📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Tùy Bút Cố Quận

5.740 trả lời, 302.223 lượt xem — Trang 95 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.11.2015 04:18:59 bởi Cố Quận>
May là thơ chưa hóa rượu, chứ đã thì...

Thơ Hóa Rượu!

Thơ hóa rượu! Thơ đà bỏ mạng
May là chưa nên sáng tới chiều
Hàng hàng chữ nét xiêu xiêu
Câu trên dưới rụng bao nhiêu ý vần

Thơ hóa rượu! Thánh thần cau có
Hồn thơ lên mặt đỏ như say
Khà khà vang tiếng cõi này
Tiên nga thà chịu lưu đày trần gian

Thơ hóa rượu! Làm ngang là chắc


...tiên nga chịu đày xuống dương gian hết! Cõi trời không còn một móng vãng lai à nghe chị Hải Yến; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị
 

Đăng nhập để trả lời
0
Ngày tiền lễ thật yên bình, sáng thức dậy vào đăng thơ (cũng thơ, có gì khác ngoài thơ không hả ông thần say???) xong thì đưa Người Tình Trăm Năm đi ăn bát mì nóng tại nhà hàng mà Nàng ưa chuộng, rồi đi chợ mua ít đồ chuẩn bị cho buổi tiệc gia đình vào tối ngày hôm sau. Mua thêm ít đồ hộp giùm hai đứa con (hy vọng chúng sẽ hoàn tiền lại để có ít bạc mà say sưa trong ngày lễ!!!), rồi mang đến nhà thờ để trưa nay cha xứ phân phát cho các con chiên nghèo vì hai cháu bận việc năm nay, không thể đứng phát thức ăn và quà tận tay từng người được. Đường xá hôm nay vắng xe hơn mọi ngày vì phần đông dân sống ở Mỹ đang tập trung tại các phi trường để đáp những chuyến bay xa, về sum hợp cùng gia đình nhân dịp lễ Tạ ơn hằng năm. Lái xe trên đường mà đầu óc cứ nghĩ miên man, nhớ lại những ngày vừa đặt chân đến xứ Cờ Hoa này, ân người bảo trợ cưu mang mình trong thời gian đầu trên đất khách vẫn còn canh cánh trong lòng...thôi thì ta làm gì được cho tha nhân cứ làm, xem như đây là một ít nghĩa cử hầu đền đáp lại phần nào cái ân lớn mà người đã từng giúp cho ta mấy mươi năm về trước vậy nhé bạn.


Tạ Ân (5)

Muốn đền đáp nghĩa ân người
Ra tay tế độ kẻ đời tang thương

Kẻ lưu lạc, người tha phương
Bần hàn với những đoạn trường, đắng cay
Chia miếng ăn, manh áo dày
Khoát mùa đông giá những ngày giá đông

Ân người canh cánh trong lòng
Ra tay tế độ kẻ dòng tang thương


Cầu mong sao những kẻ khốn cùng sẽ có được một bữa ăn ngon và một manh áo ấm che thân dưới trời sương gió trong ngày lễ Tạ Ân và suốt mùa đông năm nay.

Thân,

Nhị





Đăng nhập để trả lời
0
Đã viết bài tạ ân người hôm trước, thì phải viết thêm bài tạ ân đất, tạ ân xứ sở thứ hai này để đăng lên nhân ngày lễ Thanksgiving hôm nay. Tạ ân Nước Mỹ đã cho mình cơ hội để được vào sinh sống và học hỏi những điều Nghĩa Nhân và Tình Người, tự lập thân và phát huy được phần nào cái tinh hoa của những tháng năm còn cắp sách dưới thời Việt Nam Cộng Hoà để nhanh chân hội nhập vào cái nôi kỷ thuật của vùng Thung Lũng Điện Tử này. Cái đất nước Tân Thế Giới được hình thành trên dưới hai trăm năm mươi năm thôi mà đã là một cường quốc đứng đầu thiên hạ, thì mấy chữ Tự Do và Nhân Quyền cũng đáng cho ta suy ngẫm và học hỏi lắm chứ, phải không bạn???


