📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hoa Tâm

33 trả lời, 2.876 lượt xem — Trang 1 / 2
Mây Đâu

Em lên chùa lễ Phật
Hỏi Phật:"mây đâu rồi?"
Nỗi buồn thêm hiển hiện
Động đậy những vành môi

Hôm nay em xuống núi
Nhặt lấy cánh hoa rơi
Kim Cang bừng tỏa sáng
Mây đầy ấp chân trời

Em hỏi mây phiêu lãng?
Mây buồn giữa thinh không
Vô thường trong được-mất
Hành trình giữa có-không

Phiêu Dao
Đăng nhập để trả lời
0
Kiếp Trước Là Hoa

Kiếp trước là hoa khoe sắc hương
Thướt tha yểu điệu bước trên đường
Tóc mây óng ả đầy kiêu hãnh
Ong bướm vờn quanh,vạn kẻ thương

Người dâng nhung lụa,kẻ dâng châu
Kẻ tặng ngọc trâm,biếu tọa lầu
Lơi lả điên cuồng say gối mỏi
Mỉm cười răng khểnh nét khuôn châu

Kiếp trước là hoa khoe sắc Xuân
Cong cong mày liễu,dài đôi chân
Xinh xinh thon dáng chào ong bướm
Mời gọi tình xa biên biết lần....

Gãy đàn đằm thắm khúc Thiên Thai
Nhi nữ cầm ca,đặt dấu hài
Một buổi dựa mình bên tượng cổ
Khoe duyên lây động khắp hồn ai...

Lẳng lơ nghiêng ngã dựa nhân gian
Thỏa thích say sưa nên chẳng van
Mặc kệ thế nhân ôm rạo rực
Gối chăn xô lệch những đêm hoàng

Ngày kia chết rũ giữa ven đường
Héo úa nhành hoa chẳng kẻ thương
Nấm đất vàng hoe ôm cốt lạnh...
Hồn đi lặng lẽ lúc canh trường

Chợt nhớ kiếp xưa,khi tọa thiền
Hai hàng lệ rớt chảy triền miên
Mới hay kiếp sống vần xoay chuyển
Luân hồi nhân quả thật vô biên
Đăng nhập để trả lời
0
A-DAM

Buổi sáng thế,A-dam thường thiền định
Bên gốc dừa,chói lọi ánh hào quang
Nào hay biết! khi lang thang mây gió
Gặp giống người rất yểu điệu nhẹ nhàng

Nên từ đó! thấy cô đơn quạnh quẽ
Khi ngồi thiền,lòng bứt rứt không nguôi
Rồi bất chấp,bẻ xương sườn bên cạnh
Để tạo ra..một thiếu nữ cho vui

Rồi từ đó! cả hai cùng vui vẻ!
Ngày lẫn đêm,mãi hú hí với nhau
Lập kế hoạch lên thiên đường trộm táo
Nên rốt cùng..bi lụy đến đời sau!
Đăng nhập để trả lời
0
Say Máu Đời

Người trợn mắt làm ta thêm trợn mắt
Say máu đời nên động thủ phong ba
Ừ có lẽ,sân si cùng hội ngộ!
Của kiếp người chen chúc giữa ta bà [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Tâm

Trăng sáng,trang kinh mở
Phật về chùa tối nay
Người nghe tôi đọc kệ
Hoa mỉm cười,hương bay
Sáng mai tôi dạo bước
Một khoảng trời Tây phương
Hồi hướng công tu tập
Hoa sen nâng bước đường
Sáng mốt tôi kiêu ngạo
Tưởng rằng đắc đạo rồi!
Đường tu thêm bối rối...
Níp-bàn giờ xa xôi...
Bao giờ,tôi nhận thấy?
Cửa chùa mở tại tâm
Người tu mong hoá Phật?
Hay người chỉ tu tâm? [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Kiếp trước là Trương Chi

