Phải vào hoạ thơ với chị Bảy Đại Kiều mới được, không thôi trời nổi bão giông...thuyền nhị tui chìm mất.
Sao Người Chẳng Hoạ Thơ!!!
Sao người chẳng hoạ thơ
Nên vần câu ai chờ
Đá gềnh kia sóng nổi
Chiều gió cuốn trôi tơ
Đâu rồi âm cùng tứ
Cho môi mắt thẩn thờ
Mau vào đây đi chứ
Cho lặng nước yên bờ
Thơ rồi đấy sóng gió ơi...lặng giùm cho nhé; khà khà.
Thân,
Nhị
Tùy Bút Cố Quận
5.740 trả lời, 302.246 lượt xem —
Trang 91 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2018 22:52:49 bởi Cố Quận>
Đêm qua bác nằm thao thức chờ nghe âm lá rụng và tiếng mưa rơi ư...dạo này sao lãng mạn thế bác Bắc!!!
![]()
Lá Mùa Thu Của Tôi
Ừ em! Lá mùa thu của tôi
Đã vàng khô cánh gió trên đồi
Đêm qua mưa xuống xào xạc tiếng
Róc rách canh trường nước dòng trôi
Ừ em! Thu sắp tàn trăng nữa
Là lối mây về với sương che
Bến bờ không ánh sao giăng cửa
Là khói đông lờ lững quanh khe
Ừ em! Thu hững hờ...thu đi
Thơ xong rồi đấy, sao mắt còn mơ màng không cạn chén quỳnh vậy...bác nhớ ai??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Hả! Ông anh thứ bảy của Cô đã sáu mươi năm cuộc đời rồi ư...chưa mà, đâu lẹ thế???
Vấn Lòng Đã Sáu Mươi Chưa!!!
Ngờ ta đây tuổi sáu mươi
Sao câu thơ vẫn tiếng cười vang âm!!!
Đầu bạc tóc...xuân trong tâm
Ngày mơ tay hái nụ tầm xuân hoa
Đêm mộng thấy áo trắng tà
Vạt hương lơ lửng đường là nắng tơ
Dạt nào theo gió qua bờ
Cho chân ta đuổi bóng mờ bến xưa
Vấn lòng đã sáu mươi chưa
Rằng đâu lẹ thế!!! Mới vừa hàng tư
Ừ! Sáu mươi thì sáu mươi, tuổi này cũng chưa được gọi là già đâu Cô, còn trẻ chán...chừng nào chín mươi thiên hạ mới cho lên ngồi hàng lão; khà khà.
Thân,
Anh Bảy
Reply With Quote Nhân ngày lễ Thanksgiving trên Quê Hương Thứ Hai của nhị tôi lại về, xin đăng lại sáu bài thơ " Tạ Ân " trên đây để thay lời cảm ơn sâu sắc đến từng người đã phụ và giúp nhị này có được những tháng năm yên bình trong Nửa Kiếp Ly Hương nhé.

Tạ Ân
Hai chữ " Tạ Ân " trong đời
Khắc lòng đừng quên...đừng quên
Ân cha mẹ, ân đất trời
Thân bằng trợ thủ làm nên
Nghiệp nhà sau trước vững
Nợ nước góp chung tay
Trí nhân mười năm dựng
Đoàn trượng nghĩa vui thay
Hai chữ " Tạ Ân " đất người
Dung chứa...bồi đắp cơ ngơi
Nắng mưa môi nở nụ cười
Thập lục ra vào thảnh thơi
Tạ ân...lời tạ ân
*****
Tạ Ân (2)
Tạ ân Đất Nước Này
Cưu mang trong vòng tay
Qua những ngày bão dữ
Tạ ân đời lắm thay
Tình người xưa ban phát
Giúp manh áo, đôi giày
Chén cơm ngon trắng hạt
Đường chữ nghĩa chỉ bày
Ba năm gầy mộng lớn
Bảy tuế dựng cột nền
Đàn tử, thê hở hớn
Nghiệp an cư, lâu bền
Tạ ân xứ Cờ Hoa
Lòng dặn lòng chính ta
Tình người, nay đền đáp
Giúp nạn gần, nạn xa
*****
Tạ Ân (3)
Tạ ân người, tiếp giúp người
Xưa vòng tay đón tươi cười, dưỡng dung
Ngày đầu bước lỡ, đường cùng
Đất này tạm trú, dụng hùng chí ta
Thân yên, thê tử một nhà
No cơm ấm cật quyết mà đền ân
Tiếp giúp người khốn khổ cần
Miếng ăn, manh áo, tinh thần sẻ chia
*****
Tạ Ân (4)
Hãy sẻ chia những gì ta có
Trao tay người khốn khó, lầm than
Để tâm an tỉnh ngày tàn
Trút hơi! Thần thức nhẹ nhàng ra đi
Ngoài bốn ngõ đời bi thương cảnh
Áo một manh đông lạnh co ro
Lều căn trống vách gió to
Lùa mưa hạt ướt bếp lò quạnh tanh
Hãy sẻ chia cơm canh lót dạ
Tấm nệm êm thay lá người nằm
Mai chiều hết kiếp trăm năm
Trút hơi! Hồn phách người thăm viếng quì
*****

