📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Tùy Bút Cố Quận

5.740 trả lời, 302.223 lượt xem — Trang 94 / 192
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2015 16:13:36 bởi Cố Quận>
Thêm bài này thì nhị tôi xin kiếu nghe anh Chen và Bạn Hiền, duyên Phật Pháp hôm nay chỉ có thế mà thôi vậy.

Nhật Niệm

Muốn tới bờ Giác
Qua bến tục trần
Muốn tâm an lạc
Hồn kiến thánh thần

Muốn vào dòng trong
Phải qua khúc đục
Tuệ Giác linh thông
Phật ngồi bóng trúc

Nhật Niệm! Nhật Niệm

Hẹn gặp lại sau nghe hai Người Bạn của nhị.

Thân,

Lão Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Hạ sắp tàn, thu sắp sang...thơ xin thả vần tiễn hạ vậy.

Hạ Chín

Bây chừ hạ chín mùa rồi
Màu hoa sim nhạt trên đồi tàn hoa

Bông không còn nở vườn cà
Ong không thấy bóng, bướm nhà không bay
Giồng đậu đã nhẹ hẳn tay
Giồng dưa đã trái thưa gầy vàng thân
Đêm kia trăng xuống thật gần
Tơ lung linh lối cỏ trần ướt sương
Khói giăng làn trắng trắng đường
Hình như thu sớm hơn thường à thu
Nên trời mây đã mịt mù
Heo may đã lộng vù vù trên sân
Không còn thấy một giải ngân
Thấy vì sao lạc khóc thần hồn sa

Bây chừ hạ chín rồi a
Màu cây lá nhạt áo tà thu ai

Ối giời! Sắp lạnh lùng sương rơi heo may rồi sao, nhanh thế??? Khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Hôm rồi có Anh Bạn gọi điện thoại nói với nhị tui "Ông thơ mỗi ngày, đọc chán muốn chết!", nhị tui cười trả lời "Khi nào ông ngất ngư thì chắc nhị tui cũng sẽ ngưng thơ", Anh Bạn Tui nói như thét trong phone "Giời ạ! Thầy tướng số coi tui, nói tui sống đến 90 tuổi...vậy là tui phải đọc thơ ông thêm ba mươi năm nữa lận hả, thế còn gì đời tui."...giờ ngồi nhớ lại những lời Anh nói, thấy tội nghiệp Bạn Tui vô cùng.

Anh Muốn Tôi Ngưng Thơ, Còn Lâu

Anh muốn tôi ngưng thơ, sẽ ngưng
Lúc Anh hơi đứt quãng sắp ngừng
Từ bỏ thế gian này vậy nhé
Thì thơ dòng uất nghẹn, sẽ ngưng

Anh muốn tôi ngưng thơ, đâu được
Họ buồn đi quanh quẩn tìm câu
Tìm trăng với nước, đò với bến
E chừng không thấy! Nhảy dòng sâu

Anh muốn tôi ngưng thơ, còn lâu

Thôi Anh chịu khó nín thở qua sông đi Anh nhé! Vì còn phải đọc được thơ tôi đến ba chục năm nữa lận; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.11.2015 06:13:24 bởi Cố Quận>
Lâu rồi! Nhỏ Tím Tui không còn lộng hình thơ tui nữa, không biết Cô Em Tui có giận hờn gì nhị tui chăng???




Sao Cô Không Vào Lộng Hình Thơ!!!

Sao Cô không lộng hình thơ tôi
Hay là...Cô ý dỗi hờn rồi
Chữ nghĩa, vần âm chi thơ đã
Làm Cô buồn, Cô tức, Cô thôi!!!

Cô không lộng hình thơ, tội thơ
Dòng đứt, dòng đang ngắn dài chờ
Tám, sáu, rồi năm cùng với bảy
Bổng khờ, bổng dại, bổng ngu ngơ

Sao Cô không vào lộng hình thơ!!!

