Thêm một bài nữa cho đủ cặp nghe anh Suồn, mời.
Ba Thứ Nhạc, Đàn Và Hoa Chưa Đủ (2)
Em đã bảo nhạc, đàn và hoa
Chưa đủ! Em còn muốn thơ mà
Chửa thấy anh vào câu chữ nhỉ
Hay là anh quyết chí tặng ba
Đã thế...anh về thôi đừng nói
Lời gì thêm nữa chỉ làm đau
Lòng em! Sao mãi còn đứng hỏi
Buồn gì ư...chẳng muốn gặp nhau!!!
Buồn anh! Đâu đã sẳn quà thơ
Giời ạ! Tưởng gì chứ thơ thì...đọc ra ngay đây Bà Hùm Quận Sáu ơi, đâu cần phải sẳn với lại không sẳn hả; khà khà.
Thân,
Nhị Em
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 302.321 lượt xem —
Trang 79 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2018 21:33:50 bởi Cố Quận>
Anh lee vào mượn hình của chú Billy mà sáu tám nghe.
Mai Về! Cảnh Cũ Đâu Còn
Mai về! Đâu bến con đò
Đâu nôm con cá, đâu nò con tôm
Đâu mùa gió lộng ngọn nồm
Lay lay ngọn bấc nghiêng chòm sậy, tranh
Đâu bờ đục, giữa làn xanh
Đâu hàng phượng vĩ đỏ cành ven sông
Đâu em má thắm, môi hồng
Tà trinh nguyên trắng đường đồng nữ sinh
Đâu màu hoa tím lục bình
Đâu con nước cạn bãi sình bần rơi
Đâu làng xóm cũ của thời
Ta thư sinh mộng khuấy trời chọc mây
Mai về! Chèo mỏi hai tay
Đâu thuyền xưa với cảng ngày xưa đâu
Mai Billy có về!!! Đừng quên hú anh lee theo với nhé; khà khà

.
Thân,
Anh Lee
Mai Về! Cảnh Cũ Đâu Còn
Mai về! Đâu bến con đò
Đâu nôm con cá, đâu nò con tôm
Đâu mùa gió lộng ngọn nồm
Lay lay ngọn bấc nghiêng chòm sậy, tranh
Đâu bờ đục, giữa làn xanh
Đâu hàng phượng vĩ đỏ cành ven sông
Đâu em má thắm, môi hồng
Tà trinh nguyên trắng đường đồng nữ sinh
Đâu màu hoa tím lục bình
Đâu con nước cạn bãi sình bần rơi
Đâu làng xóm cũ của thời
Ta thư sinh mộng khuấy trời chọc mây
Mai về! Chèo mỏi hai tay
Đâu thuyền xưa với cảng ngày xưa đâu
Mai Billy có về!!! Đừng quên hú anh lee theo với nhé; khà khà


. Thân,
Anh Lee
Từ đầu nhị tôi đã dự tính là sẽ đi lần Hội Ngộ Liên Trường Kiên Giang Boston vừa rồi, đã lên kế hoạch sẳn sàng để mà quậy bảy ngày bảy đêm! Đã thông báo cho hai nhỏ bạn tôi là Bạch Mai và Quỳnh Chi bên Việt Nam chuẩn bị giấy tờ để qua Mỹ vào dịp này mà tụ bè tụ đám cho biết Miền Đông Xứ Cờ Hoa, gọi Vợ Chồng Nhỏ Trang Bạn Trẻ-Vợ Chồng Lam Giang, báo cho Vợ Chồng Thúy-Hồng Newyork chừa phòng cho nhị tôi qua nhậu và hẹn với Người Xưa Lối Cũ Toronto là sẽ ghé thăm hầu nhắc lại chuyện lối cũ đường xưa...v..v. Nhưng trời bất dung người có ý lăng nhăng như nhị tôi! Bà Hùm Quận Sáu nghe đến chữ Toronto là " No! You can not go there. " ngay! Vì bà biết nhị tôi quá rõ...cho đi là thế nào cũng " Bị " người ta " Dụ " như anh Lanh bị cô tóc vàng dụ mất của vậy; thế là đành phải hủy bỏ cả kế hoạch có một không hai này...tức thay.
