📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Tùy Bút Cố Quận

5.740 trả lời, 302.334 lượt xem — Trang 76 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.12.2017 04:48:24 bởi Cố Quận>
Quay lại thơ ghẹo Chị Chủ Vườn Thơ chơi cho ngày Lễ Cha thêm chút thi vị nghe.

Lễ Cha! Mã Tà Nghỉ Việc

Bữa nay Lễ Cha
Mấy ông mã tà
Tiệc vui nghỉ hết
Tội gì cũng tha

Vườn thơ cứ thơ
Vần âm tát bờ
Ao kia bắt cá
Lên nướng mồi cơ

Lễ Cha bữa nay
Mã tà rượu say
Kiện thưa chi cũng
Xóa cả! Quậy ngay

Đi nhị mi ơi

Khà khà.

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Ý lão muốn nhị tôi vào thơ đây chăng...sao cho người nổi trống thế này???


Nổi Trống Lên Cho Hắn Vào Thơ

Em à nổi trống lên đi
Sân Sau Cổ Tự...hắn thì vào thơ

Hắn thì ngồi hoạ nét tơ
Vàng soi hạ nắng lững lờ vàng trôi
Hắn ngồi thả gió âm đồi
Thả hoa xuống giữa dòng rồi thơ hoa
Cánh nào lạc tả sông là
Cánh nào lạc hữu sông mà chìm sông
Hắn ngồi tứ chữ tây đông
Bắc nam hắn viết như đồng bóng lên

Em à hãy nổi trống rền
Sân Sau Cổ Tự...dưới nền hắn thơ


Úi chao! Đánh chi mạnh thế mấy em, thủng trống rồi còn đâu mấy em ơi; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Nhị em vào thơ với bà chị Xóm Đình cho có xướng có họa, có chị thì ít khi không có cậu em này tham gia nghe.


Lặng Thầm


Trên lối thu vàng nắng dạt soi
Chiều ai qua áo lụa hương đồi
Thu phong cành khói sương cành úa
Lá lửng lơ rời đôi chiếc đôi


Nhẹ nhàng ai gót nhẹ nhàng âm
Chiếc dưới chân son chiếc lặng thầm
Ôm năm mười ngón mềm mại ngón
Nhẹ nhàng thu tiếng nhẹ nhàng âm



Ai đang thất tình mà đọc thơ của chị Quí...là tự sát ngay bà chị Xóm Đình của nhị tôi ơi! Khà khà.


Thân,


Nhị Xóm Kèn



Đăng nhập để trả lời
0
Vào Mượn hình bác vừa đăng mà thơ nghe bác Bắc.


Hạt Rụng Hoa Trôi


Mưa đã rơi rồi hoa đã trôi
Dòng xanh lờ lững cánh đi rồi
Sắc hồng phượng vĩ mờ phượng vĩ
Kia bờ xa xác lẳng lặng trôi


Em đã dù chưa xuống bến sông
Đã qua đây lối đã băng đồng
Đã chân leo dốc cầu cây dốc
Chiều nay....em có đến cùng không!!!


Mưa vẫn còn rơi! Em mãi đâu
Đò mái chưa ra sóng giang đầu
Bóng người chưa bóng người nhạt bóng
Trên dòng giăng trắng hạt mùa ngâu


Ta vẫn chờ bên gốc phượng gầy
Dưới trời gió lộng gió vần mây
Với mênh mông cõi lòng quạnh vắng
Em có ngờ chăng...em có hay!!!


Ngày nắng thì bác chờ em, không ai nói gì...mưa gió thế này mà bác cũng chờ ư, si tình chi nặng đến thế bác nhỉ??? Khà khà.


Thân,


Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Nhị tôi xin mượn bức ảnh này của anh Vũ để thơ và để nhớ một thời áo trắng của chính mình nghe.


