hề khép tội
Điều thật hay điều sai
Bình thường cùng khác lạ
Tàn tạ hoặc xinh tươi
Chỉ vì có con người

Còn nhiều nhiều rắc rối
Rồi chỉ cần ta tin
Bỏ qua hết nỗi đau
Cho vui về mỗi sớm.


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-12 12:33:53hnm1079>
 Hiểu
 
Em hiểu tình yêu như đồng ruộng...,
Chúng ta yêu nhau nên phải cấy cày.
Gieo mạ xanh cho lên màu vàng lúa chín,
Thơm ngọt ngào vị đất cuộc đời đây.
Khi cùng nhau sẻ chia mồ hôi và mùi bùn,
Cùng gặt hái dần sàng ra gạo trắng.
Anh và em chợt thấy tình yêu đơn giản hơn,
Hơn những mây gió, những giận hờn,
Để rồi khoảng khắc...
Nắm tay nhau, tình yêu đằm thắm!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-12 19:09:05hnm1079>
Dài - ngắn

Đêm dài – ngắn theo dòng buồn vui – thương nhớ
Trời đã khác mùa, quê ruộng cũng đã cày xong
Tôi long đong đi qua tháng ngày bão nổi…
Giữ cho mình khoảng trống ở nơi tim,
Bầu trời thành phố ồn ào hay im lặng?
Theo chiều đêm hay theo chiều của suy nghĩ?
Màu xanh thầm thĩ, mặt đất cũng rầm rì...
Đâu tiếng nói của thời xa vọng lại,
Bỏ quên nhiều phận sỏi đá lăn lăn.

Đêm dẫu dài bỗng dưng mà lại ngắn,
Chuyện gió trăng hoa bướm nhanh tàn.
Nên xin giữ người yêu trong tim đập,
Dẫu ngập ngừng để gió thổi mênh mang...

Đường đời đi: thoáng hỏi dài hay ngắn?
Tóc mai xanh bỗng giật mình điểm bạc...!
Tiếng nhạc xưa, bài hát gửi tâm tình
Thành biến khúc, tan vào cơn sóng nổi
Sóng con người va đập vào nhau...!
Chập chờn nghe tính toán chậm mau,
Chân bước vội mà nhớ quên nhiều thế
Chợt bốn phía quay nhìn, không ai biết ngày sau

Đường đời đi không rõ được ngắn – dài
Chỉ miệt mài cho lòng theo đuổi kịp
Bóng thời gian vun vút nhip đêm ngày
Thôi xin đủ!



[/align]Vừa nghe mừng tiếng gọi
Bình an!


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-12 19:19:55hnm1079>
KĐ n lần 

1/Tổn thất của tâm hồn
Khi nói lời độc địa
Tổn thất của tình yêu
Khi dựa vào ảo ảnh
Tổn thất của cuộc đời
Khi lả lơi vô vị.


2/Tập tầm vông tay không tay có
Tập tầm vó tay có tay không ....

Ai so sánh điều không và điều có
Lúc trẻ thơ không cái có, có cái không
Lớn rồi ngó trước sau trông
Có - không
chưa chăc
So đo lại nhiều...!


[/align]
3/ Sao đo được chiều sâu của suy nghĩ
Như đo khoảng cách từ miệng bình tới đáy

Ngày
Rồi Đêm
Cho nổi sóng qua bờ ý thức
Bằng sự cay đắng
Nhọc nhằn

Một dòng cảm xúc đang khô cằn...!

4/ Đừng ghép nhặt ngôn từ ,và sao chép ý tứ
Ai đi sâu vào những chiều ý thức
Ai tìm tòi sự đa sắc của cuộc đời
Sự bình thường cũng làm nên xúc cảm
Hay xa xôi nuôi hy vọng con người


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-13 08:13:31hnm1079>
Ngẫu hứng
 
Sau mỗi mùa tình yêu
Lá vàng rơi vàng rơi...
Ai người quên, kẻ nhớ?
Khi những ngày gió lên

Có bài thơ không tên,
Cũng ra đi từ đó.
Nhưng một vùng đồi cỏ...
Vẫn xanh xanh xanh màu!

Ừ lứa đôi bên nhau,
Có biết đâu sóng nổi.
Con thuyền tình cứ gọi...
Căng ngọt ngào buồm yêu!

Thầm hỏi rằng: bao nhiêu?
Mùa yêu đi vậy nhỉ?
Gió cồn lên, bão nổi,
Tan nát rồi buồm xưa...

