Anh lee vào mượn hình mà thơ nghe chú Billy.
Trăng Xuống Chân Đồi
Trăng xuống chân đồi chơi hỉ trăng
Không kêu ta đến níu nguyệt hằng
Kéo tà lụa áo vàng thu áo
Về trải hiên cành hoa cúc trăng
Cho đêm nay chén quỳnh tay chén
Ngồi thả vần âm tứ mùa tơ
Cho đêm nay hẹn tình thơ hẹn
Thềm gió đây nằm mơ áo mơ
Trăng xuống chân đồi chơi chẳng hay
Chú Billy thấy trăng mà không đánh thức ông anh này dậy nhậu tiếp rồi thơ ư!!! Để cho trăng rụng dưới chân đồi mất rồi, tiếc thật...khà khà.
Thân,
Anh Lee
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 302.312 lượt xem —
Trang 83 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.02.2018 17:56:16 bởi Cố Quận>
Phải công nhận là bác Bắc là vua Đạo Hình, đăng bức nào lên là thơ nhị tui chết tức tưởi bức đó à nghe.
![]()
Thu Đây Buồn Lắm Em
Thu đây buồn lắm em à
Hồ yên không bóng vàng tà áo xưa
Chỉ mây trắng...làn gió đưa
Bên dòng êm ả dòng vừa lá trôi
Phong xanh màu héo úa rồi
Chiếc cành treo chiếc rụng đồi chiếc bay
Không em đời quạnh vắng thay
Thơ ta vần chữ nhớ ngày tháng qua
Thu nào giờ đã mù xa
Đã mờ nhạt vết! Đã là cố nhân
Thu nay không áo vàng thân
Đâu tà hương cũ những lần thu xưa
Thế nào cũng có ngày bác bị thiên hạ kiện về vụ đạo hình quanh năm này cho coi bác Bắc ạ; khà khà.
Thân,
Nhị
Chia tay! Chuyện đó lâu lắm rồi mà, xưa lắm rồi mà bác Bắc...nhắc lại chi cho đau lòng nhị tui thế hả bác???
Có Bao Giờ Ta Hỏi!!!
Có bao giờ em hỏi
Vì sao ta xa nhau
Có bao giờ em nói
Tình mình lưu luyến nhau!!!
Từng thu vàng cánh lá
Xạc xào bay! Chiếc bay
Về bên này em ạ
Ngồi nhớ buổi chia tay
Là tình xưa cách biệt
Là hai kẻ hai đường
Mộng trăm năm da diết
Hình bóng cũ! Đoạn trường
Có nhiều khi tôi hỏi
Vì sao mình xa nhau
Để lòng rưng rưng nói
Nợ trần! Không thiếu nhau
Nên tình tan vỡ thôi
Trả lời vậy bác đã vừa dạ chưa??? Từ nay đừng nhắc chuyện mùa thu năm cũ bên nhà và đừng hỏi tới hỏi lui nữa bác nhé. Nói bao nhiêu lần rồi, mà cứ thu về là lại hỏi...chán bác thật; khà khà.
Thân,
Nhị
Hơi đâu mà truy tìm bài cũ! Bạn Hiền cứ cảm tác thêm bài mới đi, nhị tui sẽ vào hoạ cho vui. Để anh Hoa thấy bài nào thích hợp thì sẽ lồng vào hình rồi đăng lên trang Trung Học Kiên Thành thôi mà.
Cô Cảm Tác Ta Hoạ Thơ
Này cô cảm tác ghi dòng
Cho ta chữ hoạ ý lòng thơ chơi
Mượn gió trăng ở trên trời
Ịn trang giấy gió thu lời cùng trăng
Lấy hoa lá hạ màu giăng
Pha trang giấy lá thầm rằng luyến hoa
Này cô cảm tác cùng ta
Vần âm thơ khóc! Khà khà chữ câu
Vậy đi nhé Bạn Hiền Bạch Huệ; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Ủa! Năm xưa nhị tui có hái nhành phượng vĩ trao tay Bạn Hiền thật hả...sao giờ nhị tui không nhớ gì hết trơn hết trọi vậy trời???
Xưa Tôi Trao Phượng Vĩ!!!
O nói rằng phượng vĩ
Tôi ngày xưa trao tay
Sao giờ không nhớ hỉ
Thời áo trắng lụa bay
Hay già rồi! Quên a
Hình bóng buổi chiều tà
Năm nao cành phượng vĩ
Tặng người...có không ta!!!