Bị Dụ
Tin người! Tôi bị dụ
Của mất, nợ đa mang
Cả đời lưng lãnh đủ
Vết củi tạ dọc ngang
Tôi bị dụ bởi tình
Năm xưa hứa " khi xin
Là cho chơi tới bến
Chẳng xá...dẫu trăm nghìn "
Tin người! Tôi bị dụ
Của mất...xác tanh bành
Nửa đời chưa trả đủ
Duyên nợ tháng ngày thanh
Ối giời ơi! Bị dụ
Viết ít hàng về vụ " Bị Dụ " mất của như anh Lanh! Chốc nữa sẽ quay lại viết bài " Bị Đủ " sau cho vui nghe mấy bác Kiên Giang; khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị tôi vào thơ ghẹo chị Năm Ba Cây Gòn chơi nghe.
Canada Xứ Lạnh Tình Nồng
Tình nồng xứ lạnh thấu làn da
Nhưng trái tim tôi nhịp cứ là
Thình thinh thình thịch hoài âm chữ
Mời anh chị viếng Canada
Đãi băng cùng tuyết mùa băng tuyết
Làm gấu filet nấm với cà
Với dê thọc cổ hoà rượu huyết
Vào bốn ba chung ngó cười khà
Tình nồng xứ lạnh ghé tôi chơi
Lần sau thơ nhớ mời nhị tôi...thì đây hứa là sẽ không thơ ghẹo chị Năm nữa vậy; khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Còn tin đồn với lại tin vịt gì nữa Hiền Tỷ Phùng Kim Trúc Lan! Hình với thơ đăng rõ ràng trên Facebook, bảy cái chân và ba lăm cái móng sơn đỏ choét còn nằm trên trang nhất đã mấy ngày rồi, người Kiên Giang ùn ùn kéo nhau đi xem, bàn tán xôn xao muốn banh Chợ Nhà Lồng Rạch Giá.
Bảy Cái Chân
Chân bảy cái móng sơn đỏ choét
Guốc bảy đôi rượt hét sau lưng
Cách đôi ba bước tưởng chừng
Sắp chụp, sắp tóm nên mừng rùm beng
May chạy thoát mấy phen phóng thoát
Không là thân áo soạc bảy năm
Mảnh phơi! Mặt úp, bụng nằm
Lưng đưa chịu ngắt nhéo bầm, phù, sưng
Bảy cái chân chưa dừng lùng kiếm
Hắn trốn về California rồi Thất Cô Cô ơi...lùng kiếm chi phí công; khà khà.
Thân,
Nhị
Lâu rồi nhị em không vào họa thơ với Bà Chị Xóm Đinh Tiên Hoàng...không biết chị mình còn nhớ đứa em Xóm Hoàng Diệu này chăng???

Nhung Nhớ
Ta nghe từng bước chân mình
Đạp trên cánh lá thu hình bóng xưa
Tình nhân hương áo gió đưa
Tình nhân sắc lụa như vừa đấy sông
Đàn nhạn kinh hải về đông
Trắng in mặt nước dòng bồng bềnh trôi
Ừ! Ta thấy vạt em rồi
Thấy đen tóc bới dưới sồi nhánh che
Nhìn ta cách một bờ kè
Mắt rưng rưng mắt lệ nhoè chấm khăn
Ta nghe từng bước cách ngăn
Đạp lên cánh lá thu hằn dấu xưa
Gửi bài " Nhung Nhớ " tặng Bà Chị Mình vậy, hy vọng là chị chưa quên nhị em??? Khà khà

.
Thân,
Đứa Em Xóm Hoàng Diệu
Nhung Nhớ
Ta nghe từng bước chân mình
Đạp trên cánh lá thu hình bóng xưa
Tình nhân hương áo gió đưa
Tình nhân sắc lụa như vừa đấy sông
Đàn nhạn kinh hải về đông
Trắng in mặt nước dòng bồng bềnh trôi
Ừ! Ta thấy vạt em rồi
Thấy đen tóc bới dưới sồi nhánh che
Nhìn ta cách một bờ kè
Mắt rưng rưng mắt lệ nhoè chấm khăn
Ta nghe từng bước cách ngăn
Đạp lên cánh lá thu hằn dấu xưa
Gửi bài " Nhung Nhớ " tặng Bà Chị Mình vậy, hy vọng là chị chưa quên nhị em??? Khà khà


.Thân,
Đứa Em Xóm Hoàng Diệu
Nhìn hình trái mảng cầu dai này khiến nhị tôi nhớ Mẹ Tôi thật nhiều! Lần đầu tiên sau 25 năm lìa bỏ quê nhà, tha hương đất khách, nhị tôi quay về thăm Việt Nam và cũng để rước Mẹ Mình trở lại Mỹ sống. Trước sân nhà có cây mảng cầu dai, trái không nhiều và nhỏ bởi thiếu đất vì người trồng không quen với việc vun trồng vườn tược nên cây thưa lá, thân nhành còi cọc lắm. Trên cây chỉ có một trái đã chín tới và to hơn những trái xung quanh mà Mẹ Tôi đã dặn dò những đứa bé trong xóm đừng hái, để dành cho nhị tôi về ăn mà hồi tưởng lại tháng ngày còn sống bên nhà. Giờ thì Mẹ Tôi đã không còn, Anh Kế Tôi đã mất và Cháu Tôi cũng không giữ nỗi gia tài của cha mình để lại, buồn thay.