Nhị ca thơ tối trời, tối đất! Hết cả hình để Tím lộng thơ rồi nhị ca ơi; khà khà))).

Thân,

Nhị Ca
 



Đăng nhập để trả lời
0
Trở lại hạ đi ông thần say ơi! Chứ Chiều với Tím một hồi...không khéo hai mắt bầm cả bây chừ.

Vội Gì Chứ Hạ!!!

Sao em vội gì chứ hạ
Mà quay lưng cho cánh hoa tàn
Sao em vội gì chứ lá
Màu đang xanh đổi nhánh úa vàng

Cho chiều hôm qua mây trắng
Về giăng ngang lối mù sương
Cho chiều hôm qua không nắng
Về soi dòng chảy sông đương

Cuối nguồn đổ ra biển lớn
Hạt hạ thưa! Trời chớm thu rồi
Heo may thổi từng nụ mởn
Rụng đài hoa tím nhạt lưng đồi

Vội gì hạ! Vội gì chứ hạ
Mà quay lưng cho chiếc lá vàng
Thu trên đường xào xạc thu sang
Thơ ta khóc vần thương chữ nhớ

Sao em vội gì...sao em nỡ
Mùa hạ ơi! Theo gió đi rồi

Ừ! Muốn thơ trở lại chủ đề hạ tàn...thì vần tàn hạ vậy, khó chi; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Ông nhị à! Sao Tôi kêu ông mấy tiếng liền mà ông chẳng thưa, chẳng dạ, chẳng thì là gì cả vậy hả ông???

Hồn Thơ Bị Hạ Bắt!!!

Hồn thơ bị hạ bắt rồi
Nên không thưa, dạ trơ ngồi trơ ra

Bớ ba bốn vía người ta
Bớ năm bảy thức thần là còn đây
Mắt nhìn ngoài cửa như ngây
Hai ngươi mây trắng cuối ngày vầng in
Hai tay tôi đấm binh binh
Hai chân tôi đạp lăn kình thây lăn
Không gào thét, nhe hàm răng
Ra mà khục khặc tục tằng thế kia!!!

Thôi Tôi phụ kêu hạ dìa
Cho ông thơ gọi đầm đìa hạt rơi

Tỉnh dậy ông ơi là ông...mau tỉnh dậy, từ nay Tôi hứa là không thượng tay hạ cẳng với ông nữa đâu; khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Khà khà, lâu lâu giả chết cho Bà Hùm Quận Sáu Tui biết thế nào lễ độ với đấng phu quân vậy.

Giả Chết

Lâu lâu nằm giả chết
Hù Vợ thử một phen
Là khóc bò, khóc lết
Không còn hung dữ nghen

Từ nay nói phải nghe
Có thấy cống bảo nghè
Cũng cho nghè, chẳng cống
Chồng nói Vợ phải nghe

Lâu lâu nằm giả chết
Hù Vợ! Hồn hoảng kinh
Khóc bò lăn, bò lết
Bỏ tính dữ, chằn tinh

Đã thật...khà khà.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.11.2015 04:41:22 bởi Cố Quận>
Tưởng gì chứ nhào ngang ra giả chết để hù Vợ là hạ sách rồi ông nhị ơi! Thơ chỉ cho ông một kế, dụng xong là Bà Nhị chịu phục ông tới già, nói chi cũng nghe, bảo làm gì cũng làm theo ý chồng...không dám trái ý ông đâu.

Bà Ơi! Tôi Muốn Bà Hai

Bà ơi! Tôi muốn nàng hầu
Về lo tắm rửa, gội đầu sớm hôm

Khỏi lo mê phở bỏ cơm
Khỏi lo vóc dáng mập, còm chồng chê
Bà hét, dì nó tỉ tê
Bà bệnh, dì nó lo bề trước sau
Không sợ mâm thiếu cháo, rau
Không e áo trắng áo màu vãng lai

Bà ơi! Tôi muốn bà hai
Về lo giặt giũ, mang giày rồi nghe

Ông nhị chạy đâu mà tóc tai dựng ngược lên hết vậy ông!!! Khà khà.