Bầu trời mây trắng đưa,
Hoàng hôn vàng trên biển,
Gọi yên bình về với,
Một mùa yêu ...rất yêu...!!!




Đăng nhập để trả lời
0
 
Tặng những tâm hồn thi ca
 
Từng giọt chát chua
Thu vào ủ lại
Lên men thành cay
Nồng say cuộc sống
 
Tay người đang chống
Những tính và toan
Lo ngày lo tháng
Cho dài nếp nhăn
 
Mắt người đang ngắm
Ai là trẻ xinh
Ai là khôn dại
Đi trong dòng trôi
 
Lả lơi bỏ rơi
Khô khan cứng nhắc
Thắc mắc suy tư
Cũng là để hiểu
Đăng nhập để trả lời
0
 Không cần đặt tên
 
Phố mưa và ẩm...
Chiếc xe tang vòng hoa trắng đi ngang,
Lòng tự nhủ buồn hay là tiếc nuối...
Cho cuộc đời chưa cho nhận yêu thương.
 
Dừng xe ở ven đường,
Nhìn trường học cũ mười năm rồi về lại,
Những khung cửa sổ xanh, như cổ tích ngày xưa...
Đôi chim trắng bay lên trời gió lộng.
 
Nghĩ lòng người phải rộng,
Bỏ qua đi chuyện bực, chuyện buồn.
Đi cho đủ quê hương dài thật đẹp
Thắm yêu thương trong ánh mắt con người...
 
Vòng qua lại, phố phường lên nhộn nhịp
Gió đưa qua, vàng lá với sương mù
Ta thầm ru, đời trôi đi, dù vội,
Biết yêu người - dù vòng hoa trắng tiễn đưa!
Đăng nhập để trả lời
0
 Đọc ra sao?

[/align]

Nhăn nhó mà đọc
Những kỳ cục - ẩm ương


Lụp xụp mảnh chán chường
Cằn khô bờ huyễn hoặc
Mắc ngoặc chuyện đong đưa
Dạ thưa câu nịnh nọt
Bèo bọt cái duyên tình
Hợm hĩnh lời tự mãn
Ứ ngán thói hư danh
Lanh chanh vòng nhục dục

Tự mình làm mấy thứ


Đục
Khoét
Cưa
Xẻ
Không làm mẻ tự ti
Biết chi về đau khổ
Không rõ cả niềm vui
Lủi chui vào ảo mộng
Rộng
Xa
Cao
Dầy
Cuộc đời theo dòng chảy
Dòng sông ngang bầu trời
Có tiếng kêu lảnh lót
Cánh đồng nào về xanh

Tiếng vọng của vực


Khi nhìn rõ: "Ta" thật mỏng mảnh như sương khói trước vạn vật, một cái động nhẹ của bàn tay "Con tạo" làm tan biến tất cả
Khi nhìn rõ: "Đời" co giãn kéo dài nén chặt và rung lên thành những nhịp sóng va đập bào mòn "Trí tuệ"
Sẽ
Bỏ - Xả những gì
Hì hục lục bục
Tả tơi, chơi vơi

Đọc và Rơi vào


Tĩnh
Lặng
Trầm
Thanh

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-13 19:50:39hnm1079>
"Nâu - Đen - Trắng" hay là "Ba màu"


[/align]Giữa hai màu
Nâu
Đen
Chen thêm vào màu trắng
Gọi những gì tinh khôi?

Màu nâu trầm cố níu gì đã cũ
Trầm tích xa xưa dắt díu nỗi buồn
Và đen thẳm của lòng cô quạnh
Suốt trăm năm kẻ mang vác đau đời
Tự nhiên xem, em tô nét trắng ngời
Như dòng chảy êm đềm, rất nhẹ
Rót vô tư của cuộc vui đùa
Mà chớp mắt, cho thành trì đổ sụp
Kẻ nâu - đen, cố bảo bọc quanh mình.
Hình hài
Nứt vỡ
Nâu - Đen
Cười hớn hở...

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-14 07:19:44hnm1079>
Sợ

Cảm giác sợ hãi
Như cái gai dằm làm nhức buốt
Lần mò tìm nặn nó ra....