Tạ Ân (6)

Tạ ân Tự Do-Nhân Quyền
Xứ Tân Thế Giới này truyền dạy cho

Tự lập thân, tay chèo đò
Qua sông vượt nước dây dò nông sâu
Nhân tình vạn kẻ đắp cầu
Thông bờ nối bến giữa mầu khói sương

Thôi thì đây cũng quê hương
Nhân Quyền lối dẫn đến đường Tự Do

Viết xong nghĩ lại mà tội thay cho những người dân Việt còn kẹt lại bên kia bờ đại dương, phải sống dưới cái chế độ Độc Tài Đảng Trị của đám Quỷ Đội Lớp Người-Mười Sáu Tên Bán Đất-Bán Đảo-Bán Nước Non trong Chính Trị Bộ Đảng Cộng Sản Việt Nam Khát Máu.

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Bức hình quá đẹp, nhìn thoáng tưởng đò đang lướt trên mây.


Đò Như Lướt Trên Không

Kìa đò ai như lướt
Trên mây trắng mà đi
Hạt nào rơi mái ướt
Khoang trong tiếng gió di

Tay trèo tay đâu đẩy
Đò như trôi...như trôi
À! Thì ra bóng ấy
Là mây in nước thôi

Đò như lướt tầng không


Đò vẫn nằm trên mặt sông, chỉ có thơ say hồn bay trên mây mà thôi ông thần say ơi; khà khà))).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Mượn ý thư chị Ba thả thơ được rồi a.

Phụ Nhau Chi Vậy Tình!!!

Đời không người hiểu ta
Thôi vui với trăng ngà
Với bình hâm rượu nóng
Và gió thoảng, sương sa

Bên hiên nằm co ngủ
Chẳng trách ai phụ mình
Trời triệu nghìn tinh tú
Đâu ai ý giống mình

Người đã không hiểu ta
Thôi vui với rượu, trà
Với áo, hài ngõ trước
Và cây, lá, cỏ, hoa

Phụ nhau chi vậy Tình!!!


Giờ ông có chịu ôm mền gối vô nhà mà xin lỗi Tui không (à! Còn biết lo sợ mình đứt bóng...là vẫn còn tình ấy mà)??? Khà khà))).

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Ối giời! Nghe chị Ba kêu là "Nhị Ca" mà nhị em đây lạnh xương sống! Bộ Chị muốn Nhỏ Bạch Mai giết nhị em chăng??? Chồng có tốt hay xấu thì không lấy gì làm chắc!!! Nhưng "Không Sợ Vợ"...thì sáu mươi năm cái kiếp làm chồng khổ lắm chị Ba ơi.

Em Đây Bà

Đàn ông không sợ vợ
Sáu mươi năm làm chồng
Là trợn trừng, nghẹt thở
Là chân xích, tay còng

Là con thơ xanh mét
Ngày đói, ngày thiếu ăn
Là cháo, rau, kho quẹt
Nằm ngủ chẳng chiếu chăn

Ngoài bụi nghiêng, vườn nát
Trong chén mẻ, nồi dơ
Trước sau nhà đầy rác
Tường cột nhện giăng tơ

Đàn ông là phải sợ
Vợ kêu..."Em đây Bà"

Đời sinh ra là phái nam, ai không ôm ấp mộng làm đấng Anh Hùng "Xuống đông đông tỉnh, lên đoài đoài yên"!!! Thì xin hãy sợ vợ như nhị tui đây vậy; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Giời ạ! Nhìn xuống mà coi, chiều qua tiệc rượu còn ngồi trên bàn với mấy Anh Chị chung Tỉnh Nhà; hôm nay gặp Cô Năm Tui mừng quá, nên bị lọt xuống chiếu ngồi ăn với mấy đứa bé và không được phép uống chai nào hết, Ông giết nhị tui mà.


Giời À! Nhìn Xuống Mà Coi

Giời à! Nhìn xuống mà coi
Hôm qua bàn rượu Chị-Tôi...nay thì
Lọt xuống chiếu bọn thiếu nhi
Không men cay với vần thi ca cùng
Luận tài tuấn, luận anh hùng
Khà khà môi nhấp cạn chung nữa mà
Hôm qua Chị, nay Cô a
Giời ơi! Nhìn xuống lệ sa không nào???