Tạ Ân (5)
Muốn đền đáp nghĩa ân người
Ra tay tế độ kẻ đời tang thương
Kẻ lưu lạc, người tha phương
Bần hàn với những đoạn trường, đắng cay
Chia miếng ăn, manh áo dày
Khoát mùa đông giá những ngày giá đông
Ân người canh cánh trong lòng
Ra tay tế độ kẻ dòng tang thương
*****

Tạ Ân (6)
Tạ ân Tự Do-Nhân Quyền
Xứ Tân Thế Giới này truyền dạy cho
Tự lập thân, tay chèo đò
Qua sông vượt nước dây dò nông sâu
Nhân tình vạn kẻ đắp cầu
Thông bờ nối bến giữa mầu khói sương
Thôi thì đây cũng quê hương
Nhân Quyền lối dẫn đến đường Tự Do
Chúc mọi người có một ngày lễ Thanksgiving 2017 đầy niềm vui bên gia đình và bạn hữu vậy.
Thân,
Nhị

Tạ Ân
Hai chữ " Tạ Ân " trong đời
Khắc lòng đừng quên...đừng quên
Ân cha mẹ, ân đất trời
Thân bằng trợ thủ làm nên
Nghiệp nhà sau trước vững
Nợ nước góp chung tay
Trí nhân mười năm dựng
Đoàn trượng nghĩa vui thay
Hai chữ " Tạ Ân " đất người
Dung chứa...bồi đắp cơ ngơi
Nắng mưa môi nở nụ cười
Thập lục ra vào thảnh thơi
Tạ ân...lời tạ ân
*****
Tạ Ân (2)
Tạ ân Đất Nước Này
Cưu mang trong vòng tay
Qua những ngày bão dữ
Tạ ân đời lắm thay
Tình người xưa ban phát
Giúp manh áo, đôi giày
Chén cơm ngon trắng hạt
Đường chữ nghĩa chỉ bày
Ba năm gầy mộng lớn
Bảy tuế dựng cột nền
Đàn tử, thê hở hớn
Nghiệp an cư, lâu bền
Tạ ân xứ Cờ Hoa
Lòng dặn lòng chính ta
Tình người, nay đền đáp
Giúp nạn gần, nạn xa
*****
Tạ Ân (3)
Tạ ân người, tiếp giúp người
Xưa vòng tay đón tươi cười, dưỡng dung
Ngày đầu bước lỡ, đường cùng
Đất này tạm trú, dụng hùng chí ta
Thân yên, thê tử một nhà
No cơm ấm cật quyết mà đền ân
Tiếp giúp người khốn khổ cần
Miếng ăn, manh áo, tinh thần sẻ chia
*****
Tạ Ân (4)
Hãy sẻ chia những gì ta có
Trao tay người khốn khó, lầm than
Để tâm an tỉnh ngày tàn
Trút hơi! Thần thức nhẹ nhàng ra đi
Ngoài bốn ngõ đời bi thương cảnh
Áo một manh đông lạnh co ro
Lều căn trống vách gió to
Lùa mưa hạt ướt bếp lò quạnh tanh
Hãy sẻ chia cơm canh lót dạ
Tấm nệm êm thay lá người nằm
Mai chiều hết kiếp trăm năm
Trút hơi! Hồn phách người thăm viếng quì
*****

Tạ Ân (5)
Muốn đền đáp nghĩa ân người
Ra tay tế độ kẻ đời tang thương
Kẻ lưu lạc, người tha phương
Bần hàn với những đoạn trường, đắng cay
Chia miếng ăn, manh áo dày
Khoát mùa đông giá những ngày giá đông
Ân người canh cánh trong lòng
Ra tay tế độ kẻ dòng tang thương
*****