Thân,

Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Trước ngày rằm Vu Lan, nhị tôi có viết một bài về Bà Nội Tôi để tưởng nhớ Người; giờ nhìn hình Bà Dì chụp với Cô Tôi làm nhị tôi rưng rưng...nhớ Bà Nội Tôi quá đi thôi!

Bà Tôi (2)

Bà Tôi giờ yếu lắm
Ngồi trông bóng Con xa
Tay khăn nhè nhẹ chặm
Lệ hai giòng lệ sa

Bà Tôi thường nhớ chuyện
Đời hai, ba mươi năm
Hình Con Thơ quyến luyến
Một thời xưa...xa xăm

Bà Tôi tựa cửa chờ...


Cô Tám Tôi mà vào đọc bài này thì thế nào cũng kêu Dượng Tám Tôi ra đặt vé máy bay mà về thăm Bà Tôi cho xem!!!

Thân,

Ông Cháu Trời Thần
Đăng nhập để trả lời
0
Hai hôm rồi thấy các Bạn Ta đăng cả đống hình lên Facebook, mới xem cứ tưởng là Tay Nào làm lễ Hấp Hôn chứ!!! Nhưng ngồi đọc những dòng chữ chúc mừng mới biết là Ngọc Diệu mở quán cà phê; vậy là lần sau về có nơi để mời các Bạn Ta...nhắp môi từng giọt đắng, mơ màng khói thuốc bay, ta nhìn nhau lẳng lặng, tình như say đắm say rồi hỉ.


Tình Cà Phê

Nhắp môi từng giọt đắng
Mơ màng khói thuốc bay
Ta nhìn nhau lẳng lặng
Hồn như say...đắm say

Nhớ ngày xưa cắp sách
Một ngày mưa quán nghèo
Tôi nhìn em tay vạch
Trang vở trắng ướt nhèo

Tôi thương em...thương em


Hôm nay Tui bắt tại trận rồi! Xưa ông thương ai, khai ra cho mau...không thì biết tay Tui; khà khà=))=))=)).

Thân,

Lão Nhị

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.11.2015 05:53:12 bởi Cố Quận>
Giờ phá tiếp...ai đọc giận ráng chịu nghe.


Tôi Lỡ Thương Em

Thôi rồi! Tôi lỡ thương em
Hai tà áo trắng về đêm thơ tình

Vần chữ đến vạn vạn nghìn
Ý câu đến triệu triệu xinh xắn người
Tóc dài mượt mái, môi cười
Mắt, mi với má hồng tươi xuân nồng
Cho đời tôi cõi mênh mông
Cho hồn tôi đắm trên sông mất rồi

Tôi lỡ thương em...em ôi!
Hai tà áo trắng gió trôi hương tình


Giời ạ! Sao xưa ông không nói ra cho vậy ông ơi; khà khà))).

Thân,

Lão Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Xem xong thước phim ngắn này làm nhị tôi nhớ những ngày tháng mà tuổi đời mình còn nhỏ dại, nhớ nhất là cái vụ "Giật Vàng" trong ngày Cúng Cô Hồn Tháng Bảy Bạn ạ; ăn không bao nhiêu nhưng vui thì nhiều bởi cái tính hiếu động của mình lúc ấy đó mà. Nhị tôi nhớ như in trong trí cảnh người cúng và gia đình phải đứng canh chung quanh chiếu đồ cúng, khi đó thì bọn con nít nhị tôi chen lấn nhau để cố vào được vòng trong với cặp mắt nhìn lươm lươm những món ngon nhất hầu khi chủ gia vừa quay lưng cúi lạy với ba nén nhang trên tay là cùng hô to một tiếng mà nhào vô giật chạy; có nhiều gia đình khá giả, ngoài việc cúng bánh trái còn rải tiền cắc cho đám cô hồn nhị tui thời ấy, thôi thì tranh nhau lăn trên thềm nhà, trên lộ trải đá, tróc da tay, lọi khớp chân, u đầu, bể trán Bạn ạ. Giờ tuổi đời đã hai thứ tóc trên đầu, sống tha hương trên xứ người mấy mươi năm! Ngồi xem lại hình ảnh trong phim mà nhớ thương một thời xưa thân ái cũ quá đi thôi, nhớ nhất là lễ cúng Cô Hồn Vu Lan mỗi lần rằm tháng bảy đến trên Quê Nhà năm nào.