Này mấy đứa bé, bò lại lén kéo nguyên két bia dưới chân mấy Cô Bác Bự lại đây cho anh nhị, anh sẽ nhường hết phần ăn của mình lại cho mấy bé đấy, chịu không??? Nhanh lên cho kẻo mấy Cô Bác Ấy uống không còn một chai, Dân Rạch Giá mà mấy bé; Khà khà))).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Sáng nay heo may về, ngoài trời se sắt lạnh, mùa thu đã đến rồi chăng???

Heo May (4)

Heo may về se sắt
Ngọn thu phong thu phong
Mây mù che ngang mắt
Sương nằm đọng cành cong

Lá thay màu trên nhánh
Xạc xào âm chiếc khô
Đàn chim di trắng cánh
Đường xuôi nam cõi Ngô

Thu hoài thu đất Việt
Heo may thủa xưa nghìn
Ngày thơ dòng xanh biếc
Đêm trăng sáng hữu tình

Thu đây đời viễn xứ
Nhớ tà ai! Vạt lay
Thu đây đời khách lữ
Nhớ tà hương áo bay

Heo may về se sắt
Ngọn thu phong thu phong
Lệ giòng rưng rưng mắt
Đời tha hương! Lưu vong

Sầu vương tiếng heo may

Thôi rồi! Thu về là thơ lại thả đầy theo tiếng lá vàng rơi nữa rồi ai ơi là ai; khà khà.

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Phùng Tiểu Thư đổi kiểu tóc rồi à???

Phùng Tiểu Thư Đổi Kiểu Tóc???

Tóc Phùng Tiểu Thư đổi rồi
Hôm qua ngắn, nay dài thôi là dài
Hôm qua thẳng, nay
xoăn vai
Ngồi quay lưng lại tưởng ai không à???


Rồi mai có đổi lại kiểu tóc búp bê như hôm qua không Phùng Tiểu Thư!!! Bớ làng Sáu Thơ rượt nhị tui kìa làng ơi; khà khà))).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Giờ thì thơ theo gió heo may thả vần tiếp nghe.

Heo May (5)

Ngoài trời heo may! Heo may
Bóng ai ngồi dưới hàng cây phong chờ

Thu về ngọn thổi qua bờ
Thu về âm tiếng người thơ sang đò
Thu về trên áo học trò
Vần trôi trên vạt tím o sáng ngày
Lên bờ chữ chấp cánh bay
Vút cao...cao vút thành mây trắng mùa
Thu về theo tiếng guốc khua
Thu về theo tiếng tà lùa hương tơ

Bóng ai dưới hàng phong chờ
Heo may bên ấy vượt bờ đến đây

Giời ạ! Hôm nay thu lộng heo may mù đường mịt lối rồi đây; khà khà.

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.12.2015 16:35:17 bởi Cố Quận>
Nhớ lời thầy năm xưa dạy "Không ghẹo người thì người cũng ghẹo mình nghe con; tiên hạ thủ vi cường, hậu thủ vi tai ương phải nhớ nằm lòng, nhớ suốt đời mình mấy lời thầy dạy nhị nhé", giờ mới thấy đúng ơi là đúng; trước hết nhị con khoanh tay cúi đầu xin phép Cô-Dượng Năm cho nhị con được phản công mấy Cô Sui Một Nhà Biết Ra Cả Họ nghe Cô Dượng Năm. Giờ thơ xin tặng thơ Cô Tư Lệnh trước...

 
Cô...Chị

Bạn Cô thì gọi bằng Cô
Chị ơi! Thân thích mời vô đây ngồi

Cô...Chị an tọa thơ nồi
Đặt lên lò lửa nước sôi châm trà
Hai tay rót chén mời là
Uống cho môi phỏng lột da môi cười
Đừng chớ! Đừng nhảy dựng người
Đừng ra về giận mười mươi trong lòng

Bạn Cô là Cô Vòng Vòng
Vâng Chị! Ra bến xô sông thơ nhờ


"Nhị! Sao con dám xúi chị Trúc xô Cô Tư Lệnh xuống sông vậy, rủi Cá Sấu Hậu Giang chúng ngoạm Cô Tư Lệnh vài cái thì còn gì là da thịt hả nhị ???"; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Heo may cho lạnh lùng thơ chơi bạn nhé.