Một Thời để nhớ! Một Đời Không Quên

Ta thơ để nhớ một thời
Ta thơ để giữ một đời không quên

Hạ phượng vĩ...thì thầm tên
Ai tà lụa trắng soi nền nắng bay
Ai tà lụa với hương say
Thơ ta và với tháng ngày mộng xưa
Tháng ngày đưa đón trong mưa
Hạ rơi phượng vĩ hoa vừa rụng sân
Bây chừ hai ngã đường trần
Hai trời viễn xứ! Tình dần...tình vơi

Thơ ta còn nhớ một thời
Vần âm hạ mãi! Một đời không quên


Ừ! Nhị tôi một đời không quên tuổi học trò năm nào à nghe anh Vũ.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Nói thì nói vậy cho vui, chứ ai lại Nợ Em đi Đòi Chị bao giờ??? Để nhị đệ vào hoạ thơ đáp lễ Hiền Tỷ Trúc Lan nghe.


Lục Bình Xưa Giờ Đâu!!!

Rồi ai thương ai nhớ
Ai ngồi đợi ai trông
Hoa tàn theo gió trở
Lá chìm nổi trôi sông

Mười, hai, ba mươi năm
Phai nhạt má, môi, cằm
Tóc người thanh xuân đã
Mịt mù! Xa bóng tăm

Hình dung ai sóng mắt
Tha thiết một chiều đi
Lệ trào khoe...ướt mắt
Là vĩnh viễn phân ly

Còn ai thương ai nhớ
Ai bờ đợi bến trông
Hoa tàn! Hoa, nhuỵ vỡ
Chìm nổi lá trên sông

Lục bình xưa giờ đâu!!!

Vậy là Tỷ-Đệ Mình không ai nợ ai cả nghe Hiền Tỷ Trúc Lan, chỉ có Nhỏ Xe Lôi Chùa Tam Bảo còn nợ nhị em mà thôi; khà khà.

Thân,

Nhị Đệ



Đăng nhập để trả lời
0
Đọc cái Cưỡng Vận của anh Xô và Cưỡng Từ của Nhỏ Cỏ muốn thơ quá...thơ nghe anh Hai Xô và Cỏ.


Thơ Cưỡng Vận, Hò Cưỡng Từ

Thơ cưỡng vận, hò cưỡng từ
Miền Tây em thế đấy ừ anh hai
Cưỡng Vận Nho dễ hiểu sai
Cưỡng Từ Việt dễ hiểu bài hơn a


Khà khà.

Thân,

Quận



Đăng nhập để trả lời
0
Đời có những cuộc tình, mà người đã đi thì không trở lại bao giờ bác Bắc ạ! Bác còn nhắc chi cho đau lòng nhị tôi thế hả bác???


Em Đi Rồi! Mai Còn Trở Lại

Sáng nay anh thức giấc
Em đã ra đi rồi
Mùi ái ân phảng phất
Chăn gối lạnh hơi rồi


Bên kia bờ gió đông
Hoa tuyết rụng rơi đồng
Khói mùa che bóng áo
Em về chưa...đấy sông!!!


Sáng nay ngồi nhớ thương
Tóc làn thoang thoáng hương
Hiên nhà tay đốt thuốc
Lòng như vấn như vương


Mai em còn có lại
Áo ra sông...qua đò
Mai anh chờ trên bãi
Bóng ra sông con đò


Tối nay trăn trở giấc
Em đâu...em đi rồi
Mùi ái ân giờ mất
Em đâu...em xa rồi



Nhị tôi lạy bác đừng nhắc nữa...chuyện này mà tới tai Bà Hùm Quận Sáu Nhà Tôi thì thân này lại tả tơi mất bác ơi; khà khà.


Thân,


Nhị

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2017 06:26:42 bởi Cố Quận>
Hả!!! Bà Hùm Quận Sáu qua đò rồi a...nhị tôi dông nghe bác Bắc.


Bà Hùm Quận Sáu Qua Đò


Bà Hùm Quận Sáu qua đò
Trong khoang củi tạ! Rượu vò với dây


Chuyến này quyết chuốc ông say
Trối gô ông xuống mà dày xác thân
Củi tạ hai tay bà dần
Bà xơi cho đến hồn thần hoảng kinh
Cho từ nay bỏ nhân tình
Dứt nhân ngãi! Nguyện hiến mình cùng đây


Rượu vò, củi tạ với dây
Qua đò một chuyến...lần nầy bắt ông


Bớ ông nhị! Rượu còn mà ông đã tam thập lục kế nhào xuống sông lặn mất rồi ư; khà khà.