Cúng Cô Hồn

Nhớ xưa lễ Cúng Cô Hồn
Giật bánh, trái Vu Lan Bồn mỗi năm

Tháng bảy chờ đúng ngày rằm
Rủ đôi ba đứa bạn dầm gió mưa
Dạo xóm xem chiếu bày chưa
Xét nhà nhiều, ít, tiền thừa, tiền không
Người ta chờ lễ Cúng Vong
Bọn tôi chờ lễ giật vòng vòng chơi

Cô Hồn năm đó nay trời
Tha hương thấy ảnh nhớ thời còn thơ


Mâm giấy vàng mã nhường hết cho tụi bây, còn mâm bánh trái là của nhị tao đó nghe; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Mấy Cô Bạn Nhỏ Tui đăng hình, nhị tui thơ cho sắc thêm tươi, Người thêm diễm lệ đấy mà, phải vậy không các Bạn Ta!!!


Mấy Cô Bạn Nhỏ

Mấy Cô Bạn Nhỏ của tôi ơi
Cười nụ như hoa đẹp quá trời
Đen, tím lụa là hương quyện gió
Cho vần cho chữ chốn chơi vơi

Mấy Cô Bạn Nhỏ có biết không
Hình ảnh đăng lên thấy nát lòng
Bởi tiếc một thời xưa xa cũ
Bên này thơ ngồi khóc ven sông

Mấy Cô Bạn Nhỏ ác thì thôi


Ông dám nói Tụi Tui ác hả! Vậy là chuyến sau ông về, Tụi Tui xuống tay chẳng dung tình...cho ông trôi ra biển luôn; khà khà))).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Viết xong bài trên, đăng rồi là nhị tui ngồi niệm Bồ Tát ngay, nhờ vậy mà Nhỏ Bạn Ca Sĩ Tui mới vào trả lời...chứ không niệm Phật thì thế nào cũng chạm mặt Thơ Thợ Kéo (may cắt), Bạch Mai Thợ Búa (xây dựng nhà) là đời nhị tui bỏ xác tại trường a.


May Là Xưa Chưa Nói

May là xưa không nói
Chứ lên tiếng ắt đời
Cằm không râu, đầu hói
Thân rách nát! Tả tơi

May xưa tôi chưa nói
Kịp lời thương mến thương
Cằm còn râu, chẳng hói
Cười vui chốn tha hương

May lắm à...còn may


Giờ ngồi vừa khặc khặc, vừa nghĩ trong đầu...may là xưa mình chưa nói mấy O Kiên Giang ơi; khà khà=))=))=)).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Nhị tui chịu Phùng Tiểu Thư là ở điểm này.

Thợ Kéo

Ối giời! Thợ Kéo vào rồi
Giấy thơ đầy chữ rã rời dưới sân
Mai này gánh hết đem cân
Tiền đôi trăm bạc sần sần đế chơi
Thợ Kéo cắt thơ...ối giời!


Còn nghìn bài đó cắt luôn cho đầy hai gánh! Để nhị tui đem cân bán lấy tiền đong vài xị rượu sần sần chiều nay Phùng Tiểu Thư nhé; khà khà))).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.11.2015 05:28:46 bởi Cố Quận>
Trời! Bà Chị Tui chụp bức ảnh này đẹp mê ly à nghe.