Mảng Cầu Không Người...Ai Giữ!!!
Giờ đây ai giữ mảng cầu
Tôi về ăn nhớ lại mầu quê xưa
Ngày tôi còn bé tắm mưa
Hạ ngồi cắt tóc gáo dừa bên sông
Cắm câu bắt cá lóc đồng
Mò con hến đục cả dòng liệng nhau
Ngày Mẹ Tôi trước, chân sau
Nép che tay áo bước vào trường bên
Ê a công phụ mẫu đền
Nghĩa thầy bạn trả làm nền tiến thân
Ngày tôi xuống bến là lần
Đi đêm sóng gió! Phong trần tha phương
Bờ xa vạn dặm cố hương
Phần tư thế kỷ mới đường về thăm
Mảng cầu đôi quả hôm rằm
Cúng Mẹ tôi xác người nằm mộ yên
Giờ mà nhị tôi về! Đâu còn Mẹ Già canh giữ trái ngọt cho mình ăn nữa rồi, buồn thay.
Nhị
Nhị em vào thơ tiếp " Chém Cha Cái Kiếp Đàn Ông " nghe chị Ánh Tuyết, mời.
Chém Cha Cái Kiếp Đàn Ông (2)
Tôi như vầy cô chém
Chết cha kiếp đàn ông
Nhốt đời trong hóc hẻm
Cụt! Chỉ một ngõ thông
Sáng, trưa, chiều, tối giữ
Xác! Chẳng thâu phục tâm
Thơ tôi tam với tứ
Hoa áo và chữ âm
Tôi thế này cô chém
Chết cha kiếp đàn ông
Hận đời trong hóc hẻm
Hồn thả bộ đi rong
Chân theo hương sắc rồi
Khà khà.
Thân,
Đứa Em Họ
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.01.2018 03:53:09 bởi Cố Quận>
Nhị tôi vào mượn hình của chị Nga Lê mà thơ nghe, mời Chị.
![]()
Con Tôm Hùm Xào
Này cô xào con tôm hùm
Gừng, hành, tỏi, ớt nhanh giùm mang ra
Đầu, mình, đuôi hãy chia ba
Bia lạnh một kết cho ta với mình
Để mà môi nhắp nhớ tình
Mồi ngon nhớ áo tà xinh ai tà
Nhớ gần rồi lại nhớ xa
Thì ra đây nhớ cô a...đấy người
Tay mang mồi rượu miệng cười
Con mắt cô liếc, con ngươi cô màu
Đen trắng hai sắc trước sau
Trắng đen như muốn gần nhau...chung bàn
Lại đây ngồi xuống cô nàng
Ly bia đã rót mời tang tính tình
Đầu đuôi ta! Cô cái mình
Bia lạnh một kết chai nghinh tiếp cùng
Thơ cho vui, có gì không phải xin chị Nga Lê đừng trách nhị tôi nhé; chúc Chị luôn vui.
Thân,
Nhị
Tính từ ngày gặp đám bạn cùng trường, cùng cấp lớp đến nay đã 8 năm qua rồi, hy vọng là kỳ Hội Ngộ Liên Trường Kiên Giang 2019 sắp tới được tổ chức tại Miền Nam California, nhị sẽ được tương ngộ với sáu mươi mấy người bạn đã đến dự trong lần HNLTKG 2009 và thêm nhiều bạn khác nữa vậy...mong lắm thay.