Tạ Ân (6)
Tạ ân Tự Do-Nhân Quyền
Xứ Tân Thế Giới này truyền dạy cho
Tự lập thân, tay chèo đò
Qua sông vượt nước dây dò nông sâu
Nhân tình vạn kẻ đắp cầu
Thông bờ nối bến giữa mầu khói sương
Thôi thì đây cũng quê hương
Nhân Quyền lối dẫn đến đường Tự Do
Chúc mọi người có một ngày lễ Thanksgiving 2017 đầy niềm vui bên gia đình và bạn hữu vậy.
Thân,
Nhị
Lâu rồi không thơ ghẹo Mi, bức hình này đẹp đây...nhị ca vào thơ nhé Khánh Nga.
Cô À! Thu Tàn Rồi Ư
Cô à! Đã nhánh thu tàn
Đã cây thưa chiếc lá vàng rồi ư
Tôi về nhớ gió tương tư
Nhớ mây thơ thẩn câu từ lắm a
Vần âm dòng cận dòng xa
Hôm mưa hôm nắng! Hiên nhà chén say
Tưởng hình, lụa áo, tóc mây
Môi son, mắt biếc, mi mày của cô
Tôi buồn quá! Cạn cả hồ
Quỳnh kia ngồi tiếng cười rồ...giọng khan
Cô à! Cây nhánh lá vàng
Chiếc rơi lác đác thu tàn rồi ư???
Huynh thơ làm cây của Muội rụng lá hết rồi! Phải đền cho Muội ngay...không thôi Muội kiện huynh lên quan à nghe; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Hôm nay là ngày lễ thanksgiving...ngày mà chúng ta nói lời tạ ân cùng đất trời và người đã cho ta một cuộc sống đầy Tự Do-Nhân Bản trên xứ Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ này, ngày mà tất cả các giống dân Trắng-Đen-Vàng-Đỏ gì cũng tụ họp về để ngồi ăn miếng gà tây, uống ly rượu vang đỏ cùng gia đình và bạn bè trong niềm vui và môi cười rạng rỡ. Riêng nhị tôi, một Người Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản! Kẻ Lưu Vong Đất Khách thì đây là ngày đáng giữ gìn và trân trọng trong đời mình và ngày cần nói hai chữ Cám Ơn tha nhân nhất khi nhìn lại quanh mình...dòng tộc, anh-chị-em cùng đàn con cháu sinh ra, lớn lên và thành nhân bên này. Xin cảm ơn đất nước Cờ Hoa, đa tạ Người Dân Bản Xứ đã mở rộng vòng tay đón nhận nhị tôi và gia đình năm xưa vậy.
Tạ Ân (7)
Tạ ân người đã mở vòng tay
Đón ta! Kẻ lưu lạc của ngày
Bốn hướng đời tha hương đất khách
Đàn chim mỏi cánh miệt mài bay
Tạ ân người đã cưu mang ta
Một kẻ lưu vong! Mất quê nhà
Tám cõi thuyền ra bờ sóng nước
Về đâu...bến mù mịt gần xa!!!
Tạ ân người đã cứu vớt nhau
Xin nói lời tạ ân Quê Hương Thứ Hai này...một đời tạ ân.
Thân,
Nhị
Chiều nay nhị tôi thấy Bà Hùm Quận Sáu trang trí bàn ăn tối cho ngày lễ Thanksgiving thì bảo là vẽ vời lắm trò chi cho phí sức! Giờ nhìn hình thấy ấm lòng quá đi thôi, đúng là cãi vợ đố chàng làm nên đấy mà.
Bàn Ăn Hoa Với Lá Cành
Bàn ăn hoa với lá cành
Một lọ trái đỏ bông xanh chi người!!!
Chỉ cần nở nụ môi cười
Dăm chai bia...đũa vài mươi đũa là
Thơ tặng nàng sẽ hai ba
Bài thương yêu giữ lòng ta nửa đời
Hoa với lá cành vẽ vời
Tốn công phí sức nàng ơi! Đâu cần
Cảm ơn Người Tình Trăm Năm nghe, love you.
Thân,
Nhị
Nhị tôi xin mượn ý thơ của chị Tuyết Dương mà hoạ vài vần câu nghe, mời.
Những Ngày Đông Bên Này
Bên này những ngày đông tuyết phủ
Sầu tha hương ủ rủ bên song
