📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Tùy Bút Cố Quận

5.740 trả lời, 302.121 lượt xem — Trang 123 / 192
Thấy mấy bức hình áo trắng Trưng Vương ngày nào, làm nhị tôi nhớ Em Trưng Vương xưa! Thơ tặng cô Quyên bài " Em Trưng Vương (2) " nhé, mời.

Em Trưng Vương (2)

Ngày em tà trắng Trưng Vương
Ta hai buổi đón đợi đường theo chân

Em về qua ngõ Duy Tân
Hàng cây bóng mát người gần tình xa
Hồn thơ ta dáng kiêu sa
Năm năm câu chữ trắng tà tư tương
Bây chừ em gái Trưng Vương
Về đâu bỏ bóng cây đường về đâu!!!

Cho dòng ta mực tím mầu
Vần âm nghìn nét thơ sầu vần âm

Nhị tôi tiết lộ điều cho cô Quyên biết nghe, Người Tình Trăm Năm của nhị tôi bây chừ cũng là dân Trưng Vương ngày xưa đấy cô Quyên ạ; khà khà.

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Thuốc mê, sao người mãi tỉnh...và nhị tôi thì say thơ năm này qua tháng nọ thế cô Quyên!!!

Ngờ Rằng!!!

Ngờ rằng vần chữ thuốc mê
Sao người vẫn tỉnh, ta tê tái lòng

Người tà lụa áo phố rong
Chiều hai vạt trắng thu phong gió lùa
Ta ngồi như kẻ phải bùa
Thẩn thơ tay chén rượu mua chén sầu
Mơ màng lụa trắng hoá mầu
Thành đôi cánh bướm vàng nâu xuống đường

Ngờ rằng câu chữ thơ vương
Sao người hờ hững...ta tương tư vần


Thuốc mê nhị tôi pha thành rượu cho mình uống để áo hoa thơ à nghe cô Quyên; khà khà.

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.03.2017 05:36:44 bởi Cố Quận>
Cuối tuần rồi, nhị ca vào thơ ghẹo Tím Muội để tối nằm ngâm cho anh Điệp nghe nhé, mời.

Chàng Ong Say Mật Hoa rồi

Vườn cô hoa nụ tím
Tulip cành đang bông
Búp chờ tia nắng chiếm
Nở làn hương toả không

Kia tơ trời nhuỵ hé
Chàng ong cánh mềm quay
Kia tơ trời nhè nhẹ
Chàng ong cánh ngừng bay

*********
Tôi qua vườn ghé hỏi
Này cô biếu xuân chăng
Hoa mang về đợi tối
Vần âm sắc xuân đăng

Trang đời năm bảy hướng
Bàu rượu ngây ngất hoa
Trang tình ba bốn thượng
Hạ câu chữ dòng sa

*********
Nụ tím vườn hoa cô
Tulip cánh in hồ
Lung linh làn sợi nắng
Quyến chàng ong lối vô

Say mật! Dưới cội nằm
Lòng tiếc vị luyến tăm
Hoa mùa xuân mơn mởn
Tím đoá! Xác trơ nằm

Mi hút cạn mật thời phải say hương hoa thôi ong ơi là ong! Lần sau nhớ chừa phần cho nhị ta thơ với nghe ong; khà khà.

Thân,

Nhị Ca
 

Đăng nhập để trả lời
0
Mấy hôm rồi nắng xuân nhè nhẹ giăng trên phố, Facebook tím một trời hoa.

Xuân Tím Một Trời Hoa

Ngoài xuân tím một trời hoa
Mong manh sương khói cành xa nhánh gần

Đâu rồi lụa áo giai nhân
Đâu rồi tóc thả rời sân xuống đường
Đâu rồi gió nhẹ nhẹ hương
Đâu rồi nắng nhẹ nhẹ vương vóc chiều
Cho vần nặng biết bao nhiêu
Cho âm vụn vỡ! Âm xiêu xiêu chìm
Cho dòng ngưng chảy dòng im
Cho bên đây bến người tim đau người
Dõi trông nhân dáng ai cười
Dõi trông đò bóng đò ơi...chẳng đò
Văng vẳng sông tiếng đàn cò
Hoàng hôn qui tổ! Tà o vắng tà

Ngoài trăng đêm sáng trời hoa
Mong manh tơ chiếu cành xa nhánh gần


Nhỏ Phó Nhòm Khánh Nga chiều nay không qua sông ngồi bàn chuyện thơ văn và xem nhị ca này chén cạn chén đầy ngâm thơ nữa rồi ư??? Khà khà.

