Nhị tôi thích câu cuối " Hương xưa nhẹ cuốn theo tà áo bay " này quá trời quá đất rồi Hiền Tỷ Trúc Lan ơi, cho mượn để hoạ vài câu thơ được chăng Hiền Tỷ???
Hương Xưa Nhẹ Cuốn Theo Tà Áo Bay
Là ta mắt lệ giòng cay
Là ta thơ giọt máu ngày rỏ tim
Đây trời thu gió lặng im
Đây chiều thu nắng tơ chìm nổi sông
Đâu rồi vạt trắng thu lồng
Hương xưa tà cũ theo chồng còn đâu
Cho ta tình tháng năm sầu
Giữa không gian cõi tím mầu buồn tênh
Giời ạ! Ông đừng thơ nữa có được không, đang thất tình mà đọc thơ ông...muốn cắn lưỡi quá đi ông thần say à; khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 302.321 lượt xem —
Trang 80 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2018 22:47:00 bởi Cố Quận>
Đời vô thường! Mất còn như một giấc mộng tàn tỉnh mộng, thấy đó rồi tan...rồi là trăm năm không lần gặp lại nữa, buồn thay.
![]()
Mất Còn Như Giấc Mộng
Đời như giấc mộng tàn, mộng vỡ
Vô thường thôi! Mình trở mất, còn
Hợp, tan mắt chớp hai con
Bóng người núi khuất xa non đâu hình!!!
Đời như cảnh u minh nhị cảnh
Âm hôm qua còn trước sau âm
Hôm nay không tiếng bổng trầm
Không âm cao vút, thì thầm âm vương
Đời đã có hội tương! Tống biệt
Lệ tiễn đưa da diết khóc người
Nhị tôi viết bài điếu văn này để chia buồn cùng Tang Gia và Bằng Hữu của anh Đoàn Hữu Hậu; nguyện hương hồn anh sớm tiêu diêu nơi cõi vĩnh hằng, về miền lạc cảnh vậy.
Kính Điếu
Nhị
Ông nhị đâu rồi, ra đây tui hỏi mấy điều coi!!! Tui mới vào đọc thơ của Hiền Tỷ Trúc Lan, thấy mấy câu nói là ông rải tình Chợ Nhà Lồng Rạch Giá, thả nghĩa bến đò Sông Kiên, bông hoa áo lụa, ong bướm sân vườn và...v..v. có không??? Mau khai ra, chẳng nói cho tui tận tường đầu đuôi là lần này ông bỏ mạng dưới tay củi tạ của ai gia à nghe ông nhị ơi.
Tình Con Cá, Nghĩa Khúc Sông
Tình con cá dòng trên, dòng dưới
Nghĩa khúc sông bờ duỗi, bờ cong
Quê xưa, làng cũ nặng lòng
Nắng mưa hai tiết, lớn ròng bốn con
Nước đục trong bến mòn, bãi nổi
Đò dọc ngang hò nói, hát vần
Ôn-o kẻ cựu, người tân
Kết giao cận-viễn tương lân sau này
Nào ong bướm cánh thân mộng hả
Đâu cúc hoa cành lá mơ đâu
Mà tra mà vấn...đau đầu
Dấu lằn củi tạ bầm mầu tay chưn
Khai ra giấy trắng dưng lên sếp
Đọc đi nghe người đẹp tôi ơi
Thơ tìm lấy chút thảnh thơi
Chút thanh xuân của chặn đời xuân qua
Chứ tình nghĩa mình bà chiếm hết
Lấy gì chia cô Chệt, cô Ta!!!
Vậy là lòng ông vẫn muốn còn chút tình gì để chia, chút nghĩa gì để xẻ cho ai khác lắm phải không, nói mau??? Khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Bớ làng! Hiền Tỷ Trúc Lan mưu tính chọi cà nhị em, nên mua cả thúng cà.