Đêm tay lau giọt lệ giòng
Đẫm bờ mi nhớ thương dòng nước xưa
Ngoài trắng hạt như mưa lơ lửng
Trĩu nhành khô cây đứng giữa trời
Đâu rồi cố quận tôi ơi
Một màn sương khói trùng khơi mịt mùng
Trời mùa đông viễn xứ bên này! Đời người ly hương như nhị tôi thường hay ngồi nhớ nhà lắm chị Tuyết Dương ạ.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.11.2018 02:55:24 bởi Cố Quận>
Bức hình áo tím này đẹp lắm, anh ba vào thơ tặng Yến Vân nghe...mời.
![]()
Này Cô Áo Tím Kia ƠI
Này cô áo tím lụa kia ơi
Nón lá đi đâu giữa nắng trời
Xuân hoa nhành nở vườn hôm toả
Hạ gió làn đưa lối chiều rơi
Dừng chân cho nhé vài câu hỏi
Chậm bước giùm nghe gửi mấy lời
Môi cười...lòng đã vui nhận chuyển
Rồi ư cô áo tím kia ơi!!!
Anh ba vào thơ ghẹo Yến Vân cho vui Nhà Face, có gì không phải...mong Cô đừng chấp ông anh cùng một tỉnh nhà năm xưa này nhé; chúc Yến Vân luôn vui và hạnh phúc vậy.
Thân,
Anh Ba
Nhị tôi vào mượn hình này mà thơ nghe mấy Ôn-O Cầu Hai.
Đồi Bạch Mã Mùa Đông
Kia đồi Bạch Mã mùa đông
Trên mây bảng lảng! Dưới đồng khói sương
Viễn khách ngồi nhớ cố hương
Quê Cha, Đất Tổ! Nhớ đường làng xưa
Đâu rồi những buổi chiều mưa
Những đêm trăng chiếu cuống dừa, buồng cau
Đâu rồi sông nước đục màu
Con đò sang bến, đoàn tàu ra khơi
Viễn khách ngồi khóc giữa trời
Đàn âm gãy khúc...thơ lời đứt câu
Bạch Mã mùa đông gợi sầu
Thương quê Phú Lộc! Nhớ Cầu Hai thôn
Giờ thì nhị tôi đi khóc đây mấy O mấy Ôn Cầu Hai-Phú Lộc ơi.
Thân,
Nhị
Nhị em vào mượn ý thơ của chị Hai Nam Phù mà hoạ vài câu nghe, mời.
Đông Ta Khóc
Đông ta khóc! Giọt lệ trào khoé mắt
Đời tha hương góp nhặt những bóng hình
Tuổi mười lăm mười bảy áo tà xinh
Vàng dạt nắng lung linh màu phượng vĩ
Đông ta nhớ thủa tình theo chân thuý
Ngõ nào mưa tầm tã hạt mềm bay
Chiếc nón che và vạt trắng tháng ngày
Xa xưa ấy! Mi, mày, môi, mắt biếc
Đông ta với chữ vần thơ da diết
Giời! Đông mà cũng nhớ áo và phượng vĩ nữa sao ông thần say??? Ông si tình quá rồi; khà khà.
Thân,
Nhị Em
Từ lâu...phần đông Người Việt Nam Trong Nước đã không thèm dung hai chữ " Việt Cộng " hay " Mấy Ổng " như xưa nữa! Giờ Dân Đen gọi bọn họ là " Đảng Cướp Ngày-Hèn Với Giặc, Ác Với Dân " và hầu hết Người Việt Tị Nạn Cộng Sản khắp năm châu hiện nay gọi bọn chúng là " Lũ Rừng Rú " hay " Đám Mọi " đấy các Ace Nhà Face.
Lũ Mọi Hồ
Từ ngày Lũ Mọi vô thành
Bốn hai năm lẻ chúng hành hạ dân
Ngày đêm họ cướp giật dần
Nhà-xe-đất-ruộng từng phần...trắng tay
Chúng hiếp đáp! Chúng đoạ đày
Hiến kế bán đảo, mưu bày tượng xây
Dựng cầu bỏ túi cho đầy
Thổi bãi mời Giặc Tàu giày nước non
Khi nào Lũ Mọi Hồ còn
Dân đen thân xác hao mòn! Xác xơ
Riêng nhị tôi thì gọi bọn chúng là " Lũ Mọi Hồ " đấy các bác Nhà Face.
Thân,
Nhị
Nhị tôi vào đọc xong mấy chữ Tiền-Hậu Bối là hồn vía bay lên mây! Thân xác lăn quay ra đàng rồi chị Bảy Đại Kiều ơi.

