EM ĐÂU CÓ LÀM KIÊU
Em đâu có dám làm kiêu
Bởi vì duyên phận cuộc đời anh ơi!
Đi xa đếm nỗi đầy vơi.
Mong quê mõi nẻo người ơi yên bình
Trở về thăm lại cánh đồng.
Tìm trong hương đất nỗi lòng để thương.
Sợ rằng lửa đến gần rơm...
Bùng lên cháy trụi... cả vườn khoai lang...
Trăng ơi ! sao đến lỡ làng.
Để cho gió phải hai hàng lệ rơi.
Lời gì nữa hỡi người ơi.
Mái chèo gạt nước thuyền trôi bồng bềnh.
Em về cạn nỗi sầu đông.
Gửi dòng sông nhỏ câu hò thuở xưa.
Bỗng...trời chợt...đổ cơn mưa...
Buồn tênh nhớ lại tuôi thơ...cổng làng