Khoan Chọi! Đừng Chọi
Khoan chọi...và đừng chọi
Em nghe! Hiền Tỷ ôi
Tính hay đùa, hay nói
Hay thơ-hò có đôi
Để cà chua nhị nấu
Canh ngót cá chị ăn
Để cà chua nhị lẩu
Thịt bò chua chị ăn
Khoan chọi...và đừng chọi
Nhị nghe! Hiền Tỷ à
Tính hay vần, hay thói
Lăng nhăng chữ chơi mà
Ối giời ơi! Thúng cà
Này liệng còn chi ta...
Tam thập lục kế...lặn qua sông là thượng sách; khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Bác Bắc ơi! Bạn già chỉ còn có mỗi nhị tôi và bác là ở gần nhau, chỉ cách một con sông, một chuyến đò ngang, một ngõ đường dăm ba mươi thước là đụng mặt mỗi ngày. Bác giận chi dai thế, bế cửa không ra mỗi lần nhị tôi đến thăm vậy hả bác! Để nhị tôi bước về mà lòng rưng rưng, ngồi rượu một mình mà mắt dõi qua bờ bên ấy nhớ bạn mình vô cùng; bác ác chi mà ác dữ thần hồn vậy hả bác Bắc???
Tại Yếm Đào! Bác Giận Tôi
Tại yếm đào! Bác giận
Tôi đã mấy tuần nay
Lỡ lời nên bác hận
Quyết đoạn tình bạn đây
Đến nhà thăm bế cửa
Đường đổi hướng đi về
Hai bờ! Con sông giữa
Lạnh lùng trôi xuôi hề
Tôi ngồi hiên chén rượu
Nhớ bạn bên kia bờ
Hàn huyên mùa trăng cũ
Trăng nay bác hững hờ
Giận chi dai thế ư
Thôi cam chẻ làm tư
Bưởi hồng tay lột múi
Bảo người sang vuốt nư
Bác hạ xuống...tha tôi
Lần này nhờ cả ba gánh cam, bưởi, dưa cùng sang tặng quà cho bác, trước khi ba cô đi nhị tôi có dặn dò " Nếu lần này bác Bắc mà không chịu nhận tặng vật và theo chân ba cô sang nhà nhị tôi ngay...thì ba cô đè bác ấy xuống mà trói và gánh về đây cho nhị nhé "! Hy vọng là bác ưa ngọt, chẳng chịu đắng với cay vậy??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Nghe hai Cô xem bói hay lắm, quỷ thần còn phải phục tài nói bóng ra ma, nói hình ra thánh nên nhị tôi đến đây xem thử một lần coi thế nào...xin cho hỏi tiền bói bao nhiêu một quẻ vậy hai cô áo Đỏ-Đen???
Hai Cô Áo Đỏ Đen Xem Bói
Hai cô xem bói bao nhiêu
Một quẻ! xin hỏi ít nhiều đặng lo
Vay mà biết vận đói-no
Say-tỉnh hầu liệu tính bò hay đi
Duyên-nợ hạnh phúc, sầu bi
Hiền-dữ nội tướng, mấy dì trẻ tôi!!!
Hai cô bói một quẻ coi
Nếu mà nói trúng...tôi rồi tiền trao
Bớ mã tà! Hai cô áo đen áo đỏ, thầy bói ra ma, chưa xem quẻ đã tay giật tiền nhị tôi mà dông rồi mã tà ơi; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Nhị ca vào thơ tặng Mi trước khi đi nằm nhé Nga Muội, mời.
Áo Tím Và Hoàng Hạ Hoa
Ngày hoa hoàng hạ bên đường
Vàng cây, áo tím tà hương cô về
Là thơ ta chữ tóc thề
Thơ ta câu thảm cỏ lề, vai thon
Môi cười nở nụ môi son
Mắt đen láy mắt, lối mòn nhẹ chân
Ngày hoa hoàng hạ vàng thân
Là cô áo tím tay gần nhánh nâng
Mong sao Mi đừng bám theo vào mộng của nhị ca nghe Khánh Nga!!! Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Vâng chị Bảy, mời Chị.