Ừ! Chắc tại nhị tui già nên quên mất Một Thời Áo Trắng và nhành phượng vĩ trao tay O trong buổi chiều tà năm nào rồi o Huệ ơi là o Huệ; hu hu.
Thân,
Lão Nhị
Đa tạ chị Thuy Mcdow đã vào khen tranh và chị Nancy đã tặng nhị em mấy chai rượu XO nghe.
Người Khen Tranh Kẻ Khen Thơ
Người khen tranh kẻ khen thơ
Mấy chai rượu biếu...ngồi tơ khói vần
Ngồi trăng với gió trên sân
Nét hoa cúc áo giai nhân thu vàng
Xạc xào phong tiếng reo đàng
Nghiêng nghiêng sương trắng mùa đang chớm mùa
Nguyệt hằng cung quảng hài khua
Tai văng vẳng khúc đàn đua âm đàn
Giật mình tiếc giấc mộng tan
Mấy chai rượu hết! Ngổn ngang trăm chiều
Lần sau có gửi rượu...thì gửi nguyên thùng uống mới đã, thơ sẽ dài hơn chị Nancy Hồ ơi; khà khà.
Thân,
Nhị Em
Giời! Công nhị tui năn nỉ ỉ ôi thơ từ lúc mặt trời chiếu ngay đỉnh đầu, mười ngón tay gõ máy đã chịu ngưng mấy khắc...giờ o Huệ vào ghẹo chúng nữa rồi o Huệ ơi là o Huệ. Mượn hai câu thơ đầu của O "Than ôi ! Làm khó Huệ tôi, chữ đâu mà hoạ thơ chơi luật vần" mà họa thêm vài dòng chữ nghe, mời...

Mười Ngón Tay Bất Tuân
Nhị nào dám làm khăn làm khó
Mười ngón tay chúng gõ Huệ ơi
Bảo ngưng! Chúng chẳng thuận lời
Bất tuân lệnh chủ...đây thời làm sao!!!
Hai tay viết Nam Tào Bắc Đẩu
Dòng dưới trên đá đấu...phân tranh
Nào hoa phượng với lá cành
Tà trinh nguyên trắng! Chúng giành giật nhau
Thôi nhị trốn! Gặp sau Huệ nhé
Nhị tui đi được chưa o Huệ!!! Khà khà

.
Thân,
Lão Nhị

Mười Ngón Tay Bất Tuân
Nhị nào dám làm khăn làm khó
Mười ngón tay chúng gõ Huệ ơi
Bảo ngưng! Chúng chẳng thuận lời
Bất tuân lệnh chủ...đây thời làm sao!!!
Hai tay viết Nam Tào Bắc Đẩu
Dòng dưới trên đá đấu...phân tranh
Nào hoa phượng với lá cành
Tà trinh nguyên trắng! Chúng giành giật nhau
Thôi nhị trốn! Gặp sau Huệ nhé
Nhị tui đi được chưa o Huệ!!! Khà khà


.Thân,
Lão Nhị
Nhị Ca vào mượn hình Mi mà lục bát nghe Nga Muội, mời.
Cánh Hoa Mong Manh
Em như cánh hoa mong manh
Sắc hương chịu nắng sương cành rụng sân
Rồi mai sắc với hương thân
Héo khô màu úa! Bụi trần lấm lem
Cho trời nhớ cánh cành em
Cho trăng nhớ lá hoa mềm lệ tơ
Em như hồng sắc hương chờ
Hiên cơn gió thoảng rụng bờ nước trôi
Thôi rồi gió lên, cánh hồng bên hiên nhà Em Tôi rụng sân rồi còn đâu...bớ Ông Thiên sao ác thế??? Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.02.2018 02:46:29 bởi Cố Quận>
Nhị tôi vào mượn ý bài viết và nhạc của Vũ mà "Quê Tôi Hai Mùa Mưa Nắng" nhé.
![]()
Quê Tôi Hai Mùa Mưa Nắng
Quê tôi hai mùa mưa nắng
Hàng cau với luỹ tre xanh
Sông êm trôi...dòng lẳng lặng
Lớn ròng bờ thẳng, bờ quanh
Rồi một hôm giặc về
Tôi một tối ra đi
Bể Đông thuyền vượt sóng
Đông tây cách biệt hề
Bao năm chưa lần quay lại
Làng xưa! Xóm cũ nay còn
Điệu hò, câu ca thân ái
Nhành hoa phượng vĩ màu son
Quê tôi trời mưa nắng
Từ hôm lũ giặc về
Bắc-Trung-Nam tang trắng
Tha hương! Cách biệt hề
Chốn xưa! Giờ đã đổi thay
Ừ! Quê tôi giờ đã đổi thay rồi, những người muôn năm cũ...hồn ở đâu bây chừ???
