Vâng! Nỗi niềm khách lữ dưới trăng và trời mây viễn xứ...nhớ quê nhà vô cùng chị Hồng Điệp ơi.
Trăng Vu Lan Đất Khách (2)
Nhìn trăng viễn xứ nhớ nhà
Vu Lan tháng bảy! Nhớ Bà Mẹ xưa
Nhớ buổi cơm nóng chiều mưa
Ven sông gió thổi hàng dừa nhánh nghiêng
Nhớ bát canh tép bạc miền
Sông Hậu với cá trê chiên mắm gừng
Chờ đêm ngồi chén chè thưng
Bên hiên ai gánh còng lưng ngang đường
Nhìn trăng đất khách! Tha hương
Vu Lan tháng bảy lòng thương tiếc người
Đấy! Trăng Vu Lan đất khách, nhớ Bà Mẹ Già xưa quá đi thôi.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 302.308 lượt xem —
Trang 85 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.03.2018 04:24:40 bởi Cố Quận>
Khoe chân dài ư!!!
Chân Dài
Ôi! Hai cái chân dài
Đẹp thế này hỡi ai
Khoe làm thơ ngây ngất
Vần chữ...đôi chân dài
Ý câu kề với bóng
Hỏi "Chờ thơ đấy ư
Ngồi yên! Đừng chuyển động
Thơ ngay...Phùng Tiểu Thư"
Ôi! Chân dài hai cái
Đẹp quá a...ngất ngây
Hồn như si, như dại
Thơ dòng thả âm đây
Thơ thế có được không Phùng Tiểu Thư??? Khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Lâu rồi không thơ tặng cô Quyên, nhị tôi xin mượn bức hình này mà thả ít vần âm cô Quyên nhé.
Chừ Áo Nữ Sinh
Chừ cô vận áo nữ sinh
Người trông dạ nhớ! Ai hình bóng xưa
Thuở tà lụa nắng, vạt mưa
Trưng Vương lối cũ...như vừa qua đây
Đi về dưới hai hàng cây
Ghé ngang con quán vai gầy, tóc hương
Giờ đâu rồi kẻ theo đường
Sau lưng ai bước lên trường sớm mai!!!
Chừ cô vạt trắng áo dài
Nữ sinh tay sách, tím hài thì không
Ừ! Chừ áo nữ sinh, mà người năm cũ thì đã biền biệt phương nào rồi cô Quyên hỉ??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Nhị tôi mượn tạm bốn chữ "Người Em Sầu Mộng" của Thị Mều mà thơ tặng Nhỏ Tím Tiểu Kiều nghe.
Người Em Sầu Mộng
Người em sầu mộng của tôi ơi
Nhớ gió trăng ư đứng giữa trời
Giữa vườn xanh lá, hoa, cây, cỏ
Như chờ mây đến nắng tơ rơi
Người em sầu mộng hiểu lòng chăng
Muốn nói nhưng tôi nhủ dạ rằng
Chữ, vần, âm, tứ thơ khe khẻ
Là ý dòng trôi tím màu đăng
Người em sầu mộng hãy vào xem
Giời ạ! Hôm nay sao thơ nhị ca tình thế hỉ??? Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Đọc rồi! Nghe rồi...đừng la, mã tà Vườn Thơ Ngọc Huệ vào trói không còn một mạng bây giờ; thơ ngay đây Hiền Tỷ Trúc Lan nhé.
Tháng Ba Cô Lấy Chồng
Tháng ba cô lấy chồng
Mùa hoa gạo đỏ bông
Giọt mùa rơi sân trước
Sao cô vội lấy chồng!!!
Cho vần âm nức nỡ
Thơ tôi gió qua bờ
Khóc tình duyên trắc trở
Dòng câu tím mực tờ
Cô lấy chồng tháng ba
Bỏ cội hoa gạo già
Sương đầu hôm sân trước
Rụng đỏ màu tháng ba
Tôi một bóng bên đường