Thân,


Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Dóc! Đâu phải ai ở cặp bờ sông cũng biết lội cả đâu cô hai Rạch Giá??? Tại ngày nhị tôi còn bé không dám tắm sông bởi sợ Hà Bá hợp sức với Thần Sông kéo chân tôi thôi cô hai ạ, tin hay không thì tùy vào cô hai vậy.


Cô Mà Không Cứu Tôi Trôi


Nhị đây nào dóc tổ sư
Nhị đây mà dóc cô ừ...chết trôi


Cô mà không cứu kéo tôi
Cô mà không nắm áo rồi chìm luôn
Cô mà muốn giết thì buông
Cô mà muốn giữ mạng xuồng vớt mau
Không là hai cõi cách nhau
Không là dương thế đen màu âm gian
Không là thước sáu thân tan
Sình trương! Thây rã với đàn cá tôm


Cô mà không quàng không ôm
Tôi lên xốc nước...bỏ hòm đất chôn


Bớ làng! Cô lái đò bến Kiên Giang giết người rồi làng ơi là làng, khà khà.


Thân,


Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Nhị em mượn cảnh vật trong ảnh của chị Huệ vừa đăng mà cảm tác vài câu thơ nghe chị Huệ, mời.

Xưa Nhà Thủy Tạ Đàn Thơ

Xưa nhà thủy tạ hẹn hò
Em tay đàn tiếng, ta vò rượu âm

Thơ ngân theo khúc đàn cầm
Ý câu họa nét sen đầm nước sen
Sắc làm cây cỏ hờn ghen
Lá hoa giận trách! Phận hèn nhuốc nhơ
Em ngồi mười ngón đánh tơ
Ta năm ngón chữ ngẫu bờ hồ xanh
Gió hiu hiu gió làn quanh
Nắng lung linh nắng nhạt vành nắng thu
Khói nhè nhẹ nhánh đây mù
Sương nhè nhẹ cánh đây lù lù sương

Em, ta và đóa sen hương
Xưa nhà thủy tạ mấy đường đàn thơ

Em, ta và đóa sen xưa giờ đâu...đâu giờ!!!

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Nhị tôi đạo hình này để thơ tặng bác Bắc nghe.

Xưa Người Ngồi Câu! Người Che Lá

Ngày tao ngồi câu cá
Mày cắt lá che mưa
Ít nhiều chia đôi cả
Mày còn nhớ chuyện xưa!!!

Giờ tao đời viễn xứ
Mày nửa kiếp quê nhà
Đôi ba năm thư chữ
Kèm trong đáy thùng quà

Nhắc thời ngây thơ ấy
Buồn như con nước trôi
Nhắc thời xa xưa ấy
Buồn như sông rẽ đôi

Dòng nào ra Đông Bể
Dòng nào vô Tây Hồ
Giòng nào! Rươm rướm lệ
Giòng nào! Lem luốc đồ

Xưa tao ngồi câu cá
Mày tay lá che mưa
Ít nhiều chia đôi cả
Giờ thư ngắn...hàng thưa

Tao phụ tình bạn tao!


Bác đọc xong cũng đừng khóc nhé; khà khà.


Thân,


Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Tiểu Kiều tái xuất giang hồ rồi, thơ là thơ.

Chiều Rơi! Tiểu Kiều Buồn

Chiều rơi! Bóng ngả tây chiều
Hỏi ai khiến Tám Tiểu Kiều buồn đây

Thơ vầng nhật khuất tầng mây
Vàng trôi, nắng tắt tơ ngày ấy tơ
Nhạt dần...nguyệt nửa mảnh bờ
Sông lên nửa mảnh như chờ đợi đêm
Vòng tay chàng ấm lưng em
Mũi chạm mũi...bốn môi mềm kề nhau
Mai em ở lại lòng đau
Mai chàng lạc khói sương màu tịch liêu

Chiều đi! Bóng khuất tây chiều
Hỏi ai làm Tám Tiểu Kiều giọt sa!!!

Bộ anh Điệp phải đi công chuyện xa nhà hay sao mà Mi thơ buồn thế Tím Muội???

Thân,

Nhị Ca



Đăng nhập để trả lời
0
Nhị tôi vào mượn bát canh chua cá bông lau và cái nồi đất kho thịt của chị Nhung Sâu Rọm mà thơ nhé.