Heo May (6)

Em có nghe tiếng heo may đã về
Và mùa thu úa vàng cánh lá
Thu phong! Thu phong hề
Bên đường rơi lã tả

Ngoài kia mây nằm che lối nhỏ
Và sương pha trắng đục màn sương
Cho ướt từng cọng cỏ
Cho mù mịt cành vươn

Cho vần âm nhớ mùa thu đó
Có em và ta độ tuổi học trò
Ngồi bên nhau tay nhành lá đỏ
Thì thầm câu tình buổi hẹn hò

Em có nghe tình thơ ta khóc
Tình thơ ta vạn hộc thơ sầu
Mắt, môi và suối tóc
Sợi nào rơi đen mầu

Ta nhặt rồi đem giữ
Ngày xa! Ta mang theo
Bên này thân viễn xứ
Còn vấn vương thu reo

Xạc xào tiếng gió heo may
Lá vàng rơi lã tả
Ta nhớ em lắm thay
Biết chăng em! Em ạ

Vái cho heo may vật ông để đừng thơ nữa, đọc buồn muốn chết ông thần say ơi; khà khà.

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Thấy Anh cảm ơn, nhị vào tặng anh Vũ bài nữa nghe.


Bây Giờ Rào Đâu Muộn!!!

Trước quên rào, bây giờ rào
Kẻo không gã trộm trái vào rượu thơ

Là cành mận sạch quả ơ
Là cây, lá, cội chúng ờ ra xe
Là chim chóc chúng im re
Chúng bay trốn hết bởi tè gã say

Trước quên rào, giờ rào ngay
Quả, cành, lá, cội mận này còn nguyên


Nhớ xây lại tường cao ba thước, đúc thêm mấy cây cột sắt cao hai thước cách khoảng đều nhau, sau đó giăng ngang giây kẻm gai năm sáu lớp...thì lo gì mất mận và cây cả cụm anh Trường Vũ hỉ??? Khà khà))).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Tôi nói thêm lần nữa nhé, ông mà còn gọi heo may tiếng nữa là tôi qua đốt nhà ông đấy nghe.

Heo May (7)

Khi heo may ngọn lưng trời
Lá vàng lã tả chiếc rời cành cây

Phong hàng phong cánh rừng này
Xạc xào trên lối thu gầy mùa sang
Vi vu tiếng gió về ngang
Đồi sương hạt trắng một màn trắng sương
Mặt hồ trong, nước như gương
Soi nàng thu sắc úa đường thu treo

Lá vàng lã tả thu vèo
Heo may đưa chiếc cuối đèo ra sông

Heo may à! Mi đừng lộng tiếng nữa hộ cho, chứ không người ta đốt nhà nhị tui thì lấy ai ra ngồi đây mà thơ gió ơi là gió; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Cô Liên Hương nghe thơ nhắc tên là vội vào hihihi ngay; giờ thơ xin tặng thơ Cô Liên Hương nghe.


Bạn Cô Là Cô Bạn

Bạn Cô là Cô bạn
Vai vế rõ ràng mà
Thôi gì gì cũng ráng
Chịu thế để khà khà

Thì không bàn! Thơ chiếu
Khác chi đâu chỗ ngồi
Bự là đại, nhỏ tiểu
Trên dưới cách, cũng mồi

Cũng chai đầy chai cạn
Cũng đũa, chén đều tay
Cũng tụng lời, tiếng tán
Cũng ít nhiều...thơ say

Thôi! Bạn Cô, Cô bạn
Trẻ đừng trách chi già
Đắng cay gì cũng ráng
Đặng chiếu rượu khà khà


Danh mà lớn hơn thực...tốn kém lắm thơ ơi! Thực mà lớn hơn danh...no bụng, say mèm nghe thơ; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.12.2015 05:01:30 bởi Cố Quận>
Bớ làng! Người ta đốt nhà nhị tui, lại thêm gió heo may lên giúp sức nên cái chòi nhị tui hóa thành tro trong nháy mắt mất rồi làng ơi.