Mười Năm Không Gặp
Đời mười năm không gặp
Bạn giờ có đổi thay
Hay vẫn xưa...lắp bắp
" Mừng quá xá bọn bây "
Hẹn anh hai mười chín
Hội chị Nam Cali
Hợp tan lòng bịn rịn
Về! Chân chẳng muốn đi
Mình mười năm không gặp
Bạn giờ vẫn như xưa
Nhìn trân trân...lắp bắp
Lời ngày cũ giờ chưa
Quên bạn à! Chưa quên
Giờ thì bọn mình đang đứng trước ngưỡng cửa của tuổi sáu mươi " Lục Thập Nhi Nhĩ Thuận" cả rồi các bạn ạ! Còn được bao lần mười năm để gặp nhau hả bạn mình??? Nhớ về dự Hội Ngộ Liên Trường Kiên Giang hai năm tới cho đông đủ nghe các Bạn Ta. Nhị tôi xin hứa là mỗi ngày sẽ thơ ba bài nói về tuổi học trò của bọn mình, rồi chụp lại tặng mỗi người một bản mang theo về để nhớ để thương một thời áo trắng năm nào vậy nhé...đi dự nghe các Bạn Ta.
Thân,
Lão Nhị
" Ông em tài hoa "! Nghe là muốn nhảy sông lặn trốn mất Bà Chị của nhị em ơi.
Tài Run
Tài hoa hai tiếng...hoảng hồn
Nhảy sông! Lặn xuống ra cồn đứng run
Cả đời mưu thấp, trí cùn
Văn tiếng đục, thơ vần bùn chữ đen
Đã tan tác biết bao phen
Phong ba mấy cuộc tướng hèn ươn đeo
Công hầu bảng ấy cành treo
Nhón chân, tay vói...lộn mèo tam môn
Tài hoa! Đọc là hoảng hồn
Lội dòng ngược đứng trên cồn mình run
Nhị em cũng tài...mà là " Tài Run " Bà Chị Đinh Tiên Hoàng ạ; khà khà.
Thân,
Đứa Em Hoàng Diệu
Nghe rồi! Đừng réo nữa Hiền Tỷ Ba Cây Gòn ơi, thiệt là ngủ nghê không yên...nhị đây, ngồi dậy thơ ngay đây. Ừ! Nguyên bài thơ Hiền Tỷ viết chữ nào cũng đúng cả, chỉ có một chữ " Mèo " là trật lất rồi Hiền Tỷ Trúc Lan ơi; mèo nào mà lớn xác thế, nặng cả tạ vậy hả Hiền Tỷ Tôi??? Chỉ có " Hùm " thôi.
Mèo!!!
Mèo nào cân cả tạ
Chỉ có cốt hùm thôi
Nặng như là tảng đá
Mưa bão chẳng dịch trôi
Người thấy mèo chạy biến
Không, gặp bóng chụp ngay
Răng hai hàm ngấu nghiếng
Quào! Đạp cả chân tay
Mèo đâu hung thế à!!!
Mèo mà thế này! Chỉ có một ở Quận Sáu, chứ không có hai à nghe Hiền Tỷ...giờ nhị tui lên giường ngáy lại, kẻo mèo thức giấc là tàn đời; khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Hôm kia nhờ cô hàng Dưa Gang đầu làng vận yếm đào xanh qua mời có cả quà mà bác Bắc vẫn còn giận nhị tôi không qua trò chuyện, khổ quá đi! Sao tuổi bác đã " Lục Thập Nhi Nhĩ Thuận " mà lòng sân si còn nặng thế này hả bác???
Dưa Em Ngon Thế Bác Chê
Dưa em ngon thế bác chê
Bổ ra bác bảo " Hôi ê không thèm "
Bác vòi mở lá ăn nem
Lấy đâu nem lá đây đem ra mời
Bác như con cóc nhìn trời
Biết đâu hương sắc bác ơi! Bác à
Quanh làng chỉ một em là
Dưa gang ngon nhất rồi a...sao từ
Sao khó tính thế bác ư
Nên hờn chữ " Cút " mà hư mất tình!!!
Thôi thì bác đã chê dưa gang thì nhị tôi chỉ còn cách nhờ cô hàng dưa hấu xem sao??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị tôi vào mượn tranh Đặng Can, mượn hình anh Vũ đăng mà thơ nhé, mời.
