📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Tùy Bút Cố Quận

5.740 trả lời, 302.232 lượt xem — Trang 92 / 192
Nhị em vào thơ trả ơn Thầy đã vun xới và bón gốc cho cây luôn xanh tươi, lá luôn kín cành và đào tạo ra một đám học trò năm xưa...giờ đứa văn hay chữ tốt, đứa thơ tuyệt vần thông nhé thầy.


Trả Ơn Thầy Cô-Cha Mẹ

Mai này dạ quyết trả ơn
Thầy tôi vai gánh giang sơn huấn mình

Mười năm một chuỗi ân tình
Dạy dỗ công kế, dưỡng sinh công đầu
Tung hoành bốn bể năm châu
Toạ xe tứ mã nhờ đâu ta người

Trả ơn thầy chén rượu cười
Thầy rưng rưng mắt bảy mươi hả lòng

Nhị em viết tám câu này tặng Thầy đọc bên chén trà chung rượu chiều nay nghe.

Thân,

Nhị Em
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.12.2018 07:00:09 bởi Cố Quận>
Hôm nay phải vào Nhà Face viết vài dòng tự sự, nỗi niềm của kẻ mất việc nằm nhà làm thơ suốt hai tháng nay mới được! Chuyện là sáng nay Bà Hùm Quận Sáu kho cho một nồi nhỏ cá lòng tong (do một Ông Anh chài biếu) với thịt ba rọi và nấu cho bát cháo trắng để nhị tôi lót dạ, rồi bảo ra đánh xe đưa hai Mẹ Con đi thử và mua rượu về để dành đãi khách trong những ngày lễ cuối năm sắp đến; sau đó ghé chợ đẩy xe cho Bà Hùm và con Sư Tử Con mua thực phẩm về nấu cho ngày lễ Tạ Ơn vào hôm sau và khuân với vác. Đi tây qua đông, xuống nam lên bắc mất hết ba tiếng mấy đồng hồ nên cháo, cá và thịt trong bụng chỉ còn hơi và khói, ruột lại cồn cào...mà Một Nửa của nhị tui chẳng cho vào bếp kiếm miếng bỏ mồm nhai! Bà phán " Không làm! Ngày ăn ba buổi ai nuôi cho nỗi hả ông nhị??? "; thôi thì đành vào phòng ngồi thơ cho quên đói, quên kiếp nam nhi nằm trong củi sắt này vậy...buồn.


Kiếp Nam Nhi Nằm Trong Củi Sắt

Ta kiếp nam nhi nằm trong củi sắt
Mất việc hai trăng thụt mắt...má xương
Sáng cháo! Chiều xôi chỉ muối và đường
Ôi thôi cái số mệnh vương tình ái

Giận thủa thanh niên mình xưa dại gái
Hám sắc! Mê hương ưng đại người ta
Chứ biết đâu chân vừa bước vô nhà
Là cái xác tạ ba bò với lết

Sống không ra sống! Chết nào cho chết


Ông nhị! Có mau ra đây phụ rửa rau, bắt nước lên lò và ngồi vo gạo cho tui nấu cơm cho hai đứa nhỏ đi làm về ăn không thì trả lời...hay đợi tui tay cầm củi tạ vào nện cho vài cây mới chịu đứng lên hả ông??? Khà khà.

Thân,

Nhị
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nhị ca quay lại thơ nghe Tím Muội, chứ không vần âm bức hình này thì phí lắm.

Tám Tiểu Kiều

Nghe đồn...cô Tám Tiểu Kiều
Giang Đông vóc dáng mỹ miều lắm a

Hôm nay thấy áo lụa tà
Thấy dung mạo biết tiếng là không sai
Người rằng cô vốn đa tài
Thơ văn- âm tiết ngắn dài đều thông

Mai này thuyền ngự qua sông
Quyết tầm...hội kiến má hồng một phen


Chèo nhanh lên cho mấy bác! Chứ chậm tay thế này thì...đến nơi cô Tám Tiểu Kiều Giang Đông lên bờ đi mất rồi mấy bác ơi; khà khà.

