Ghẹo mãi Mi mắc cỡ, giờ thoọc léc cho Mi cười nhé Nga Muội.
Bớ Làng Con Kiến
Bớ làng ơi! Con kiến (1)
Vào cắn cánh đào tôi
Bắt lên quan mà kiện
Hương mật còn dính môi
Thưa quan! Con chưa có (2)
Đợp được chút nhuỵ nào
Vừa bò vô bị tó
Chổng gọng tám cẳng quào
Vườn o mò vào chi (3)
Ba giờ nắng phạt mi
Từ nay hương với sắc
Đào thấy bóng...quay đi
Phải chi con sớm biết vườn này của o Khánh Nga thì đâu phải chịu án phạt ba giờ phơi nắng thế này quan ơi; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
***Bốn câu đầu của Nga Muội (1), bốn câu giữa là Kiến (2), bốn câu cuối phần Quan Toà (3).
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 302.118 lượt xem —
Trang 122 / 192
Vào lục bát hoạ thơ với anh Tuấn, anh Bảy Thọ và anh Allen cho vườn hoa Tigôn của nhỏ Khánh Nga thêm hồng nghe anh Quyết Danh.
Vườn Thu Người Sắc Tigôn
Vườn thu người sắc tigôn
Cành hoa tim vỡ đầu thôn hoa màu
Hồng như máu nhuộm tình đau
Hồng như huyết thổ tình mau quên tình
Tám mươi năm, hăm chín nghìn
Ngày đêm thơ cũ còn in khắc lòng
Sắc tigôn, áng thu trong
Vườn ai hoa nhánh giăng song cửa chiều
Bớ làng! Ông nhị leo rào vào cắt hoa tigôn vườn em kìa làng ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.02.2017 18:33:32 bởi Cố Quận>
Bức hình này đẹp đây o Phi Oanh.
Áo Tím Và Mùa Xuân
Ớ cô áo tím xuân này
Cành xanh tôi lá hao gầy vấn vương
Cô đến rồi đi cho đường
Còn in bóng lụa bên vườn hoa soan
Đoá đang tím một lối mòn
Sầu rưng rưng cánh xuân còn hoài xuân
Xin cô áo tím dừng chân
Cho hoa lá khắc giây gần sắc hương
Khoan về đã o Oanh ơi! Khoan về...khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị Ca vào thơ chúc mừng Tím Muội đã quên sạch những chuyện phiền muộn trong đời lúc gần đây.
Hoa Tím Nay Sắc Hồng
Hoa tím nay sắc hồng
Phiền muộn đời dạ không
Còn vấn vương, thao thức
Hoa dung ửng sắc hồng
Hương trong vườn xuân ngát
Cô áo lụa thiên thanh
Mỉm cười nghe câu hát
Điệu lý con cò xanh
Hoa tím nay sắc hồng
Không phiền muộn đời không
Con tim vui trở lại
Nâng niu cánh hoa hồng
Và những ngày tháng sắp đến, nhị ca sẽ có người hoạ thơ với mình rồi...đúng vậy không Tím Muội??? Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Ý! Hôm nay Nhỏ Em Tôi giận ai đó sao mà hình chụp rễ hoa hướng trời, nụ hoa chổng ngược đầu xuống đất thế này???
Đăng Ảnh Ngược
Ai đem chậu chổng ngược đầu
Rễ cây thiên chỉ, nụ mầu địa soi
Hỏi ra là Nhỏ Em Tôi
Khánh Nga đang giận! Núi đồi đảo điên
Sân vườn lá rụng, hoa nghiêng
Mương ao sóng nổi, hậu tiền rung rinh
Nên xanh trắng ở trong hình
Lá hoa chỉ địa chậu bình chỉ thiên
Hay đây cũng là một nghệ thuật của nhiếp ảnh gia Khánh Nga??? Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.03.2017 04:55:12 bởi Cố Quận>
Xin phép cô Quyên, nhị tôi mượn hình cô và cảnh hoàng hôn mà viết vài câu thơ cho vui nghe.
![]()
Tôi Qua Cô Nghe Cô!!!