Thân,
Nhị
"Túy Thần" là biệt danh của lão Lưu Linh-Bá Luân (nói cho vui thôi, chứ cụ Lưu Linh không có hiệu Túy Thần đâu nhé), một trong Trúc Lâm Thất Hiền thời Ngụy-Tấn đấy chị Mocmien Ly.
Túy Thần Lưu Linh
Xe hươu kéo, rượu một vò
Theo sau người vác cuốc phò...chờ chôn
Gia là xóm, nhà là thôn
Trăng là phách, gió là hồn thi nhân
Đất là xác, trời là thân
Chén, bàu với kiếp phong trần là ta
Xe hươu vượt vạn dặm xa
Theo sau người vác cuốc là...chờ chôn
Túy Thần Lưu Linh đời Ngụy-Tấn là như thế đấy chị Mocmien Ly, chứ không phải nhị tui đâu à nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
Mi đi đâu mà áo lụa vỏ hoa một mình trên lối rừng vậy Khánh Nga, không sợ Chúa Sơn Lâm chốn này nhảy ra vồ ư!!!
Áo Lụa Vỏ Hoa Lối Rừng
Cô kia áo lụa vỏ hoa
Ngây thơ chẳng sợ hổ tha vô rừng
Ối giời! Ông cọp sau lưng
Chân tới...tay sắp vồ, bưng cô về
Bởi hương nửa mái tóc thề
Môi son, mắt biếc làm mê đắm chàng
Cô kia hoa cánh áo vàng
Ngây thơ nào khiếp hổ mang vô rừng
Thấy Em Tôi nhỏ con vậy chứ có võ đầy mình à nghe ông ba mươi, nhào vô chụp là móng vuốt chi cũng rụng hết cả đấy; khà khà

.
Thân,
Nhị Ca
Áo Lụa Vỏ Hoa Lối Rừng
Cô kia áo lụa vỏ hoa
Ngây thơ chẳng sợ hổ tha vô rừng
Ối giời! Ông cọp sau lưng
Chân tới...tay sắp vồ, bưng cô về
Bởi hương nửa mái tóc thề
Môi son, mắt biếc làm mê đắm chàng
Cô kia hoa cánh áo vàng
Ngây thơ nào khiếp hổ mang vô rừng
Thấy Em Tôi nhỏ con vậy chứ có võ đầy mình à nghe ông ba mươi, nhào vô chụp là móng vuốt chi cũng rụng hết cả đấy; khà khà


.Thân,
Nhị Ca
Vâng chị Bảy, tức cảnh sinh thơ đấy mà.
Tình Như Lá Mùa Bay
Này em...em đừng vội
Ngoài trời hạt mưa bay
Ừ em...em đừng nói
Lời ly biệt! Chia tay
Cho hồn tôi giông gió
Vần chữ dậy ba đào
Cho dòng câu thơ nhỏ
Lệ rưng rức! Nghẹn ngào
Thôi em về...từ nay
Tình như lá mùa bay
Như thu tàn rụng cánh
Trôi xa đàng! Buồn thay
Vào tặng chị Bảy Đại Kiều mấy câu trước khi đi làm; chúc chị Bảy luôn vui và đừng quên vào đăng hình lên Facebook cho nhị tôi thơ thẩn với vần âm nhé.
Thân,
Nhị
Nhờ chị Ngọc Hứa vào đăng thơ lên đây nên nhị tôi mới thấy lại bài "Đàn Nhớ Người!" quá hay của chị Bảy Đại Kiều đã viết chục ngày trước mà nhị tôi đã vào họa rồi, cảm ơn chị Ngọc Hứa. Nhân dịp nhị tôi cũng xin vần âm thêm bài nữa để tặng chị Bảy và chị Ngọc Hứa nghe, mời.