Thân,

Nhị Ca


Đăng nhập để trả lời
0
Ngày đầu của tháng mười hai, tháng của Chúa Giáng Sinh và phố đã giăng đèn mừng mùa lễ hội cuối năm.

Phố Giăng Đèn (4)

Tháng mười hai đèn giăng sáng phố
Màu noel hoa trổ đường hoa
Trời tây có kẻ nhớ nhà
Nhớ mùa xưa với áo tà lụa bay

Tháng mười hai ta say vần chữ
Ta say ngồi tư lự về ai
Thủa song đêm bỏ tóc dài
Hoà hương thông nhánh ép bài thơ trao

Tháng mười đèn sao sáng phố
Màu noel chuông đổ tháp mừng
Trời tây một kẻ rưng rưng
Nhớ người xưa áo! Lệ lưng mắt mầu

Giáng Sinh giờ đã mất nhau


Giời ạ! Thiên hạ đang mừng đón mùa giáng sinh về, mà vào đọc thơ ông thì vui sao nỗi nữa đây hả ông nhị??? Khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Hôm trước mượn câu chữ để hoạ với chị Bảy một bài Song Thất và một bài Lục Bát; Hôm nay vẫn còn thấy hình Đại Kiều Giang Đông ngự thuyền bên ly rượu và hoa...thơ tiếp hồi hai nghe chị Bảy, mời.


Ngồi Rượu Thưởng Hoa...Dạ Sầu

Người ngồi rượu thưởng hoa
Đôi mắt nhớ ai mà
Gửi ngoài song cửa nhỏ
Thuyền trôi...bến bờ xa

Hay dạ còn thương kẻ
Phụ tình cô năm xưa
Hay lòng chưa quên kẻ
Bạc tình! Chân gió mưa

Ngồi rượu thưởng hoa...sầu
Thuyền trôi...bến bờ đâu
Ai còn thương nhớ kẻ
Thủa song hành bên nhau

Ngồi rượu thưởng hoa...mơ

Bớ ngư nhân trên thuyền! Vào mà xem chị Bảy Đại Kiều nhớ ai mà giọt vắn giọt dài, nức nở thế hả mấy ông ơi??? Khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Nhị mượn hai chữ " Thu Chờ " và mượn luôn bức hình này để thơ nghe anh Lạc, mời.

Vườn Phong Xưa Thu Chờ

Lần chia tay dưới cổng
Vườn phong xưa thu chờ
Làn heo may tiếng lộng
Người thu xưa đâu giờ!!!

Lối chiều đây vắng áo
Bờ thu! Mơ tóc bay
Giữa đồi hai chân sáo
Vần âm thơ đắm say

Lần biệt xa dưới cổng
Vườn thu bao năm chờ
Mùa sang cơn gió lộng
Cành phong chiếc sa bờ

Người đi! Mãi không về


Giời ạ! Xưa người ta thấy ông say thơ chuộng chữ, mê mồi đắm rượu là sợ mất hồn mất vía cả rồi...về chi cho khổ đời con gái vậy hả ông thần say??? Khà khà.

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Lại giáng sinh! Một năm trôi qua nhanh thật, nhìn mình đã tuổi sáu mươi...già chưa hỉ???

Giáng Sinh Sáu Mươi

Nhìn mình! Tuổi sáu mươi nhanh thế
Ngồi nhớ hôm xưa tráng niên mà
Tiếc thầm năm tháng lan cùng huệ
Thời tóc hương! Tha thướt lụa tà

Vấn lòng lục thập ấy già chưa
Sao chữ vần yêu mến thơ thừa
Sớm tối câu đùa mây với gió
Dòng màu nắng nhạt nét chiều mưa

Sáu mươi vẫn đợi chờ giáng sinh
Về tay nâng chén rượu say tình
Em trong thơ áo ngày đông rét
Đường bước cùng ta vui giáng sinh

Chưa già...sáu mươi vẫn chưa già

Ừ! Sáu mươi còn trẻ chán mà ông nhị; khà khà.