Giữa hoàng hôn thưởng rượu
Lầu bên cô một mình
Tôi, thơ và bàu tửu
Không ai cận tâm tình
Tôi qua cô nghe cô
Cùng đối ẩm xuân hồ
Núi đồi xanh bóng lá
Tôi qua cô nghe cô!!!
Giữa hoàng hôn xuân gió
Lung lay cánh lụa màn
Cô rót đầy vang đỏ
Ừ! Tôi sang huyên hàn
Ông đừng qua đây nhé! Tôi la làng lên à nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Hoa đào đang nụ thắm màu xuân, đẹp lắm Nhỏ Em Họ Tôi.
Hoa Đào Xuân Đang Nụ
Hoa đào đang nụ thắm cành
Xuân hiên chùa gió nhẹ mành trúc hương
Cánh xuân sắc rụng sân vườn
Bay bay trong nắng soi đường đất quê
Hoa nằm bên cổng rào hề
Chân ai hài đỏ thêu về viếng thăm
Chùa hoa đăng hội trăng rằm
Nguyên Tiêu chính tiết chay thầm niệm kinh
Ao sen đèn ánh lung linh
Cao kia như đã nhận tình nghĩa thâm
Sớm mai đào nhánh nở mầm
Lá non xuân khúc đàn cầm độ duyên
Cho cô nguyện ước vẹn nguyền
Theo chân phật pháp rao truyền đức nhân
Vào viết vài câu thơ tặng Nhỏ Em Họ nhân hậu của anh bảy vậy, chúc Cô luôn vui nhé.
Thân,
Anh Bảy
Uả! Sao biết hay vậy bác Đọc Giả Tha Hương???
Rượu Là Thơ
Biết ngay hắn rượu là thơ
Màu hoa với áo vàng tơ nắng vàng
Là hiu hiu gió xuân đàng
Chiều nghiêng nghiêng bóng mang mang chữ vần
Là mơ màng sắc giai nhân
Nam Phương sánh với Huyền Trân tím dòng
Biết ngay hắn rượu thi phong
Đùng đùng sóng nổi ngoài trong bão về
Ối giời! Ông nhị say quá ngã ngang ra đất, bàn sập trên sân, bốn chân ghế chổng gọng lên trời rồi làng ơi là làng; khà khà.
Thân,
Nhị
Bức ảnh này khiến nhị tôi nhớ về quãng đời thơ dại của mình.
Tuổi Thơ Của Em! Tuổi Thơ Của Tôi
Tuổi thơ của em hương rừng gió biển
Và đầm ao cò vang tiếng nương chiều
Mục đồng lưng trâu dìu dặt sáo tiêu
Sương lam giăng ngõ lão tiều vai gánh củi
Tuổi thơ của em đùa vui cuối buổi
Hoàng hôn trôi chìm núi ánh dương tà
Ngày rồi qua năm tháng nối mùa qua
Trường lớp bỏ! Mẹ cha nghèo em bỏ
Tuổi thơ của tôi chiến tranh và máu đỏ
Của ly tan bởi sâu bọ làm người
Chủ Nghĩa Cộng Nô tàn sát hai mươi
Năm lửa khói tả tơi trời nam bắc
Tuổi thơ của tôi cách chia còn mất
Ngày ê a pháo kinh thất thịt rơi
Bởi lũ Đệ Tam đần độn tin lời
Nga-Tàu như nhất, tôn trời cõi đất
Tuổi thơ em, tôi! Việt Nam đầy nước mắt
Việt Nam mình đau thật một Việt Nam
Lúc nhúc giòi giun đảng phái tục phàm
Thay nhau xé tan hoang dìm non nước
Tuổi thơ em, tôi sinh ra bạc phước
Và quãng đời thơ dại của em là những năm tháng đói nghèo trên mảnh đồng, tấm ruộng nắng mưa hai mùa! Tội nghiệp em tôi quá đi thôi.
Thân,
Nhị
May là Anh chưa xoá nên thiên hạ mới có dịp thưởng thức bức ảnh mộc mạc và đầy tình tự quê hương này vậy.