Thân,

Nhị Ca



Đăng nhập để trả lời
0
Hứa với cô Tám trưa nay vào hoạ thơ mà công việc bận rộn...chút nữa quên mất! Xém bị ăn đòn.


Ba Mươi Năm!

Ba mươi năm chẳn cảnh đổi dời
Lòng chưa quên được bạn tôi ơi
Chốn cũ, ngôi trường xinh tóc thả
Đường xưa, con lớp đẹp tà lơi
Hương cành phượng vĩ hoa đỏ đất
Sắc nhánh bằng lăng đoá tím trời
Ta, mi quên nhớ người quên nhớ
Kỷ niệm! Ai còn mất bạn ơi

Con viết tám câu hoạ với cô Tám, Cô đừng tiết lộ với Nhỏ Em Họ Con nghe Cô...Nhỏ Điệp mà biết con hoạ thơ với Cô, không hoạ thơ với Nhỏ! Là đời nhị con tàn như lá mùa thu rụng à nghe cô Tám.

Thân Kính,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.03.2017 23:22:26 bởi Cố Quận>
Ừ! Có một thời...từ năm 1980 của thế kỷ trước, đến năm 2008 của thế kỷ này! Gần 30 năm, nhẩm tính trên dưới vạn ngày đeo đuổi công danh và phú quí bên đất Cờ Hoa này, nhị tôi quên cả vần lục bát trên hai tà áo nữ sinh mà năm xưa mình đã bao lần thả những dòng mực tím nét thơ à nghe chị Huệ Nguyễn, anh Hoa Trần, các Bác Trung Học Kiên Thành, và các Bác Tha Hương. Để mấy năm gần đây tập tành viết lại, tập tành pha âm trộn tiết, nắn nót từng câu chữ mà ghi lại một thời áo trắng thư sinh mơ tà áo lụa Kiên Giang qua thơ...để mình còn tìm thấy mình, thấy người và thấy cả một trời thân ái cũ vậy.


Có Một Thời (2)

Có một thời! Ta đã quên em
Quên khúc đường quanh dáng lụa mềm
Trắng áo hai tà hương áo trắng
Mà ngày tuổi trẻ mộng từng đêm

Cứ tưởng đời công danh phú quí
Làm mải mê tuý luý tiệc say
Cứ tưởng đời quên tình xưa luỵ
Ngày mải mê tài lộc nặng tay

Nhưng không! Đó thoáng chốc một thời
Rồi cũng qua rồi cũng dần vơi
Rồi cũng thơ hai tà áo trắng
Nghìn câu âm tiết lửng lơ trời

Để bây chừ ta biết nhớ em


Ừ! Bây chừ ta biết mình sẽ không bao giờ quên được một thời áo trắng thân thương năm nào em ạ.

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc cờ trăm năm đấy Tím Muội ơi! Nhị ca thua dứt ba vạn sáu nghìn ngày dưới tay Nhị Tẩu của Cô nên lạc mất lối xưa ngõ cũ có hoa phượng với những tà áo nữ sinh năm nào rồi Tím Muội ạ.


Cuộc Cờ Trăm Năm

Thôi rồi đánh cuộc trăm năm
Cờ đi lỡ nước kiếp tằm nhả tơ

Cho người từ đấy đến giờ
Tơ kia đem bán xây bờ đắp ven
Dựng tường bốn bức đêm đèn
Ngày mưa nắng chịu sang hèn nắng mưa
Ra phải báo, vào phải thưa
Đứng ngồi có chỗ cho vừa lòng ai
Ngẫm ra...tàn một thân trai
Hồn xiêu phách tán dưới hài lụa hương

Trăm năm đánh cuộc gió sương
Con cờ lỡ nước! là đường đắng cay


Ông lại thơ bêu riếu tôi nữa rồi phải không!!! Vào đây cúi xuống cho mau; khà khà.