Người Trong Ảnh Đẹp Mê Ly

Người trong ảnh đẹp mê ly
Là xưa biết lắm người si dại tình

Lắm chàng đeo bóng đuổi hình
Lắm chàng chặn lối mà xin theo cùng
Lắm chàng thư nét chữ run
Lem tờ giấy học trò chung một trường
Lắm chàng để dạ thầm thương
Lắm chàng Nhớ tóc tưởng hương áo tà
Lắm chàng khắc " Mỹ Nhân-Hà"
Tên lên vách, đêm nhìn tha thiết nhìn

Ảnh Chị Tôi giống minh tinh
Là xưa còn đẹp khiếp kinh hơn giờ


Viết xong mười hai câu lục bát này, chuyến sau về VN thế nào Bà Chị Tui cũng đãi cho ăn nhậu năm ba chầu để thưởng công nhị tui đã làm bài thơ trên; khà khà))).

Thân,

Nhị
 
 



Đăng nhập để trả lời
0
Cơm thì có bữa này bữa khác, bữa ngon bữa dở, bữa sống bữa chín, nhưng mấy ai dám chê bao giờ!!! Cháo có lắm lúc thèm, nhưng mấy ai dám đụng tới tô...sợ Cơm biết thì mười ngón tay thơ chúng rụng vô Cháo hết cả mười, rồi lấy gì đánh máy đăng thơ lên Facebook hả anh Hai??? Thôi thì thôi cứ thèm bằng mắt, bằng mũi mà thôi! Chứ lỡ đã cơn thèm bằng miệng thì tội nghiệp cho mười ngón tay.


Thèm Cháo!!!

Đôi khi ngồi thèm cháo
Múc mời chẳng dám ăn
Mười ngón tay ngăn, bảo
"Miệng à! Đừng có ăn"

Gió hay ra ắt rụng
Mây mà biết...ôi thôi
Còn đâu mười ngón búng
Chữ vần thơ bạn coi!!!

Đôi khi ngồi mùi cháo
Hương thơm phức là hương
Mắt nhìn tô, ảo não
Hà hít mũi, thê lương

"Đừng ăn à...đừng ăn"
Mười ngón tay tiếng rằng
"Mây mà hay nó hét
Gió chém! Mười ngón lăn"

Cháo thèm! Thơ cứ thèm
Chớ dại đụng tới em
Cho thơ đây vần chữ
Mười ngón tịt, luốc lem

Thôi thì cơm...đừng cháo


Thơ viết cho vui thì được, chứ đời nào mười ngón tay dám sờ tới tô cháo anh Hai ơi! Khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Xé với Cắt đâu khác gì nhau mấy Tiểu Thư!!! Chỉ khác nhau là "Xé" có phần xấu xí hơn "Cắt", bán chẳng được giá cho lắm vậy, đằng nào rồi cũng phải bỏ lên gánh mà đem bán phế thải thôi Phùng Tiểu Thư ơi.


Xin Cắt Thơ...Đừng Xé

Bạn à! Đừng xé thơ tôi
Cắt cho nó đẹp chút coi để mà

Nhị gánh bán, chút tiền trà
Chút tiền kêu miếng thịt gà ngồi say
Rồi vần người ở bên đây
Thương người bên đó trăng gầy sầu trăng
Nửa đêm người khóc mây giăng
Nửa đêm thơ khóc chữ rằng "Cô ôi

Nếu mà muốn bán thơ tôi
Cắt cho nó thẳng lằn rồi hãy cân"