Kiếp Dân Chài
Quê tôi dòng Tiền Hậu
Giang mưa nắng hai mùa
Ghe chài đêm bến đậu
Ngày ngược mái chèo khua
Tay quăng từng mẻ lưới
Tôm cá nặng oằn vai
Gió rát da! Khô lưỡi
Đời một gánh trần ai
Tiền-Hậu Giang quê tôi
Nghìn dặm cách xa rồi
Nhớ thương người sống kiếp
Dân chài phận nổi trôi
Tặng anh Hiếu mười hai câu đền công chụp và đăng ảnh, chúc Anh luôn vui nhé.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.03.2017 17:17:10 bởi Cố Quận>
Bài thơ hay lắm chị Huệ Nguyễn, cho phép nhị tôi mượn ý mà hoạ vài câu nghe Bà Chị.
Bốn Mươi Năm Tình Mộng
Tình mình đã bốn mươi năm
Hư hao âm hưởng xa xăm bóng hình
Từ đi là cách ta, mình
Từ đi là biệt u minh hai đàng
Người địa phủ! Kẻ dương gian
Hồn vương vấn áo tơ đan trắng tà
Từ đi là trùng...trùng xa
Từ đi hai cõi nhân ma vô thường
Còn chăng tiếc ngọc thương hương
Em thân xác Biển Đông xương cốt tàn
Bốn mươi năm! Tình dở dang
Ta đêm mộng thấy hồng nhan bóng về
Nhị tôi hoạ mười hai câu với âm tiết buồn, để tưởng nhớ về một người đi không đến được bến bờ tự do! Đọc không vừa ý, thì xin chị Huệ Nguyễn cũng đừng chấp nhị tôi nhé; chúc Chị luôn vui và sáng tác đều vậy.
Thân,
Nhị
Mơ về ai nơi ấy vậy o hỉ???
Mơ Về Anh
Mơ về anh nơi ấy
Thành đô đêm ánh đèn
Từ xa nhau đã mấy
Mùa trăng quê thắp đèn
Ngồi nhớ anh! Em viết
Câu thơ tình đợi mong
Lòng nhớ anh da diết
Tím dòng câu chữ mong
Bao giờ anh trở lại
Mình bên nhau ngắm chiều
Bao giờ ta hai mái
Đầu xanh song bước chiều
Mơ về anh chốn ấy
Hỏi người nhớ em không
Từ xa nhau đã mấy
Mùa trăng quê thư không
Hay anh đã quên em!!!
Hắn đã quên mất o rồi o ơi! Khà khà.
Thân,
Nhị
" Trái tim tôi cũng biết hát " thật ư!!! O viết làm người đọc ngẩn ngơ với chữ và nghĩa à nghe.
Tim Tôi Khe Khẽ Lời Tình
Trái tim tôi hát những lời tình
Tiếng ngày bên cửa ánh bình minh
Con chim oanh hót vang cành nhỏ
Trái tim tôi...khe khẽ câu tình
Ngoài nắng vừa lên nắng mới lên
Lung linh sợi khói trắng pha nền
Lung linh cành cúc hoa vàng lối
Như cười trong gió góc đường bên
Trái tim tôi...khúc khích một mình
Cho hồn thơ thức dậy dòng in
Tím trang giấy chữ hàng tím chữ
Gõ nhịp tim tôi thỏ thẻ tình
Tặng cô Quyên mười hai câu đền công sáu chữ trên, đã làm ý thơ nhị tôi thức dậy sau một cơn say ngủ nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Cảnh hoàng hôn thật tuyệt, nhìn hình muốn thơ...
Hoàng Hôn Và Đôi Lứa
Nửa vầng nhật lặn rồi
Theo dòng nửa vầng trôi
Đường vào thôn đỏ bóng
Xa xa xám cây đồi
Về đâu chiều về đâu
Mây lơ lửng ngang đầu
Hiu hiu làn gió mở
Cổng rào tre vườn dâu
Nửa vầng sau đã lặn
Gian tả lửa bếp tàn
Quay quần mâm cơm trắng
Bát canh khói mộc bàn
Tôi, nàng đôi lứa vui
Cảnh hoàng hôn xuống thật là êm ả và yên bình, khiến lòng người dâng đầy niềm tình tự quê hương khi chợt nhớ về một thời tuổi trẻ còn sống bên nhà! Giờ tất cả đã không còn, tất cả chỉ là dĩ vãng, buồn.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.03.2017 06:08:24 bởi Cố Quận>
Vào ghẹo Nhỏ Em Tôi cho vui chiều thứ ba nghe.