Chiều Mưa Tưởng Niệm
Chiều thu trên gác vắng
Người đứng ngắm mưa bay
Hạt mùa rơi, hạt nặng
Đẫm làn mi! Ướt tay
Tình xa lòng tưởng niệm
Chuyện ngày cũ nghe đau
Bóng hình xưa ngự chiếm
Giật mình! Ta mất nhau
Chiều mưa trên gác vắng
Ngoài thu chiếc lá bay
Lệ giòng trôi! Giọt nặng
Nào đẫm ướt rơi tay
Nhị tôi hứa từ đây về sau, hễ mỗi lần nghe chị Bảy hát là sẽ vào thơ ngay vậy. Mong là mình sẽ còn được nghe những bài tình ca một thời vang bóng do chính chị Bảy trình bày thường hơn nhé.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.01.2018 06:06:43 bởi Cố Quận>
Vào ghẹo Nhỏ Huệ chơi.
Ới...O Ơi!
Ới...O ơi! O ơi
Đầm lên đẹp quá trời
Cười duyên chi với nắng
Và gió mát vậy ơi!!!
Sao không cười gửi tôi
Hồn vần chữ thơ ngồi
Tiết mùa pha sắc áo
Dòng mực tím dòng trôi
Ới...o Huệ! Khoan đi
Ông mà thơ Huệ Tui thêm vài chữ nữa là tui quay xuống thộp áo ông thụi cho vài cái ngã lăn đất đấy nhé, lúc đó đừng la làng; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Nhìn hai Cô Bạn Tôi váy trắng đi tiệc mà nhớ những lần về thăm nhà trước đây! Mong sao đợt tới, sẽ được hai cô mời xuống nhà hàng Hoa Biển đãi một bữa ăn, say một buổi tối...thì ấm lòng nhị tôi lắm a.
Hai Cô Váy Trắng Áo Đầm
Hai cô váy trắng áo đầm
Đi tiệc vui thế, lặng thầm không kêu
Ngang ngõ không ghé vào khều
Tay tôi một cái...dẹp lều võng theo
Mà ngồi rượu ngắm đò chèo
Dưới dòng sông mái dầm lèo lái qua
Bờ đông kéo lưới giở chà
Gở con cá, bắt tôm là về kho
Hai cô lụa trắng học trò
Đi tiệc vui thế, sao cò quên tôi
Cười cười, nói nói, đứng, ngồi
Tôi đây khóc thét ra rồi biết chăng!!!
Giời ạ! Kêu ông theo thì rượu đâu còn để uống hả lão nhị say; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Đang cười với ai mà duyên dáng thế này vậy Bà Chị Xóm Đình???
Cười Với Ai!!!
Cười với ai tươi thế
Duyên dáng đẹp vậy người
Xin vài vần thơ kể
Ai mà khiến o cười!!!
Kể cho Đứa Em Xóm Kèn này nghe chơi coi Bà Chị; khà khà

.
Thân,
Nhị Xóm Kèn
Cười Với Ai!!!
Cười với ai tươi thế
Duyên dáng đẹp vậy người
Xin vài vần thơ kể
Ai mà khiến o cười!!!
Kể cho Đứa Em Xóm Kèn này nghe chơi coi Bà Chị; khà khà


.Thân,
Nhị Xóm Kèn
Tuyệt sắc giai nhân, nhìn quen lắm nhưng không nhớ là đã gặp ở đâu...trong mộng chăng!!!
Tuyệt Sắc Giai Nhân
Nhìn hình tuyệt sắc giai nhân
Đã lần diện kiến đã lần hội tương!!!