Ông mà viết lằng nhằng một hồi...Thơ Tôi run tay là cắt luôn ông đấy, lúc đó ông đừng có la làng à nghe; khà khà))).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Nhìn cảnh Đánh Mất Cả Nhân Tính này làm tôi nhớ lại thời còn cắp sách bên nhà, dưới thời Việt Nam Cộng Hòa đầy Nhân Bản. Lúc đó tôi học lớp tư (lớp hai bây giờ), có một lần trong giờ ra chơi, nhị tôi và vài đứa bạn đang bắn cu li dưới gốc cây bàng trên sân trường thì bị một anh học chung lớp phá, đá hòn đạn của nhị tôi vào bụi cây! Nhị tôi hỏi anh bạn tại sao lại làm vậy thì anh trả "Tao thích thì đá, mầy làm gì tao?"; thôi thì máu Trương Phi của nhị tôi nổi lên đùng đùng, thoi ngay cho anh bạn tôi một đấm tá hỏa tam tinh, nằm lăn ra đất la trời như bọng, máu mũi chảy ướt cả ngực áo trắng học trò. Có đứa bạn chạy vào phòng mét Thầy Tôi, Người đi ra kêu hai đứa đi vào lớp! Thầy Tôi bảo một bạn chạy lên văn phòng giám thị lấy bông gòn và thuốc đỏ mà chìu lau vết máu và thoa thuốc đỏ sát trùng cho bạn tôi...xong rồi Thầy Tôi kêu anh bạn đi lấy thuốc đưa bạn tôi về nhà; sau đó Thầy Tôi hỏi nhị tôi "Sao em đánh trò đó", nhị tôi trình Thầy những điều đã viết bên trên. Thầy Tôi nghe xong bảo nhị tôi nằm xuống ghế và đét vào đít tôi năm roi thật đau! Dặn tôi sau này không được đánh bạn mình, có gì phải vào thưa lại cho Thầy biết và bắt tôi phải xin lỗi bạn tôi trước mặt cả lớp khi bạn tôi trở lại học vào sáng hôm sau. Nhị tôi tưởng bị Thầy đánh năm roi là xong, ngờ đâu...sau giờ tan học hôm đó, Thầy Tôi theo nhị tôi về đến tận nhà gặp Cha Tôi và thuật lại việc nhị tôi đánh bạn mình sáng nay! Thôi thì đời nhị tôi bị một lần nhớ đời, sau khi Thầy Tôi về rồi, Cha Tôi lấy cây chổi lông gà khẻ tay tôi chục cây và bắt tôi ngồi viết ba trăm câu "Không Được Đánh Bạn" rõ ràng trên giấy trắng mà không được bôi xóa, nếu bôi xóa thì phải viết lại từ đầu. Sau lần đó, nhị tôi kinh tới già...suốt những năm học sau này đành phải khoát áo thầy tu mà nín thở qua sông vậy, chứ còn tái phạm thì Cha Tôi không nhẹ tay như lần đầu vì nhị tôi biết tính Cha Mình rất uy nghiêm.


Bạn Như Mình

Bạn cũng như mình khác chi đâu
Cũng đau khi bị đánh rách đầu
Mẻ trán! Vì lỡ lời ai muốn
Va nhau! Thì hãy thứ tha nhau

Bạn cũng như mình, người đâu khác
Cớ sao thượng cẳng với hạ tay
Năm bảy vây nhất nhân thân lạc
Đúng phường du thủ! Du thực nay

Bạn cũng như ta, người đấy mà



Nhị tôi ngồi viết những dòng này thì nhớ Thầy Nghĩa Tôi, các Thầy Cô Giám Thị trường và Cha Tôi nhiều lắm! Nhớ luôn cả một thời thân ái cũ còn cắp sách đến trường bên nhà thời Việt Nam Cộng Hòa đầy Nhân Bản xưa với nền giáo dục Thương Người Như Thể Thương Thân ngày đó bạn ạ.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Mấy tháng nay vào Facebook vui với bạn bè, biết thêm nhiều người, học được những điều hay, nghe những bài nhạc cũ mình thích và thấy một rừng tranh vẽ đẹp vô cùng; giờ xin đem thơ vào tranh cho nét họa thêm màu sắc nghe các bạn.