Tiền-Hậu Bối
Mấy chữ tiền-hậu bối
Hồn vía bay lên mây
Chân run và mắt tối
Xác ngã đàng! Đơ ngay
Tôi van cô...van cô
Thơ vần tứ mơ hồ
Năm ba hàng rối rắm
Âm vận chúng ngây ngô
Mấy chữ tiền-hậu bối
Đọc hồn vía lên mây
Tay run và vai mỏi
Lăn ra đàng! Cứng thây
Chị Bảy định giết người không dùng đến gươm đao đấy ư??? Khà khà

.
Thân,
Nhị
Tiền-Hậu Bối
Mấy chữ tiền-hậu bối
Hồn vía bay lên mây
Chân run và mắt tối
Xác ngã đàng! Đơ ngay
Tôi van cô...van cô
Thơ vần tứ mơ hồ
Năm ba hàng rối rắm
Âm vận chúng ngây ngô
Mấy chữ tiền-hậu bối
Đọc hồn vía lên mây
Tay run và vai mỏi
Lăn ra đàng! Cứng thây
Chị Bảy định giết người không dùng đến gươm đao đấy ư??? Khà khà


.Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2018 04:21:48 bởi Cố Quận>
Bức hình này đáng giá một gánh thơ à nghe Nga Muội.
![]()
Sắc Lụa Hoà Lá Thu Vàng
Sắc lụa hoà lá thu vàng
Mùa xinh xắn lắm cô nàng kia ơi
Làm cho nửa gánh thơ rơi
Nửa còn lại vút lên trời còn đâu
Khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Ý thơ của chị Bảy sâu sắc quá nên đêm qua không dám vào hoạ...sợ vần câu của nhị tôi bị sụp hầm mất! Ngủ một đêm, giờ tỉnh hồn mới dám ngồi gõ chữ đây; xin lỗi đã để chị Bảy Đại Kiều chờ cả buổi vậy.
Giọt Tình
" Giọt nào gửi trả bi ai
Giọt nào giữ lại một mai còn buồn "
Mưa đông bổng ngoài tuôn trắng hạt
Gió đông lên thuyền giạt về tây
Đi vào một cõi mù mây
Một phương sóng nổi! Dạ này khiếp kinh
Năm canh thức chén quỳnh cay rót
Vần âm thơ tím giọt mực sa
Chữ câu nhớ giấc mộng ngà
Hôm qua dưới bóng dương tà trúc mai
Ai thường có hoài ai không nhỉ
Lòng còn mong sau thuý tái quyên
Hay tình hẹn dưới cửu tuyền
Trăm năm hậu kiếp vẹn nguyền ước xưa!!!
Ngoài lặng gió, ngưng mưa...vầng nhật
Lóng lánh tơ! Đêm khuất bóng rồi
Lênh đênh dòng chiếc thuyền trôi
Đâu bờ đâu bến tình ôi lệ dài
Giọt nào nặng giọt bi ai
Giọt nào rơi đẫm bờ vai tóc mình
Bớ thuỷ thủ đoàn! Chị Bảy Đại Kiều say quá rớt xuống biển tình rồi kìa mấy ông ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
Cô Bạn Tôi đúng là Nhà Giáo, viết văn tự sự hay lắm; phải chi xưa nhị tôi đừng mê thơ, mê tà áo trắng, mê nhành phượng vĩ...chịu khó học hành thì nay cũng có hoa, có quà bánh, có trà rượu và có mồi ngon của đám học trò.
Phải Chi Xưa Đừng Mê Thơ
Phải chi xưa chịu học hành
Thì ta cũng là nhà giáo
Được quà hoa đỏ, bánh xanh
Rượu, mồi, học trò hiền thảo
Phải chi xưa đừng mê thơ
Áo trắng và hoa phượng bờ
Sông Kiên đục dòng nước chảy
Ngày mưa! Buổi nắng vàng tơ
Thì nay đâu phải thế này
Quanh năm lều gió cùng mây
Trước sau không người gõ cửa
Vào ra hai bóng hình gầy
Phải chi xưa chịu học hành
Thì ta nào cảnh chân quanh
Xó nhà! Bữa cơm bữa cháo
Dăm câu thơ với lá cành
Kiếp sau quyết làm nhà giáo
May là ông không làm nghề giáo, chứ đã thì...đám học trò Kiên Giang chúng chỉ biết thơ thẩn đêm ngày, chẳng làm gì ra hồn cả ông ơi; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Nhị tôi vào lục bát ghẹo bác Tươi xem sao???
Bến Ninh Kiều Tây Đô
Bác Tươi à! Bến Ninh Kiều
Tây Đô nay chắc áo nhiều lắm a
Trắng, xanh, đỏ, tím mượt tà
Tóc dài, ngắn mái đen và mái hương
Guốc cao gót...lộp cộp đường
Môi son, mắt biếc xóm phường hẳn đông
Bác Tươi à! Dọc bờ sông
Có ai té nước...lội bồng ẵm lên!!!
Giờ chẳng biết Bác còn lội nỗi không nữa để mà ẵm bồng người ta...hay nhào xuống nước là chìm lỉm hả Bác??? Khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Nhị tôi xin phép mượn ảnh của anh Lac Nguyen và Ba Phuoc To mà thả thơ thu nghe.
Lá Thu Trên Thềm Cỏ
Em mùa thu cành mềm
Mây trời giăng chiều êm
Hiu hiu làn cánh lá
Vàng rơi trên cỏ thềm
Kìa tình nhân hai bóng
Dưới tàng cây nắm tay
Lời yêu thương đắp mộng
Duyên đời trả nợ vay