![]()
Hoa Tử Đằng Nhà Nàng
Nhà nàng tím một giàn hoa
Tử đằng tím sắc chiều tà tím mây
Hôm xưa tình lạc lối này
Hôm xưa ai dáng thon gầy vườn trong
Thấp thoáng cho vương vấn lòng
Cho thơ ta tím những dòng tím thơ
Ta thường mộng ngõ vàng tơ
Chiều giăng giăng sợi nắng hờ hững trôi
Sợi nào rụng xuống bờ môi
Son hồng ai nở nụ rồi quay lưng
Hồn lâng lâng, dạ bâng khuâng
Chân về nghe nặng bước từng bước ta
Nhà nàng xưa tím giàn hoa
Tử đằng tím sắc sầu là tình tan
Ông thơ thẩn quá! Tình nào mà dám xáp vào ông ơi là ông; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Say Quên
Ừ vai vế phải kêu cô
Bởi tay bận chén với hồ say quên
Cô Huệ...mai tỉnh nhị đền
Dĩa xôi, ly nước mía nền ngồi xơi
Chị cô...cô chị kia ơi
Thôi viết năm câu, nhị tôi dông đây nghe cô Huệ...không thôi Cô Tư với Cô Tám Tôi mà chụp được áo thì no đòn à; khà khà.
Thân,
Nhị
Hôm nay Anh Cháu Tôi vào ghẹo chú mình đây! Mượn ý thư anh viết mà thơ tặng mấy câu để dành đến đêm thắp đèn ngồi đọc nghe.
Đạm Bạc
Vầng nhật vừa lặn...trăng lên
Lửa tàn bếp tạnh ta bên cạnh tình
Ta bên chén rượu cùng mình
Đắm say hương sắc ba sinh nửa đời
Nửa trăm năm cuộc đất trời
Nửa mê nửa tỉnh tình ơi...ơi tình
Nửa sau vầng nhật tắt hình
Nửa trăng đỉnh núi lung linh bóng tà
Lửa tàn bếp tạnh mình ta
Bát cơm nóng, canh cá tra ấm lòng
Còn vào ghẹo chú mình nữa là phải chịu đọc thơ dài dài đấy nghe Trí; khà khà.
Thân,
Chú Bảy
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.03.2017 17:02:17 bởi Cố Quận>
Nghe bác Đọc Giả TH đòi khiêng nhị tôi về, Bà Nhị trói nhị tôi sau sân nhà hai bữa nay! Nhị tôi phải hứa với bà nhị là không được trốn, bà nhị mới chịu thả trói cho nhị này đấy Bác ơi.
Bị Vợ Trói
Thì ra ông mưu trốn
Mau ra đây! Ngồi đây
Trói chân tay cả bốn
Ba vòng chằng chịt dây
Thì ra ông oán tôi
Đã mấy chục năm rồi
Giữ lòng mong có dịp
Quất ngựa! Lìa xa tôi
Thì ra thế...thì ra
Dạ tui đâu dám mưu tính gì Mình! Tại bác Đọc Giả TH thấy tui bị mình trói bằng dây thừng, xơi bằng củi tạ tháng này qua năm khác nên Bác ấy bày kế cứu tui đấy mà, chứ tui đâu dám mưu tính gì mình; khà khà

.
Thân,
Nhị
Bị Vợ Trói
Thì ra ông mưu trốn
Mau ra đây! Ngồi đây
Trói chân tay cả bốn
Ba vòng chằng chịt dây
Thì ra ông oán tôi
Đã mấy chục năm rồi
Giữ lòng mong có dịp
Quất ngựa! Lìa xa tôi
Thì ra thế...thì ra
Dạ tui đâu dám mưu tính gì Mình! Tại bác Đọc Giả TH thấy tui bị mình trói bằng dây thừng, xơi bằng củi tạ tháng này qua năm khác nên Bác ấy bày kế cứu tui đấy mà, chứ tui đâu dám mưu tính gì mình; khà khà


. Thân,
Nhị
Nhỏ Bạn không viết thì nhị tôi viết vậy, mời.