Vậy chịu chưa Hiền Tỷ!!! Đừng la nữa được không...nhị em đang nhậu bên sông, không khéo giật mình té xuống dòng trôi là tàn mạng già này à nghe Hiền Tỷ Trúc Lan ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Sợ thì thân xác cũng tan tành! Không sợ thì hồn vía tanh banh thôi chị Nancy Hồ ơi.
Tháng Ba Hoa Gạo Trên Đồng
Tháng ba vớt xác học trò
Bởi mê hoa gạo đắm đò trên sông
Bà Hùm Quận Sáu nhận chồng
Vào trong củi tạ dập phồng thịt da
Hỏi "Từ nay sợ chăng à!!!"
Đáp "Bà cứ giết...khiếp là tôi không"
Tháng ba đốt khói trên đồng
Chiều thơ hoa gạo đỏ hồng xác bay
Được cái là Bà Hùm Quận Sáu sợ mang tiếng "Sát Phu và Tù Tội" nên mạng nhị em vẫn còn mà ngồi thơ hoa gạo à nghe chị Nancy; khà khà.
Thân,
Nhị
Sáu năm rồi! Từ ngày Mẹ Tôi mất và anh em tôi kéo nhau về để đưa người về miền cát bụi, đến nay tôi chưa lần trở lại thăm quê xưa. Bức ảnh cây cầu ngang sông này làm nhị tôi nhớ nhà lắm anh Phú, hy vọng sẽ có dịp trở lại thăm thành phố Rạch Giá một ngày không xa lắm.
Sáu Năm Chưa Về Thăm Cố Quận
Sáu năm chưa về thăm cố quận
Thành phố xưa giờ đã đổi thay
Đã cầu ngang bến chiều tơ lững
Lờ trôi và mây lãng đãng bay
Sáu năm mộ mẹ già xanh cỏ
Đàn cháu con diện mạo khôn tường
Đứa giờ ôm sách quằn vai nhỏ
Vài đứa vừa khoa bảng...xa trường
Sáu năm chưa về thăm cố quận
Nhiều đêm mộng thấy cảnh đổi thay
Thấy người năm cũ nhìn dưng dửng
Qua đường! Môi lệ đắng...giọt cay
Sáu năm ai còn nhớ đến ta!!!
Mong rằng lần sau về sẽ được ngồi thuyền thả trôi theo dòng mà nhìn phố đêm Rạch Giá, nhìn trăng bến cũ để còn thấy lại mình của những ngày thân ái ngày nào vậy...mong thay.
Thân,
Nhị
Vậy thì nhị ca thơ nghe Khánh Nga, mời.
Ừ Em! Thu Lá Rụng
Ừ em! Thu lá rụng
Vàng tơ nắng đây rồi
Khói mờ vây thung lũng
Mây đã trắng lưng đồi
Em có về nhặt lá
Mùa phong bay...cánh rơi
Cỏ mềm thân chiếc lá
Vàng phong sa! Xác phơi
Ừ em! Thu lá rụng
Chìm tơ nắng sau đồi
Sương mù vây thung lũng
Che trăng sáng thu rồi
Ừ em! Thu đã sang
Chúc Mi luôn vui và học hành luôn tinh tấn nhé.
Thân,
Nhị Ca
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.03.2018 03:58:21 bởi Cố Quận>
Ừ! Tâm trạng thật đấy Cô Em Xóm Cũ ạ, ngày một lớn tuổi...anh bảy càng nhớ nắng phương nam, nhớ trăng bến cũ và nhớ áo năm xưa quá đi cô Phụng. Thôi không thổ lộ tâm cang nữa, kẻo chị Bảy vào đọc được lại củi tạ tra tấn hỏi là "Nhớ Ai!!!" thì đau mình lắm Cô Em Xóm Cũ ơi.
![]()
Thu Nhớ Nhân Tình Xưa
Bên này thấy nắng ven hồ
Thấy sông nước nhớ mấy cô nhân tình
Nhớ dòng trong đục...lục bình
Tím hoa dưới bến bình minh qua đò
Đình Ông-Cảng Cá ghe ngo