Ngờ rằng xưa mộng vạt hương
Xưa mơ nón kết hoa hường nón hoa
Nhà người chẳng cận nhà ta
Nhưng chung một mái trường và lớp chung
Tiếc thay chẳng tiếng anh hùng
Chẳng danh trí dũng đường cùng hướng đi
Nhìn hình nhớ sắc Tây Thi
Đã lần mộng thấy...nhu mì, thướt tha
Giời à! Ông say quá rồi ông nhị ơi, người trong hình là Nhỏ Xe Lôi Chùa Tam Bảo đấy ông ạ; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Nhị ca vào mượn hình Triêu Nhan Hoa mà họa mấy vần thơ nghe Tím Muội, mời.
Triêu Nhan Hoa
Triêu Nhan hoa sắc tím
Cành nở vương nắng hồng
Ban mai chùa mõ niệm
Câu kinh tiếng chuông đồng
Cô như đóa Triêu Nhan
Hương thoang thoáng hương làn
Hạ ngồi qui chính điện
Tọa pháp tầm Phật Quang
Triêu Nhan hoa tím màu
Mong là sau khóa tu tập, lòng mi thanh thản hơn vậy nghe Tím Tiểu Kiều.
Thân,
Nhị Ca
Nhị tôi vào mượn bức hình này để lục bát nghe anh Huy, mời.
Xe Lôi Ta Dọc Bắc Nam
Mai về còn chuyến xe đời
Lôi ta dọc khắp hai trời bắc nam!!!
Nghiệm trăm năm...cõi tục phàm
Trăm năm cười khóc thương vàm, nhớ sông
Trăm năm hoài ruộng, tưởng đồng
Bờ con cá lội, bến bồng bềnh hoa
Lục bình tím, nước phù sa
Sáng xe kẹt bắc! Chiều phà phải giông
Sân ga còi rít, gió lồng
Hợp-tan, đi-đến chất chồng nỗi riêng
Mai về ngồi chuyến ngả nghiêng
Lôi ta dọc suốt hai miền bắc nam
Ừ! Mong là mệnh trời còn cho nhị tôi có một lần về trong đời trăm năm này vậy anh Huy ạ, mong lắm thay.
Thân,
Nhị
Viết chí lý lắm Bà Chị Tôi, cười mà thâm thuý như ý thơ của Bà Chị...thì đời này được mấy ai!!!
Một Nụ Cười
Thâm thuý thay...một nụ cười
Thanh xuân và bóng xế người ta xinh
Trải phong ba, vượt thất tình
Ngạo nhân gian với dung hình ngất ngây
Làm cây cỏ lối mê say
Lá hoa ngõ đắm mắt mày giai nhân
Cười là sụp Tấn đổ Tần
Thanh xuân-bóng xế nụ gần như nhau
Khi nào có dịp gặp lại...Bà Chị Xóm Đình nhớ cười cho đứa em xóm kèn này say một bữa nghe; khà khà.
Thân,
Đứa Em Xóm Kèn
Chuyện đến và đi, có và không, sinh với tử ta nên làm gì và không nên làm gì...v..v. bác mang ra hỏi nhị tôi hôm qua trong thư (nhị tôi biết hỏi ai đây???), nhị tôi xin thưa với bác là cho tôi suy nghĩ vài ba đêm...rồi sẽ thư trả lời bác sau vậy. Bởi bàn đến mấy chuyện thần hồn vẩn đục, thể xác tục phàm còn thở hay ngưng này thì rắc rối cái sự đời lắm bác ạ! Viết lạng quạng, thiên hạ mà vào đọc hay biết được nhị tôi đây lời quàng chữ xiên, ý chéo cẳng ngỗng, câu trước chửi cha câu sau thì họ cười cho thúi đầu bác Bắc ơi.