Heo May (8)

Heo may! Heo may
Về ngang tháng tám
Xạc xào cỏ cây
Thu màu ảm đạm

Một trời sương trắng
Một vùng khói lam
Nhạt dần tơ nắng
Úa màu quan san

Thu nằm trên lá
Thu khuất vầng trăng
Thu vàng lã tả
Thu hạt giăng giăng

Đêm âm tí tách
Ngày âm vi vu
Bên sông lau lách
Nghiêng nghiêng dòng thu

Heo may! Heo may
Gọi tiếng thu gầy
Gọi hồn thơ đến
Trong luồng heo may

Thôi thì qua sông dựng chòi khác! Chứ chù chừ chốn này thì cái thân bảy chục ký này dám cháy như con heo bị người ta quay à nghe heo may; khà khà.

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Nhìn hình nhớ mấy Anh Bạn Tui quá đi thôi!


Nhìn Hình! Tui Nhớ Bạn

Nhìn hình mấy Anh nhậu
Làm nhị tui đây rầu
Bạn Mình ơi có thấu!!!
Đời viễn khách đây sầu

Mấy Anh à mấy Anh
Đâu rồi tháng ngày thanh
Bọn mình chân đến lớp
Hoài ước mộng công danh

Mấy Anh nhậu! Không tui
Thì chắc là chẳng vui
Trọn tiệc này đâu hỉ
Nhậu mà bụng có vui???

Nhìn hình! Tui nhớ bạn


Sao mấy Anh không chờ nhị tui về hãy tiệc cho vui trọn cuộc vậy??? Khà khà=))=))=)).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Đêm nay qua đây dựng tạm lều nằm thơ thu tiếp...
   

Thu Đây Buồn!

Em à! Thu lá rụng
Vài chiếc khô bên lề
Sương chiều vây Thung Lũng
Hoa Vàng hoa cúc hề

Sân nhà ta chén rượu
Chờ đêm lên trăng lên
Lung linh trời tinh tú
Vần âm thơ nhắc tên

Của người xưa áo trắng
Của tà xưa mềm hương
Tơ vàng tơ vạt nắng
Màu hoàng hôn khói vương

Bây giờ thu em ạ
Đâu còn chân đón đưa
Đi về ai góp lá
Đêm ngồi thơ tiếng mưa

Em à! Thu đây buồn


Buồn thì lấy đò chèo qua sông, coi người ta ngủ thức mà ngâm vần với chữ để ghẹo...cùng lắm là đò bị đục thủng đáy chìm bên bờ sông thôi mà; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Thơ tặng thơ cho Cô Bảy Tú nè nghe.


Cô Bảy Tui

Ớ này Cô Bảy Tui ơi
Giết chi đời nhị...ngồi khơi chuyện nhà!!!

Bảy Em chồng Chị Sáu mà
Hắn nay gặp mặt Bảy Ta cúi đầu
Ngày hắn ra chợ mua trầu
Mua cau, vôi đỏ, thuốc nâu răng chùi
Hắn mang về tặng Bảy Tui
Ngồi nhai nhốp nhép cho vui nhìn đời

Ớ này Cô Bảy Tui ơi
Cười vừa thôi nhé kẻo rơi răng à

Nhị! Sao con dám thơ nói Cô Bảy thế hả, vào đây nằm cuối xuống cho Cô Năm đét vài roi để nhớ mà chừa tật này nghe con??? Khà khà))).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Mùa Thu có nhiều nét quyến rũ lòng người vì vậy mà mùa thu là mùa của thi ca, mùa của mặc khách tao nhân, mùa của văn thơ viết về và ghi lại những mối tình đẹp từ nghìn xưa cho đến bây giờ và sẽ còn tiếp diễn mãi tận nghìn sau này vậy.