Mê Em! Ta Mê Thơ
Ta mê em...mới mê thơ
Vần âm là mắt, môi bờ son môi
Cười nửa nụ, hồn sa rồi
Hồn theo gió cuốn lên đồi hồn tan
Đêm nằm mộng mị bất an
Ngày đi thơ thẩn bên đàng bất phương
Hình như nửa nụ còn vương
Hình như nửa nụ vô thường đuổi đeo
Thôi thì thần xác xin theo
Mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua
Mê em nên chữ thơ ta
Mắt, môi và áo lụa tà người bay
Ý! Thì ra là ông nhị mê Bà Nhị nên mới mê thơ à nghe; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
ng Trời giận nhị tui! Đêm qua uống rượu không rủ Ông theo để Rượu Tứ Trà Tam với xuân đấy chị Nhung ơi.

Trà Tam Rượu Tứ Với Xuân
Tại sao Trà Tứ Rượu Tam
Với xuân chẳng rủ ta tham gia cùng
Giận mi! Ta nổi bão bùng
Gió giông cây cỏ chịu chung kiếp nàn
Lá hoa rụng lối Nhung-San
Ao hồ sóng nổi, bể giang đắm tàu
Tại mi! Vậy nhớ lần sau
Có tiệc phải nhớ réo sau trước tường
Trà Tam Rượu Tứ với hương
Xuân thì mấy khắc cõi dương gian bằng
Trăm năm tiên giới chay tăng
Đào tiên ba buổi ngồi ăn chán phèo
Lần sau đi nhậu nhớ kêu ta...còn như không réo cho hay như lần này, ta khiển trời sập đè mi nhăn răng hết thở, hồn du âm ty đấy nghe nhị; khà khà

.
Thân,
Nhị

Trà Tam Rượu Tứ Với Xuân
Tại sao Trà Tứ Rượu Tam
Với xuân chẳng rủ ta tham gia cùng
Giận mi! Ta nổi bão bùng
Gió giông cây cỏ chịu chung kiếp nàn
Lá hoa rụng lối Nhung-San
Ao hồ sóng nổi, bể giang đắm tàu
Tại mi! Vậy nhớ lần sau
Có tiệc phải nhớ réo sau trước tường
Trà Tam Rượu Tứ với hương
Xuân thì mấy khắc cõi dương gian bằng
Trăm năm tiên giới chay tăng
Đào tiên ba buổi ngồi ăn chán phèo
Lần sau đi nhậu nhớ kêu ta...còn như không réo cho hay như lần này, ta khiển trời sập đè mi nhăn răng hết thở, hồn du âm ty đấy nghe nhị; khà khà


.Thân,
Nhị
Vào hoạ tám câu để đáp lễ cùng anh Tân Siêu Quoán nhé.
Phật Chúa Trong Ta
Di Đà vi diệu một câu
Trăm năm hai chữ Ni Mâu giữ gìn
Phật vô lượng, Chúa thánh linh
Diệt chấp vọng, thoát luỵ tình nhân gian
Tầm chi xa cõi Niết Bàn
Chốn Tiên Giới đó cạnh đàng sát thân
Di Đà niệm hoá si sân
Trăm năm một kiếp xác thần Ni Mâu
Chúc Anh luôn vui và sáng tác đều nghe.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2017 17:53:31 bởi Cố Quận>
Bức ảnh này làm nhị tôi nhớ lại một thời thư sinh của mình quá đi anh Vũ ạ, một thời thân ái cũ có tôi và bạn bè ngày hai buổi trau dồi kinh sử, ôm mộng công hầu! Giờ đã hơn bốn mươi năm, nhị tôi bên đây trời viễn xứ và bạn bè mỗi người mỗi ngã, kẻ mất người còn. Ngôi trường bé nhỏ ngày nào cũng đã thay hình đổi dạng, hồn muôn năm cũ suy tàn, tất cả chỉ còn là kỷ niệm...một kỷ niệm khó quên trong kiếp trăm năm làm người này của mỗi chúng ta vậy.