Ngày Em Lụa Trắng Nguyên Trinh
Ngày em còn trắng lụa tà
Trinh nguyên hai buổi đường là gió lay
Vòng xe ngang lối hạ này
Qua con ngõ cánh hoa gầy phượng rơi
Tình ta vương nắng nhạt trời
Vương mây thu buổi lá rời rụng cây
Tình ta đuổi khói đông vây
Đuổi sương xuân sớm giọt đầy đặn sương
Ra vào cửa lớp, cổng trường
Tình ta câu chữ hay thường mực thơ
Ngày em thả vạt lững lờ
Thả hương mái tóc vật vờ gió bay
Vòng xe ngõ phượng hạ gầy
Ta trên lối nhặt cánh ngày về mơ
Anh Vũ có biết là mỗi lần Anh đăng ảnh và viết về tuổi học trò, là hồn nhị tôi nhớ về người muôn cũ, một cõi đi về xa xưa lắm không??? Anh giết nhị tôi có ngày anh Vũ ạ; khà khà.
Thân,
Nhị
Thì ra là thế hỉ! Vậy là câu kế tiếp của bác Nhạc Sĩ Họ Trịnh rất thích hợp với bức ảnh cậu Tư vừa đăng ở trên à nghe.
Người Đã Đến! Rồi Người Đi
Người đã đến...rồi người về kia núi
Hồn giờ đâu hình buổi trước giờ đâu
Chỉ gió vi vu và nắng trên đầu
Soi vàng cỏ tím, mầu hoàng hôn tím
Đồng đây vắng ta ngồi yên tưởng niệm
Bóng người xưa nay nào kiếm ra nào
Dải Ngân Hà sao lạc mất vì sao
Đêm thu khiến lòng xanh xao tiếc nhớ
Thềm mộ chí! Ta sụt sùi, nức nở
Viết để nhắc nhở chính mình rằng kiếp trăm năm này ngắn như một gang tay, nửa bước là đã qua bờ mê bến chấp rồi cậu Tư Đức nhé! Chứ đừng vẩn vơ với sầu, thẩn thờ với ưu như bảy tui mà khổ tâm lắm nghe cậu Tư.
Thân,
Bảy Mập
Bị củi tạ quanh năm...đầu không bạc mới là chuyện lạ à nghe Hiền Tỷ Trúc Lan Tui!!!
Bị Củi Tạ! Bạc Đầu
Bị nàng củi tạ quanh năm
Đầu không bạc tóc hoa râm...đâu còn
Mạng ngồi nhớ kẻ môi son
Nhớ ai da phấn và con mắt cười
Nhớ hàm răng với tóc người
Nhớ hương lụa áo hai mươi cô hàng
Bị nàng củi tạ tay phang
Tay nện! Bạc tóc cười vang với màu
Nói và thơ ở trên mong mấy Thầy đừng giận nhị em nghe...sợ vợ đến tóc bạc đầu là chuyện thường tình xưa nay thôi mà mấy thầy hỉ??? Khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.01.2018 20:38:58 bởi Cố Quận>
Dượng Tôi tay khui rượu trong nhà, nhìn ra ngoài sân sau hỏi " Bà ơi! Có bánh cho tôi nhậu chưa??? Nếu đã đầy dĩa thì nhớ kêu tôi ra mang vào nhé, đói rã ruột ra rồi ".
Cô Tôi Bánh Khọt
Cô tôi bánh khọt nhân tôm
Nhà trong dượng rượu...chờ chôm mang vào
Đũa gắp chấm nước mắm hao
Cắn trái ớt chín hỏi sao " Cay nồng
Bà ơi! Hẳn muốn giết chồng
Đây chăng nên đổ bánh xông hương ừa!!!"
Cô tôi bánh khọt nước dừa
Đứng ngoài sân nói " Say sưa nói xằng "
Ông mà kêu thêm tiếng nữa là tôi tắt bếp, mang cây xạng vào mời ông xơi với rượu đấy nhé; khà khà.
Thân,
Ông Cháu Trời Thần
Đừng kêu " Trời " làm tổn thọ thằng cháu say này mất cô Sáu Nhung ơi! Con nhớ là cả nguyên bài viết đâu có chữ " Chằn " nào cô Sáu???
Cô Tôi Hiền Thục Lắm
Cô Tôi hiền thục lắm
Thụi dượng! Chẳng cho than
Nếu gào kêu cứu...trảm
Còn ai dám vào can
Cô Tôi hiền thục ghê
Cô Sáu Tôi hiền thấy khiếp; khà khà.