Đàn Nhớ Người! Âm Vương Vấn Ta
Đàn nhớ người...âm vương vấn ta
Hương xưa đường cũ áo ai tà
Trắng màu lụa nắng vàng xuân nắng
Bây chừ dĩ vãng! Phương nào xa
Tay run điệu bổng trầm cung lỡ
Bài tình ca...của thuở học trò
Tay nhè nhẹ gảy ni thương nớ
Bài tình ca...một thuở hẹn hò
Đàn nhớ người...âm thổn thức ta
Hương xưa đường cũ phượng vĩ hoa
Đỏ màu hạ cánh! Dòng hạ nhánh
Bây chừ dĩ vãng mịt mờ xa
Đàn nhớ người! Âm bặt...ta đau
Bớ làng! Ông nhị say quá nhảy rào (dọa nhảy lầu cơ mà, sao lại nhát thế???)....té cái đụi ra đất rồi kìa làng ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Có đọc điển tích Giai Nhân Ca "Nhất cố khuynh nhân thành, nhị cố khuynh nhân quốc" của Lý Diên Niên đời Hán Vũ Đế, chứ chưa xem qua "Nhất tiếu đá vỡ tan, nhị tiếu đồi núi sụp" bao giờ à nghe chị Bảy Đại Kiều.
Nhất Tiếu Đá Vỡ! Nhị Tiếu Sụp Đồi
Cười lần đầu đá vỡ
Cười lần sau sụp đồi
Đè nhị tui hết thở
Từ nay vắng thơ rồi
Chị Bảy muốn nhị tui thơ...đã thơ rồi đấy nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị tôi và anh bạn Trần Mỹ Chí đang nói gì mà chỉ ngón tay thấy sợ thế này??? Đúng là thói quen đánh chết không bỏ tật dù đã tha phương xứ người ba mươi mấy năm rồi.
Tao Nói Mày Nghe
Tao nói mày nghe thuở học trò
Văn chương thì dở đọc thì to
Tiếng trầm giọng bổng thơ năm bảy
Sáu tám dòng trên dưới bến đò
Mày nói tao mê áo lụa à
Mơ màu phượng vĩ hạ cành hoa
Theo o xóm củi nàng thôn chiếu
Học chẳng ra chi chỉ chuộng tà
Ừ hử! Mày sao nhớ thật hay
Thôi Mày đừng kể nữa...không thấy mấy Chị đang cười tao nghiêng ngả cả bàn tiệc đấy ư??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Giọt Mưa Thu là một tuyệt tác của Đặng Thế Phong khiến người nghe não lòng à nghe mấy bác Trung Học Kiên Thành.
Ngoài Hiên Giọt Mưa Thu
Cô phòng chăn se lạnh
Ngoài hiên giọt mưa thu
Phong xạc xào rụng cánh
Vàng trong gió vi vu
Năm canh dài tí tách
Bên song giòng lệ rơi
Khóc tình xưa ly cách
Biệt mù khơi! Biển khơi
Cô phòng ai một bóng
Ngoài hiên giọt mưa thu
Phong rụng cành...gió lộng
Trời mây xám! Âm u
Cô buồn thương khóc ai!!!
Đang buồn vì nhớ người! Mà nghe Nhỏ Bạn Bạch Huệ Tui hát...nhị tui muốn tự sát quá các bác Kiên Thành-Kiên Giang ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.02.2018 02:14:58 bởi Cố Quận>
Phải chi xưa o Rạch Giá chịu nhận nhành phượng vĩ thì giờ nhị tui đâu gặp cảnh đau khổ với Bà Hùm Quận Sáu Sài Gòn như thế này chị Hồng Điệp, buồn.
Ghét Chi Nhau...Không Nhận!!!
Xưa trao phượng vĩ o không nhận
Tôi với vần âm thơ chữ đau
Với dòng hạ khóc tình ôm hận
Lời trách o à...ghét chi nhau!!!
Ông than thân trách phận, nói xấu tui gì nữa đó hả ông nhị??? Khà khà

.
Thân,
Nhị
Ghét Chi Nhau...Không Nhận!!!
Xưa trao phượng vĩ o không nhận
Tôi với vần âm thơ chữ đau
Với dòng hạ khóc tình ôm hận
Lời trách o à...ghét chi nhau!!!
Ông than thân trách phận, nói xấu tui gì nữa đó hả ông nhị??? Khà khà


. Thân,
Nhị
Ừ! Tro tàn năm cũ...Hắn ngồi rượu nhắc lại chi cho đau lòng nhị tui thế này o Nguyệt hỉ???