Tay tôi dù...tiếng nhỏ to tai nàng
Bên này thu nắng tơ vàng
Trôi trên sông nước! Vần than thở vần
Bắt tại trận ông rồi! Lại thơ nhớ người ta...mau cúi xuống đây cho tui; khà khà.
Thân,
Anh Bảy
Trong lòng Người Việt Tha Hương-Viễn Xứ bọn mình luôn mang nặng những hình bóng cũ mấy anh chị hỉ, biết đến bao giờ chúng mình sẽ có một cuộc Đại Tương Phùng đây???
Bao Giờ Qui Cố Hương!!!
Bên đây Trời Viễn Xứ
Lòng Người Việt Tha Hương
Nỗi niềm thân cô lữ
Sầu cố quận! Thê lương
Mai về ai còn mất
Xóm cũ, con đò xưa
Điêu tàn trong bóng khuất
Ngồi khóc nắng! Lệ mưa
Đời viễn xứ bên này
Thương non nước trùng mây
Nỗi niềm thân khách lữ
Buồn sương khói mùa vây
Bao giờ qui cố hương!!!
Hy vọng là ngày ấy không còn xa lắm các anh chị nhé.
Thân,
Nhị
Vâng! Văn thơ chết người xưa nay cũng đâu ít chị Bảy, đọc những tích cũ thấy cũng nhiều đấy chứ.
Thơ Người Vàng Anh
Thơ người mượn cánh vàng anh
Mà thương tiếc tháng ngày thanh không còn
Thơ tôi vay ý...tính toan
Vần âm ngại chữ đa đoan bóng hình
Đa đoan hương sắc hoa xinh
Cành mơn mởn lá dòng linh lung dòng
Ngại câu sái nghĩa! Trái lòng
Mà đau tấc dạ mà phong ba nguồn
Lớn ròng! Hoa cánh rụng buông
Lá xanh kia úa lìa tuôn theo cùng
Thơ người...đọc nhớ mông lung
Vàng anh xưa với đàn cung khúc sầu
Và trong số người chết vì văn thơ...cũng có nhị tôi trong đó đấy chị Bảy Đại Kiều Phạm Gia ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.03.2018 05:59:51 bởi Cố Quận>
Tôi thương những con thuyền bé bổng vượt Biển Đông năm nào, thương những mảnh đời Thuyền Nhân Tị Nạn Cộng Sản Việt Nam và thương màu Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thời Việt Nam Cộng Hoà quá đi thôi bác Tươi ạ.
![]()
Tôi Thương
Tôi thương những con thuyền bé bổng
Vượt Biển Đông chết sống kiếp đời
Tị Nạn Cộng Sản kia ơi
Thuyền Nhân thịt rã! Da phơi núi ngàn
Tôi thương lá Cờ Vàng Ba Sọc
Máu Trung-Nam-Bắc bọc thây mình
Trăm năm một kiếp nhân sinh
Nguyện lòng giữ mãi...niềm tin ngày về
Nhị tôi vào mượn hình của bác Tươi mà viết tám câu song thất lục bát tặng bác và các Ace Nhà Face đọc đấy nhé.
Thân,
Nhị
Nhị tui vào mượn bốn chữ "Rồi Ngày Sẽ Đến" của Bạch Huệ Tiểu Thư mà hoạ ít vần âm nghe.
Rồi Ngày Sẽ Đến...
Rồi ngày sẽ đến...ngày rồi đi
Tình thân một thủa nọ còn gì
Tiếng lá thu đường xưa reo nhớ
Lưng trời đôi ba cánh chim di
Rồi ngày trở lại...mất còn ai
Giữa phút hân hoan ngấn lệ dài
Nhắc tuổi học trò yêu dấu cũ
Xuân thì hương nhạt! Thất thập lai
Rồi ngày sẽ đến...ta tương phùng
Rồi ngày đó sẽ đến với bọn mình mà thôi...không xa lắm đâu Bạch Huệ Tiểu Thư ơi.