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Nhị tôi vào mượn hình của hai O mà thơ nghe o Oanh.


Đi Đâu Lạc Ngõ Thu Vàng

Đi đâu lạc ngõ thu vàng
Ơ cô áo đỏ! Ớ nàng áo xanh

Giữa trời thu nắng tơ hanh
Dưới trời thu gió vờn quanh tóc người
Hai cô nở nụ môi cười
Cho phong lá rụng vài mươi cánh rồi
Cho tầng không...mây ngừng trôi
Cho thơ tôi chữ vần ôi chữ vần
Hoá sương nhỏ hạt lên sân
Thành dăm sợi khói theo chân xuống đàng

Đi đâu bỏ ngõ thu vàng
Vậy cô áo đỏ! Này nàng áo xanh


Ừ! Đi đâu mà vội mà vàng...bỏ thơ nhị tôi lại giữa đàng vậy hai O hỉ??? Khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.12.2018 04:57:42 bởi Cố Quận>
Nhị tôi vào mượn hình để thơ mà nhớ về Rạch Giá một thời thân ái cũ nghe chị Kim Lệ, mời.


Bánh Khọt Cây Me Rạch Giá

Rạch Giá bánh khọt Cây Me
Không tính tiền ghế vỉa hè ngồi ăn

Không tính tiền tăm xỉa răng
Tiền lau dĩa bát nhọc nhằn nắng mưa
Chỉ tính tiền bột, đậu, dừa
Mỡ, than, rau, nước mắm vừa chẳn trăm

Mười hai cái đúng một mâm
Bày lên mời khách no nằm mà thơ

Trước khi nằm thì phải trả tiền bánh cái đã, không thì tui bằm ông ra làm nhân bánh đấy ông nhị nhé; khà khà.

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Tóc chị tôi năm nay đã bạc trắng cả rồi!


Chị Tôi

Tóc Chị nay bạc trắng
Mắt tôi đây cũng mờ
Đời dầm mưa dãi nắng
Chị em sắc bơ phờ

Đời người qua hơn nửa
Thoáng đấy tuổi đã già
Tình chị em chan chứa
Mỗi lúc mỗi đậm đà

Hình Chị Tôi trắng tóc
Không rõ nét khi xem
Mắt mờ hay lệ khóc
Oán Trời! Cách chị em

Mẹ Con mà đọc bài thơ này của cậu thì thế nào cũng khóc cho coi Con nhé.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.09.2015 03:44:13 bởi Cố Quận>

Hồn Vịt Đen Báo Chủ

Ông ơi! Con vịt đen về báo
Bị tiết canh luộc chảo rồi ông
Thịt họ còn cất tủ đông
Để khuya nay chén vòng vòng bộ ba

Mỹ Nhân, Kim Trúc cùng tên nhị
Cuộc rượu đang vui hỉ hả cười
Bày mưu chỉ có hai người
Nhân, Trúc thèm nhậu máu tươi con là

Xúi nhị ấy thộp cha, cắt cổ
Còn tham mồi nên khổ em con
Vịt trắng thân béo mình tròn
Cũng chung số phận...gỏi còn dĩa kia

Hồn con xuất được dìa đây báo
Cho ông tường tận ráo trước sau...


Đã dặn dò mi đừng khai tên nhị mà mi cũng khai, bị ta cắt cổ là đáng kiếp; khà khà))).