Cho Đi Cho Nhẹ Thần Hồn
Đến đã không mà đi lại có
Hồn nào thăng bởi đỏ đâu xanh
Phơi trên lửa chốn ngục thành
Ngưu Đầu, Mã Diện chúng hành hạ a
Sinh với tử hơn ba vạn buổi
Tiết bốn trăm đặng tuổi bách niên
Vừa qua khổ luỵ xích xiềng
Nó gông, nó trói phách phiền lắm ư
Nên lúc sống nhàn thư...lúc chết
Có bao nhiêu thí hết cho đời
Hiến dâng sạch để thảnh thơi
Vía lên mà đứng mây chơi với làn
Gió tựa gió tình tang lướt gió
Mây nương mây đây đó bắc nam
Đông tây nhìn xuống tục phàm
Mà kinh khiếp cảnh sinh làm người kia
Viết ít hàng trả lời thư bác, vài hôm nữa nhị tôi sẽ đem mấy chuyện sống chết, còn hay mất trắng, làm gì và không làm gì trước khi mình vẫy tay chào tha nhân kiếp này mà đi vào cõi mịt mù sương khói ra bàn với luận cùng bác Bắc nghe.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.01.2018 02:00:15 bởi Cố Quận>
Ừ! Mi nhặt thơ trên lá của chị Bảy về thơ chục bài đăng lên cho nhị ca vào xem đi Tím Muội.
![]()
Thơ Đi Tiểu Kiều
Tiểu Kiều nhặt lá về thơ
Rừng phong xưa nắng vàng tơ nhớ người
Dòng trôi trên giấy đếm mười
Bài thu khóc tuổi hai mươi đâu chừ
Nhị ca ngồi chờ thơ Mi đăng lên để đọc nghe Tím; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Ừ! Mai về cảnh cũ đâu còn, tháng ngày xưa giờ đã qua, người bao năm trước đã không còn nữa rồi, nước non một màu hiu quạnh...buồn thay.
Mai Về! Cảnh Cũ Đâu Còn (2)
Ta đi! Nửa đời qua đất khách
Mai về cảnh cũ biết còn không
Phố xá cây xanh, bờ lau lách
Con đường phượng vĩ sát bên sông
Giờ chắc tàn phai! Sắc tàn phai
Bãi đã đèn hoa lấp lánh đài
Đã người tơ áo màu lụa áo
Vàng, trắng, xanh trời đêm khoát vai
Ta đi đã nửa đời tha hương
Non nước còn đâu những tên đường
Những người xưa bóng mờ nhạt bóng
Mai về biển nhớ khóc dòng thương
Mai về! Mình sẽ ngồi nhớ biển và khóc một dòng sông năm nào rồi các bác ơi.
Thân,
Nhị
Cậu Tư gắng tạo nên nghiệp lớn đi, rồi mướn bảy tui về dạy mấy đứa Con của cậu tư học cho...chịu không???
Ông Dạy Cháu
Ông về dạy cháu chữ u
Thêm chữ tê trước thành tu rượu ừ
Ông ngồi dạy cháu chữ ư
Thêm chữ tê hát thành sư rượu chè
Lớn ngồi thơ thẩn câu vè
Câu thơ o áo lụa the áo vàng
Sắc làm vương vấn tím hàng
Thôi mai khăn gói tìm sang với tình
Giời ạ! Dạy cháu thế này...thì ba năm cháu thành Lưu Linh Si Tình mất ông bảy ơi; khà khà.
Thân,
Bảy Mập
Giờ thì thơ "Nam Vô Tửu Như Kỳ Vô Phong" tặng chị Tất+chị Bảy Đại Kiều đọc cho vui nghe, mời.