Thân,
Lão Nhị
La làng lên cho con sóc chạy, chứ không thì còn chi là đời hoa!!!
Bớ Làng! Con Sóc Hái Hoa
Bớ làng! Con sóc hái hoa
Còn đâu mai tặng người ta hỡi trời
Mi ác chi thế sóc ơi
Cành trơ cánh rụng nằm phơi nắng vàng
Lấy chi hương sắc tặng nàng
Chiều mai trên bến đò ngang sóc à!!!
Bớ làng! Con sóc nó tha
Cành xanh với tím màu hoa đi rồi
Bớ làng! Con sóc nó tha cả cành lẫn hoa đi mất rồi làng ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Vào hoạ với chị Bảy thêm bài nữa nhé.
Vàng Anh Hoa Rụng Lá Rơi
Hoa đã rụng dòng trôi cuồn cuộn
Lá đã rơi nước cuốn trùng xa
Màu xưa nhạt bóng dương tà
Trăng nay soi gốc cây già xác xơ
Tình đã vỡ đường tơ cầm khúc
Duyên đã tan mộng trúc mơ mai
Vàng anh bờ sắc u hoài
Cánh hương hoa vút cõi ngoài thiên thu
Chắc phải mang thơ và Hoa của chị Bảy Đại Kiều vào mộng đêm nay mà hoạ tiếp quá!!! Khà khà.
Thân,
Nhị
Vào phá o Hoa Huệ buổi sáng cho may mắn trọn ngày chơi.
Tại O! Ông Trời Khóc Thét
Ông trời khóc thét! Tại o
Bỏ thơ đêm trước nằm co dáng nằm
Tại o không bảy và năm
Không câu sáu tám...ông căm ông hờn
Đêm trút nước...trôi sạch trơn
Sáng ngâp tới gối! Hả cơn giận mà
Ông trời khóc thét! Tại Hoa
Tại Huệ nên cõi người ta ướt mình
Giờ thì mở cửa bán hàng được rồi, hôm nay hẳn là đắt khách vào mua đây; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2018 16:34:55 bởi Cố Quận>
Bức hình này đối với nhị tôi thật là vô giá vì có ngôi nhà của Ông Nội Tôi và xóm cũ trên đường Bạch Đằng bên kia sông đấy anh Trần Minh Tài, cảm ơn Anh nhiều lắm nghe.
Ông Tôi
Ông tôi không còn nữa
Hơn bốn mươi năm rồi
Nhìn hình tôi lệ ứa
Nhớ ông tôi dáng ngồi
Trưa ngày con quán nhỏ
Bán hàng chạp phô xưa
Đếm đong từng chai lọ
Nào nghỉ ngơi nắng mưa
Ông giờ không còn nữa
Bốn mốt năm xa đời
Nhìn hình tôi lệ ứa
Nhớ ông tôi một thời
Ông Tôi mất đã 41 năm, để rồi sau đó con cháu tan hàng, tha hương xứ người, mỗi người một ngã! Nhưng trong lòng chúng tôi không bao giờ quên hình bóng của ông thủa sinh thời! Mãi mãi không bao giờ quên trong kiếp trăm năm làm người này vậy.
Thân,
Nhị
Có ngay đây và thơ tặng Chị luôn thể nghe, mời.
Cầu Đúc Quê Tôi (2)
Ai về Rạch Giá Quê Tôi
Có cây Cầu Đúc bờ đôi nối bờ
Cho đây nhắn với người chờ
Tôi tha hương vẫn thường mơ tháng ngày
Đò ngang, đường dọc trong tay
Tình nhân xưa với tà bay lối nhà
Ai về Rạch Giá quê xa
Có cây Cầu Đúc! Rằng ta nhớ người
Nhắc cây " Cầu Đúc "...nhớ ai thế chị Nancy Hồ??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Vào mượn cảnh xưa người cũ mà ngẫu ít vần thơ thương nhớ nghe các bác Nhà Face, mời.