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Bữa trước Nhỏ Bạn Tui viết câu " Sáng ngắm sương rơi, tối thưởng trăng gầy " đầy chất thơ, định mượn ý mà họa thành lời...thì chị Mỹ Nhân với Hiền Tỷ Tui ngoài mé sông hú nhị tui liên hồi, kêu ra thộp cổ vịt! Sau đó thì say mèm, ngủ li bì, một ngày rưỡi mới tỉnh rượu. Giờ vào đọc mới nhớ là mình còn lận lưng tám chữ của Phùng Tiểu Thư chưa họa thành lời thơ, xin lỗi Nhỏ Bạn Tui nhé.


Sáng Ngắm Sương Rơi, Tối Thưởng Trăng Gầy

Sáng ngắm sương rơi, tối thưởng trăng gầy
Thu vần lá rụng, đông chữ tuyết bay
Xuân câu mai nở, hạ bài phượng thắm
Đò giữa dòng xanh...khoang đánh giấc say

Thôn kia bằng hữu chờ mình mâm tiệc
Xóm nọ tao nhân đợi tớ chén trà
Tay ai rót chén rượu mời bạn thiết
Người ngón đàn run âm khúc Tỳ Bà

Tỉnh ngắm sương rơi, say thưởng trăng gầy


Mượn chữ Bạn Hiền Tui họa thơ, làm xong phải mang đến tặng ngay, chứ không thôi Nhỏ Bạn Tui qua đốt quán thơ nhị này thành tro bụi à nghe; khà khà=))=))=)).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Có một thời nào đó mà tôi và em đã...


Tình Tôi Em Hai Đường!

Tình em vương mắt biếc
Tình tôi tím câu thơ
Niềm nhớ thương da diết
Trăm chiều thu nắng tơ

Trắng tà ai trang giấy
Học trò thao thức đêm
Chữ vần rơi xuống mấy
Độ trăng về phố êm

Rồi cũng lời cách biệt
Rồi cũng tiếng từ ly
Rồi tình chôn đáy huyệt
Từ thuở áo vu quy

Xưa tình vương mắt biếc
Xưa tình tím câu thơ
Giờ nhớ thương da diết
Chỉ còn trong giấc mơ

Tình tôi em hai đường!


Và một lần nào đó tôi và em đã nói lời từ ly! Tình trả lại tình...buồn(((.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.09.2015 21:19:57 bởi Cố Quận>
Mắc dây thì cắt sợ gì o Thùy!!!

Thuyền Lộn Bến

Thuyền lộn bến bởi trời sương
Hạt sa xuống mũi còn hương tóc người
Đông, tây, năm, bắc ai cười
Tiếng chân, tiếng guốc, tiếng ơi ới thuyền


Thuyền nghe tiếng ơi ới trên bờ...quay mũi ra dông mất rồi o Thùy ạ; khà khà))).

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0

Lấy Ai Lùa Vịt!!!

Đùa thôi sao nỡ dứt tình
Tỷ-đệ! Cho nhậu độc bình độc chung
Lấy ai lùa vịt đường cùng
Cho nhị thộp cổ mà dùng thịt đây!!!


Thôi thì lỗi tại nhị em mọi đàng nghe Hiền Tỷ; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị Đệ



Đăng nhập để trả lời
0

Hoa Ban Tháng Ba

Hà Thành ngập sắc hoa ban
Tháng ba cô với tình lang xưa cùng
Kết duyên cho liễu tựa tùng
Trăm năm giai ngẫu đời chung lối đời


Viết bốn câu tặng Bà Chị để trả ơn đã đem sắc hoa ban gợi ý thơ cho nhị em nghe; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Vừa về đến nhà chưa cơm nước gì ráo chọi! Thấy năm bảy bài thơ của o Thùy, liền ngồi vào họa...chắc bỏ buổi cơm chiều nay quá???


Ý Tình Như Bóng Với Hình

Ý tình như bóng với hình
Bên nhau suốt cuộc hành trình trăm năm

Thơ vần huyền dịu trăng rằm
Đò xuôi con nước gối nằm thơ say
Va chân cầu ván đò quay
Ngang nhầm chỗ xoáy mũi quày ngược ra
Rặng dừa xanh,vừa khỏi mà
Sao giờ còn trước mặt cà...lạ thay!!!