Thu Tái...Thu Tàn

Hễ mỗi lần thu đến
Là mặc khách tao nhân
Du thuyền con ra bến
Chờ, mưa, gió, mây giăng

Lăn tăn dòng trắng nước
Bãi đá tiếng rì rào
Sóng ngọn sau đùa trước
Biển mộng ánh trăng vào

Sông dòng êm xanh biếc
Bốn phía sương mịt mù
Trên bờ câu cách biệt
Từ ly khúc đàn ru

Xạc xào cây phong lá
Vàng rơi chiếc vàng rơi
Gió làn qua...lã tả
Rụng mình trôi bềnh trôi

Lung linh tia nắng nhạt
Cúc cành nở quanh tường
Hương ngày lên thơm ngát
Đàn ong bướm lượn vườn

Mùa thu đến là lần
Thuyền mặc khách tao nhân
Neo nằm đêm trăng thức
Ngồi rượu! Giấc tục trần

Viết đời trăm thu tiết
Vần âm phổ thi ca
Mây giăng thềm nước biếc
Đếm từng thu, thu qua

Mùa thu tái! Thu Tàn


Thu tái trời khóc đổ mưa, thu tàn người khóc đổ lệ! Còn nhị tui tái tàn gì trong trăm lần đều ngồi rượu khóc thơ bạn ơi; khà khà))).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.12.2015 15:57:39 bởi Cố Quận>

Từ Từ Thơ

Thơ à! Mi đừng dữ
Xô cô Tư Lệnh a
Dượng Tư mà biết hữ
Là treo cổ nhị ta

Từ từ thơ...khoan hãy
Nghe lời chị Trúc Ta
Xô cô Tư Lệnh ấy
Dượng Tư quyết không tha

Từ từ thơ! Từ từ
Làm dữ hại danh ngừ
Hiền vang danh Rạch Giá
Hãy khoan thơ! Từ từ


Đã năn nỉ thơ từ từ, mà thơ còn nhe hai răng hàm răng nanh ra cừ thấy mà khiếp; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị
 

Đăng nhập để trả lời
0

Em Giờ Còn Chờ Thu Không Em!!!

Em có còn thơ chờ thu đến
Em có còn hát tiễn thu đi
Còn chiều chiều ra ngồi trên bến
Dõi mắt nhìn theo bóng chim di!!!

Về nam! Mây trôi về nam
Gió qua ghềnh đá nổi
Thuyền anh vượt sóng Đà Giang
Nối dòng chia hai lối

Em có còn thơ chờ thu tối
Hát lại khúc từ ly
Lời người ba mươi năm xưa nói
Hẹn thu rước vu quy

Em giờ còn chờ thu không em!!!


Chờ gì nỗi ba mươi năm hả ông!!! Ông chỉ hứa chứ đã làm đâu mà chờ...ngu sao; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Ối giời! Đây đúng là "Cây Muốn Lặng..." mà gió thì "...Chẳng Chịu Ngừng." đây nhé.


Cây Muốn Lặng...Nhưng Gió Chẳng Chịu Ngừng!

Cây muốn lặng...gió chẳng ngừng
Vào nửa chai rượu xừng xừng ngồi thơ

Vần âm thả trước sau cơ
Chữ câu nghiêng bụi, ngã bờ một phen
Đến nửa đêm, chưa tắt đèn
Hát hò tới độ mắt ghèn hai con
Mồi đã ngon, rượu cũng ngon
Sáng ngày hỏi Chủ Nhà còn hay không
Rượu hết chân ra ngõ đong
Mồi hết ghé chợ cá đồng nướng trui
Đây rượu mới, nắp chai khui
Đây mồi mới, chén đũa chùi sạch bong

Mấy Cô ngủ gật mơ non
Dựa tường, tọa đất! Bàn còn mình tui


Mấy Cô...Chị ngồi bệt dưới đất, lưng dựa tường hết, bỏ bàn ghế không người! Thôi để nhị tui lên ngồi giữ chỗ giùm cho mấy Cô...Chị nghe; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Trời mới lành lạnh vào buổi sáng sớm và buổi chiều tàn vì tiết trời chưa vào hẳn thu, mà thơ chơi luôn cả chục bài về mùa thu! Không biết đến khi thu này tàn, thơ thả vần âm biết mấy trăm đây???