Thân,

Nhị Ca



Đăng nhập để trả lời
0
Tím Muội đọc thơ còn thương, thì lòng nhị ca còn luyến lưu biết mấy khi ngồi viết những vần thơ ngắn về tuổi học trò! Cái tuổi đầy mộng mơ của một thời áo trắng đó... giờ đã phai tàn theo năm tháng, đã không còn tìm lại được nữa rồi Tím Muội ạ.


Áo Trắng Xưa Một Thời

Lòng luyến lưu biết mấy
Áo trắng xưa một thời
Mộng mơ tìm đâu thấy
Nữa trên những nẻo đời

Gió sương giờ bạc mái
Phong trần kiếp tha hương
Nắng mưa dầm hải ngoại
Nhiều đêm nhớ đêm thương

Áo người hương bây chừ
Làn nguyên trinh tiểu thư
Sắc màu tinh trong nhạt
Mờ mực tím trang thư

Thơ ta vần nuối tiếc
Thơ ta chữ hoài âm
Lá xạc xào lá chiếc
Rụng thu về tiết âm

Lòng luyến lưu biết mấy
Áo trắng xưa một thời
Nay đường ba, năm, bảy
Ngả biền biệt phương trời

Tháng ngày trôi! Quá nhanh


Ừ! Tháng ngày trôi quá nhanh, áo trắng xưa giờ chỉ còn trong mộng mà thôi Tím Muội ơi.

Thân,

Nhị Ca



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.03.2017 14:03:49 bởi Cố Quận>
Quê!!! Đã vần chữ mấy vạn rồi mà còn quê ư, chắc chắn là không rồi Nhỏ Tím ơi.


O Ngồi Áo Vạt Thềm Đông

Chưa cười âm chữ bốn bề
Đã gieo nửa mái tóc thề ý thơ
Đã nhè nhẹ nắng vàng tơ
Đã hiu hiu gió hương bờ gió hương
Gió đưa gió đẩy qua đường
Làn thoang thoảng lụa vượt tường vào đây
Cho thơ mềm nét cỏ cây
Cho thơ tím vóc dáng gầy tím câu
O ngồi tay nón quạt đầu
Quạt son môi với mắt mầu quyết phen
Này mê hoặc gã say men
Tình căn gác thắp ngọn đèn chữ âm
Chưa cười hồn phách lẫn nhầm
Xác thân dờ dật sớm tầm chiều trông

O ngồi áo vạt thềm đông
Hiên tây tơ tưởng má hồng thơ say

O Huế giết nhị tôi rồi o Huế ơi; khà khà.

Thân,

Nhị Ca
 



Đăng nhập để trả lời
0
Vào phá Nga Muội đây...kẻo vài ba hôm vắng thơ nhị ca lại trông!!!


Hoa Trong Mưa Ngoài

Trong hoa màu tím hạ
Làm đổ cơn mưa ngoài
Xạc xào xanh nhánh lá
Lòng thương nhớ thôn đoài

Thôn đông người tựa cửa
Mắt vời trông mỏi trông
Sao chẳng về đây nữa
Nắng vàng soi tầng không

Chàng đi! Lòng có nhớ
Lời hẹn xưa chăng chàng
Chàng đi tàn hạ thuở
Tình còn say đắm làng

Bao mùa sân mưa đổ
Mấy độ hoa nở tàn
Đâu bóng hình, thơ phổ
Nhạc đàn run tơ đàn

Hoa trong! Mưa ngoài rơi
Hạ buồn rưng rưng trời
Cành xanh vườn ướt hạt
Sầu tím cánh hoa rơi

Người mắt lệ đôi giòng

Trời! Nhị ca thơ buồn thế này...làm Muội khóc thật rồi đấy, nhị ca ác thật; khà khà.