Em mùa thu nắng hanh
Lung linh sắc lá cành
Vàng rơi thềm! Cánh gió
Xạc xào quanh lối quanh
Chúc hai Anh luôn vui và có thêm nhiều ảnh đẹp để nhị tôi thơ nghe; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2018 05:14:51 bởi Cố Quận>
Hoa khế bên Mỹ vẫn có đấy chứ Ace Nhà Face, thường thấy ở hai Tiểu Bang Florida và Hawaii.
![]()
Hoa Khế Tím Cành
Bên này hoa khế nở bông
Tím cành dạ nhớ dòng sông quê nhà
Nhớ con đò! Hai buổi qua
Bờ đông tây bậc đá già rêu xanh
Bến nào mấy túp lều tranh
Trái quằn nặng nhánh đường quanh co làng
Năm mười quả đã chín vàng
Chờ cơn mưa rụng chiều sang lượm về
Ăn kèm rau, mắm mà mê
Mà thương...thương lắm tình quê ấy tình
Bên này hoa khế nhớ hình
Ai muôn năm cũ! Giờ thinh không trời
Mi đăng chi hình hoa khế làm nhị ca nhớ quê xưa người cũ quá rồi Tím Muội ơi.
Thân,
Nhị Ca
Hình này đẹp lắm Khánh Nga, nhị ca thơ cho Mi lộng hình tặng lại nhị ca nghe...được không???
Áo Đỏ Sân Vườn Tôi
Này cô nàng áo đỏ
Ngồi nghỉ chân vườn tôi
Dưới nhành thu hiu gió
Nhạt nắng...mây mùa trôi
Cô ngồi yên tôi hỏi
" Nhà trong xóm...hay đâu
Chân đường xa có mỏi
Đưa về nói mấy câu!!! "
Cô áo đỏ sân nhà
Tôi...dừng chân nghỉ a
Vội gì đi! Thu nhớ
Hương sắc, dáng ngọc ngà
Cô ngồi đó chờ nhị tôi mang rượu ra mời cô vài chén, uống giải khát rồi hãy về nghe; khà khà.
Thân,
Nhị Ca
Bác Bắc nói sao, nói lại nhị tôi nghe lần nữa...nàng Thu của bác đã " Anh đi đường anh, tôi đường tôi " rồi cơ à!!! Giờ bác cũng đã chịu quay lại với Yếm cùng Đào rồi ư???
Thôi Thì Yếm Đào
Thôi thì cũng yếm cùng đào
Chuyện nàng thu cũ...lạc vào hư vô
Mai chèo cho ấy sen hồ
Cho tay cắt lá...cho bồ về phơi
Khô rồi gói một mảnh đời
Xuân xanh tàn úa một thời xuân xanh
Yếm đào ai dưới nắng hanh
Giữa hiu hiu gió lụa mành đỏ rơi
Vậy cũng được, cuối đời mà còn yếm với đào bên cạnh mình thì còn than thở chi nữa hả bác??? Khà khà.
Thân,
Nhị
Vào thơ ghẹo Nhỏ Mai chơi.
Ớ Này Cô Áo Xanh
Ớ này...cô áo xanh kia ơi
Sao duyên dáng thế vậy hỡi trời
Cho tôi xin nhé môi cười đó
Mang về đêm phổ áng thơ chơi
Ơ này...có gì đâu chẳng chịu
À đã người thương mến dấu yêu
Ơ này..nửa nụ ai hàm tiếu
Vài chữ âm đùa câu tứ trêu
Cho vui thoáng chốc vậy thôi mà
Anh Tiến ơi! Mau ra mà nghe...lão nhị thơ trêu cợt em kìa; khà khà.
Thân,
Lão Nhị
Chị Bảy Đại Kiều đúng là bậc Tài Sắc vẹn toàn, đã đẹp mà thơ văn lại sâu sắc...thấm vào lòng người đọc à nghe, bái phục.
Sầu Ta! Ta Giữ Dạ Hoài Khôn Nguôi
"Tình nào gửi trả yêu thương
Tình nào giữ lại dẫu đường ngàn xa"
Khi ghét khi thương đấy mà
Chữ yêu chữ hận...mộng là giấc chung
Thấy ly biệt, thấy tương phùng
Lúc trong gang tấc, lúc trùng trùng khơi
Đêm đầy ắp, ngày cạn vơi
Vườn hoa hạ nở, sân trời thu phong
Tiết xuân mát, lạnh mùa đông
Tình ơi một thủa mặn nồng! Tàn phai
Thì tình xưa trả lại ai
Sầu tôi! Tôi giữ dạ hoài khôn nguôi
Mượn hai câu " Tình nào gửi trả yêu thương, tình nào giữ lại dẫu đường ngàn xa... " của chị Bảy mà hoạ thơ, nhị tôi đọc lại lời rồi buồn...muốn nhảy xuống biển quá chị Bảy ơi; khà khà.
Thân,
Nhị
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2018 23:26:57 bởi Cố Quận>
Nhị tôi vào mượn hình của Phùng Tiểu Thư vừa đăng lên Facebook mà thơ nghe Tiểu Thư.
![]()
Bến Kiên Giang (2)
Ai qua bến Kiên Giang
Chiều mây giăng biển ngàn
Nhắn lời tôi với gió
Mùa thương nhớ ngổn ngang
Lòng tôi đây viễn xứ
Bao năm rồi xa quê
Nỗi niềm thân khách lữ
Hoài hương! Dạ tái tê
Ai thăm bến Kiên Giang
Chiều tơ khói thôn làng
Nhắn lời tôi muốn tỏ
Buồn non nước ly tan
Người Kiên Giang biết chăng!!!
Ừ! Người Kiên Giang biết chăng lòng nhị tôi thương quê nhớ nhà lắm vậy???
Thân,
Lão Nhị
Nhị tôi vào mượn tựa đề của bài nhạc này mà viết vài câu thơ thiền nghe chị Thu Vân, mời.