Này thì toang..!
Sợ như con thú phải rời rừng hoang
Sợ nghe tàn vỡ ánh trăng đầu nguồn
Sợ mang chợt giận chợt buồn
Sợ theo gió nổi bão tuôn bề bề
Sợ tràn trề
Sợ ê hề
Sợ về quá khứ ngập tràn mông lung
Sợ đau nhức nhối
Sợ nhớ nhung
Sợ hoà mưa gió giật tung mịt mùng
Sợ rằng mặt đất thì rung
Trái tim thì mặc lửa bùng dầu sôi...


[/align]Sợ là ở chính nơi tôi
Vuốt cào sắc nhọn nửa đời quay đi...!



[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Nối ngày qua một cơn mưa
 

[/align] 
( tranh cua Khisat)

Tay mỏi rã
Mệt nhoài
Sắp xếp
Bỗng ập
Ngập
Mưa...!
Ngạc nhiên thay trong sầm sập trắng trời
Cơn mưa đổ làm lòng người khoáng đạt
Dạt hết
Bụi

Vu vơ
Vật vờ
Đầy tràn cho cuộc sống
Thơ...!
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Khô

[/align]

Khua khoắng và cố đếm trong mắt nhau dòng suy nghĩ thật
Chật vật nói - nghe, che đậy cái lạnh nhạt màu sống
Hà Nội mùa đông, chén trà nhạt chưa thấm môi, lời lại qua phờ phạc
Có thể là một bước chân lạc vào ngõ tối cô đơn
Nên bần thần trước sợi tơ ánh sáng
Chiều đi chệnh choạng – lòng ai vơi đầy đo đếm yêu thương
Phố phường nhỏ hẹp, bàn tay không nắm đủ ước vọng ngày dài
Rốt ráo cảm xúc chỉ còn một cơn khát
Rin rít họng...
Tiếng khan khan...

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Không Đề

[/align]
 
Phía trước đã đem gieo nhiều ảo ảnh
Ta về thôi với ngày tháng bình thường
Để con đường
Không nhạt nhòa
Để tình thương
Chẳng bỗng chốc tan tành
Theo chiếc bình nứt toác
Biết là đành
Có nhiều suy nghĩ
Từ khung cửa sổ nghiềng ánh nắng trời xanh
Ta thấy mây trôi nhanh
Và tuổi cũng trôi nhanh
Còn sớm tối hơi thở càng mệt nhọc
Khi
Chiều đã tận
Niềm tin đã tận

Ngoài hiện thực gió thì thấm và vãy gọi
Ở trong tim máu nóng cuộn dập dồn.
Trờ về thôi
Bình lặng với mình hơn.

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Không Đề

[/align] 
Vết rạn trên chiếc bình hoa đẹp
Đã len vào trong tim
Làm trôi mất niềm tin cùng những ước mơ
Câu thơ gẫy gục
Đã xâm chiếm trí não
Làm nhạt hết ánh cười yêu mến ấy

Bầu trời thì vẫn u ám đầy mây
Và mặt đất nhão ra mệt mỏi
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Không có vần
 

[/align]
Xột xoạt trong đầu
Sau gáy gai gai
Một sự gì đang bục ra

Thật buồn khi sống mà không có chút kỷ niệm yêu thương
Đều đều thường thường đến đến đi đi con người đưa đẩy
Thật buồn khi sống mà không có say sưa nồng nàn vòng tay tình nhân
Vật vờ vẩn vơ mắt xinh môi thắm mà tim cứ lạnh lùng

Con nước đến mùa cạn để lộ lòng sông phù sa khô giá
Còn khi con người cô đơn để lộ những phút giây yếu đuối
Tỉnh lại sau cơn mê còn nhớ giọng hát ai người tiễn bạn
Vùn vụt đi trên đường mà mắt vẫn lấp loá ảo ảnh một bàn tay
Một bàn tay giơ lên che mặt trời
Ánh sáng đi qua các kẽ ngón tay
Càng chói chang
Một bàn tay vục xuống dòng sông
Nước ve vuốt qua các kẽ ngón tay
Càng tê buốt
Người nào không chau chuốt
Thường dễ bị lãng quên trong đám đông
Lý lẽ thật thà
Thường chối tai và làm xa cách
Nhưng cũng có thể chỉ là sự kiêu ngạo
Của cái tôi không muốn lòng ấm êm chan hoà chia sẻ...
 