"Nam Vô Tửu Như Kỳ Vô Phong" (2)
"Nam Vô Tửu Như Kỳ Vô Phong"
Không thơ! Không chữ với không dòng
Mực tím vần âm chi bất ý
Thôi bàu! Thôi hũ xách đi đong
Vào đôi ba chén trong ngoài áo
Đũa gắp mồi xơi sắc níu hương
Hoa cùng bướm ngõ chiều chân dạo
Là mây, là gió nổi khói sương
"Nam Vô Tửu Như Kỳ Vô Phong"
Muốn thơ muốn chữ tím trang dòng
Tay vơi dăm chén quỳnh khơi tứ
Vận về nghiêng ngả nét cong cong
Nâng ly lên chị Tất và chị Bảy, hết chung này nhị tui khui bàu mới à nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Thấy bức ảnh này mà không vào thơ phá...thì hai Cô Rạch Giá Quê Ta buồn lắm a.
Hai Cô Chờ Ai!!!
Hai cô chờ ai ở đây
Phải chăng chàng gió, chàng mây không à!!!
Nhìn quanh chỉ chàng nắng ta
Mang tơ vàng đến cùng hoa với cành
Xanh lá và thảm cỏ xanh
Hồ bên biên biếc dòng quanh ấy dòng
Nước trôi in bóng trời trong
In đôi chim trắng lưng không đuổi bầy
Hai cô ngồi đợi ai đây
Chàng gió chẳng đến! Chàng mây quên về
Gió với mây không tới...thì hai đứa tôi đi với chàng nắng vậy thôi; khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Ông Shakespeare này quá rành tâm lý của Phái Yếu à nghe cô Amy, đúng không???
Tâm Lý Nữ Nhi
Họ trốn vì muốn được tìm thấy
Bỏ đi! Để xem ai theo mình
Lệ nhỏ vì muốn người ta hãy
Lau giòng rơi...chữa vết tim tình
Họ là tất cả mấy ông ơi
Sâu hẳn đại dương cao vượt trời
Tây, đông, nam, bắc mình thôi nhé
Tình đầy ly...chẳng giọt nào vơi
Họ trốn mà không tìm...tan tác
Bỏ đi! Chẳng lùng kiếm đâu yên
Là thiên thu, thập sinh-tử mạt
Trăm năm sầu, lỡ nợ lỡ duyên
Họ là tất cả mấy ông à
Sao nhị ca nghi mình là hậu kiếp của ông Shakespeare này quá đi cô Amy ơi!!! Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Được gần người đẹp như thế này, chết tốt hơn. Đằng này người ta bắt mình phải sống điên điên, tỉnh tỉnh mới là khổ cả một kiếp trăm năm đấy chứ các bác.

Van Trời Được Chết
Van Trời! Cho con chết
Chứ sống chi khổ vầy
Vào ra thân xác mệt
Hồn điên tỉnh...hao gầy
Người cười, tâm ngây dại
Họ khóc, lòng ngu ngơ
Đêm ngày con đây vái
Xin Trời! Được chết cơ
Sống trăm năm chi khổ
Nhật nhật bấy nhiêu lần
Tối đen vùng âm thổ
Sáng chói hương sắc trần
Van Trời! Lấy mạng con
Ông Thiên ác thật! Xin chết nào có được đâu, bắt phải khổ với sắc hương người trọn ba vạn sáu nghìn ngày mới cho đi...giời ơi là giời; khà khà

.
Thân,
Nhị

Van Trời Được Chết
Van Trời! Cho con chết
Chứ sống chi khổ vầy
Vào ra thân xác mệt
Hồn điên tỉnh...hao gầy
Người cười, tâm ngây dại
Họ khóc, lòng ngu ngơ
Đêm ngày con đây vái
Xin Trời! Được chết cơ
Sống trăm năm chi khổ
Nhật nhật bấy nhiêu lần
Tối đen vùng âm thổ
Sáng chói hương sắc trần
Van Trời! Lấy mạng con
Ông Thiên ác thật! Xin chết nào có được đâu, bắt phải khổ với sắc hương người trọn ba vạn sáu nghìn ngày mới cho đi...giời ơi là giời; khà khà


.Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.01.2018 08:54:24 bởi Cố Quận>
Nhị tôi xin mượn bức ảnh của anh Paulle Minh mà thơ nghe, mời.