Trăm Năm Một Cõi Đi Về
Trăm năm một cõi đi về
Nào ai thoát khỏi hai bề tử sinh
Ngày sẽ đến! Chớ khiếp kinh
Chớ lưu luyến nghiệp duyên mình giờ tan
Hồn nhẹ bước...nương gió làn
Núi non trùng điệp xanh ngàn liễu xanh
Đi về một cõi sen nhành
Tựa toà hương giấc yên lành tịnh tâm
Một cõi đi về của chúng ta, nào ai thoát được...nào ai không qua nhỉ???
Thân,
Nhị

Trăm Năm Một Cõi Đi Về
Trăm năm một cõi đi về
Nào ai thoát khỏi hai bề tử sinh
Ngày sẽ đến! Chớ khiếp kinh
Chớ lưu luyến nghiệp duyên mình giờ tan
Hồn nhẹ bước...nương gió làn
Núi non trùng điệp xanh ngàn liễu xanh
Đi về một cõi sen nhành
Tựa toà hương giấc yên lành tịnh tâm
Một cõi đi về của chúng ta, nào ai thoát được...nào ai không qua nhỉ???
Thân,
Nhị
Anh lee vào mượn ý thư của Vũ vừa viết mà thơ nghe.

Con Ngọc Hoàng! Cháu Lưu Linh
Đã Đường Xuồng hơn lít
Ai dám cản tui ca
Người vỗ tay quá ít
Cả đám thét! " Ông la "
Tui lật bàn cho biết
Ai gia con Ngọc Hoàng
Ừ! Gậy cây, trượng thiết
Phang bốn phía bò càng
Tiệc còn bao nhiêu rượu
Mau mang hết ra đây
Say di dời tinh tú
Hoán chuyển gió cùng mây
Vịm Đường Xuồng cạn hết
Ai còn cản tui ca
Thì nện hai chân lết
Mồm dập bể! Thôi la
Tiền kiếp cháu Lưu Linh
Tui dân Rạch Giá, ca hay thế mà dám bảo là tui thét ư!!! Khà khà

.
Thân,
Anh Lee

Con Ngọc Hoàng! Cháu Lưu Linh
Đã Đường Xuồng hơn lít
Ai dám cản tui ca
Người vỗ tay quá ít
Cả đám thét! " Ông la "
Tui lật bàn cho biết
Ai gia con Ngọc Hoàng
Ừ! Gậy cây, trượng thiết
Phang bốn phía bò càng
Tiệc còn bao nhiêu rượu
Mau mang hết ra đây
Say di dời tinh tú
Hoán chuyển gió cùng mây
Vịm Đường Xuồng cạn hết
Ai còn cản tui ca
Thì nện hai chân lết
Mồm dập bể! Thôi la
Tiền kiếp cháu Lưu Linh
Tui dân Rạch Giá, ca hay thế mà dám bảo là tui thét ư!!! Khà khà


.Thân,
Anh Lee
Giời ạ! Ngày cao lương ba buổi, mỹ tửu bốn lần...sao đi mà không rủ nhị tui theo vậy Bạn Hiền ơi???