Thân,

Nhị Ca



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.03.2017 05:01:47 bởi Cố Quận>
Đìu hiu Cái Cò chi mà cười tươi như hoa Hiền Tỷ!!! Nhị em thơ cho vui nghe.


Bớ Cái Cò...

Bớ Cái Cò...muốn mượn đò
Mà chèo ra bãi đêm mò bóng trăng!!!

Đông-Tây sầu lệ ướt khăn
Tây-Đông mưa nắng hai đằng cách nhau
Quạnh hiu thu tái đây màu
Quanh hiu đông khởi đây bàu rượu thơ
Cô liêu bến đợi sông chờ
Xuân lên cho gió qua bờ xuân bay
Xuân tan cho áo hạ ngày
Che dù ra phố đường này quê tôi

Bớ Cái Cò...đò sắp trôi
Nhanh chân cho nhé xuống ngồi chèo nhanh


Chèo cho nhanh nghe Cái Cò, kẻo không trăng chìm xuống đáy trăng tan à nghe; khà khà.

Thân,

Nhị Đệ
 

Đăng nhập để trả lời
0
Vào phá chị Ngọc Huệ và Nhỏ Bạn Tôi cho vui nghe.


Hai Nụ Hoa

Ối giời! đây hai nụ hoa
Nhân hai thành bốn vành là môi xinh

Cho đêm ai khúc nhạc tình
Âm trôi chén ngọc rượu quỳnh âm trôi
Cho cung điệu trống đàn đôi
Nhịp nhàng tấu điệu từng hồi nhạc vang

Ối giời! trong mắt hai nàng
Xuân xanh thấp thoáng mơ màng xuân xanh

Nhỏ Bạn Tôi mà vào đọc tám câu lục bát này là cười mỉm chi cọp liền à nghe chị Ngọc Huệ; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Vậy à!!! Có chèo đi mua rượu thì cho nhị em gửi tiền mua hộ cả xuồng khi về nghe Hiền Tỷ, chứ ít...lại không đủ cho đứa em lưu linh này say đấy nghe.


Đi Khoang Không! Về Xuồng Rượu

Đi khoang không, về ngập xuồng
Nhận lời hắn gửi...làm buồn vầng trăng

Vớt lên chìm mất! Chi bằng
Bỏ sau lưng bóng chị Hằng cây đa
Chú Cuội đừng hờn trách ta
Rượu đây chẳng chở rượu là hắn thơ
Vần chữ đọc hai mắt mờ
Tiết âm nghe miết khù khờ lắm luôn

Đi khoang rỗng, về ngập xuồng
Rượu quỳnh hắn gửi...trăng buồn mặc trăng

Xin lỗi trăng nghe trăng! Hẹn mùa trăng sau Trúc Ta sẽ vớt mi lên cùng ngồi đối ẩm vậy; khà khà.

Thân,

Nhị Đệ



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.03.2017 15:51:54 bởi Cố Quận>
Tặng Nga Muội bài " Hoa Cỏ "


Hoa Cỏ

Hạ đồng xanh hoa cỏ
Cành đâm nhánh nụ trồi
Con dốc cao vầng đỏ
Hoàng hôn chiếu lưng đồi

Vi vu làn gió bạt
Từng cánh bay cánh bay
Vi vu làn gió mát
Về ngang phố hôm nay

Hoa cỏ hạ nụ rồi
Vàng trong nắng tơ trôi
Xa xa đồng xanh ngát
Vầng dương khuất sau đồi

Hạ hoa cỏ trên đồng


Thân,

Nhị Ca
 

Đăng nhập để trả lời
0
Uả! Thuý Vân với lại Thuý Kiều ở đâu mà nhào vô lớp học bất tử thế này vậy hả anh Thiện???