Ôi…
Kiếp trước là Trương Chi
Đêm về ta thổi sáo
Lặng lẽ không huyên náo
Vững tay chèo trên sông
Một mùa hoa trắng bông
Trăng ngủ quên bên sóng
Giai nhân thao thức ngóng
Tiếng sáo vang thinh không
Nàng ngự nơi cung son
Tương tư cùng năm tháng
Thương cảm đời phiêu lãng
Thầm yêu kiếp phong trần
Một ngày,cùng gặp nhau
Bên cảnh trời khuya khoắt
Nàng hãi hùng quay mặt
Dung mạo ta rưng rưng

Ôi…
Biết nhau và đã từng…
Quen nhau trong tiếng sáo
Thương ta,tài chẳng mạo
Ôm huyết lệ,quyên sinh…

Bây giờ,ta hoạ thơ
Biết bao người đọc lén!
Và có khối nàng chờ…
Mong kết duyên tơ tóc
Nhưng ta phận Trương Chi
Nỗi buồn người phận bạc
Hội ngộ thêm chua chát
Ôi thôi! Đừng gặp nhau…
Đăng nhập để trả lời
0
Phật Tử Tại Gia

Tôi là phật tử tại gia
Là con phật thích xơi gà nướng lu
Dẫu rằng làm phước nghìn thu
Ngồi thiền vạn kiếp khó tu tập thành
Người nhìn tôi,mắt long lanh
Thấy đời chất phác cũng thành ngây thơ
Sa di một cõi một bờ
Cười rạng rỡ với nguyên sơ hữu tình
Có khi dừng cuộc viễn trình
Ngẫm sai trái thấy đời mình đã sai
Câu kinh chất nặng đôi vai
Tay cầm bình bát,không hài bước đi
Ta từ vô thuỷ mà đi
Sống đời một lát..tức thì vô chung
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc Phong Ba

Giờ mây gió cũng ôn tồn lơ lững
Nghỉ đầu non,nhìn ngắm suối sông qua
Ai cũng thấu nỗi phong ba là khổ!
Nên an nhàn buôn giấc mộng ta bà

Thưở đưa tiễn,tiếng thương ôm lòng ngực
Chao chát đời nên lặng bước vô thanh
Thêm huyễn tưởng về bước đường cao ngất
Nào ngờ đâu! mơ mộng vỡ tan tành

Tìm hư ảo đôi mép bờ xa cuối
Thấy bên đời nhịp đập đến hồng hoang
Nếm đất mặn mà bùi ngùi chua xót
Về quê xưa,lệ cố nép thẳng hàng [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Cõi Tạm

Vì lỡ biết cuộc đời là cõi tạm
Nên đêm về ngủ trọ với nhân gian
Tâm mơ tưởng đến Níp-Bàn cõi phật
Nên lòng tham đánh bật nét an nhàn

Cố mở mắt nhìn trần gian khép lại
Người mơ hồ bởi vạn cuộc viễn du
Tìm tuyệt hảo trong trăm nghìn tuyệt hảo
Nào ngờ đâu,tự trói dưới ngục tù

Tay thủng thẳng trên đường thăm quê cũ
Hiện thực nào,bằng hiện thực trần gian
Sống có ích,mà thương cha yêu mẹ
Để luân hồi thôi khắc khoải ngút ngàn! [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Không Đề

Cũng là hơi thở trối trăng
Một câu thơ cuối trầm thăng giữa đời
Người qua xứ mộng cùng tôi
Có nghe hoa cũ bồi hồi khóc than
Sương nay rơi chảy tràn lan
Người qua một kiếp ngỡ ngàng vì đâu
Trăng soi đưa lối dắt cầu
Trở về cát bụi nhớ đâu phận người [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm sự của Lý Thông