Thân,
Ông Cháu Trời Thần
Nhị tôi vào mượn ảnh này thơ nghe anh Ivan, mời.
Làng Chài
Thuyền cha sóng gió lưới chài
Bờ con đốt khói, bà mài móc câu
Mẹ liếp sắn, mẹ nương dâu
Chị tay lưới vá mắt đầu, phao sau
Chiều cơm, sáng cháo cùng rau
Buồn vui với biển xanh màu nước xanh
Cha già! Sản nghiệp truyền anh
Bờ em khơi lửa, lặn gành cá săn
Mượn hình Anh mãi...không biết nợ này đến bao giờ mới có dịp trả đây anh Ivan hỉ???
Thân,
Nhị
Giờ thì nhị tôi đã nhận diện ra chị Nancy Hồ rồi đây, hy vọng sẽ gặp vào dịp Hội Ngộ Kiên Giang Nam Cali 2019 vậy chị Nancy nhé.
Giấy Bạc Của Tôi
Đã nhìn ra chị Nancy
Chỉ tay " Giấy bạc ấy thì của tôi "
Nhờ năm ngón giấu anh bồi
Đầm, già, mười tráo nhanh rồi tiền gom
Ông đừng nghĩ...khuya sẽ chôm
Ra lề mà quán bia dòm ghệ a
Thắng thời tiền thuộc tôi nha
Thua ông móc túi chung à tiền ông
Nhất chị Nancy, không hổ danh Giai Nhân Rạch giá vậy; khà khà.
Thân,
Nhị
Vâng cô Quyên, mời cô đọc vậy.
Mẹ Cõng Năm Con Vượt Lướt Dòng
Mẹ cõng năm con vượt lướt dòng
Qua bờ bên ấy quản chi sông
Sâu dăm thước đáy mùa lạnh buốt
Rộng đến gần trăm kiếm thóc đồng
Mong con mau lớn khôn con nhé
Ngày nóng trầm ao mát ngủ vườn
Thu đông dựng ổ dày san sẻ
Mẹ góc rơm sau khuất gió đường
Hy vọng là nhị tôi không làm cô Quyên thất vọng!!!
Thân,
Nhị
Nhị tôi vào mượn hình lỡ tàu của chị Song Nguyệt mà thơ nghe.

Lỡ Một Chuyến Tàu
Cô là một kẻ lỡ tàu
Lỡ mây gió với sắc màu không gian
Khóc cười thương nhớ núi ngàn
Nhớ sông biển khói tơ màn khói tơ
Có thuyền bến cũ neo chờ
Có trăng dòng cũ lững lờ dòng trăng
Có đèn cao ngọn hải đăng
Có đầu bạc sóng va đằng vách xa
Lỡ một chuyến tàu! Nhớ nhà
Cô sân ga đứng dạ là tái tê
Về thôi cô ơi! Đứng đấy khóc làm gì...mai lại đón chuyến tàu sau vậy nhé; khà khà

.
Thân,
Nhị

Lỡ Một Chuyến Tàu
Cô là một kẻ lỡ tàu
Lỡ mây gió với sắc màu không gian
Khóc cười thương nhớ núi ngàn
Nhớ sông biển khói tơ màn khói tơ
Có thuyền bến cũ neo chờ
Có trăng dòng cũ lững lờ dòng trăng
Có đèn cao ngọn hải đăng
Có đầu bạc sóng va đằng vách xa
Lỡ một chuyến tàu! Nhớ nhà
Cô sân ga đứng dạ là tái tê
Về thôi cô ơi! Đứng đấy khóc làm gì...mai lại đón chuyến tàu sau vậy nhé; khà khà


.Thân,
Nhị
Uả! Chuyện " Áo nàng vàng tôi về mê hoa cúc, lá dừa xanh tôi mến lá sân trường... " còn đắt khách tha hương Kiên Giang đến thế này ư??? Khoan đi mấy O-Ôn ơi, chờ nhị tôi ghé qua nhậu và thơ với hỉ.