Bây Giờ Trường Xưa
Bây giờ còn đâu nữa
Những ngày nắng ngày mưa
Áo thư sinh một thủa
Đi về mái trường xưa
Bây giờ hoa đã nhạt
Màu phượng vĩ bên đàng
Con ve buồn điệu hát
Hoài vạt trắng lụa nàng
Bây giờ em ở đâu
Hơn vạn buổi bạc đầu
Ngồi rưng rưng nhớ lớp
Bạn bè! Khóc bể dâu
Hỏi lòng...ai còn mất
Vấn dạ...người phương nao
Nửa vòng quay trái đất
Nam bắc vực, non cao!!!
Bây giờ và bây giờ
Hồn còn những câu thơ
Văn dòng in mực tím
Trang giấy tuổi mộng mơ
Tình đơn phương chưa nói
Mang cạnh đời tháng năm
Tình đơn phương mắt mỏi
Mòn trông bóng xa xăm
Thôi em! Còn đâu nữa
Những ngày mưa nắng xưa
Đời học sinh một thủa
Phai tàn theo nắng mưa
Bốn mươi năm mờ xa
Ừ! Đã bốn mươi năm rồi nhỉ, thời gian đã phủ lấp đi những bước chân chim ngày nào rồi bạn ạ, nghĩ đến mà buồn.
Thân,
Nhị
Bây Giờ Trường Xưa
Bây giờ còn đâu nữa
Những ngày nắng ngày mưa
Áo thư sinh một thủa
Đi về mái trường xưa
Bây giờ hoa đã nhạt
Màu phượng vĩ bên đàng
Con ve buồn điệu hát
Hoài vạt trắng lụa nàng
Bây giờ em ở đâu
Hơn vạn buổi bạc đầu
Ngồi rưng rưng nhớ lớp
Bạn bè! Khóc bể dâu
Hỏi lòng...ai còn mất
Vấn dạ...người phương nao
Nửa vòng quay trái đất
Nam bắc vực, non cao!!!
Bây giờ và bây giờ
Hồn còn những câu thơ
Văn dòng in mực tím
Trang giấy tuổi mộng mơ
Tình đơn phương chưa nói
Mang cạnh đời tháng năm
Tình đơn phương mắt mỏi
Mòn trông bóng xa xăm
Thôi em! Còn đâu nữa
Những ngày mưa nắng xưa
Đời học sinh một thủa
Phai tàn theo nắng mưa
Bốn mươi năm mờ xa
Ừ! Đã bốn mươi năm rồi nhỉ, thời gian đã phủ lấp đi những bước chân chim ngày nào rồi bạn ạ, nghĩ đến mà buồn.
Thân,
Nhị
Đã bảo O đừng canh bắt vịt về tiết canh! Mà O cứ đứng đấy...mã tà mà thấy được là O bị phạt tù à nghe O Áo Đen.
Bắt Vịt Tiết Canh
O đừng tay bắt vịt
Coi chừng đấy mã tà
Thấy phạt tiền chẳng ít
Vài trăm bạc lận à
Ôn đừng hô to thế
Đây thộp cổ tiết canh
Chừa cho ôn một ghế
Nhậu bát cháo đậu xanh
Bớ mã tà! Áo đen
Chụp cổ vịt bên ven
Sông kia rồi bốn cẳng
Chạy vào làng...áo đen
Ôn mắc dịch! Đã bảo đừng la vẫn la...chiều nay tiết canh không hú ôn qua nhậu với rượu gò đen đâu nhé; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Năm 2006 nhị tôi về thăm Mẹ mình những ngày tết cho Người vui, trong lần về này nhị tôi quen được anh tài xế tên Thịnh và rất phục tài lái xe của Anh. Rồi về năm 2007, 2009 cũng do một tay anh đón ở phi trường và đưa nhị tôi đi; chỉ riêng lần sau cùng là năm 2011 nhị tôi về để tiễn Mẹ mình lần cuối thì không có Thịnh đưa đón vì đã có đứa cháu đang lái xe cho Ông Già Vợ lo việc này cho nhị tôi, nên đã không có dịp tâm tình với Thịnh nhiều thêm nữa. Hôm qua anh em tôi liên lạc được với nhau trên Facebook, nhị tôi mới biết là Thịnh bây giờ khá hơn xưa nhiều, có cơ ngơi, xe cộ riêng và đã là chủ nhân, không còn thân phận làm công như những năm tháng vừa mới quen với nhị tôi. Tôi mừng cho Thịnh và mong sao Em Nó sẽ giữ được tính chịu cực chịu khó này để phát triển mạnh cơ nghiệp của em nó từ nay vậy.