![]()
Hạt Đọng Cành Hồng
Em à mưa hạt đọng cành
Hồng hoa giọt sớm long lanh sắc vàng
Đêm qua tí tách sân nàng
Vi vu hạ gió mùa sang sông rồi
Dòng đục chảy, dòng trong trôi
Đò ai neo bến! Đò thôi không đò
Cho tình tôi lỡ hẹn hò
Lỡ song song bóng thềm so bóng kề
Em à mưa hạ buồn ghê
Sáng ra giọt nắng vàng tê tái cành
Hồng hoa hạt đọng long lanh
Ngờ ai lệ ướt trào quanh mi dài
Chúc anh Paulle Minh luôn có những bức ảnh đẹp làm dịu lòng người xem nghe.
Thân,
Nhị
Bác bảo nhị tôi dạo này văn thơ đầy nét tục trần, nhận xét thế cũng đúng thôi! Tại nhị này vẫn còn là người trần tục, còn thở chứ chưa đứt hơi bác Bắc ạ. Bác chờ khi nào hồn với xác nhị tôi đường đời hai ngã chia ly, lúc đó sẽ văn thanh thoát, thơ trong sáng cho bác đọc nhé...e rằng lúc đó bác đọc không ra nét đấy chứ!!!
Văn Thơ Tôi Trần Tục
Văn tôi trần tục lắm bác à
Dòng câu đen trắng lẫn lộn a
Đỏ xanh vạt sắc màu, hương áo
Hôm thì Tây, bữa lại Tàu-Ta
Thơ tôi vẩn đục từ, ẩn ý
Vần âm ong bướm gợi hoa trăng
Chén đầy vơi rượu say túy lúy
Hàng hàng tím mực chữ lăng nhăng
Văn thơ tôi hư lắm...biết rồi
Hả! Bác bảo nhị tôi đừng viết nữa ư...vậy thì bác Bắc hãy dìm xác nhị tôi xuống đáy sông Kiên này cho rồi một kiếp; khà khà.
Thân,
Nhị
Bài này viết ghẹo Nhỏ Xe Lôi mấy năm trước rồi, chỉ đăng lại trên Facebook cho vui! Hiền Tỷ chèo từ từ, còn nhiều bài sau này nữa...chẳng có gì gấp gáp cả nhé.
Quỷ Thần! Cái Bụi Ô Rô
Quỷ thần! Cái bụi ô rô
Gai chi chít nhọn...đâm vô thấu trời
Trồng như đồ trận cô ơi
Bát quái trước cửa chờ xơi thịt người
Trầy xước...cô trong nhà cười
Nên nay đã tuổi ba mươi chưa chồng
Quỷ thần! Ô rô gai không
Chúng đâm đau điếng...còn trông chi tình!!!
Làm xong bài này, ngồi nghĩ lại...sao nhị tui khoái ghẹo mấy Cô Nương Nhà Họ Phùng thế này??? Khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Ừ! Chị Bảy nói không sai tí nào cả.
Lá Chết! Cây Chớ Buồn
Lá chết! Cây sẽ buồn
Đông lệ giọt sầu tuôn
Hai giòng rơi...đẫm xác
Lá biết cây sẽ buồn
Rồi cũng qua thôi nhé
Hãy giữ bóng hình xưa
Tháng ngày bên nhau nhé
Đi về trong nắng mưa
Lá chết! Cây chớ buồn
Đông lệ sầu đừng tuôn...
Thân trơ cành trụi đứng một mình giữa trời đông mưa bão thế này, không buồn, không khóc được sao??? Khà khà

.
Thân,
Nhị
Lá Chết! Cây Chớ Buồn
Lá chết! Cây sẽ buồn
Đông lệ giọt sầu tuôn
Hai giòng rơi...đẫm xác
Lá biết cây sẽ buồn
Rồi cũng qua thôi nhé
Hãy giữ bóng hình xưa
Tháng ngày bên nhau nhé
Đi về trong nắng mưa
Lá chết! Cây chớ buồn
Đông lệ sầu đừng tuôn...