Thuý Kiều Thuý Vân

Xưa Thuý Kiều cùng Thuý Vân
Hai cô tà trắng trên sân trường này

Nguyễn Trung Trực! Một gã say
Thơ vần chữ nét mực bay tím dòng
Trên bục thầy giảng mặc ông
Văn chương kim cổ trôi sông mất rồi
Hắn âm tiết những mắt môi
Chân hài chân guốc song đôi bốn tà

Kiều hữu, Vân tả bút sa
Ông thầy bắt được! Đuổi ra khỏi phòng


Hai Thuý Kiên Giang hại đời nhị tôi quá mà! Khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Tàn cuộc chiến 1954-1975! Những tưởng không còn máu đổ thịt rơi, không còn cảnh ly biệt người đi kẻ ở...nhưng đó chỉ là ảo tưởng dưới địa ngục trần gian trong Chế Độ Cộng Sản Khát Máu mà thôi. Từng đoàn người, từng đoàn tàu vượt sóng to gió lớn, lấy sinh mạng của chính mình để đổi lấy bốn chữ Tự Do-Nhân Bản.

Em Một Loài Chim Nhỏ

Em một loài chim nhỏ
Năm xưa vượt bão bùng
Bay vào nơi xa đó
Thềm Biển Thái lạnh lùng

Đời tha hương! Bể dâu
Qua nửa kiếp bạc đầu
Trông về Nam lệ mắt
Nghẹn ngao...chốn quê đâu!!!

Em một loài chim nhỏ
Hôm nay gãy cánh rồi
Mồ hoang xanh ngọn cỏ
Bơ vơ đứng trên đồi

Trông về Nam...trời Nam

Viết bài này để nói lên tâm sự của một người Việt Nam đã vừa nằm xuống trên đất khách, không một người thân và bằng hữu bên cạnh trong giờ phúc lâm chung...buồn.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Trở lại thơ tặng Hạt Bụi Bạch Huệ đây.


Em! Hạt Bụi Hoá Kiếp

Em là hạt bụi nào hoá kiếp
Bên bờ mơ sum hiệp một ngày
Trăm năm lìa chốn đắng cay
Trăm năm nhẹ cỡi tầng mây gió về

Em là đoá hoa khuê các nhuộm
Phong trần nên phiền muộn vần âm
Câu ca vui bổng...buồn trầm
Tay run tiếng lục huyền cầm thở than

Em là hạt bụi đàng sẽ buổi
Bên bờ rơi dòng suối xa nguồn
Trăm năm bỏ kiếp tằm buông
Tơ trần ba vạn sáu muôn lên trời

Vậy là Hạt Bụi Bạch Huệ còn phải trả nợ đời hơn bốn mươi năm nữa lận ư???

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2017 16:05:38 bởi Cố Quận>
Đã hoạ thơ với chị Huệ thời phải thơ hoạ với chị Việt Đức, không thôi thì mấy nghìn bài đã làm sẽ hoá thành tro à nghe.

Em Nhớ Xưa Em Khóc

Em và tháng ngày thanh xuân cũ
Giờ lạc đâu hoa nụ hoa tàn
Về đâu tà trắng Kiên Giang
Về đâu tà trắng đò ngang đắm đò

Em và tháng ngày nho nhỏ dáng
Giờ nhớ quên lũ bạn ngôi trường
Nhớ quên phượng thắm nhuỵ hương
Con ve hạ tiếng sầu vương cỏ bờ

Em và tháng ngày thơ...giờ bóng
Bên song ngồi mắt mộng mơ xưa
Hiên ngoài gió tạt trời mưa
Hạt bay vô mắt lệ vừa giọt sa

Khăn đây! Tôi đã nói với bà là mấy nhỏ bạn trong băng Ngũ Nữ Quái Kiên Giang đã quên bà mất rồi, mà bà cứ mãi nhớ họ mà ngồi đấy khóc hoài, rõ khổ; khà khà.

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn bác BLG đã ghé thăm nhà nhị em và tặng bốn câu thơ, mời Bác xơi vài miếng Khô Cá Thiều Ướp Tiêu Hột, nhâm nhi vài chén rượu Đường Xuồng giải thành sầu cái đã...rồi sau đó mình tính tiếp nghe bác BLG.