Tro Tàn Năm Cũ
Tro tàn năm cũ khơi chi
Đau lòng kẻ ở người đi đêm nào
Giòng lệ rơi! Tiếng nghẹn ngào
Khóc cành phượng vĩ mùa nao theo dòng
Bỏ bờ bến...thuyền ra sông
Sắc tan rã đáy Bể Đông kia rồi
Tro tàn năm cũ ôi thôi
Nhắc chi nữa thắt dạ tôi thế à
Tên Mỹ Chí này âm mưu giết bạn hiền của hắn đấy mà o Nguyệt; khà khà.
Thân,
Nhị
Giời! Tình chi mà nặng thế hả chị Bảy Đại Kiều???
Người Đi Vẫn Nhớ Âm Đàn
Người đi vẫn nhớ âm đàn
Nhớ trăng bến cũ! Nhớ giàn hoa xưa
Nhớ hiên thu...mùa nắng thưa
Chiều heo may tiếng gió vừa lên sân
Bây chừ kẻ Tấn người Tần
Biết bao giờ sẽ được lần tái tương
Người đi vẫn nhớ mấy đường
Giây tơ mười ngón đoạn trường khúc xưa
Mà người ta còn nặng tình, còn nhớ đường xưa lối cũ ác liệt hơn chị Bảy nữa kìa...vậy mới chết chứ; khà khà.
Thân,
Nhị
Sáng vào đọc bài "Tiễn Hạ" của o Thuỳ, nhớ đám Bạn Thời Trung Học quá đi! Nhị tôi vào mượn ý thơ o mà vần chữ nghe o Thuỳ, mời.

Tiễn Hạ! Mời Thu Sang
O thơ bài Tiễn Hạ
Tôi hoạ tứ mời thu
Phượng hồng xanh cánh lá
Phong vàng úa nhành thu
Trời bên đây tháng tám
Tha hương khói sương hề
Lưng không màu ảm đạm
Mây trắng! Mưa đã về
Ngồi vần âm nhớ áo
Thu tà lộng gió bay
Đâu rồi em của dạo
Sách vở còn trên tay
O thơ bài Tiễn Hạ
Lòng tôi nhớ thu xưa
Phượng hồng phai nhạt lá
Đường đôi bóng trong mưa
Tiễn hạ! Mời thu sang
Thơ tôi thương nhớ nàng
Lên trường hai vạt trắng
Giờ dĩ vãng...mờ tan
Tháng tám tha hương buồn
Tại O "Tiễn Hạ" làm nhị tôi nhớ người ta! Tại o mọi đàng đấy nghe o Thuỳ; khà khà

.
Thân,
Lão Nhị
Tiễn Hạ! Mời Thu Sang
O thơ bài Tiễn Hạ
Tôi hoạ tứ mời thu
Phượng hồng xanh cánh lá
Phong vàng úa nhành thu
Trời bên đây tháng tám
Tha hương khói sương hề
Lưng không màu ảm đạm
Mây trắng! Mưa đã về
Ngồi vần âm nhớ áo
Thu tà lộng gió bay
Đâu rồi em của dạo
Sách vở còn trên tay
O thơ bài Tiễn Hạ
Lòng tôi nhớ thu xưa
Phượng hồng phai nhạt lá
Đường đôi bóng trong mưa
Tiễn hạ! Mời thu sang
Thơ tôi thương nhớ nàng
Lên trường hai vạt trắng
Giờ dĩ vãng...mờ tan
Tháng tám tha hương buồn
Tại O "Tiễn Hạ" làm nhị tôi nhớ người ta! Tại o mọi đàng đấy nghe o Thuỳ; khà khà


.Thân,
Lão Nhị
Vừa vào Facebook thấy bài hát " Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè" do nữ ca sĩ Rạch Giá Lộc Trần trình bày đã thút thít khóc! Nhìn xuống dưới lại thấy bài viết "Bún Cá Rạch Giá" của anh Ngô Quang Hoà, đọc xong muốn đâm đầu xuống hồ bơi tự sát quá mấy bác Tha Hương ơi.