[/align]


Xôn xao ...nghĩ suy
Lao xao phố đi


[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-21 21:14:26hnm1079>
Cảm lạnh

[/align]
Trời mưa ai biết tìm ai
Đường đời lắm lối nhạt phai tình trần
Trời già trêu kẻ tần ngần
Đi không thấy rõ đâu gần đâu xa...
Mỗi ngày thêm lại thêm qua
Mỗi ngày bơn bớt bóng tà vấn vương
Trần gian đậu xuống mà thương
Đến đâu, về đó thịt xương lại là...
Hẹn trong cái kiếp phù hoa
Lá rơi nghiêng nhẹ mà nhòa mắt ta
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Cổ Loa và Valentin
 
Khi những bông hồng đã tàn
Và câu chuyện cổ tích như viên kẹo nhanh chóng tan đi
Bước chân của đời dồn dập
Giấc lo toan trằn trọc vẫn thấy
Con người mê đắm khoác lên mình chiếc áo lông vũ
Bỗng qua cơn phong ba thấy hình hài xơ xác
Tan tác trái tim mà không biết lối về giếng Ngọc

Đọc trong lời cỏ non xanh ngậm sương tinh khiết
Có giấc mơ về mùa xuân bình thản
Tiềng tơ vang tình ái nồng nàn
Đọc trong mắt người con gái có câu hỏi
Lòng dạ người thẳng ngay như một mũi tên bay
Hay như dải lụa mềm uốn vòng quanh xiêm áo
Đọc trong khói hương mờ ảo lững lờ
Câu thơ cũ của mối tình oan trái

Khi những bông hồng đã tàn
Và câu chuyện cổ tích theo thời gian mỗi mùa xuân đến rồi lại đi
Ai lúng liếng mắt đưa duyên mà chi
Ai thắm môi cắn chỉ âu yếm làm gì
Có gọi mùa yêu bền chặt về cùng không...?
Đăng nhập để trả lời
0
Í ới cũ
 
Rù rì kể chuyện
Gọi tiếng mưa bay
Ngày như bao ngày
Viết nhiều rả rích
Tích góp ý tứ để nên thành câu
Để ít ra có thứ suy nghĩ trong đầu
Rỗi rãi làm nhạt đi cảm xúc
Còn thong dong lại lắng tâm tư
Quán Cuối Ngõ ngày mưa vẫn đông khách
Lách cách chén chạm nhau như mắt người đời vẫn thế vẫn chạm nhau dù chỉ dừng lại tại một ngã tư đèn đỏ..
Nhăn mày uống cạn chén rượu như lúc gò lưng bóp phanh.

Loang loáng đi
Loang loáng cuộc chuyện
Mà đọng lại âu lo
Trời mưa
Không đưa
Nắng về...( hì! rõ ràng là mưa thì làm gì có nắng)
Tự dưng thấy linh hồn mình vắng tanh khi đèn xanh bật mọi người vụt qua nhanh...
Đăng nhập để trả lời
0
Sau một vụ lăng quăng
Monday, 4. August 2008, 17:45:45
1/ Đi một vòng





Đi một vòng phố xá
Lại về ngồi quán cà phê cũ giờ đã đổi hiệu quét màu sơn khác
Lác đác cơn gió trong chiều nóng nức réo như nước sôi
Bên kia đường nhập nhèm nhòe nhoẹt
Đám đi dẹp đường dẹp phố khệnh khạng đứng nghênh ngang

Hỏi han chuyện cà phê đậm nhạt như thể ta lúc nhớ lúc quên...

2/ Ngang qua mấy thứ cảm xúc



Ngang qua những vui cười - hờn giận
Là mặt trời
Là cơn gió
Là bước chân thong dong
Người người
Chằn chặt xếp cạnh nhau
Bộn bề ghanh ghét nhau
Quên mất gương mặt của chính mình


3/Trên đó có Chúa?



Còn dưới này lảo đảo kẻ tỉnh say
Không hay biết trời nối gió đón mưa về gầy guộc Này có những:
Ai thuộc đường - ai lạc lối yêu thương
Rồi tự hỏi "Liệu Chúa trên cao bắt lỗi?
Những tội đồ giam mình trong chính chữ - Tôi"
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-12 12:20:03hnm1079>
Câu chuyện chưa thành hiện thực



 
Câu chuyện của một người con gái đang yêu, cuống họng chàng trai cũng đang khát yêu cất tiếng gầm gừ.
Âm thanh của tiếng nói và của nhịp đập trái tim làm cơ thể run lên...