Cao Lương Ba Buổi! Mỹ Tửu Bốn Lần
Ngày cao lương ba buổi
Mỹ tửu bốn lần
Nghĩ phận mình mà tủi
Cơm, cháo, trà luân
Bớ Bang Chủ, anh Tiến...lần sau đi nhớ hú nhị tui theo với; khà khà

.
Thân,
Lão Nhị

Cao Lương Ba Buổi! Mỹ Tửu Bốn Lần
Ngày cao lương ba buổi
Mỹ tửu bốn lần
Nghĩ phận mình mà tủi
Cơm, cháo, trà luân
Bớ Bang Chủ, anh Tiến...lần sau đi nhớ hú nhị tui theo với; khà khà


.Thân,
Lão Nhị
Bức ảnh này đẹp lắm anh Lạc Nguyễn, cho phép nhị tôi đạo hình mà thơ nhé Ông Anh.

Đi Đâu Lạc Giữa Vườn Thu!!!
Cô đi đâu lạc giữa vườn
Thu vàng cánh lá phong đường lá bay
Dòng trong in bóng nhành gầy
In chiều thu khói sợi đầy sợi vơi
Lung linh màu nắng tơ phơi
Êm êm chiều xuống chân trời tím trôi
Đi đâu vào chốn kia đồi
À xem trăng ló lên rồi đấy ư!!!
Giờ thì nhị tôi hai tay dâng trả báu vật lại cho chủ cũ vậy, đa tạ Ông Anh đã cho vay hình để thơ nghe; khà khà

.
Thân,
Nhị

Đi Đâu Lạc Giữa Vườn Thu!!!
Cô đi đâu lạc giữa vườn
Thu vàng cánh lá phong đường lá bay
Dòng trong in bóng nhành gầy
In chiều thu khói sợi đầy sợi vơi
Lung linh màu nắng tơ phơi
Êm êm chiều xuống chân trời tím trôi
Đi đâu vào chốn kia đồi
À xem trăng ló lên rồi đấy ư!!!
Giờ thì nhị tôi hai tay dâng trả báu vật lại cho chủ cũ vậy, đa tạ Ông Anh đã cho vay hình để thơ nghe; khà khà


.Thân,
Nhị
Nhị em xin phép vào hoạ ít câu thơ thiền với chị Ngọc Thanh nhé.

Giữ Tâm Yên Tịnh Toạ Thiền
Người động...tâm ta tịnh
Kẻ đi! Ta chân về
Mai này hồn ngự đỉnh
Phách tầm chốn sơn khê
Ngày nghe con chim hót
Đêm nhìn ánh trăng treo
Khói sương dày trắng đọt
Trùng trùng mây...suối reo
Người động! Tâm giữ yên
Hai mắt nhắm toạ thiền
Gửi người dương gian gánh
Phong trần...ta tu tiên
Dưới cây cỗ thụ già
Chúc Chị có những ngày tháng tâm tịnh dạ yên, vui đường Phật Pháp vậy.
Thân,
Nhị Em
Giữ Tâm Yên Tịnh Toạ Thiền
Người động...tâm ta tịnh
Kẻ đi! Ta chân về
Mai này hồn ngự đỉnh
Phách tầm chốn sơn khê
Ngày nghe con chim hót
Đêm nhìn ánh trăng treo
Khói sương dày trắng đọt
Trùng trùng mây...suối reo
Người động! Tâm giữ yên
Hai mắt nhắm toạ thiền
Gửi người dương gian gánh
Phong trần...ta tu tiên
Dưới cây cỗ thụ già
Chúc Chị có những ngày tháng tâm tịnh dạ yên, vui đường Phật Pháp vậy.
Thân,
Nhị Em
Nhị tôi xin mượn chữ và ý thơ của hai anh Lạc Nguyễn, Ba Phước Tô và chị Tuyết Dương mà thất ngôn bát cú cho xôm tụ Nhà Face nghe các bác...mời.

Thu Chốn Cũ Không Người
Chốn cũ quay về một buổi thu
Trời mây lơ lửng...đồi sương mù
Thông bên hồ đứng nhành xanh tỉnh
Nước giữa dòng đưa lá úa lưu
Đâu người năm trước khăn cùng nón
Nào kẻ mùa xưa lọng với dù
Bên ta chỉ bóng mình một bóng
Chốn cũ giờ ai gót viễn du
Người bỏ ta đi rồi thu ơi! Buồn quá

.
Thân,
Nhị

Thu Chốn Cũ Không Người
Chốn cũ quay về một buổi thu
Trời mây lơ lửng...đồi sương mù
Thông bên hồ đứng nhành xanh tỉnh
Nước giữa dòng đưa lá úa lưu
Đâu người năm trước khăn cùng nón
Nào kẻ mùa xưa lọng với dù
Bên ta chỉ bóng mình một bóng
Chốn cũ giờ ai gót viễn du
Người bỏ ta đi rồi thu ơi! Buồn quá


.Thân,
Nhị