Bún Cá Kiên Giang
Về Kiên Giang bún cá
Sáng góc phố cà phê
Trời mây và biển cả
Gờn gợn gió đồng quê
Trên sông đò mấy chiếc
Tiếng mời rao trái, hoa
Đây Miền Nam Đất Việt
Tình thân ái, vị tha
Tô bún cá Kiên Giang
Tôi thơ tặng Cô Nàng
Áo Dài Ơi tha thướt
Mời bún cá Kiên Giang
Nhị Tôi làm bài này để tặng một Bằng Hữu trên diễn đàn mấy năm trước khi cô hỏi và chợt nhớ về gánh Bún Cá Hai Căn năm nào, mà giờ Cô Ta đã ra người thiên cổ! Gánh bún cá này toạ lạc bên hông tiệm cà phê Hai Căn trong những năm đầu thập niên 60 của thiên niên kỷ trước, ngang mặt Chợ Nhà Lồng xưa. Thời đó nhị tôi còn bé lắm, thỉnh thoảng được Bà Cụ dắt theo khi ra chợ mua thịt, cá, rau, trái về nấu hai buổi cơm cho cả nhà dùng và được mẹ mình cho ăn tô bún cá Kiên Giang, ăn chén chè bắp đậm mùi hương vị Miền Tây Nam Bộ, tô bún chén chè ngày đó...ôi! Chúng ngon làm sao.
Bún Cá Kiên Giang (2)
Ai về Rạch Giá-Kiên Giang
Ghé tô bún cá cô hàng năm xưa
Mù mây sáng, trời chuyển mưa
Bên hiên dõi mắt giọt vừa rơi sông
Khói cà phê, tách ấm lòng
Ngoài ngưng hạt, chân xuống dòng đò ngang
Ai về Rạch Giá-Kiên Giang
Ghé tô bún cá nhắn nàng hộ tôi
Tha hương nửa kiếp nổi trôi
Hoài mưa cố quận! Nhớ nồi bún xưa
Rồi suốt một quảng đời trung học của nhị tôi vẫn thèm tô bún cá ngày nào còn bé, được Mẹ Mình cho ăn mỗi lần theo chân người ra chợ...nhưng hương vị không còn đậm đà như thuở còn ấu thơ nữa.
Bún Cá Kiên Giang (3)
Nhớ Rạch Giá...sao kêu thèm
Tô Bún Cá nóng ăn kèm với rau!!!
Để mà sáng tối gặp nhau
Chuyện bao năm cũ tà màu trắng bay
Chuyện bên đó, chuyện bên này
Chuyện đời viễn xứ hao gầy nhớ thương
Một thời hai buổi đến trường
Một thời mưa nắng trên đường tôi, em
Nhớ Rạch Giá...sao kêu thèm
Tô Bún Cá nóng ăn kèm với rau!!!
Giờ tha hương xứ người! Đôi khi ngồi nhớ lại tô bún cá Kiên Giang trong những lần về thăm Mẹ Già khi người còn sống trong những năm cuối đời, miếng cá con tôm không còn mùi vị thơm ngon như trước...hình như thua đứt tô bún cá Rạch Giá do những Cô Tiểu Thư Kiên Giang lưu lạc xứ người nấu bằng thịt cá Bass Biển à nghe!!! Đó là cảm nhận của nhị tôi, có gì không đúng ý các Ace Tha Hương...cũng xin đừng chấp, tha cho kẻ trẻ tuổi thiếu kinh nghiệm này vậy nghe các bác.
Thân,
Nhị
Mới bắt đầu thu đã gửi hình mùa đông cho nhị tui chi thế hả bác Bắc!!!
Mùa Đông Ở Đâu!!!
Mùa đông ở đâu sớm thế này
Mịt mù hoa tuyết cánh màu bay
Vi vu đàng gió ngoài kia gió
Lơ lửng trời mây trắng bủa vây
Mùa đông ở đâu vậy hỡi ai
Áo chùm! Khăn quấn, mũ che tai
Cô kia nở nụ cười môi đỏ
Bạch thố bồng tay ngõ dấu hài
Đây có phải là Con Gấu Thức Mùa Đông của bác vẫn thường hay nhắc nhở với nhị tui đấy không??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Thêm chai XO nữa!!! Vậy là tới luôn nghe bác Trường Tôi, mời.
XO
Thêm chai XO nữa
Là thơ nhị tới luôn
Không pha sô đa nữa
Uống sec thẳng băng luôn
Đời cuộc vui đâu mấy
Trăm năm thoáng chốc tàn
Đặng mồi ngon xực vậy
Rượu người biếu khui hàng
Tay rót! Tay nâng...dzo^
Cảm ơn bác Trường Tôi đã biếu nhị tui hai chai XO nghe, dzo^ chị Năm Rạch Giá! Chị nửa chai, nhị tui chai rưỡi..,hôm nay chị em mình không say không thèm về nhà à nghe chị Năm; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.02.2018 21:23:23 bởi Cố Quận>
Nóng hổi vừa thổi vừa xơi thật đấy bác Trường Tôi ạ! Ba bát nhỏ nấu chung thành một tô lớn...ăn sáng xong là xáp vô hiên ngồi nhậu luôn khỏi cần mồi a bác Trường Tôi Tha Hương.