Ôi thế là đã mất điều "trong" trong mắt nhau
Ôi thế là đã đem lòng không " kệ thôi" với nhau
Và ham muốn được kéo tay mà xiết lại để thì thầm
Nên

Hãy đi cùng anh
Về biển
Biển thì mặn, mà nước sông đục ngầu
Nhưng chớ sợ hãi
Con thuyền em sẽ đi
Và sóng sẽ đưa
Để ảo ảnh nơi hoàng hôn chỉ là điều điểm xuyết cho những nhịp chèo, cho cánh buồm căng lộng gió...

Hãy đi cùng anh
Về nhà
Nhà tuy hẹp và bao bừa bộ , mà hai ta thì quá to lớn trong ước mơ
Nhưng chớ muộn phiền
Ta sẽ bắt đầu xây từ khung cửa lớn đang đón mặt trời
Để những bức tường tình yêu cứ mãi dài rộng chứa những đứa trẻ líu lo vui đùa...!

Hãy đi cùng anh
Về yêu
Tình yêu thì trắc trở, những cám dỗ lại nhiều
Nhưng ngại chi
Cám dỗ không đủ làm tha thiết cả cuộc đời
Sẽ làm ta đau khổ nhưng lại khiến ta lớn hơn
Mà Tình yêu như mùa xuân
Sẽ tái sinh bao mầm hạnh phúc, để đôi lứa môi kề môi, mắt chạm mắt, quyện chặt vào nhau theo nhịp đổi mùa.

Chúng ta không bao giờ ảo tưởng
Bởi phù sa luôn nặng nước sông Hồng.
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu

Nếu một ngày ta thấy hoang vu
Sẽ gặp Người trong giấc mơ nhiều nốt nhạc
Lòng trống trải nên như loài chim sáo
Chuyện buồn vui theo tiếng hát giữa trời
Như cây đời
Tỏa xanh nhiều ước vọng
Như dòng sông
Bồi đắp nỗi ưu tư 


Nếu một ngày nào đó ta thấy hoang vu
Rồi  bất chợt thả mình theo cánh Gió
Tình bé nhỏ nên hóa thành lá cỏ
Viu vút reo kể lể chuyện vui buồn
Như nước nguồn
Cứ tuôn róc rách
Như thời gian
Chẳng để ý phai tàn...!




[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
 
Tả người
 
Không giống như những bài thơ có sông, hoa, lá và em nào đèm đẹp
Không giống như trục trặc, trúc trắc đọc lên câu chữ nghe như từ vũ trụ rơi xuồng
Không giống như buồn trải đêm khuya chỉ có một hai ba chú sâu ủ mình trong kén
Không giống như mỏng dày xác thịt được đệm thêm vào những đù đì hũ hĩm...
 
Dáng cong
Mắt trong
Cười gọn ghẽ
Như tiếng tẽ hạt ngô
Đen sâu
Đỏ thắm.
Đăng nhập để trả lời
0
Nam - Nữ

2 chiếc xương sườn mà bị gẫy
Thì cả thế giới này thành biến thái nửa nữ nửa nam


Ôi!
Trong cái "Tôi"
Có con đàn bà nhỏ mọn
Trong cái "Tôi"
Có thằng đàn ông thô bỉ

Ví như:

Trộn lại và lộn nhào lên
Thịt rau rau rau
Thành chiếc bánh ba rau một thịt
Cố mà vờ vịt

Khi

Hâm nóng những ôi thiu
Liu riu nước sốt từ bao ngày lưu cữu

Tỏ tường sao được
Khuất mắt trông coi
Bởi cái muốn và thèm
Nhói nhói gọi con đàn bà
Nhói nhói gọi thằng đàn ông
Chụp lồng vào nhau.
Đăng nhập để trả lời
0
Lại 1 Không Đề
 
Từ giọng nói bật lên dòng suy nghĩ
Trăm đóa hồng nào để tặng riêng ai
Chiều đã phai mà màu hoa còn thắm
Đã lắm nỗi buồn xen với vu vơ...
Có kẻ làm thơ vấn vương tự hỏi
Dòng sông kia chắc cũng thường đau?
Khi cạn nước trơ lòng bao mùa rét
Giá lạnh buồn, bờ bãi hắt hiu lau...
Mày nhíu chau tìm góc nhìn ánh sáng
Mê mẩn ngồi sau bóng của hoàng hôn
Ai nắm được tâm sự dấu chôn
Mà ẩn ý trong chiều sâu hình ảnh...
Chợt giật mình mong manh thế đó
Có màu xanh xen lẫn sắc hanh vàng
Chầm chập nhịp trái tim như dòng sông trôi lạnh
Hóa ra rằng đang khát lũ mùa sau...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»