Mời Bác Say

Mời Bác miếng Khô Cá Thiều
Ướp Tiêu Hột...nếu cay nhiều nhâm nhi
Đường Xuồng vài chén rượu thì
Em qua, em lại thiếu gì bóng em

Áo tà, áo vạt lụa mềm
Hài thêu, guốc mộc dưới thềm nghe thơ
Bác vần âm thả lên bờ
Tóc mây dài ngắn hương lờ lững bay

Mời Bác cuộc rượu cùng say
Khô cá thiều hết! Thịt cầy đồng quê
Đường Xuồng cạn...Gò Đen bê
Vịm này tôi, Bác cưa hề mình cưa


Bác BLG đã thấy đất trời nghiêng ngã chưa!!! Nếu chưa...nhị em lôi chai rượu Canada của Hiền Tỷ Kim Trúc tặng riêng cho Bà Nhị Em nhân lần gửi nguyên ghe củi tạ qua Mỹ tháng trước, nhị em nhanh tay giấu trong bụi cây ra mời Bác nửa chai, nhị em nửa chai uống cho hết buồn bác BLG nhé; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay Easter, đi lễ với Bà Hùm Quận Sáu và Con Sư Tử Con mà hai cành hồng của Nhỏ Khánh Nga trong Iphone cứ lởn vởn trong đầu mãi! Thôi thì thơ vậy.

Đêm Xuân Áo, Nguyệt Và Hoa

Cành xanh hai đoá nở
Trong đêm sắc hoa hồng
Vườn ai trăng vàng sợi
Rụng trên cánh hương nồng

Thoang thoảng thềm xuân khơi
Gió làn qua cổng lời
Tự tình canh trống điểm
Âm dứt, vì sao rơi

Ngự cành xanh hoa nở
Đoá lung linh sắc màu
Bên kia vườn cổng mở
Hương lụa ngất ngây bàu

Ta say rồi...chén say
Mơ tiên dáng thon gầy
Tóc bờ vai tóc xoã
Nghiêng nghiêng làn tóc bay

Người đêm xuân bước dạo
Thưởng nguyệt và ngắm hoa
Hồng pha cành dệt áo
Hồng cả nét thơ ta

Đêm áo, nguyệt và hoa

Sao ai cũng Amen mà ông không Amen...hai tay cứ lo bấm máy hoài vậy hả!!! Chốc nữa về nhà ông biết tui; khà khà.

Thân,

Nhị Ca
Đăng nhập để trả lời
0
Uả! Ba Cô ngồi đấy, còn gã nài ngựa đâu???

[size="4"]Ba Cô Ngồi Đợi Gã Nài

Ba cô ngồi đấy gã nài
Ngựa đâu chẳng đánh ra ngoài phố rong!!!

Hay là hắn khiếp môi cong
Hay là hắn sợ má hồng hắn trui
Hắn trốn vào xó tối thui
Hắn im thin thít lánh mùi hương mê

Ba cô ngồi đấy tóc thề
Sợi bay trong gió đêm về phố Kiên

Bớ lão nhị...còn không mau ra đây đánh xe đưa Ba Đứa Tui dạo phố đêm vậy hả!!! Khà khà.

Thân,

Lão Nhị[/size]



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2017 05:00:00 bởi Cố Quận>
Nhị ca xin mượn bức hình này của Mi để bắt đầu cho những vần thơ mùa hạ nghe Nga Muội.


Tiền Hạ

Hạ nhành bông trắng lá xanh
Hương thoang thoảng gió đường quanh nắng vàng

Đi đâu áo lụa cô nàng
Đi đâu tóc thả lưng ngang lưng chiều
Cho bóng lề dáng xiêu xiêu
Cho ta nghiêng ngả hồn phiêu phiêu hồn
Lâng lâng tơ khói hoàng hôn
Lâng lâng âm tiếng tiêu thôn tiễn ngày
Đi đâu hai vạt trắng bay
Đi đâu cho chén rượu cay chén tình

Hạ nhành bông trắng xinh xinh
Lá xanh xanh lá cành nghinh gót người

Khánh Nga, Mi đi đâu mà áo lụa lừng hương, tóc làn tóc thả mượt mà vậy hỉ...hẹn hò với ai thế??? Khà khà.