Chị Tôi Áo Vàng
Chị tôi áo vàng quán lề đường đắt khách
Mấy o-ôn túi xách với bị đeo
Đò qua sông, lối núi rủ nhau trèo
Ra quán hội chuyện giàu nghèo xưa tám
Chị tôi áo vàng say mê người cả đám
Ngồi kẻ thơ, kẻ chạm khắc hình môi
Kẻ vẽ mi cong, mắt biếc...kẻ mồi
Tay chén rượu ôi thôi lòng dạ đắm
Chị tôi áo vàng nhìn a...đẹp lắm
Thôi Cô với Dượng Tôi đến rồi! Nhị tôi ngưng thơ nghe mấy O-Ôn Rạch Giá; chứ vần trăng chữ cuội không khéo...thì Chị Tôi đem mách Cô Mình là nhị bị ăn roi à nghe, khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.01.2018 19:48:44 bởi Cố Quận>
Rồi! Nhỏ Em Tôi lại muốn nhị này " Chết ở trong hồn một đống " nữa rồi đây, nên sáng vào đăng mấy bức hình " Giết người trong mộng " lên Facebook.
![]()
Cô Dáng Áo Xanh
Hạ về cô dáng áo xanh
Cho thơ tôi chữ năm canh tím dòng
Cô đi trong nắng hạ hồng
Tơ rơi trắng lối tơ bồng bềnh tơ
Sợi nào bám tóc hương bờ
Bám vai thon với tà lờ lững bay
Này cô xin giữ hai tay
Cho tôi chút nắng hạ ngày được chăng!!!
Cô áo xanh nhỏ nhẹ rằng
" Tơ em không biếu! Bán tầm có mua??? "
Mua!!! Lấy đâu ra tiền mà mua tơ cô đây??? Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Tin nóng hổi vừa thổi vừa đọc, tin giật gân đây bà con Rạch Giá, Rạch Bần, Rạch Tràm, Rạch Đước, Rạch Rạch ơi! Điệu Hò Quê Em được thầy Vĩnh Trương phổ nhạc, mai này sẽ được chị Năm Ba Cây Gòn hát dọc theo hai bờ Sông Kiên và trên các sân khấu của ba rạp lớn Nghệ Đô, Châu Văn và Hoà Lạc của tỉnh nhà, bà con chờ mua vé ra bờ sông và vào rạp xem, khi đi nhớ mang theo cà để liệng nghe Đồng Hương Rạch Giá của nhị tui.
Điệu Hò Quê Em Phổ Nhạc
Điệu Hò Quê Em được thầy phổ nhạc
Mai này đây rạp hát với bờ sông
Vé đứng năm xu, ngồi ghế một đồng
Mua giúp hội, bằng như không áy náy
Điệu Hò Quê Em có đi xem thì hãy
Mang cà chua năm bảy trái liệng nghe...
Ý! Rao lộn quảng cáo rồi, rao lại nghe bà con. Điệu Hò Quê Hương được thầy Vĩnh Trương phổ nhạc, đang được tiếng hát Trúc Lan Vọng Cổ trình diễn ngoài bờ sông Kiên, khúc Chợ Cá Đồng-Cá Biển, ngang mặt Bưu Điện kìa bà con ơi, mau ra xem kẻo trễ thì đò chìm! Bởi cà chua đầy khoang...khà khà.
Thân,
Lão Nhị
" Sầu Dạ Cổ, Khúc Ly Tao " thật là tuyệt tác à nghe chị Hà Mỹ Nhân.
Dạ Cổ Khóc Ly Tao
Âm Dạ Cổ! Khóc Ly Tao
Dây tơ sáu nhịp đàn cao vút đàn
Thơ ba trăm bảy mươi hàng
Khuất Bình câu chữ vãn than nỗi mình
Nhị tôi vào mượn ý thơ của chị Mỹ Nhân mà hoạ bốn câu; chúc Chị luôn vui nghe.
Thân,
Nhị
Bớ anh Điệp! Sáng nay đi đâu mà vội mà vàng, quên không ghé vào giật dây chuông rồi hả đi anh Điệp??? Để Nhỏ Em Tôi giận hờn, ra sân sau cắt hết vườn hoa vào cúng Bụt thế này???

Anh Không Giật Dây Chuông
Anh không giật dây chuông
Làm Nhỏ Em Tôi buồn
Hoa vườn tay cắt cả
Vào cúng Bụt...lệ tuôn
Mai có đi xin nhớ
Sáng ghé vào giật dây
Không! O ngồi nức nở
Rầu cả xóm mình đây
Nghe anh...nhớ nghe anh
Bớ anh Điệp! Chậm chân lại cho, chờ nhị tôi theo với anh Điệp ơi...đi đâu mà như chạy trốn thế??? Khà khà

.