Sớm Mai Em Ra Chợ Làng

Sáng xưa em ra chợ làng
Mua cá chê vàng làm món đãi anh

Để chiều bàu rót chén sành
Mà say vần chữ thơ cành với hoa
Chờ trăng lên ngọn trúc mà
Hỏi ả nguyệt, duyên nhờ đà lo chưa!!!
Chờ nước lên in bóng dừa
Hỏi thần sông, nợ đã lừa cột chân!!!
Hỏi xong rượu đã sần sần
Ngồi mắng duyên Tần nợ tấn dở dang

Sớm mai em ra chợ làng
Mua kéo mạ vàng về cắt nợ duyên


À! Thì ra là thế đấy; o đi chợ làng hai lần, lần đầu mua cá chê vàng về làm món đãi anh nhậu khi vừa mới quen nhau...lần sau mua cây kéo mạ vàng về cắt áo nợ duyên vì đã chịu không thấu cảnh anh ngồi say chiều say đêm, thơ sáng thơ trưa nữa rồi; khà khà))).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2015 19:02:55 bởi Cố Quận>
Viết đùa mãi về chuyện bà Hai, Ba, Bốn, Năm làm người đọc tưởng nhị tôi lắm Vợ, nhiều Phòng...giời ạ! Một Bà đã tan nát đời trai, đâu ai sinh ra đã mình đồng da sắt, chặt không đứt bứt không rời, gan lớn bằng cái thau để nát mảnh này... có cắt quăng bỏ vẫn còn mảnh khác mà chơi liều mạng thế hỉ???

Một Bà Đã Nát Tan Đời!

Một bà đã nát tan đời
Đâu ai gan dạ bằng trời rước thêm

Để không yên giấc ngủ đêm
Để ngày ba buổi Họ gièm đắng cay
Để nghe quát những khi say
Để ngồi thút thít, nhăn mày, mặt cau
Để lụa xanh đỏ lụa nhàu
Để khăn vàng trắng lệ trào ướt khăn
Để trách sao, để than trăng
Chồng tôi mê đắm Nàng Hằng, Giải Ngân
Chứ không mê Kẻ Dương Trần
Là Tôi...Tôi đó Người gần cận bên

Một Bà đã mệnh bấp bênh
Ba chìm bảy nổi! Va ghềnh bể be

Một Bà đã te tua đời! Nói chi Hai, Ba, Bốn, Năm Bà bạn ơi là bạn.

Thân,

Nhị
 

Đăng nhập để trả lời
0
Cái mà người ta thường chờ vào mùa hè là vườn hoa muôn sắc, cỏ xanh một màu, tơ vàng nắng sớm, nắng trưa, nắng chiều, mưa bay hạt nặng hạt nhẹ trắng phố, Gió hiu hiu gió lung lay nhành chanh tàu chuối sau hè, bướm đen bướm trắng lượn cánh bờ ao, ong to ong nhỏ lui tới dưới tàng cây cổ thụ bên đường...v..v.còn nhị tui đợi hè để nhớ về một thời áo trắng thơ ngây, nhớ tuổi học trò lắm mộng mơ để mà vần, mà chữ, mà thơ thẩn cho đời tha hương còn chút màu sắc quê nhà vậy thôi bạn ơi.

Người Và Tôi Đợi Hạ

Người ta chờ sắc hạ
Về khoe những cánh hoa
Dưới tàng xanh cây lá
Tơ vàng nắng làn sa

Bướm vàng quanh ao lượn
Gió lung lay nhành chanh
Mưa hạt mềm trút xuống
Dòng chảy quanh đường quanh

Còn tôi đây đợi mùa
Hạ về mơ guốc khua
Trên đường xưa...một thuở
Trắng tà ai gió lùa

Cho hương mềm vần chữ
Cho lụa thấm vào thơ
Từng câu lời tình tứ
Nghiêng nghiêng hàng tím thơ

Hạ về! Tôi nhớ nhà

Cứ mỗi lần mùa hạ về bên này là tôi lại nhớ đám Bạn Tôi của một thời áo trắng năm xưa bên nhà lắm người ơi.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Phùng Tiểu Thư đã đi guốc trong bụng nhị tui mới thơ được bốn câu này đây nghe.