Nhớ Canh Chua với Thịt Kho quá Trời


Canh chua nấu cá bông lau
Kho thịt ba rọi...ăn mau hết nồi


Cơm ngày mưa nhớ quê tôi
Nhớ sông nước đục dòng trôi ấy dòng
Tả ngạn cá ngát câu xong
Hữu ngạn chài mớ tôm rong lên chiều
Đường Xuồng rượu chén đâu nhiều
Cạn năm ba xị là xiêu xiêu bờ
Câu sáu câu tám hò ơ
Ngang dọc đò mái chèo lơ lảng chèo
Dọc con đê! Xóm thôn nghèo
Mái tranh vách đất vùng heo hút người
Bây giờ đất khách ba mươi
Năm tàn năm khởi buồn ơi! Nó buồn


Canh chua nhìn ảnh lệ tuôn
Thịt kho thèm quá trời luôn...quá thèm


Giời ạ! Biết làm đến khi nào mới để dành đủ tiền mà mua cái vé máy bay qua thăm vùng Đất Cao Bồi và được mời ăn buổi cơm nóng với cá bông lau và thịt ba rọi kho đây chị Nhung ơi là chị Nhung...sao Ông Thiên bạc tình với nhị tôi chi thế này hả Chị??? Khà khà.


Thân,


Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Bác Bắc đã qua hỏi người ta mua tằm về cho nhả tơ...họ nói là tằm đã chết! Còn hỏi mua lá dâu về làm gì nữa bác, nuôi sâu a!!! Khổ bác ghê.


Kiếp Tằm Cho Tơ

Lụa vàng đâu! Tóc đen đâu
Đồi sương thu phủ vườn dâu xanh rờn
Con tằm biếng nhả tơ hơn
Biếng ăn lá sắc còn mơn mởn màu


Hôm qua hồn xác biệt nhau
Hôm qua hồn xác thôi đau đớn đời
Hôm qua hồn đã lên trời
Bên hiên thu xác tằm phơi củi lồng
Là tơ ngưng nhả! Tơ không
Ngưng hai chân cửi nàng trông ngóng làn
Để dệt lụa hà đông vàng
Thu hai vạt xuống đò sang kia bờ


Cho người mượn sắc mà thơ
Dáng ngà vóc ngọc câu mơ ước tình
Con tằm ngăn cách hai mình
Biếng ăn...bỏ xác! Hồn thinh không rồi


Hay nhỉ! Bác dám đánh tiếng nhờ nhị tôi trồng dâu nuôi tằm hộ ư??? Không được đâu bác Bắc ơi, nhị tôi chỉ thuần nuôi Sâu Rượu đã hơn nửa đời, ngoài ra không biết nuôi con gì khác cả...con gì vào tay nhị tôi thì xác cũng lên nằm trên dĩa mồi hết bác ạ; khà khà.


Thân,


Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Giờ thì " Vương Mang 2 " với Tím Muội đây, cho nhị ca mượn tạm tám chữ " Giữa chúng ta là hai đầu nỗi nhớ " làm câu đầu cho bài nghe Tám Tiểu Kiều, mời.


Vương Mang 2

Giữa chúng ta là hai đầu nỗi nhớ
Là hoài mong với chờ đợi thôi mà
Là đêm đêm mộng vói mộng càng xa
Hình với bóng em ta mờ nhạt ảnh

Từng thu đến thu đi vàng lá cánh
Nhành phong rơi trong gió lạnh se chiều
Hỏi lòng mình thu này nữa bao nhiêu
Mùa thu đã niềm quạnh hiu thu vắng

Giữ chúng ta vương mang tình thu nắng
Ngày thu mưa giăng trắng đồi thu xưa
Hợp rồi tan thương tiếc mấy cho vừa
Hai đầu nỗi nhớ! Đong đưa nỗi nhớ

Lời hoài mong, câu đợi chờ nức nở
Vần âm thơ than thở! Buồn như nhau

Vương Mang 2 chỉ có thế, đọc thấy được không Tiểu Kiều Phạm Gia??? Khà khà.

Thân,

Nhị Ca



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.12.2017 23:55:44 bởi Cố Quận>
Nhị em vào họa thơ với chị Huệ nhé.