Thân,

Nhị Ca
 

Đăng nhập để trả lời
0
Mi đi mô mà len lén rứa!!!

Đi Mô Vội Vàng!!!

Ớ này o đi mô
Quan Âm gối đầu bồ
Đoàn vân du cõi Niết
Bàn...o trốn đi mô

Cổng chùa o lụa áo
Hồng hai vạt gió bay
Đồi quanh đường sạn đạo
Hồng sau trước tà quay

Lưng ra o đi luôn
Quan Âm tỉnh giấc buồn
Hai ngón vòng niệm ấn
Đường đã cách dặm vuông

Đi mô o...vội vàng!!!


Làm bài này là nhị ca mượn ảnh Nga Muội áo hồng đứng cạnh tượng Phật Bà Quan Thế Âm đang nằm trên bồ đoàn toạ thần dưới gốc đa trong sân chùa đấy, vài hôm nữa nhị ca sẽ cho đăng lại ảnh và thơ trên Facebook...lúc đó Mi sẽ thấy nghĩa của bài ngũ ngôn tứ tuyệt này vậy nhé; khà khà.

Thân,

Nhị Ca

Đăng nhập để trả lời
0
Nhị ca vào thơ ghẹo Tím nghe Tím.


Hoa Vàng Nở Trên Cỏ Xanh

Hoa Vàng nở trên cỏ xanh
Long lanh hạ nắng tơ quanh quanh bờ

Sợi nào rụng hoá thành thơ
Sợi nào lơ lửng sợi hơ tóc người
Sợi nào soi đoá hoa cười
Sợi nào trải thảm cỏ tươi xanh màu

Hoa vàng với nắng gặp nhau
Cho hương mượn gió hạ sau trước lừng


Bớ mã tà! Nhỏ Tím chạy bộ ngang qua thấy hoa đẹp nhào ra cắt kìa mã tà ơi; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Vào thơ hạ với áo và phượng vĩ tiếp nhé.

Áo Hạ Và Phượng Vĩ

Em à hạ đã vàng lối hạ
Nhành hoa vươn đỏ sắc phượng hồng
Em à lá đã màu xanh lá
Cành mơn đâm trồi dưới tơ hồng

Em áo lụa mùa xưa áo lụa
Tà hương bay một thủa tà bay
Con ve tiếng bên lề cỏ úa
Giọt đầu rơi giọt giữa ngày rơi

Công viên tóc nghiêng bờ tóc thả
Ngồi chờ ai môi mỉm môi cười
Dưới dòng trôi lững lờ bóng cá
Đàn bảo nhau...cô ấy chờ người

Cho thềm ta mềm thơ nét mực
Tím dòng trên trang giấy học trò
Cho thềm ta vần âm ray rứt
Mộng đường quanh vạt trắng hẹn hò

Cho ta biết vời xa nỗi nhớ
Cho ta thầm dịu vợi niềm trông
Cách tay dang thềm đây ghế nớ
Mà tình như mấy núi mấy sông

Em à hạ rồi đi! Đi mãi
Mười, hai, ba...nửa kiếp không về
Em à hạ tàn hoa, hạ tái
Mười, hai, ba mươi sắc nhạt hề

Em áo hạ xưa và phượng vĩ
Còn trong ta nửa kiếp...nào quên

Giời! Tình luỵ chi mà sâu đậm đến thế vậy hả ông thần say???

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.03.2017 04:53:49 bởi Cố Quận>
Nắng hạ đã vàng trên phố, vào thơ hạ tiếp nhé mấy Bác.

Em Về Áo Hạ Vạt Hương Sầu

Em về áo vạt đường cỏ hạ
Phượng vĩ đang mùa hương cánh hương
In trời thanh lá màu xanh lá
Nhành nắng tơ chiều vương bóng vương

Con ngõ quanh trường xưa, quán xưa
Chờ em chân trốn những ngày mưa
Chờ em chân trốn ly chanh ngắm
Hạt phủ dòng kênh đục nước đưa

Em về áo vạt buồn hạ nhớ
Cành hương...hoa phượng vĩ đâu người
Xưa trèo tay hái chùm cao nở
Tặng để môi son hé miệng cười

Em về áo vạt trắng đường bay
Phượng vĩ người không cạnh dáng gầy
Phượng Vĩ hoa đỏ màu phượng vĩ
Như mờ trong mắt giọt tình cay

Em về áo hạ vạt hương sầu

Ông thần say đừng thơ hạ nữa có được không vậy ông...đọc nhớ người xưa muốn chết ông à! Khà khà.