Tận Nhân Lực Nhi
Tận nhân lực nhi thành cơ nghiệp
Mười năm công khó cực nắng mưa
Giữ dạ và lắng nghe, bồi tiếp
Tận nhân lực nhi hậu kế thừa
Chúc Thịnh thành công và thành nhân từ nay về sau nghe.
Thân,
Anh Bảy
Sáng nay bị nhị tôi ghẹo chuyện thộp cổ vịt! Nhỏ Em Tôi khiếp quá nên vội cắt hình bầy vịt đang lội để giấu chứng tích đây.
Vịt Đâu Mà Thộp Cổ!!!
Trong hình nào thấy vịt đâu
Để mà thộp cổ!!! Kiện tâu mã tà
Quanh đây chỉ mình em mà
Với mây gió, với bờ xa bãi gần
Và hồn em nhớ thương Tần
Hoài sông nước Tấn tình thân...thân tình
Vịt nào đâu!!! Chẳng bóng hình
Đây tang chứng, em thanh minh trước toà
Mã tà đâu! Trói tên nhị nhốt khám về tội khai gian, gieo hoạ hại người hiền cho ta; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.03.2017 06:01:21 bởi Cố Quận>
Ghẹo Nhỏ Em Tôi trưa nay, O buồn! O ngồi giọt ngắn giọt dài y như mưa dầm bên Cali mấy hôm nay.
![]()
Hạt Rơi
Này em tay hứng hạt rơi
Nhanh không hạt chạm dòng chơi vơi dòng
Hạt bồng bềnh mấy ngõ sông
Hạt đi đi mãi! Bờ long lanh bờ
Mi sầu đọng vết đợi chờ
Bên khung cửa ngóng trông tơ nắng ngày
Mưa dầm ba bốn bữa nay
Vườn xuân chẳng áo tà bay...nhớ vườn
Hoa hồng đỏ sớm mai sương
Đào xuân chiều gió cành hương toả cành
Hiu hiu đồng sắc cỏ tranh
Xa xa khói trắng đồi quanh trắng đồi
Này em tay vớt hạt trôi
Nhanh không hạt thấm làn môi mặn dòng
Lệ mình thút thít bên song
Sao ba bốn bữa tơ trông chẳng vàng
Nắng cho tô điểm dung nhan
Em lên áo lụa thêu lan viếng vườn
Đừng khóc nữa! Ngủ đi, sớm mai tỉnh giấc sẽ thấy nắng vàng soi trên vườn mộng ngay thôi Cô Em của tui ơi, lúc đó mặc sức mà chụp hoa lá cành đăng lên Facebook cho nhị ca vào thơ nghe; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Vắng bóng cả tuần, tưởng Tím Muội Tôi lạc mô!!! Nào ngờ Mi nấp bóng hoa, hoa nở Mi lại về.
Nấp Bóng Hoa
Cả tuần qua vắng bóng
Lòng hỏi Mi lạc mô
Gió Mùa! Cơn bão lộng
Trời hạt nước mưa xô
Hôm nay vườn nắng nhạt
Hồng nở tím đoá hương
Mi theo về câu hát
Hò điệu lý mười thương
Ngày đi Mi tóc xoã
Trở lại mái lưng đâu
Rụng lòng hoa Mi hả
Xua tủi với đuổi sầu!!!
Hoa nửa nụ cười duyên
Mi nửa nụ, mắt huyền
Xinh xinh màu áo tím
Hồng thêu đoá xuân hiên
Mi về thì hãy vào hoạ thơ với nhị ca cho vui Facebook nhé Tím; khà khà


.
Thân,
Nhị Ca
Nấp Bóng Hoa
Cả tuần qua vắng bóng
Lòng hỏi Mi lạc mô
Gió Mùa! Cơn bão lộng
Trời hạt nước mưa xô
Hôm nay vườn nắng nhạt
Hồng nở tím đoá hương
Mi theo về câu hát
Hò điệu lý mười thương
Ngày đi Mi tóc xoã
Trở lại mái lưng đâu
Rụng lòng hoa Mi hả
Xua tủi với đuổi sầu!!!