Người Xưa Bỏ Hạ Đây Rồi

Bên dòng hạ với bóng cầu
Mimosa trắng trên đầu trắng hoa
Vắng người áo trắng xưa tà
Hương hiu hiu gió hương ngà ngọc hương
Lụa mềm hai mảnh rõ đường
Eo cong tợ khúc nghê thường áo bay
Thi nhân bờ vứt chén say
Vói năm ngón lấy bút bày giấy thơ
Khởi vần mượn nắng cùng tơ
Tàn câu nhắn bến cùng bờ...ai qua
Bên này áo gặp thơ ta
Bên này áo với thơ là hội tương
Để dòng hạ nước như gương
Mimosa trắng ven đường bóng đôi

Người xưa bỏ hạ đây rồi
Bỏ cầu in bóng...biết ngồi thơ ai!!!

May là người xưa bỏ ông bởi cái tật hay thơ thẩn, chứ không thì thiên hạ khổ với thơ ông lắm à ông thần say ơi; khà khà.

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Hình này thơ được đây Tím Muội, nhị ca lục bát nghe.


Hoá Bướm Đậu Hoa

Hoá bướm mà đậu hoa nàng
Gần hương cận sắc nhuỵ vàng, cánh cam

Từ từ bướm nhé đừng tham
Phấn ngon mật ngọt miệng sàm sỡ em
Nhuỵ rơi hoa rụng xuống thềm
Cành trơ! Gốc mấy cánh mềm héo khô

Hoá bướm mà đậu hoa cô
Gần hương cận sắc hàm hồ chữ câu

Ối giời! Sao thơ của nhị ca hôm nay phàm tục thế này...đã rượu mấy vịm rồi hả nhị ca??? Khà khà.

Thân,

Nhị Ca



Đăng nhập để trả lời
0
Giờ thì nhị em vào năm chữ ( Ngũ Ngôn Tứ Tuyệt ) cùng chị Huệ nghe.


Tình Thơ Còn Đó! Đàn Âm Đâu Rồi

Tình thơ tôi còn đó
Đàn âm em đâu rồi
Duy vườn thu lá đỏ
Quạnh hiu nước hồ trôi

Em ngày xưa áo trắng
Tôi tóc ngắn thư sinh
Sáu dây đàn đọng lắng
Trên vần chữ thơ in

Trang giấy vàng! Mực nhạt
Thuỷ tạ vắng bóng người
Không lời ca, câu hát
Thu vang với môi cười

Tình thơ tôi còn đó
Đàn âm xa mãi xa
Lá mùa rơi trong gió
Lơ lửng chiếc hồ sa

Thu khóc tình vỡ tan

Bớ làng! Ông nhị nhảy hồ tự trầm rồi kìa làng ơi; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Bảo trọng với giữ mình gì được nữa Tím Muội!!! Bị Nhị Tẩu bắt tại trận rồi, bảo quì gối để nhị tẩu nện bằng củi tạ và mười ngón tay phải gõ mà sửa lại lời thơ ngay, nên cả giờ mới xong tám câu lục bát này.


Xác Bướm Thân Hoa

Ô kìa! Xác bướm thân hoa
Mê hương sắc đoá hồn sa cửu tuyền

Phấn vừa dính, mật còn nguyên
chân tay tê cứng tự quyên sinh rồi
Không thì củi tạ đánh bồi
Xích xiềng trói cột...bôi vôi lên đầu

Ô kìa! Xác bướm phơi râu
Thân hoa gặp gió dòng sâu nổi phình

Em lạy mình tha cho em lần này vậy! Từ nay em hứa sẽ không dám thơ tượng hình với tượng bóng nữa đâu mình ạ; khà khà.

Thân,

Nhị Ca



Đăng nhập để trả lời
0
Vào hoạ thơ với anh Cá Kình Biển Đông cho vui nghe, mời.


Tôi Là Lính Xa Nhà

Tôi là lính xa nhà
Mùa điên điển đầy hoa
Đò cô hai tay hái
Tôi một buổi thăm nhà

Hỏi cô bên dòng có
Chịu giùm đưa qua sông
Nhà tôi căn lều cỏ
Hiên ngoài mẹ đứng trông

Tôi là lính không tiền
Nhận không cô...lấy duyên
Nợ này mai sau trả
Mẹ tôi có dâu hiền

Trời ạ! Cô không chịu nhận duyên với nợ thì nói, chứ nỡ nào dìm đò...nhị tôi đâu biết lội cô ơi; khà khà.