Công nương lồng kín khuê môn
Liễu đào e ấp động hồn nam nhân
Nghìn nơi,khắp cõi dương trần
Mấy ai chẳng thích tấm thân sang giàu?
Tiếng tăm,tước vị,mong cầu
Trở thành phò mã,chặt đầu Chằn Tinh
Cảm thương,tủi hận phận mình
Thân gầy,vai ốm duyên tình dỡ dang
Từng đêm thao thức trăng tàn
Lối mòn dạo bước thở than trách đời
Thạch Sanh dũng mãnh hơn người
Tay to,vai rộng,thân mười thướt cao
Ngày đêm ủy kế lược thao
Diệt trừ tai họa,mà vào cấm cung
Tên lao đuổi tận,diệt cùng
Đốt hang,phóng hỏa đi cùng ác tâm
Ngờ đâu thế sự thăng trầm!
Luân hồi nghiệp báo âm thầm phối chi
Bây giờ,ngồi dưới âm ti
Cực hình đau đớn,da bì nát tan
Vẫn yêu,vẫn nhớ bóng nàng
Công nương yểu điệu,nhẹ nhàn nét duyên
Hẹn lòng kiếp khác nên duyên
Đến giờ cắt lưỡi...thân chiên chảo dầu! [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Ác Mộng Đêm Thu

Đêm qua,bạn ạ! ta nằm mơ
Nhìn thấy quanh mình toàn sắc cờ
Người thét,kẻ hô,cung kiếm động
Tàu thuyền đợi lệnh,thả neo chờ

Thì ra,kiếp trước là Huyền Tông
Hoàng đế nhà Đường,có tấm lòng
Yêu nước thương dân,chăm chính sự
Danh xưng lẫm liệt đầy oai phong

Ngày trước say tình Dương Ngọc Hoàng
Cơ đồ sụp đổ,mất giang sang
Đắm chìm tửu sắc,mê đàn nhạc
Lộc Sơn nỗi loạn,chiếm Trường An

Hùng hục loạn quân bắt ái phi
Nhân dân buộc trẫm giết nàng đi
Ái ân cầm sắc,sao đành nỡ?
Gươm tuốt..tay rung,lệ ướt mi

Nam tử như ta chẳng sống đời!
Người yêu đành giết,giữ cơ ngơi
Quân Vương tạ lỗi..nàng tha thứ!
Duyên phận chưa tròn,một kiếp đời

Hoản loạn giật mình bởi giấc mơ
Trái tim thổn thức nhịp còn chờ
Mồ hôi ướt đẫm,đêm trăn trở
Ác mộng đêm thu,bóng vật vờ
Đăng nhập để trả lời
0
Ma Nữ

Đêm trước,đường khuya gạt ánh đèn
Để người xuống phố nát hơi men
Đằng xa,thấp thoáng nàng ca nữ
Nhan sắc tuyệt trần,nguyệt phải ghen

Ngạo nghễ đường thi,ghẹo mắt nàng
Xuất thơ lục bát,khen dung nhan
Hơi men hòa quyện trong thi hứng
Tứ tuyệt thầm yêu dáng ngọc nàng

Dang tay ôm ngọc,nhẹ hôn người
Ớn lạnh tủy xương,lạnh khắp người
Hơi thở chẳng đều,tim đập mạnh
Mê li một thoáng..nát hồng tươi....

Bình minh mở mắt,nắng đùa cành
Ríu rít chim non đón gió xanh
Bụi nhỏ theo giông lùa khóe mắt
Nhỏm người,tỉnh dậy,mở tinh anh

Cảnh tượng quanh mình,sao lạ quá!
Nghĩa trang heo hút,toàn cây xanh?
Mộ phần trước mặt_nàng ca nữ!
Dòng chữ nghiêng nghiêng,phủ cỏ xanh
phieudao
Đăng nhập để trả lời
0
HỒ THU

Rỗi rang đứng ngắm nước hồ thu
Mặt nước soi nghiêng dáng sương mù
Nhấc bổng không gian,tìm khoảng trống
Ẩn mình nương tựa chốn mây thu

Lập lờ con nước,nước trôi nghiêng
Khói tỏa non xanh tựa cảnh thiền
Lững thững con đèo lăn đón gió
Tai nghe kinh tụng giữa linh thiên

Ngàn thông còn đắm mộng trần ai
Thần thánh,tiên nhân cũng thở dài
Văng vẳng trời thu nghe tiếng khóc
Nghẹn ngào,nức nở nét bi ai!