Ý tình thơ hoảng kinh bay
Vần câu rụng xuống sông này hết chơn


Tại cái chân cầu ván mắc dịch mà tình với ý thơ chúng chia hình rẽ bóng mất rồi o Thùy ơi! Lỗi tại cái chân cầu mọi đàng; khà khà=))=))=)).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.09.2015 18:09:05 bởi Cố Quận>
Có ngay đây Hiền Tỷ ơi...


Áo Trắng Tan Trường (2)

Trắng tà áo trắng tan trường
Trắng tà áo trắng trên đường nắng trưa
Trắng tà áo trắng chiều mưa
Trắng nghiêng nghiêng trắng hạt vừa ướt thu
Giờ quê nhà cõi mịt mù
Giờ đây nhạt mất hình thù áo xưa
Trắng tà áo trắng đường trưa
Chiều mây trắng phủ thu vừa khói sương


Vậy được không Hiền Tỷ Tui và chị Mỹ Nhân!!! Khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Thơ à khoan dông! Kẻ say rượt sát sau lưng đó...chỉ là bóng của thơ thôi đấy mà.

Bóng Gã Say!

Thơ bàu với chén bên dòng
Trống canh ba điểm đã mòng mòng quay

Thấy mặt nước, bóng người say
Hắn trồi lên níu chân giày bảo đưa
Vần âm bài phú mà trưa
Nay đã hứa, hỏi thì ừa cho qua...

Thơ buông bàu, chén rượu ra
Chân cao chân thấp vô nhà nằm run


Đâu có ngờ thơ yếu bóng vía thế này!!! Khà khà))).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0

Mời Nàng Thơ

Trải giấy mực ra đấy rồi
Mời Nàng Thơ đến đây ngồi thả âm
Thả vần, thả ý trong tâm
Đàn trổi điệu...cất giọng ngâm nghe nàng
Thơ run rụng lá thu vàng
Heo may vi vút bên đàng thu sương

Sao lời ai oán, đoạn trường
Tình thu xưa đã xanh tường rêu xanh

Nghe Nàng Thơ ngâm khúc đoạn trường, ông nhị đang đứng trên "Cầu Đúc" nhảy cha xuống dòng nước đang chảy xiết không thấy trồi đầu lên nữa rồi các Bạn Ta ơi; khà khà=))=))=)).

Thân,

Lão Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Vu Lan! Hai chữ này có rất nhiều nghĩa, nhưng người ta chỉ hiểu đây là Mùa Báo Hiếu trong những ngày cận rằm tháng bảy âm lịch, chùa chiền tín hữu ra vào tấp nập, hương khói trắng sân, kinh mõ thâu đêm, chuông trống vang rền, hoa đỏ hoa trắng cài đầy trên ngực áo.

Tôi Buồn Mùa Vu Lan!

Phải chi tôi còn Mẹ
Tháng bảy cận hầu Người
Nhắc những ngày còn bé
Chuyện xưa cũ Mẹ cười

Phải chi Mẹ Tôi còn
Nghe tiếng Người kêu con
Đầy thương yêu, trìu mến
Cho tôi giấc ngủ tròn

Nhìn ngực cài hoa trắng
Tôi biết! Mẹ mất rồi
Lệ giòng rơi hạt nặng
Mùa báo hiếu xa rồi

Tôi buồn mùa Vu Lan!


Thấm thoát đã ba Mùa Báo Hiếu trôi qua, tháng Bảy đến và đi đối với tôi đã không còn ý nghĩa gì nhiều như xưa! Bởi Mẹ Tôi giờ đã không còn trên cõi đời này nữa rồi bạn ạ, tôi biết lấy ai đây để mà báo hiếu!!!