Ba Bát Dồn Một Tô
Ba bát bún...dồn một tô
Sáng ra xơi hết! Lê vô rượu liền
Không cần mồi nhấm bày hiên
Cứ tay chén rót liên miên giải hàn
Người ta ăn bún cá buổi sáng để giữ nhiệt, chứ ai lại trúng hàn bao giờ ông nhị, bộ xơi một tô bự tổ chảng nên bị chúng ghét xô xuống sông hay sao mà lạnh??? Khà khà

.
Thân,
Nhị
Ba Bát Dồn Một Tô
Ba bát bún...dồn một tô
Sáng ra xơi hết! Lê vô rượu liền
Không cần mồi nhấm bày hiên
Cứ tay chén rót liên miên giải hàn
Người ta ăn bún cá buổi sáng để giữ nhiệt, chứ ai lại trúng hàn bao giờ ông nhị, bộ xơi một tô bự tổ chảng nên bị chúng ghét xô xuống sông hay sao mà lạnh??? Khà khà


. Thân,
Nhị
Hình đẹp lắm chú Billy, anh lee vào thơ nhé.
Đưa Em Lên Thuyền Thưởng Trăng
Đêm nay đưa em lên thuyền
Vớt trăng vàng ánh tơ huyền hoặc trăng
Để em so áo cung hằng
So hương sắc lụa ai rằng kém ai
Nét diễm tú, vẻ liêu trai
Yêu kiều dóc dáng, trang đài bóng tăm
Lên thuyền thưởng ánh trăng rằm
Ta tay vớt nguyệt vầng nằm trên sông
Cho em sánh phận má hồng
Giai nhân đệ nhất ngự dòng thơ ta
Để anh lee đem bài này ngâm cho Chị nghe, thế nào tuần sau chị cũng cho anh lee ra lai rai vài ve với Chú rồi đấy; khà khà.
Thân,
Anh Lee
Chắc là bác google thấy chị Năm Ba Cây Gòn dành cái đầu cá lóc với đệ nên nổi lục tặc mà xoá bài của chị Năm chứ gì???
Cái Đầu Cá Lóc
Google bảo "Cái đầu cá lóc
Đưa hắn say thơ đọc ta nghe"
Chị năm chẳng chịu khóc nhè
Hắn tay xoá mất câu vè chị đăng
Thôi thì chỉ miếng ăn chén rượu
Mời chị xơi no đủ để mà
Giọng oanh vàng cất tiếng ca
Tôi đây vần chữ thơ ba bốn dòng
Tặng chị nhé xem xong rồi giữ
Hờn trách chi tục tử Google
Bà Hùm Quận Sáu của đệ nhắn Hiền Tỷ hôm nào có chuyến tàu Canada ghé qua Bắc Cali thì gửi cho thêm vài ba Containers Củi Tạ để dành xài, chứ cả ghe củi tạ Hiền Tỷ gửi hai năm trước giờ chẳng còn một cây; khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Đọc thơ của chị Bảy luôn tìm được những lời hay ý đẹp, nhị tôi thích hai câu "Long lanh ánh mắt làn thăm thẳm, là cả tình ơi ! Chẳng một lời..." quá đi thôi! Xin mượn ý thơ này mà hoạ vài câu nghe chị Bảy Đại Kiều.
Long Lanh Ánh Mắt
"Long lanh ánh mắt làn thăm thẳm
Là cả tình ơi ! chẳng một lời"
Là cả tình ơi! Gió cùng mây
Làn thu ba...in cánh phong gầy
Chiếc vàng tơ chiếc sương cùng khói
Nhè nhẹ thu cành rơi lá bay
Là cả thương yêu níu kéo mầu
Thu dòng mực tím dấu xưa đâu
Vở dăm trang giấy mờ nhạt vết
Giờ đã hư hao nét đọng sầu
Long lanh ánh mắt làn thăm thẳm
Là cả tình ơi! Vụn vỡ rồi
Giời ạ! Bài trước cười một tiếng là vỡ đá, cười thêm tiếng nữa là sụp đồi; bài này nhìn một cái Khuynh Thành, nhìn cái nữa Khuynh Thơ nhị tui rồi chị Bảy Đại Kiều ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Nhảy rào hay bắc thang leo tường ra ngoài là chuyện dễ dàng thôi Hiền Tỷ ơi! Chuyện khó là khi đã say rồi bò về kìa...Bà Hùm thượng tay hạ chân, lúc đó mới biết thế nào là thân phận đàn ông ở xứ Cờ Hoa này đấy chứ.