Hoa nửa nụ cười duyên
Mi nửa nụ, mắt huyền
Xinh xinh màu áo tím
Hồng thêu đoá xuân hiên
Mi về thì hãy vào hoạ thơ với nhị ca cho vui Facebook nhé Tím; khà khà



.Thân,
Nhị Ca
Thấy cành lan đẹp, đọc bài " Nợ " của Tím Muội hay quá...mới chực nhớ là nhị ca cũng còn nợ hoa mà chưa có dịp trả, thôi thì mượn ý thơ của Tím muội mà thơ nghe, mời.
Nợ Một Cành Lan
Tôi nợ người một cành lan
Năm xưa tím đoá bên đàng đoá hương
Người hai vạt trắng lên trường
Dừng chân ngắm sắc hoa vườn tím hoa
Mải mê quên khắc giờ là
Mải mê trễ lớp! Ngồi mà chữ thơ
Vần âm nụ gió lững lờ
Vần âm cánh nắng soi hờ hững soi
Vô tình thơ đến tay tôi
Hứa trèo vô hái hoa rồi tặng hoa
Chưa thành! Hai ngả cách xa
Chưa hoa lan hái thuyền đà viễn phương
Đời nợ người một cành hương
Lan xưa tím đoá trong vườn hoa phai
Năm xưa đã hứa lèo! Giờ còn dám viết ra đây ư??? Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.03.2017 16:47:14 bởi Cố Quận>
Bức ảnh ghế công viên mùa thu vắng người này đẹp lắm chị Song Nguyệt, cho nhị tôi mượn để thơ nhé.
Ghế Công Viên Vắng Người
Mùa thu vàng xác lá
Ghế công viên vắng người
Năm nao bờ tóc thả
Ngồi so bóng nghiêng cười
Mùa xưa chớm tàn mau
Hai ngả biệt thu màu
Lá vàng rơi...lá chiếc
Lờ lững nỗi niềm đau
Công viên mờ sương khói
Người về đâu cõi xa
Ghế nằm trên con lối
Chờ chẳng áo người qua
Ghế công viên vắng người
Ghế chờ cứ chờ! Người đi đã không quay lại nữa rồi...buồn.
Thân,
Nhị
Tấm ảnh này làm buồn lòng người nhìn à nghe cô Amy.

Đường Tàu Một Bóng Gió Sương
Hoàng hôn soi bóng đường tàu
Quạnh hiu sương khói xám màu cây thu
Vòng xe vượt cõi âm u
Vòng xe lao cõi mịt mù gió mây
Em ngồi trong góc toa này
Em ngồi một bóng hao gầy rưng rưng
Xe đi đi mãi chưa dừng
Người xa xa mãi tình chừng như xa
Từ chàng chữ biệt ly ta
Dòng thư tím nét! Tình là mất nhau
Hoàng hôn chìm dưới đường tàu
Quạnh hiu sương khói nhạt màu trăng đêm
Vào viết mười hai câu tả cảnh con tàu dưới bóng hoàng hôn và lòng người đi khóc kẻ ở tặng cô Amy vậy.
Thân,
Nhị

Đường Tàu Một Bóng Gió Sương
Hoàng hôn soi bóng đường tàu
Quạnh hiu sương khói xám màu cây thu
Vòng xe vượt cõi âm u
Vòng xe lao cõi mịt mù gió mây
Em ngồi trong góc toa này
Em ngồi một bóng hao gầy rưng rưng
Xe đi đi mãi chưa dừng
Người xa xa mãi tình chừng như xa
Từ chàng chữ biệt ly ta
Dòng thư tím nét! Tình là mất nhau
Hoàng hôn chìm dưới đường tàu
Quạnh hiu sương khói nhạt màu trăng đêm
Vào viết mười hai câu tả cảnh con tàu dưới bóng hoàng hôn và lòng người đi khóc kẻ ở tặng cô Amy vậy.
Thân,
Nhị