Chưa Vào Thu Đã Thơ Chục Bài!

Trời mới lành lạnh vào mùa
Là thơ vần chữ một phùa chục hơn
Đến khi thu lá sạch trơn
Đầu đông chắc cả trăm hườn thơ thu!!!


Thơ chứ đâu phải thuốc bắc mà hườn với viên hả thơ??? Khà khà.

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi nãy viết một bài "Tửu Đạo", còn bài "Trà Đạo" định mai mới viết tiếp, nhưng ngồi nhớ giọng cười hihi của Cô...Chị nên giờ chơi luôn cho đủ cặp vậy nghe.

Thiết Quan Âm

Say rồi nhớ thiết quan âm
Đời Thanh Ngụy Ẩm Phật tâm chế trà

Bây giờ thơ chén ngà ngà
Ngồi mơ chung khói hương hoa trắng màn
Tai như thoang thoáng tiếng đàn
Cô...Chị mười ngón tình tang tính tình

Thiết quan âm, trà một bình
Rót chung khói tỏa lung linh áo người


Cảm ơn Cô...Chị mời trà thiết quan âm cho thơ giã rượu nghe; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Sắc thu hay làm run động lòng người khi đứng nhìn, làm hồn vấn vương về một chốn nào đó của tháng ngày cũ mà bây giờ nó chỉ còn là kỷ niệm mà thôi, phải vậy không bạn hỉ!!!


Sắc Thu In Mặt Hồ

Sắc thu yên, nước thu trong
Hồ in cành trụi, trời mông mênh tầng

Mây trôi trắng toát một vầng
Nắng lung linh nắng vàng bâng khuâng mùa
Chiều ơi! sao ngọn gió lùa
Lá vàng vài chiếc rơi khua động hồ

Mặt nước yên...bổng nhấp nhô
Sắc thu nhớ cảnh Cô Tô thu nào


Giời ạ! Ông mai hồ, mốt sông, sáng đồi, chiều núi thì thơ thu đọc mãi có mà chết ông thần say ơi; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Có những nỗi niềm mang theo đời không sao quên được, nhất là đời người tha hương viễn xứ, cứ lâu lâu là hình bóng, cảnh vật và sắc màu xưa lại xuất hiện trong tâm trí! Tiếng cười, giọng nói, câu văn, nét chữ...từng dòng nồm nộp hiện về, từng âm hưởng vang vọng trong tai làm ta nhớ, ta luyến lưu, làm ta buồn vì biết tất cả đã là kỷ niệm, một kỷ niệm khó mà phai mờ trong kiếp trăm năm làm người này. Rồi cũng có lúc mình tự hỏi mình "Tại sao ta lưu lạc đến đây???"...

Những Kỷ Niệm Mang Theo

Có những kỷ niệm nào mang theo
Ta một đời viễn xứ
Một kiếp tha hương
Một trời luyến lưu! Một cảnh đoạn trường

Nhớ về một thời tuổi trẻ
Dưới mái nhà có Mẹ có Cha
Có anh, chị, em quây quần thời tấm bé
Đùm bọc nhau đến tuổi trưởng thành

Rồi phong ba, bão dữ
Lũ cường bạo tràn vào
Cướp nhà! Treo sinh tử
Trên nhành cây đầu xóm, cổng rào

Để chân xuống thuyền
Giao mệnh mình trên gió sóng
Hải tặc trói niềng
Xác thân trôi! Xương vùi bể rộng

Ngày qua xứ lạ
Tập nói tiếng người
Sách ôn chữ luyện
Dãi nắng dầm mưa! Tạo lập lại đời

Tha hương trên đất khách
Đêm hồn phách thấy cõi quê nhà
Thấy mẹ ngồi trông cha
Chốn ngục tù quỷ đỏ

Thấy anh chị em ta đó
Gầy ốm, cảm ho
Thấy đàn cháu con đầu ngõ
Mặt xám ngắt màu tro