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Nhị ca vào lục bát hoa sen nghe Nga Muội.


Tại Lá! Mà Trăng Ép Sen

Tại lá! Mà sen trên dòng
Cánh hoa đang sắc mơn hồng không in

Hồ yên lặng gió đâu hình
Sen chìm trong nước! Ẩn mình làn trôi
Lá xanh kia mọc chi đôi
Nổi che lấy bóng dòng rồi bóng sen

Cho đài với nhuỵ hờn ghen
Cho cành với cánh...trăng chèn ép hoa

Khà khà.

Thân,

Nhị Ca



Đăng nhập để trả lời
0
Ừ! Hiền Tỷ Trúc Lan nói coi bộ đúng à nghe, bốn cô này chắc đang đi tìm tình địch để đánh ghen đây???



Bốn Cô Đi Đánh Ghen

Bốn cô hẳn đánh ghen
Nên guốc cao gót bèn
Mang vào...đường nếu đụng
Mặt tình địch! Đánh ghen


Khà khà.

Thân,

Nhị Đệ



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2017 22:23:59 bởi Cố Quận>
Cảm ơn chị Bảy Đại Kiều thường vào ủng hộ tinh thần cho nhị này nghe; giờ làm bài " Ngày Lên Đại Kiều Vui " tặng chị Bảy để đền đáp cái ơn hay viết lời khen thơ của nhị tôi nhé, mời.


Ngày Lên Đại Kiều Vui

Ngày lên hiên hạ nắng vàng
Đại Kiều năm ngón tay đàn hiên hoa

Âm nhẹ nhàng khúc oanh ca
Âm du dương khúc lụa tà Giang Đông
Bổng trầm tợ khói trên sông
Như sương trên mái hạ hồng sớm sương
Khúc nào Chu Tướng tái tương
Khúc nào Chu Tướng, Tiền Đường điểm binh
Dây tơ thánh thót hậu đình
Dây tơ thánh thót lời tình nhớ mong

Ngày lên hiên hạ nắng trong
Đại Kiều năm ngón...tơ lòng gảy tơ

Thế là đủ cặp, thơ cho em thì phải thơ cho chị...chịu vậy không chị Bảy Đại Kiều??? Khà khà.

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Truyện ngắn Mi viết, câu cuối người vợ nói với chồng mình " Nhưng nếu anh vẫn muốn ra đi thì anh cứ đi đi... " làm nhị ca nhớ lời Nhị Tẩu đã có lần nói " ngày nào anh muốn đi...thì hồn cứ mang theo, còn xác bỏ lại đây. " nên nhị ca phải một đời thủy chung như nhất với Bà Hùm Quận Sáu rồi Tím Muội ạ!

Muốn Đi Thì...


Muốn đi...thì hồn ấy của ông
Xác phàm bỏ lại đấy biết không
Bao năm tôi xới, vun, trồng, tưới
Là đây phải giữ lá cùng bông


Muốn đi...thì thư trối trăn lời
Viết câu vĩnh biệt thế nhân ơi
Sáu mươi năm đủ rồi mệnh số
Bây giờ xương xác ấy cành phơi


Muốn đi...thì bảo ngay một tiếng
Dây thừng, dao, thớt sẳn sàng thôi



Nghe mà khiếp...khà khà.