Mỗi lần thu đến dựa bên song
Buông viết từng cơn thấy chạch lòng
Dĩ vãng một thời,chưa xóa nhạt
Chập chờn sống dậy những ngày không

Đã biết vô thường giữa thế gian
Cớ sao quay lại giấc mơ tàn?
Hồ thu gợi nhớ niềm đau cũ
Hoản loạn giật mình..một tiếng than!
phiêudao
Đăng nhập để trả lời
0
Tôn giáo và tình yêu

"Tình yêu có thể xoá mờ khoảng cách về tôn giáo"

Ta là phật tử tại gia
Nàng dân xóm đạo cũng là chân tu
Nàng yêu mến chúa Giê-su
Còn ta kính Phật thiên thu nghìn đời
Đôi bên cùng thích mây trời
Cùng thương còng gió giữa trời luân lưu
Cả hai cùng mến mùa thu
Cùng yêu đàn bướm phiêu du bên đời
Cách nhau một dậu mồng tơi
Sớm chiều lấp ló gọi mời sang thăm
Cùng nhau lên miếu xin xăm
Cùng nhau khấn nguyện cùng thăm nhà thờ
Ta thì kính trọng ma-sơ
Nàng thì chẳng có hững hờ tăng ni
Ta nhìn đức mẹ Ma-ry
Tưởng rằng Bồ-Tát Phật Bà Quan Âm
Trao nhau một chút tình thâm
Hốt nhiên,thu trước thương thầm trộm yêu
phieudao
Đăng nhập để trả lời
0
Mang Thai.............

Ta lấy nàng thơ, ta mang thai
Nằm gường ốm nghén mấy ngày dài
Ý thơ, ngữ nghĩa còn trong bụng
Triệu chứng lần thần chẳng giống ai

Ta lấy nàng thơ làm vợ ta
Muốn sanh ý ngọc dưới trăng ngà
Cũng mong sinh hạ nhiều câu chữ
Để ngát tình thơ bạn với ta

Ngày khuất theo ngày đêm đến đêm
Trăng quên in ấn bóng bên thềm
Thai nhi hành hạ xác thân bố
Ức nghẹn, buồn nôn liên tiếp thêm

Thêm chứng thức khuya đau nửa đầu
Tập trung chẳng được khóc canh thâu
Nghe mùi bút mực thì nôn mửa
Mệt mỏi, đớn đau chẳng đáo đầu

Trời hỡi! sanh thơ rất khó khăn
Sớm chiều cầm viết lắm nhọc nhằn
Tay rung, mờ mắt đêm không ngủ
Thờ thẫn làn môi rung với răng

Vẫn còn bình thản chuyện thai kỳ
Mừng tủi chan chan trên khoé mi
Ôm bụng vuốt ve tình phụ-tử
Nghênh ngang ngẩng mặt nụ cười khì

Tôi lấy nàng thơ, tôi mang thai
Nằm giường, ốm nghén mấy ngày dài
Chờ khi sanh nở lời thơ trẻ
Kính cẩn, nghiêng mình xin gởi ai

Phieu dao
Đăng nhập để trả lời
0
Đạo Sỹ và Gió

Đạo sỹ bước lên đồi
Tay quơ ba thước kiếm
Gió đi tìm mây tím
Khóc ngất và mê man

Gió lướt qua hỏi han
Đạo sỹ không buồn nói
Trên đầu ông bốc khói
Khi thiền định giữa ngàn

Gió ôm lệ chứa chan
Đuôi mắt sầu trông đợi
Lòng vô cùng bối rối
Miệng không ngừng thở than

Đạo sỹ trong mơ màng
Con tim cài chặt cửa
Tình yêu không chỗ chứa
Mong mỏi trở thành tiên

Hai kẻ đều ưu phiền
Tình yêu và khát vọng
Một bên,lòng đã trống
Một bên,thì tình không!