Giật mình! Ngồi lệ rưng rưng
Hận đám thú rừng
Giận loài khát máu
Diệt Giống Dòng...quì lụy Người Dưng

Thương Dân Tộc Việt lắm thay
Chịu vận đen này
Lũ Cáo Hồ bán nước
Máu nhuộm hai tay

Có những kỷ niệm buồn
Một đời mang theo
Khóc cho cội nguồn
Dưới vuốt hùm beo

Mong sao Dân Việt sớm ngày thoát khỏi gông cùm, xiềng xích của loài Giặc Cộng Bạo Tàn, để còn ngẩng đầu lên mà nhìn thế giới năm châu vậy.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Tám nhớ gửi chị sáu mua giùm nhị tui Con Gà Móng Đỏ còn Tơ nghe, chứ con Gà Móng Đỏ Nhà Nhị sinh mười mấy lứa rồi...nhai chắc gãy cả mấy cây răng còn lại quá tám ơi.


Gửi Mua Gà Móng Đỏ Tơ

Tám à! Gửi chị sáu mua
Con Gà Móng Đỏ Tơ mùa đang tơ

Chứ Gà Móng Đỏ Nhị giờ
Sinh mười mấy lứa nhai ờ gãy răng
Lại hay quào, cấu, hung hăng
Hở ra là đá nhị văng xuống thềm

Tám à! Nhớ gửi nghe em
Chị sáu lên tỉnh mua đem theo về


Giời ạ! Vào đây gửi mua Gà Móng Đỏ Tơ mà sao tim cứ đập nghe thình thịch...rủi mà con Gà Móng Đỏ Nhị mà hay thì mổ lọt tròng hai con mắt quá tám ơi; khà khà))).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Trong đời sống thường nhật, khó ai tránh khỏi những sự va chạm lớn nhỏ với người khác! Lỗi hay phải phần mình, lỗi hay phải phần người không có gì đáng bàn ở đây; giận hờn...nhất là giữ sự hờn giận này cứ giữ mãi trong lòng ta một thời gian quá dài, khiến nó trở thành nỗi phiền muộn, nỗi sân si cho chính mình, thì thật là điều bất trí. Tại sao ta không nói lên một lời tha thứ, làm một hành động cụ thể có ý nghĩa với họ, thế có tốt hơn không??? Nhân Vô Thập Toàn mà, mình không làm đúng hoài, họ không làm sai mãi, ta muốn thiên hạ bỏ qua những lỗi lầm của mình thì mình cũng nên bỏ qua những lầm lỗi của họ vậy...nhất là lỗi lầm này họ hoặc ta đều không cố ý gây ra, biết đâu???

Tha Thứ Và Bao Dung

Hãy bao dung, tha thứ
Cho lòng vui, nhàn tâm
Đời ta, người sinh tử
Ngắn lắm mà! Trăm năm

Lỗi lầm chi cũng bỏ
Nói một lời cùng nhau
Lớn cắt thành mảnh nhỏ
Dùng nghĩa cử khuyên nhau

Ngày khoẻ, hôm yếu mà
Khi thịnh, khi sút sa
Lúc thừa dư, túng quẩn
Trồi sụt tánh khí ta

Cười bỏ qua đi bạn
Lòng tha thứ, bao dung
Đúc hồn thanh, tâm sáng
Người bất lay, bất lung

Lỗi mình, mình nhận để nhớ! Lỗi người hãy nói một lời thứ tha, tỏ một cử chỉ bao dung để rồi quên và đêm về nằm được thẳng giấc bạn nhé.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Ăn anh Hai ơi.


Tàu Hũ Nước Đường

Bán cho tôi một chén
Chị hãy thêm nước đường
Bao nhiêu tiền chị hén
Nhanh...tôi phải vào trường

Không ông thầy phạt trễ
Giờ chơi mãi ham chơi
Bắt quì bên bảng uễ
Oải mình mẫy chị ơi

Thêm chén nữa chị nghe


Đã sợ vào lớp trễ thầy phạt mà còn xơi thêm chén nữa, thằng nhỏ này ham ăn hết sức nói; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0