Kính dâng lên hương hồn Mẹ Tôi,

Cố Quận
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.09.2015 07:44:25 bởi Cố Quận>
Hỡi những ai hạnh phúc khi còn Mẹ bên cạnh cuộc đời, những ai ngực áo còn cài hoa hồng đỏ mỗi độ Vu Lan về, những ai còn nghe tiếng nói Mẹ Già quanh quẩn bên tai hằng ngày...xin hãy chia cho nhị tôi chút Tình Mẫu Tử thiêng liêng này, bởi đời nhị tôi nay đã không còn Mẹ nữa rồi ai ơi.

Hỡi Những Người Con

Hỡi những người con còn cài hoa hồng đỏ
Trên ngực áo mình mỗi độ Vu lan
Hãy chia tôi ít tình mẫu tử vô vàn
Vô bờ bến, biển ngàn xanh khó sánh

Hỡi những người con giờ mồ côi, hiu quạnh
Đời mất mẹ rồi giá lạnh thấm vải tơi
Nhớ tiếng hò ơ ru ngủ một thời
Thơ ngây đó! Hoa trắng màu như tóc

Mẹ còn chia tôi! Mẹ không cùng khóc

Mừng cho những người còn mẹ và xin chia xẻ nỗi mất mát lớn trong đời với những ai phải cài hoa trắng trên ngực áo mình trong mùa lễ Vu Lan năm nay vậy nhé.

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Đò mà biết O chờ...chắc chìm mất xác trên sông mất!!!


Tội Gì O Đứng Trên Cầu!!!

Tội gì phải đứng trên cầu
Ba năm đợi nước chi sầu vậy O
Rặng xanh đã khuất bóng đò
Ý tình chìm đáy sông mò được đâu
Tội gì O đứng trên cầu
Ba năm đợi nước chi sầu vậy O!!!


Khà khà))).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Lấy ý hai dòng thư chị Ba viết, làm bài song thất lục bát cho vui nghe chị Ba.

Đọc Thơ...Nhớ Người!

Mở mắt ra có thơ để đọc
Gì vui bằng bốn góc vần âm
Chữ tình sống lại trong tâm
Một thời xưa bổng rầm rầm hiện lên

Nhớ ngày, tháng, tuổi, tên của gã
Nhớ mặt mày, tướng tá hào hoa
Đã tình năm bảy thế mà
Còn theo ta nữa chi cà...ông ơi!!!

Nhớ tới đây mắt rơi giòng lệ...


Chị Ba đọc đến đoạn này thế nào cũng lầm bầm trong miệng "Đồ Quỷ Sứ"...khà khà))).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Trong lòng o Chi cũng đầy tứ thơ đấy mà, tại chưa muốn thả ra thôi.

Tứ Thơ O

Trong lòng O cũng tứ thơ
Giữ chi chẳng chịu thả tơ nắng vàng
Cho thu lá rụng reo đàng
Cho heo may ngọn thu sang O à
Tứ thơ O, hãy tặng ta
Cho vần âm chúng chữ sa giấy hồng
Giữ chi O ở trong lòng
Tứ thơ đọng ánh mắt trong thu buồn


Hôm nào O thử nhìn kỹ ánh mắt mình trong gương là biết ngay tứ thơ đã sẳn trong người o bấy lâu nay rồi đấy mà...viết là ra thơ ngay thôi; khà khà=))=))=)).

Thân,

Lão Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.09.2015 05:24:06 bởi Cố Quận>

Vần Khóc Mimosa!

Đêm qua mưa bão đến
Bật gốc mimosa
Thân nằm trơ dưới bến
Mặc dòng trôi xác hoa

Nay hương biết đâu tìm
Sắc màu như bóng chim
Cát thềm le lói nắng
Vàng soi cánh hoa chìm

Vần khóc mimosa!


Mưa bão chi mà dữ rứa, gió quật ngã cây mimosa bên bờ biển mất rồi o Thùy ơi! Từ nay nhị tui lấy đâu ra ngẫu hứng mà thơ hoa vàng với lá xanh đây O???