Vợ Hiền Tôi Đây
Tui đánh! Không được la
Không thưa kiện quan toà
Không mách bè bạn biết
Không kể họ hàng nha
Bằng bất tuân! Bỏ xác
Sáu tấm ván bọc thây
Ra ngoài quên tiếng "Ác"
Cứ "Vợ Hiền Tôi đây"
Nói vậy ông hiểu chưa
Thông thì gật đầu thưa
"Bà Hùm ơi! Tôi nhớ
Còn không...xác này cưa"
Nhân đây cũng hỏi Hiền Tỷ cho đệ xin số mật mã chuyển hàng mấy Containers Củi Tạ được không??? Để khi tàu cập bến San Francisco, đệ sẽ nhờ anh Đông bên Đồng Lòng Kiên Giang cho đàn em ra dìm mấy toa hàng xuống Vịnh Cựu Kim Sơn hầu ăn ngon nhậu vui cùng bằng hữu tứ xứ từ đây nghe Hiền Tỷ Ba Cây Gòn; khà khà.
Thân,
Nhị Đệ
Mấy tô bún cá kiên giang, cái đầu cá lóc và hai chai XO này hại nhị tui quá mà bác Trường Tôi! Từ hôm qua tới giờ con sâu rượu và thơ nổi lên đùng đùng, làm cho văn thi sĩ Tha Hương chạy về Cố Quận trốn mất hết rồi bác Trường Tôi ơi.
Con Sâu Rượu Và Thơ
Bớ con sâu rượu và thơ
Nổi lên hôm trước đến giờ khiếp thay
Chữ vần ông gõ hai tay
Tứ câu chúng dọn, chúng bày cuộc chơi
Bún cá Kiên Giang tiệc mời
X với O rượu hai thời hết hai
Cái đầu cá lóc sớm mai
Tới chiều chẳng động...thở dài tiếc ghê
Bớ con sâu rượu thơ hề
Đã say...ai tỉnh cõng về hộ cho!!!
Giời! Nhờ khiêng về quán trọ...sao là cõng nhị tui hồi gia vậy mấy bác Tha Hương??? Vậy là nhị này phải bỏ thơ vài hôm mất! Chứ Bà Hùm mà thụi thì phải nằm dưỡng thương vài ngày mới ngồi dậy nỗi mà ngẫu hứng vần âm đây; khà khà.
Thân,
Nhị
Thường thì tôi không phải chờ đến mùa Vu Lan mới ngồi nhớ Mẹ Tôi bạn ạ! Tôi đã và đang nhớ người từ cái thuở mình vừa biết nhận thức đâu là cái bóng mát cho tôi nương tựa vào mỗi khi đói-no-ấm-lạnh, trong những lúc cười-khóc-vui-buồn và những đêm ngày trời-trăng-mây-gió đến ngay ngày hôm nay đấy bạn của tôi ơi. Dù lúc người còn, hay nay đã mất! Tôi sẽ còn nhớ người cho đến phút giây buông xuôi hai tay, mắt nhắm và nói lời từ biệt cõi trăm năm trần tục này vậy.
Tôi Nhớ Mẹ Tôi
Tôi nhớ Mẹ Tôi từ thời tấm bé
Biết nghĩ suy, trai trẻ đến bây giờ
Công sinh thành-dưỡng dục...tỉnh hay mơ
Lòng dạ khắc không phai mờ may mảy
Tôi nhớ Mẹ Tôi xưa nay và mãi mãi
Từng mùa tan, tiết tái...nắng rồi mưa
Chẳng hề nguôi, tiếc nuối mấy cho vừa
Ngày mẹ khuất! Về tiễn đưa lệ mắt
Khóc Mẹ Tôi! Ruột gan mình đau thắt
Tôi nhớ Mẹ Tôi dù nay người đã không còn! Lòng tôi vẫn luôn nghĩ về, trí tôi vẫn đầy hình bóng và tai tôi vẫn văng vẳng lời mẹ mình như người đang đứng cạnh tôi vậy bạn à.
Thân,
Nhị


