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Vào mượn mấy chữ của chị Ngọc Huệ mà thơ mùa phượng vĩ và nắng hạ hồng nghe.


Em Phượng Vĩ

Em trở về bên ý thơ hay
Tháng ba phượng vĩ cánh hoa gầy
Nở hồng trên phố đường trưa vắng
Cành xanh lá rậm bóng hàng cây
Long lanh con nước xuôi dòng nước
Lửng thửng chòm mây ngược khóm mây
Ý thơ ta chữ vần phượng vĩ
Em đã về qua lối hạ này


Chúc Chị luôn vui và sáng tác đều cho Đồng Hương Kiên Giang được thưởng thức những vần thơ hay nhé.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Hoa phong lữ mùa hạ đẹp thật, nhị ca vào thơ nghe Khánh Nga.


Hoa Phong Lữ

Phong lữ sắc hoa cam
Vườn hạ chiều khói lam
Vương trên cành dạt nắng
Phong lữ cánh thoát phàm

Vườn ai tà lụa trắng
Tay mười ngón nâng hoa
Nhà bên người lẳng lặng
Dòng tím mực thơ sa

Hạ phong lữ nở cành
Bên tường xanh lá xanh
Tà hương vườn hạt nắng
Soi bóng sắc khuynh thành

Phong lữ và áo giết người thật; khà khà.

Thân,

Nhị Ca



Đăng nhập để trả lời
0
Bác đã nói thế thì để nhị em làm thêm năm bảy bài " Đỉnh Gió Mùa Thu " nữa cho Bác gánh rượu Đường Xuồng qua mà ngồi đối ẩm cùng nhị em nghe bác Kẻ Thích Thơ, mời Bác thưởng thức ạ.


Đỉnh Gió Mùa Thu (6)

Đỉnh gió mùa thu bây chừ
Heo may khóc tiếng thu từ tạ xưa

Bay bay hạt nắng vàng thưa
Bay bay lá úa phong vừa rụng phong
Trong veo dòng chảy khe dòng
Trong veo dòng chảy chiếc bồng bềnh trôi
Lá rồi xa cội phong đồi
Vi vu đỉnh gió đêm hồi trống canh
Đêm chùa điểm khắc qua thành
Đêm sương khói phủ cúc cành gầy hoa
Trắng đang đoá nở sân nhà
Hiên ai bóng áo lụa tà vạt hư

Hao sắc hương buổi tạ từ
Mùa thu đỉnh gió bây chừ tình đau


Ừ tình đau thật! Bởi tình đã bỏ đỉnh gió mùa thu mà đi cho đồi thu hiu quạnh, cho khe thu lạnh lùng, cho vườn thu một màu sương khói, cho lòng em một trời thu nhớ thương rồi tình ơi là tình ơi; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Nhị tôi vào mượn ý bốn câu thơ của chị Ngọc Huệ mà hoạ vài câu nghe.


Áo Trắng Phong Trần

Phong Trần áo nhuộm phong trần
Tà xưa tinh trắng mây Tần-Tấn mây

Mịt mù sương tuyết trời tây
Nắng mưa chiều sớm hao gầy vóc dung
Quê nhà nay đã muôn trùng
Tháng ngày thanh đã lạc vùng lãng quên
Kỷ niệm lầm bóng lẫn tên
Mơ màng phượng vĩ rụng nền đỏ hoa

Phong trần bạc mái tóc ta
Áo năm xưa trắng! Hai tà lụa thâm

Trời! Áo trắng năm xưa mang theo giờ hai tà đã thâm kim hết cả rồi sao không chịu bỏ vậy chị Huệ hả??? Khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0