Người Và Cảnh Vật Xưa Đâu!!!
Có những bóng người một thủa
Và những hình ảnh một thời
Giờ phai mờ! Giờ nhạt úa
Trong ta viễn khách nửa đời
Bây chừ biết tìm kiếm đâu
Mây giăng trắng cõi đây sầu
Cố hương mai này trở lại
Người và cảnh vật xưa đâu!!!
Mai này trở lại...ai còn ai mất hỡi ai

???
Thân,
Nhị

Người Và Cảnh Vật Xưa Đâu!!!
Có những bóng người một thủa
Và những hình ảnh một thời
Giờ phai mờ! Giờ nhạt úa
Trong ta viễn khách nửa đời
Bây chừ biết tìm kiếm đâu
Mây giăng trắng cõi đây sầu
Cố hương mai này trở lại
Người và cảnh vật xưa đâu!!!
Mai này trở lại...ai còn ai mất hỡi ai


???Thân,
Nhị

Nửa Của Tôi
Nửa của tôi ơi! Nửa của tôi
Song song bên cạnh một em thôi
Tám nghìn con chữ thương yêu chỉ
Vừa đủ tình em sánh nghĩa tôi
Nửa của tôi à! Em biết chăng
Từ thủa ban sơ dạ đã rằng
Đã nguyền một kiếp trăm năm sẽ
Tình em tôi...bạc tóc long răng
Giời ạ! Sao thơ nhị tôi hôm nay mùi thế này; khà khà.
Thân,
Nhị
Uả! Rổ bông so đũa và cái nón lá ở đây, Nhỏ Tím Tiểu Kiều đâu rồi???
Đi Đâu Bỏ Bông...Nón Lá!!!
Đi đâu mà bỏ rổ bông
So đũa...nón lá quên không đội đầu
Hình như cô mới qua cầu
Xóm bên kia hái chùm dâu, trái xoài
Khéo nghe...kẻo anh thôn đoài
Mà trông thấy sắc tưởng hoài, tương tư
Rổ bông, nón lá bây chừ
So đũa tôi lẩu! Nón từ thơ chơi
Bớ nhị ca! Đừng rinh rổ so đũa và lấy nón lá của muội, mau quay lại trả cho em...khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Ừ! Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ chị Song Nguyệt hỉ??? Nhị tôi về năm lần thăm Mẹ Già, một lần cuối để đưa mẹ mình về cõi thiên thu cát bụi năm 2011 nữa là sáu! Chỉ quanh quẩn trong thành phố Rạch Giá suốt những chuyến đi này mà không tìm lại được cảnh cũ người xưa, tất cả giờ đã đổi thay quá nhiều rồi.
Những Người Muôn Năm Cũ Hồn Ở Đâu!!!
Người muôn năm cũ hồn ở đâu
Không gian một cõi gió mây sầu
Tám ngả đường quanh con phố nhỏ
Tang điền xanh sắc nhuộm bể dâu
Người muôn năm cũ lạc phương nào
Đất trời! Sông nước với trăng sao
Đêm giong thuyền chén quỳnh dạ hỏi
Người những năm xưa...lạc chốn nào!!!
Nhị tôi viết những dòng tâm sự của một kẻ nửa kiếp tha hương! Đọc lại lời mình mà nghe lòng buồn man mác à nghe các bác Nhà Face.
Thân,
Nhị
Đúng là tuyệt sắc giai nhân, đọc mấy câu thơ của cô Xuân Hồng...giờ vào hoạ vài vần âm tặng cô nghe, mời.
Em Và Thu
Em và thu vẫn trong hồn ta bấy
Lâu nay dòng nước chảy lá mùa trôi
Tóc xanh xưa! Mày liễu ấy đâu rồi
Thơ ta nhớ phong đồi nay vắng bóng
Em và thu vẫn hương tà áo lộng
Vẫn màu tơ lụa sống động vần âm
Vẫn vi vu cành lá đổ xa mầm
Cây khô nhánh vào cùng thâm sâu lối
Em và thu trong thơ ta một khối
Tình còn đây sớm tối...tình còn đây
Viết tặng Cô mười câu thơ tám chữ để anh em mình biết nhau vậy.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.04.2018 09:32:17 bởi Cố Quận>
Đây là bức hình biểu tượng của tình già.
![]()
Run Run Tình
Run run nắm lấy tay em
Nghe tình vào mộng ấm êm
Run run vai sát vai nhau
Nghe tình bền chặt nghìn sau
Vào viết bốn câu phá Ông Anh Cả và Chị Dâu Mình cho vui nhà vậy; khà khà.
Thân,
Bảy
Vào thơ phá bốn Cô Áo Đỏ Đi Thuyền này cho vui nghe o Oanh.
Bốn Cô Áo Đỏ Đi Thuyền
Bốn cô ngồi cho khéo
Không thuyền lật à nghe
Đừng mình nghiêng, vặn vẹo
Kẻo chòng lắc chìm ghe
Hỏi bốn cô đi đâu
Xuân hồng thưởng vườn dâu
Ngắm đào hoa cánh nở
Cành trên Bến Văn Lâu
Bốn cô màu áo đỏ
Tôi sào chống vải đen
Vần âm thơ ngân nhỏ
Du thuyền xuân một phen
Hương Giang nước thuận dòng
Tặng o Oanh và ba cô bạn mười ba câu đọc để nhớ tết nhé; khà khà