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Người đi làm coi vậy mà sướng hơn người uống trà làm thơ đấy chị Ba ơi.

Thơ Buồn! Trà Thảm

Đêm uống trà làm thơ
Buồn thương chốn cũ giờ
Mây có về, mưa xuống
Cho dòng đục sông ơ!!!

Đường quanh co ngập nước
Quê tôi gió biển đưa
Sóng tràn bờ mặt trước
Vườn sau lở giồng dưa

Đêm thơ với chén trà
Nhớ người xa rất xa
Ấy chừ tay chân lấm
Bùn ruộng, đất đồng mà

Thơ buồn! Trà thảm ghê


Thôi thì nhị em cũng chờ đúng 3:00 giờ sáng mới đi...ngủ (vậy cũng dám viết ra) nghe chị Ba; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Nhị tôi có Cậu Em một thời làm việc chung, quen nhau mười mấy năm; nhớ một lần Em Nó kể cho nhị nghe về cuộc đời tị nạn của chính Nó! Qua mỹ mang theo Bà Ngoại và Mẹ Mình và Vợ Con, lấy hết sức để lo , làm hết lòng để phụng dưỡng Bà, Mẹ và Vợ Con. Rồi Bà yếu, rồi Mẹ đau phải đưa từng đi chữa trị mà bệnh tình càng ngày càng khó bình phục; lại đưa Bà và Mẹ Mình trở ngược về Việt Nam để chờ ngày nằm xuống, suốt một thời gian dài mười mấy năm Em Nó chắt chiu từng đồng gửi về để Người Thân bên đó chăm sóc cho Bà và Mẹ Mình đến ngày hai Người nhắm mắt. Nhị tôi phục Em Nó thật, phục sát đất...muốn học gương Em Nó mà theo nhưng theo không nỗi.

Bà Tôi

Tôi nhớ Bà Tôi thuở sinh thời
Mắt thường dõi mắt cõi trùng khơi
Trông con tàu khói mờ xa bến
Niệm gió yên, biển lặng, im trời

Rồi Bà đi! Ngày tôi biệt xứ
Không mảnh khăn tang trắng trên đầu
Không hương dâng khấn Người ít chữ
Tiễn hồn đi, bỏ thế gian sầu

Tôi nhớ Bà Tôi lắm bạn ơi!

Nhị tôi làm bài này để tưởng nhớ Bà Nội Mình nhân mùa Vu Lan, mong hồn Bà chứng cho lòng của đứa cháu xa xứ này vậy.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.09.2015 12:56:26 bởi Cố Quận>
Ngày Mẹ Tôi còn sống thường hay nhắc nhở tôi xuất ít tiền cho các hội thiện nguyện để họ đi phát gạo tận tay những người nghèo khổ, khốn cùng trong mùa Vu Lan; giờ Mẹ Tôi đã mất! Tai tôi vẫn còn văng vẳng lời Mẹ Mình trong mỗi độ rằm tháng bảy, tôi nhớ Mẹ Tôi nhiều lắm.


Lời Mẹ Tôi

Ngày Mẹ Tôi còn sống
Thường hay nhắc nhở tôi
Giúp người sa cùng khốn
Kẻ bần hàn, cút côi

Vu Lan giờ không Mẹ
Tai tôi văng vẳng lời
Thấy môi cười, nụ hé
Mẹ Tôi tự cõi trời

Bố thí mùa Vu Lan...

Tôi nhớ Mẹ Tôi nhiều lắm ai ơi!

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Nhị mà cười O...cho nhị hở mười cái răng đi.


Cười Hở Mười Cái Răng

Nhị cười hở mười cái răng
Mai sao không tím, mai trăng không vàng
Cho vần ý thơ dứt ngang
Nhị cười O sẽ là khan giọng liền


Thùy cứ thơ tiếp tục đi...nhị tui sẽ thưởng thức và sẽ họa nếu có ngẫu hứng Bạn Hiền nhé.

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0