Thân,


Nhị Ca


Đăng nhập để trả lời
0
Thơ nhị ca dở òm! Nên định bỏ thơ Tím Muội ơi.
[image]https://lh3.ggpht.com/xMMdrJMXeWTd2QqKGyGmrv6Z2lcpR4dAcsxFiudvPbZzWiviIrJhK3x0ayCLlsqm974=w300" border="0" alt="" /&gt;

Thơ Tôi Dở Òm


Nguyên Sa thơ " Tuổi Mười Ba "
Nguyễn Bính thơ với " Ghen " là...thi nhân


Riêng tôi hồn Tấn vía Tần
Nên âm với vận, nên vần với câu
Ý từ chúng so le nhau
Đen trắng sai khớp! Khác màu nên thơ
Tôi như ngủ, tôi như mơ
Mộng du mưa nắng, khói tơ mộng là
Khi lai Hán, lúc thuần Ta
Đọc đầu như búa bổ ra óc người
Lúc ngất khóc, khi khì cười
Bốn dòng ngắn rối, mười mươi nhùi dài


Nguyên Sa, Nguyễn Bính thi tài
Riêng tôi thơ với tiếng tai! Dở òm


Đùa với Tím Tiểu Kiều cho vui, chứ bỏ thơ...thì đời nhị ca đâu còn gì để vui hả Phạm Tiểu Thư; khà khà&lt;img class="inlineimg" title="Z1" src="http://dtphorum.com/pr4/images/smilies/zing/z1.gif[/image].


Thân,


Nhị Ca



Đăng nhập để trả lời
0
Thấy hình này mà tủi phận cho cánh Đàn Ông bọn tui hết sức à nghe chị Ánh.


Quân Ta Bốn! Địch Tám

Quân ta bốn người thủ
Địch nhân số gấp đôi
Tấn trường xưa! Lớp cũ
Thối ngồi yên, nhấp môi

Mình khui chai...cạn chai
Say cho tháng ngày dài
Trăm năm đời tiếng thiệt
Thòi gánh cả trên vai

Quân ta bốn người thủ
Địch nhân tấn thành rồi
Vô trường xưa! Lớp cũ
Hai đứng...hai kẻ ngồi

Mà nghe địch nhân cười


Thua cho đời mình được yên nghe hai Ông Anh với Bạn Tui; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Để chú quận lấy bốn chữ " Một Ngày Nhìn Lại ", mà lục bát theo " Hàng Dọc " như cách " Khoán Thủ " trong Thơ Đường mà anh Hai của Cỏ nói ở trên nè nghe.


Một Ngày Nhìn Lại


Một lần chân xuống thuyền là
Ngày xa đất mẹ! Ngày ta quê người
Nhìn về chốn cũ năm, mười
Lại hai, ba, bốn chục mươi năm tàn


Vậy đã hiểu rồi há Cỏ, khà khà.


Thân,


Chú Quận



Đăng nhập để trả lời
0
Bạn Tôi đang làm gì thế này, sao một tay toạ thiền...sau lưng Tứ Đại Mỹ Nhân Kiên Giang cười nghiêng ngả thế hả Mỹ Chí???


Tôi Mỹ Chí Toạ Thiền

Tôi Mỹ Chí cất tay thiền toạ
Tứ Mỹ Nhân bốn đoá hoa cười
Là sau thọ số giảm mười
Năm trong trăm tuổi! Chín mươi xác hồn

Tôi hai ngả xác chôn, hồn hoá
Thức tiên ông phò tá bốn nàng
Lên trên tiên giới...Ngọc Hoàng
Thấy thăng xuống cõi nhân gian kiếp người


Mô Phật! Cứu Chí ông ơi; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Nói như cô hai đây thì sông đâu ai chết đuối bao giờ hả cô hai!!! Mà thôi, nhị tôi là người hiền nên cãi chày cãi cối không lại cô hai đâu...nhị tôi xin chịu thua cô hai vậy. Cô hai đừng tốn hơi kêu mấy cô bên bờ sông đò ra vớt nhị tôi về dinh, đâu ai dại vớt cái Hũ Hèm này về nhà cô hai???


Vậy Đi! Nếu Cô Hai Không Thương

Đời đâu nàng nào dại
Vớt hũ hèm về dinh
Là tàn thanh xuân gái
Lão độc bóng! Một mình

Nếu cô hai không thương
Mặc tôi! Xác sình trương
Cá, tôm dòng cắn rỉa
Thịt da rã...chìm xương

Vậy đi nghe cô hai

Bây giờ hỏi lần cuối, cô hai có chịu đưa tay kéo nhị tôi lên không!!! Đếm ba tiếng mà nhị tôi không lên ngồi cạnh cô hai trên xuồng được là nhị tôi buông tay cho cô hai mang tiếng sát nhân cả đời à nghe...một, hai, ba; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0