Thân trơ cành trụi đứng một mình giữa trời đông mưa bão thế này, không buồn, không khóc được sao??? Khà khà


.Thân,
Nhị
Cô Quyên đã nói vậy thì nhị tôi phải vào thơ thôi, mời.
Chuồn Chuồn Đậu Nhánh Cỏ Khô
Chuồn chuồn đậu nhánh cỏ khô
Hạ vàng tơ nắng màu tô áng chiều
Đồng xa thấp thoáng bóng diều
Vi vu gió chở âm tiêu qua bờ
Bổng như đợi, trầm như chờ
Tiếng thơ vần chữ người thơ kia gần
Chuồn chuồn đập cánh rời thân
Cỏ khô hạ nhớ bốn chân đu nhành
Giời ạ! Tại ông ngân thơ mà chuồn chuồn của em giật mình bay mất, ông mau đuổi theo mà bắt cánh chuồn đó lại đền cho em ngay...không có thì đừng hòng nghe tiêu của em thổi mỗi chiều nữa ông nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Sáng thứ bảy vào đọc hai bài thơ của Hiền Tỷ Tôi viết về tình học trò là phải vào hoạ một bài cho vui trước khi đi làm, chứ không thì hồn với xác chẳng chịu nhập vào nhau...lái xe lạng quạng lắm a.
Xưa Thương Em...Chuyện Xưa
Xưa thương em không nói
Nay dại gì phải khai
Người dưng kia vấn tội
Củi tạ! Đào hoá mai
Thôi thì em áo trắng
Một thời giữ trong tim
Người dưng mà hỏi vặn
Ta cứ cười...lặng im
Xưa thương em chưa nói
Nay thì nín thinh luôn
Kẻo người dưng biết hỏi
Tra tấn! Lệ trào tuôn
Xưa thương em...chuyện xưa
Chuyện xưa rồi! Để nó chìm luôn dưới đáy sông Kiên, chứ vớt lên là hồn xác không lành lặn được đâu Hiền Tỷ của nhị tôi ơi; khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Ừ! Chị Bảy thơ nói cũng đúng "Ai người nhặt lá làm thơ, cho người quên tuổi dại khờ lao xao, ai người còn giấc chiêm bao, cho người theo dấu trăng sao mịt mờ ", bốn câu này làm người ta đọc xong phải chạy ra sân nhặt lá vào thơ để được chiêm bao về tuổi dại khờ, tuối vừa biết nhớ biết thương một bóng hình vậy nghe chị Bảy.
Nhặt Lá Đề Thơ
Đã mùa nhặt lá đề thơ
Tứ câu mượn áo người tơ áo nàng
Âm heo may...tiếng lộng đàng
Xạc xào thu lá mùa sang thu mùa
Vi vu ngọn cỏ gió lùa
Bông bay trắng cánh đồng thưa trắng màu
Bên bờ sông ngả nghiêng lau
Nhành cùng mây bóng kề nhau trôi dòng
Kìa ai...cầu mấy nhịp cong
Giữa buông thả tóc mây hong dưới chiều
Lơ lửng vạt cuốn, tà xiêu
Hai manh lụa trải đường khiêu gợi đường
Mờ mờ thu khói và sương
cho ta thơ chữ vần vương vấn vần
Đã mùa nhặt lá vàng sân
Đem vào thơ áo lụa thân ai đề
Chị Bảy Đại Kiều có biết Nhỏ Tím Tiểu Kiều trốn mô không hỉ??? Chỉ nhị tôi tìm mà níu áo O ra thơ cho vui nhà nghe chị Bảy; khà khà.
Thân,
Nhị












