<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-10 21:16:00Trần Mạnh Hùng>
Kính mời hoạ:
BẾN MỘNG
Bến mộng cung đàn lặng phím tơ
Dòng phơi trắng cát khát khao chờ
Hàng tre cõng nắng chiều đau đáu
Vạt áo dầm sương sớm ngẩn ngơ
Bóng Nhạn mây nhòa trêu nỗi nhớ
Nhành hương gió thoảng động hồn thơ
Hình như đã hẹn ngàn Thu trước
Đợi ánh Trăng về dệt ước mơ
Kim Giang
TRĂNG THÁNG TÁM
Trăng rằm tháng tám trải mành tơ
Con trẻ lâu nay vẫn đợi chờ
Chơi suốt đêm khuya đèn lấp lánh
Theo vầng trăng sáng dọi lơ ngơ
Hợp đoàn dạo bước quanh thôn xóm
Tiếng hát mừng vui rộn ý thơ
Tháng tám ông trăng dường nở lớn
Không là thực tế cũng trong mơ !
Lá chờ rơi 28/10/11
Trăng rằm tháng tám trải mành tơ
Con trẻ lâu nay vẫn đợi chờ
Chơi suốt đêm khuya đèn lấp lánh
Theo vầng trăng sáng dọi lơ ngơ
Hợp đoàn dạo bước quanh thôn xóm
Tiếng hát mừng vui rộn ý thơ
Tháng tám ông trăng dường nở lớn
Không là thực tế cũng trong mơ !
Lá chờ rơi 28/10/11
Bộn bề công việc, khi về đến nhà được đọc những vần thơ xướng hoạ, mỗi người có một tâm trạng riêng, nhưng tất cả đều dạt dào cảm xúc, cứ như nhận được tấm chân tình của Người Thơ dành riêng cho mình vậy, thật vui...Xin kính chúc bác Lá và các Anh Chị mạnh khoẻ, có nhiều thơ hay!
BẾN MƠ
Liễu thả xanh làn sóng tóc tơ
Hàng Bông Bụt đỏ cháy mong chờ
Người em áo trắng chiều vương vấn
Mái phố hoàng hôn nắng ngẩn ngơ
Tiếng trẻ đồng giao đùa vỡ ngõ
Câu hò giã bạn chạnh niềm thơ
Trăng đi nửa bước còn theo bước
Cứ hỏi nơi này phải Bến mơ
Kim Giang
[/align]
TỪ LÚC CHÀO NHAU
Từ lúc chào nhau đã đắm mơ.
Và đem ước mộng dệt thành thơ.
Trao nhau nỗi nhớ nhiều say đắm.
Gởi bạn niềm riêng những ngẩn ngơ.
Giọng nói yêu thương còn nhớ mãi.
Nụ cười lưu luyến vẫn trông chờ.
Tình yêu, nỗi nhớ và mong đợi.
Vây kín tình ta trong lưới tơ.
Trần Mạnh Hùng
11-10-2011
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng


![[:(]](/images/smiley/s7.gif)