Phiêu Dao

Lời bình của một người trên Yahoo

"Bài thơ hay tuyệt. Khát vọng và ái tình là hai thứ khiến cho con người điên đảo nhiều nhất. Hai nhân vật chính trong bài thơ là điển hình cho hai type người trong xã hội. Vị đạo sỹ hiến cả đời mình cho khát vọng và hoài bão thành tiên, còn cơn gió suột cuộc đời đi tìm vầng mây tím, mong có được tình yêu vĩnh cửu. Một sự xảo hợp oái oăm khiến hai kẻ, một si đạo, một si tình gặp nhau trong một hoàn cảnh đặc biệt. Qua bài thơ, ta thấy cả hai đều nỗ lực, đều cố gắng hết khả năng nhằm đạt được mục đích. Cơn gió, trong nỗ lực tuyệt vọng của mình, đến cầu cứu người đạo sĩ, chỉ mong người đạo sĩ dùng thần lực bản thân giúp đỡ mình. Nhưng nó đã lầm, chính vị đạo sĩ nọ cũng còn đang trăn trở trên con đường ngộ đạo, ông không thể tìm thấy đường đi cho bản thân, nói gì tới việc giúp đỡ kẻ khác. Cuộc gặp gỡ giữa hai kẻ vô duyên vô trái chẳng đem lại kết quả gì cho cả hai. Một kẻ lòng trống rỗng, một kẻ luỵ ái tình, hai cái "không" dù kết hợp lại cũng vẫn chỉ là không. Bài thơ kết thúc trong bế tắc nhưng hợp lí."
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM SỰ NGƯỜI TRONG MỘ

Em đến thăm tôi một buổi chiều
Vai gầy,tóc rối,dáng liêu xiêu
Mắt rơi lệ ngọc dư hương yếu
Tay níu mộ tôi khóc thật nhiều

Không gian sụp đổ phủ chung quanh
Vết cắt trong tim mãi chửa lành
Cô phụ đội tang ôm mộ khóc
Ầm ầm đá lỡ,sóng khinh thanh

Hồn vừa tỉnh dậy lúc canh trường
Chợt thấy quanh mình lắm kẻ thương
Trong mộ,xương khô muốn rậm rịch
Cũng mong đáp lại những tình thương

Ta cũng như nàng sợ cách xa
Sợ lìa trần thế,sợ xa nhà
Gia tài,sự nghiệp không người quản
Vợ goá,con côi lẫn mẹ già...

Đờn tiên mãi gọi hồn về trời
Nuối tiếc phàm trần mãi dạo chơi
Vẫn mãi bên nàng,bên mái ấm
Bay bay bổng bổng chẳng mong rời

Lại thấy một chiều em đến thăm
Em thưa:"con đến tuổi trăng rằm!"
Thông minh,xinh đẹp,đảm đan lắm
Đất mộ ấm tình mưa râm râm

Em đã qua rồi! buổi khóc than
Vết thương lành hẳn,lệ ngưng tràn
Trong tim mờ nhạt tình yêu cũ
Có lần em thốt :"muốn sang ngang"

Em đến thăm tôi một buổi chiều
Em mang theo cả một người yêu
Hai người cuối lạy kẻ trong mộ
Gió bỗng đổi chiều bặt tiếng tiêu

Phiêu Dao
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM TRẠNG NGƯỜI TÁM MƯƠI
(Tặng những ai bát tuần)


Chao ôi! màu đỏ ngập đầy trời
Áo đẹp rũ vào đôi mắt tôi
Gậy trúc bên đường rung nhịp thở
Rằng anh bát thập,em đôi mươi

Mày cong,da tuyết,dáng thanh tân
Ngực nở đôi hoa sắc tuyệt trần
E ấp chân cài then chốt chặn
Để lòng lữ khách đứng bâng khuâng

Lòng ta sớm nặng thú thiên nhiên
Cũng chẳng cần xem sách thánh hiền
Mê sắc lâm tuyền,tâm loạn ngữ
Trẻ-già điên đảo chuyện thơ điên

Khúc khích bóng chiều buổi bát tuần
Mặt soi xuống nước thấy còn Xuân
Tóc mai nhóm lại,thơ vàng vọt
Lại chuyện trêu hoa giữa cõi trần....