.
Thân,
Nhị
Bốn Cô Áo Đỏ Đi Thuyền
Bốn cô ngồi cho khéo
Không thuyền lật à nghe
Đừng mình nghiêng, vặn vẹo
Kẻo chòng lắc chìm ghe
Hỏi bốn cô đi đâu
Xuân hồng thưởng vườn dâu
Ngắm đào hoa cánh nở
Cành trên Bến Văn Lâu
Bốn cô màu áo đỏ
Tôi sào chống vải đen
Vần âm thơ ngân nhỏ
Du thuyền xuân một phen
Hương Giang nước thuận dòng
Tặng o Oanh và ba cô bạn mười ba câu đọc để nhớ tết nhé; khà khà


.Thân,
Nhị
Cảm ơn sáu câu lục bát của Bạn Hiền Bạch Huệ nghe, giờ nhị tôi vào mượn ý mà thơ đáp lễ vậy...mời.

Ba Mươi Năm Tình
Tình ba mươi năm xưa
Nào phai nhạt nắng mưa
Hỏi lòng ta " Có giảm
Dạ đáp...hình như chưa!!! "
Nợ duyên mình đã nửa
Đường gian truân có nhau
Thì lối trần còn nửa
Đường nguyện luôn có nhau
Tình ba mươi năm đã
Nào nhạt phai dấu yêu
Ừ! Ba mươi năm nữa
Xác tàn...ta vẫn yêu
Em! Một mình em thôi
Ông nhị ơi! Ông đừng thơ mùi nữa, có được không??? Khà khà

.
Thân,
Lão Nhị

Ba Mươi Năm Tình
Tình ba mươi năm xưa
Nào phai nhạt nắng mưa
Hỏi lòng ta " Có giảm
Dạ đáp...hình như chưa!!! "
Nợ duyên mình đã nửa
Đường gian truân có nhau
Thì lối trần còn nửa
Đường nguyện luôn có nhau
Tình ba mươi năm đã
Nào nhạt phai dấu yêu
Ừ! Ba mươi năm nữa
Xác tàn...ta vẫn yêu
Em! Một mình em thôi
Ông nhị ơi! Ông đừng thơ mùi nữa, có được không??? Khà khà


.Thân,
Lão Nhị
Hôm nay nhị tôi có bạn thơ rồi đây.
Áo Vàng Hoa Cúc Xưa Đâu!!!
Bây giờ nửa cuộc bể dâu
Áo vàng hoa cúc tìm đâu sắc tà
Tìm đâu hương lụa thu ngà
Chiều xưa thả tóc bên ta đón mùa
Tìm đâu âm tiếng guốc khua
Trên thềm thu lá cành đua nhau rời
Chiếc theo dòng lạc phương trời
Chiếc nằm mục lối tình ơi...ơi tình
Bây giờ ta cách biệt mình
Áo vàng hoa cúc! Mờ thinh không chiều
Viết mười câu lục bát đáp tạ thơ cô, cảm ơn cô Thanhthuong Bui đã vào đọc và hoạ thơ cùng nhị này vậy.
Thân,
Nhị
Nhị ca vào mượn bức ảnh này thơ nghe Khánh Nga, mời.
Nhành Hoa Hạ
Nhành hoa hạ...đoá màu cam
Chiều hong tơ nắng, khói lam sân nhà
Cho ta ngồi nhớ áo tà
Ai bay trong gió hôm qua trên đồi
Ừ ta! Nhớ quá son môi
Nhớ đăm chiêu mắt xa xôi cô nàng
Nhành hoa hạ với tơ vàng
Sắc cam và khói lam mang mang buồn
Có đọc thơ nhị ca cũng đừng giữ lâu trong đầu nhé, kẻo mai vào lớp học quên hết chữ nghĩa à nghe Nga Muội; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Nhị tôi vào thơ ghẹo o Nguyệt cho vui nhà Face sáng thứ bảy nhé, mời.