Thân,
Nhị Ca

Anh Không Giật Dây Chuông
Anh không giật dây chuông
Làm Nhỏ Em Tôi buồn
Hoa vườn tay cắt cả
Vào cúng Bụt...lệ tuôn
Mai có đi xin nhớ
Sáng ghé vào giật dây
Không! O ngồi nức nở
Rầu cả xóm mình đây
Nghe anh...nhớ nghe anh
Bớ anh Điệp! Chậm chân lại cho, chờ nhị tôi theo với anh Điệp ơi...đi đâu mà như chạy trốn thế??? Khà khà


.Thân,
Nhị Ca
Tang tóc của thời chiến tranh thì khó ai tránh khỏi, không cần phải nhắc đi nhắc lại cho phí thời gian và chữ lời! Chuyện đáng nói đây là khi những ngày chinh chiến cũ đã qua đi và trời tang tóc của thời Hậu Chiến Tranh Việt Nam 1954-1975 ấy mới bắt đầu, mới thật đau buồn mấy bác ạ. Cảnh kẻ còn người mất trong các trại Cải Tạo của Quỷ, những thể xác bị tra tấn và bỏ đói chỉ còn có da bọc xương, những mảnh hồn điên dại sống vất vưởng nơi đầu đường xó chợ; cùng với những xác người trôi kín Bể Đông, những mảnh đời tha hương đất khách cho đến ngay ngày hôm nay và còn nhiều cảnh đời ngang trái hơn nữa đang diễn ra ngay trên mảnh đất hình chữ " S " thân yêu với gần một trăm triệu Dân Đen. Tất cả được gây ra từ những bàn tay của cái chế độ Cầm Thú Công Sản Việt Nam và đám Quan Quân Rừng Rú Cách Mạng Đảng Cướp của cái Xác Thối Ba Đình mấy mươi năm qua đấy ạ! Chính Hắn, kẻ Tội Đồ Dân Tộc.
Dân Tôi Một Kiếp Ly Hương
Đã qua rồi! Thời chinh chiến cũ
Sao dân tôi, một kiếp ly hương
Mới hay giặc Hồ như Tần-Trụ
Đoạ đày, giết chóc chẳng xót thương
Lùa dân bờ vực thẳm
Dìm nước đáy biển sâu
Máu trào môi! Lệ đẫm
Nam bắc cuộc bể dâu
Đã qua rồi! Thời chinh chiến cũ
Hận thù lòng giữ giết dân tao
Quan quân chúng mày ư! Một lũ
Thú rừng ngồi ghế đấy được bao
Lâu nữa mà cười!!! Bớ bọn bây
Hận thù là điều không nên giữ trong đời, nhưng mối Hận Nhà Tan-Thù Nước Mất thề sẽ rửa hận phục thù một ngày không xa. Thế mới không thẹn lòng khi đứng giữa đất trời này vậy.
Thân,
Nhị
Giờ nhìn kỹ lại...chói thật, nhưng tươi mát và trẻ trung lắm Bà Chị ơi.
Người Hỏi Chị Tôi Bao Nhiêu!!!
Hạ nhìn chị tôi áo vàng
Trưa tơ nắng nhạt tơ làn tơ tươi
Người hỏi " Chị ông hai mươi??? "
Tôi thưa " Chị mới vừa mười chín xuân "
Hình như từ sáng đến giờ nhị tôi đã ba bốn vịm rồi thì phải!!! Nên thơ viết gì cũng không biết thế này, khổ ghê...khà khà.
Thân,
Nhị
Tối qua làm bài " Áo Tím Và Vàng Hạ Hoa " tặng Mi trước khi đi ngủ! Đã vái thầm là áo tím của Mi và hoa vàng đừng theo nhị ca vào mộng, nên trời cũng chìều lòng người say...cho nhị ca thức sáng đêm với bàu và chung khỏi mộng cùng mơ Nga Muội ơi.
Ta Say Hương Sắc Đời
Khấn áo tím, hoa vàng
Đừng theo ta vào mộng
Nên trời gió, trăng vàng
Hiên nhà năm canh trống
Ngồi rượu suốt năm canh
Hoàng hạ hoa hương cành
Với tà cô áo tím
Bên đường, dưới nắng hanh
Ta say hương sắc đời
Khà khà.
Thân,
Nhị Ca