Phiêu Dao
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Phiêu Dao

Đạo Sỹ và Gió

Đạo sỹ bước lên đồi
Tay quơ ba thước kiếm
Gió đi tìm mây tím
Khóc ngất và mê man

Gió lướt qua hỏi han
Đạo sỹ không buồn nói
Trên đầu ông bốc khói
Khi thiền định giữa ngàn

Gió ôm lệ chứa chan
Đuôi mắt sầu trông đợi
Lòng vô cùng bối rối
Miệng không ngừng thở than

Đạo sỹ trong mơ màng
Con tim cài chặt cửa
Tình yêu không chỗ chứa
Mong mỏi trở thành tiên

Hai kẻ đều ưu phiền
Tình yêu và khát vọng
Một bên,lòng đã trống
Một bên,thì tình không!

Phiêu Dao

Lời bình của một người trên Yahoo

"Bài thơ hay tuyệt. Khát vọng và ái tình là hai thứ khiến cho con người điên đảo nhiều nhất. Hai nhân vật chính trong bài thơ là điển hình cho hai type người trong xã hội. Vị đạo sỹ hiến cả đời mình cho khát vọng và hoài bão thành tiên, còn cơn gió suột cuộc đời đi tìm vầng mây tím, mong có được tình yêu vĩnh cửu. Một sự xảo hợp oái oăm khiến hai kẻ, một si đạo, một si tình gặp nhau trong một hoàn cảnh đặc biệt. Qua bài thơ, ta thấy cả hai đều nỗ lực, đều cố gắng hết khả năng nhằm đạt được mục đích. Cơn gió, trong nỗ lực tuyệt vọng của mình, đến cầu cứu người đạo sĩ, chỉ mong người đạo sĩ dùng thần lực bản thân giúp đỡ mình. Nhưng nó đã lầm, chính vị đạo sĩ nọ cũng còn đang trăn trở trên con đường ngộ đạo, ông không thể tìm thấy đường đi cho bản thân, nói gì tới việc giúp đỡ kẻ khác. Cuộc gặp gỡ giữa hai kẻ vô duyên vô trái chẳng đem lại kết quả gì cho cả hai. Một kẻ lòng trống rỗng, một kẻ luỵ ái tình, hai cái "không" dù kết hợp lại cũng vẫn chỉ là không. Bài thơ kết thúc trong bế tắc nhưng hợp lí."
Em cũng thêm ít chữ lời bình : Bài thơ thật tuyệt với nỗi niềm trăn trở rất thật từ đáy lòng nhân vật trong thơ phản ánh đúng tâm trạng của nhân vật đời thường mà em đã đọc ở nhiều sách báo cũng có đôi khi dịp may được đọc sách Phật , xem những truyện phim về nỗi niềm  …

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: LÝ THANH THANH

 Em cũng thêm ít chữ lời bình : Bài thơ thật tuyệt với nỗi niềm trăn trở rất thật từ đáy lòng nhân vật trong thơ phản ánh đúng tâm trạng của nhân vật đời thường mà em đã đọc ở nhiều sách báo cũng có đôi khi dịp may được đọc sách Phật , xem những truyện phim về nỗi niềm  …


Cám ơn lời bình của em! thơ của em hay lắm! hy vọng được làm quen với em nhé!^^
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0


HOA TÂM

Hoa tâm thơm ngát mọi lòng
Cửa thiền Bát Nhã tấm lòng thanh trong
Hương thoang thoảng ánh vầng hồng
Nương thân Bồ Tát để lòng tịnh tâm