O Nướng Chi???
O nướng chi à...o nướng chi
Sườn beo, tay cọp cháy da bì
Sân sau màu khói hương bay khắp
Làng trên dưới xóm...o nướng chi!!!
Xong kêu tôi nhé qua ngồi chén
Chữ với dòng ngân tặng o thơ
Xong kêu tôi nhé qua mồi bén
Rượu với hò ơ nắng cùng tơ
O nướng chi...xong rồi nhớ kêu
Nướng xong rồi nhớ kêu nhị tôi qua ngồi ngâm với hò ơ vần chữ nghe o Nguyệt; khà khà

.
Thân,
Nhị

O Nướng Chi???
O nướng chi à...o nướng chi
Sườn beo, tay cọp cháy da bì
Sân sau màu khói hương bay khắp
Làng trên dưới xóm...o nướng chi!!!
Xong kêu tôi nhé qua ngồi chén
Chữ với dòng ngân tặng o thơ
Xong kêu tôi nhé qua mồi bén
Rượu với hò ơ nắng cùng tơ
O nướng chi...xong rồi nhớ kêu
Nướng xong rồi nhớ kêu nhị tôi qua ngồi ngâm với hò ơ vần chữ nghe o Nguyệt; khà khà


.Thân,
Nhị
Hai câu cuối "Người đi biền biệt phương trời, cho ta ở lại một đời quạnh hiu." này hay lắm anh Sơn Nam.

Thôi Mình Hai Kẻ Lạ Nhau Sau Này
Người một buổi thuyền đi biền biệt
Kẻ về nghe thương tiếc dòng xưa
Bên này sớm nắng chiều mưa
Luỹ tre vắng bóng! Hàng dừa bặt tăm
Tình như kiếp con tằm tơ gánh
Gãy trăm năm vai sánh...vòng tay
Duyên trần tợ chiếc lá bay
Nợ trần tợ nhánh phong gầy thu rơi
Người một buổi ra khơi...ly biệt
Kẻ về nghe da diết thương dòng
Bên này bờ đục bờ trong
Đò mười hai bến thẳng cong bến nào!!!
Thôi đành như giấc chiêm bao
Thôi mình hai kẻ lạ nhau sau này
Vào hoạ với anh Sơn Nam cho xôm tụ nhà Face ngày thứ bảy cuối tuần nghe.
Thân,
Nhị

Thôi Mình Hai Kẻ Lạ Nhau Sau Này
Người một buổi thuyền đi biền biệt
Kẻ về nghe thương tiếc dòng xưa
Bên này sớm nắng chiều mưa
Luỹ tre vắng bóng! Hàng dừa bặt tăm
Tình như kiếp con tằm tơ gánh
Gãy trăm năm vai sánh...vòng tay
Duyên trần tợ chiếc lá bay
Nợ trần tợ nhánh phong gầy thu rơi
Người một buổi ra khơi...ly biệt
Kẻ về nghe da diết thương dòng
Bên này bờ đục bờ trong
Đò mười hai bến thẳng cong bến nào!!!
Thôi đành như giấc chiêm bao
Thôi mình hai kẻ lạ nhau sau này
Vào hoạ với anh Sơn Nam cho xôm tụ nhà Face ngày thứ bảy cuối tuần nghe.
Thân,
Nhị