X _ X

@ Thơ sư huynh hay quá ! Em xin phép mạo muội vào đọc ké một chút rồi ra ạ !
Xa_xăm
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Khen ai khéo mở vườn TÂM
Hương HOA ngào ngạt ngát trăm ý tình
Lời lời trong sáng cao minh
Ru hồn tục khách hòa mình vào thơ
 
Cảm ơn Người nhé Người Thơ
 
Chu Hà
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chu Ha

 


Khen ai khéo mở vườn TÂM
Hương HOA ngào ngạt ngát trăm ý tình
Lời lời trong sáng cao minh
Ru hồn tục khách hòa mình vào thơ
 
Cảm ơn Người nhé Người Thơ
 
Chu Hà


LÒNG THƠ


Hữu phần nay được hữu duyên
Khi tan-khi hiệp ưu phiền-niềm vui
Có khi khóc đứng than ngồi
Có khi thanh thản rong chơi giữa đời
Có khi khuấy nước trọc trời
Có khi buồn tủi hoa rơi bên hồ
Dòng đời dù lắm xô bồ
Lòng thơ như ngọn sóng xô bên bờ
Phiêu Dao

@Chu Hà,Tôi rất thích đọc thơ của bạn.Thơ của bạn rất hay!!!
Chào bạn nha!
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-16 19:59:28DOHOANGQUAN>


HOA TÂM

Hoa tâm thơm ngát mọi lòng
Cửa thiền Bát Nhã tấm lòng thanh trong
Hương thoang thoảng ánh vầng hồng
Nương thân Bồ Tát để lòng tịnh tâm

X _ X

@ Thơ sư huynh hay quá ! Em xin phép mạo muội vào đọc ké một chút rồi ra ạ !


VƯỜN TÂM



Dừng chân ghé lại vườn Tâm
Lòng thành khấn vái lâm râm Phật Trời
Vào đây lòng rất thãnh thơi
Vần thơ ý niệm người phơi phới lòng
Toà sen vẫn sắc thắm hồng
Màu Tâm rực sáng tận lòng ai qua

Đỗ Hoàng Quân



@ Thơ đại sư huynh rất sâu sắc ý lời, tiểu đệ rất ít thời gian vào hoạ thơ, nhưng tiểu đệ có đọc rất nhiều thơ của đại sư huynh ở các Web khác, rất thích phong cách thơ của đại sư huynh. Ka ka ka aaaaaaaaaaaaaaaa Rất tuyệt ạ ! Say mê đọc thơ sư huynh.
DOHOANGQUAN
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: DOHOANGQUAN
@ Thơ đại sư huynh rất sâu sắc ý lời, tiểu đệ rất ít thời gian vào hoạ thơ, nhưng tiểu đệ có đọc rất nhiều thơ của đại sư huynh ở các Web khác, rất thích phong cách thơ của đại sư huynh. Ka ka ka aaaaaaaaaaaaaaaa Rất tuyệt ạ ! Say mê đọc thơ



He he! PD rất cám ơn bạn vì lời khen tặng,nó như là lời động viên chân thành cho PD,cám ơn bạn nghen!
Nhưng nghe giọng hơi quen quen!!!
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-16 14:13:09LÝ THANH THANH>
Mang Thai.............

Ta lấy nàng thơ, ta mang thai
Nằm gường ốm nghén mấy ngày dài
Ý thơ, ngữ nghĩa còn trong bụng
Triệu chứng lần thần chẳng giống ai

Ta lấy nàng thơ làm vợ ta
Muốn sanh ý ngọc dưới trăng ngà
Cũng mong sinh hạ nhiều câu chữ
Để ngát tình thơ bạn với ta

Ngày khuất theo ngày đêm đến đêm
Trăng quên in ấn bóng bên thềm
Thai nhi hành hạ xác thân bố
Ức nghẹn, buồn nôn liên tiếp thêm

Thêm chứng thức khuya đau nửa đầu
Tập trung chẳng được khóc canh thâu
Nghe mùi bút mực thì nôn mửa
Mệt mỏi, đớn đau chẳng đáo đầu

Trời hỡi! sanh thơ rất khó khăn
Sớm chiều cầm viết lắm nhọc nhằn
Tay rung, mờ mắt đêm không ngủ
Thờ thẫn làn môi rung với răng

Vẫn còn bình thản chuyện thai kỳ
Mừng tủi chan chan trên khoé mi
Ôm bụng vuốt ve tình phụ-tử
Nghênh ngang ngẩng mặt nụ cười khì

Tôi lấy nàng thơ, tôi mang thai
Nằm giường, ốm nghén mấy ngày dài
Chờ khi sanh nở lời thơ trẻ
Kính cẩn, nghiêng mình xin gởi ai

Phieu dao

SINH THƠ

Người lấy nàng thơ đã nghén thai
Thai nhi hành hạ trắng canh dài
Vò đầu, xoa óc , huơ bút mãi
Rặn ra vần ý đợi ngày mai

Người lấy nàng thơ làm vợ người
Những đêm trăng sáng nhìn nhau cười
Tìm ra câu chữ tình mơ mộng
Gieo vần, hoạ ý sáng thơ vui

Ngày lướt qua ngày rồi lại đêm
Bốn mùa lá rụng bao niềm riêng
Tháng năm mưa nắng bấy trăn trở
Thổn thức gió lay sương trắng thềm

Thai thơ hành hạ mãi đau đầu
Cất bút dệt vần được bấy câu
Chờ đợi tới ngày sinh hạ ý
Ngoài trời hoa lý trổ trắng màu

Người dìu nàng thơ bước qua cầu
Đôi bóng in lồng sông sóng sâu
Hai bến chung dòng xuôi chảy mãi
Cùng hoà nhịp thở sống bền lâu

Người lấy nàng thơ đã có bầu
Ý từ xướng hoạ đã thành câu
Giờ đây thai đã oa oa khóc
Cất tiếng chào đời bao ngày cầu

Trên cành chim sáo chào chim sâu
Chí choé Yến Oanh vọng nguyệt lầu
Đỗ Uyên lún luyến chim chiền chiện
Muôn loài hoa nở rộ thắm màu
 
LÝ THANH THANH
Đăng nhập để trả lời
0
Lặng....

Nằm yên nghe gió thở
Để mặc lá về đâu
Một mảnh trăng bên cửa
Một linh hồn cuối đầu

Hư vô còn để lại
Lặng lẽ nghe đời trôi
Một tiếng dương cầm gọi
Ngàn âm thanh bồi hồi...
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng vàng vừa rửa hàng cây
Làm cho sương trắng rũ đầy mái hiên
Lá hoa lấp lánh lung liêng
Hương thơm quả chín bay biền biệt bay
Sớm mai đùa với gió ngày
Trời cao đùa với mây bay giữa ngàn
Đời ta vừa mới sang trang
Thung thăng đầu xóm cuối làng thung thăng
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0
Đạm bạc


Cà chua, xà lách với dưa leo
Trộn đỡ ăn ngay, cũng hết vèo
Mướp đắng trồng hoài sao đắng ngắt
Bầu non hái mãi vẫn non xèo
Ra vườn đã mắt nhìn rau trái
Vào bếp vui tai tiếng lửa reo
Hai bữa cơm canh lưng lửng bụng
Thảnh thơi một chốn dẫu là nghèo

Tina
-----------------------------------


Xa xỉ

Gà quay xối mở để lên rau
Tráng miệng với sinh tố Mãng Cầu
Sò điệp nấu măng,mực húng lủi
Tôm hùm hấp rượu,súp trân châu
Ra bàn buồn mắt nhìn ngơ ngác
Vào bếp chán mồm nếm rất rầu
Sớm tối quẫn quay cùng thịt mỡ
Ưu phiền một cõi dẫu là giàu
Phiêu Dao [/align]
Mỗi khi, tớ định bỏ thơ
Hốt nhiên, ý tứ bất ngờ bay cao
pd
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»