Ghen (2)!

Thôi ông đừng hòng đổ thừa
Cho mộng cho mị mà lừa dối tôi

Hôm qua ông viết trăng trôi
Thấy người nhảy xuống dòng trồi hụp bơi
Ông quăng bút giấy đang lời
Phóng ùm ra vớt họ thời lội vô
Còn hỏi "Có lạnh không cô
Để tôi khơi lửa hâm bồ rượu ngon
Cô uống cho ấm dạ còn
Ngồi xem tơ ánh trăng tròn dòng đưa"

Giờ ông còn muốn đổ thừa
Cho mơ màng chữ...hòng lừa dối tôi!!!

Giời ạ! Đến thơ mà Bà cũng ghen thì Hoạn Thư mà còn sống cũng phải chào thua Bà một bậc rồi đấy; khà khà=))=))=)).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Thích hình nên vào làm vài câu thơ tặng bạn hữu đọc cuối tuần nghe.


Em Nàng Hoa Đơn Độc

Em cánh hoa đơn độc
Nhành xanh nở một mình
Mai trời cơn gió lốc
Rụng đất! Chẳng bạn tình

Em giờ trong nắng tơ
Sắc màu mơn mởn cơ
Sao chàng xuân không hái
Về mà tơ tưởng thơ

Em nàng hoa đơn độc!


Tôị nghiệp đời hoa quá đi thôi.

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Buồn mà còn biết vì sao mình buồn là chưa buồn nhiều lắm!!! Buồn như nhị tui...buồn đến nỗi phải mượn rượu giải thành sầu, rồi say không còn biết mình buồn chi mới thật là buồn khủng khiếp, buồn tái tê, buồn quỷ khốc thần sầu, buồn trăng rụng sao rơi nè hai O ơi.


O Buồn Ít Hơn Tôi

O buồn mà còn biết
Chưa tái tê nỗi buồn
Tôi buồn lòng hết biết
Từ cội với đâu nguồn!!!

Ôi nó buồn khủng khiếp
Làm trăng rụng sao rơi
Không đầu đuôi nửa kiếp
Quỷ khốc thần sầu ơi

O buồn mà còn biết
Thì hẳn ít hơn tôi
Tôi buồn ngồi hết biết
Rượu gì sao cạn ôi!!!

O buồn ít hơn tôi

Bởi vậy mai này hai O thấy ai mà hai tay ôm hai vịm rượu lưng, chân đi lộn ngõ, đứng ngoài sân nhà mình lẩm bẩm không biết có phải về đúng nhà hắn không??? Một lúc sau lại khà khà dưới trời nửa đêm về sáng là biết người đó buồn hết cỡ buồn rồi đấy nghe o Thùy và o Tuyết; khà khà))).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.11.2015 15:35:12 bởi Cố Quận>
Món hấp dẫn...bày ra nhậu với bia là hết chỗ chê.


Đổ Bánh Đãi Phe Tóc Dài!

Bác à! Xèo ít cái coi
Mà bia với bạn bè oi ức hè

Bác Huy ơi...bàn nhị nè
Đang chờ bánh nóng mời phe chúng mình
Sao kêu mà Bác không nhìn
Sao gọi mà Bác nín thinh vậy cà!!!

Hả! Bác dành đãi người ta
Mấy o dài tóc cài hoa trên đầu


Bàn mình không có bánh! Lật bàn đi Thắng Huynh với bạn Sĩ, nhị tui chạy trước...nghe đâu Bác Huy xưa có theo học Sư Đáng ở chùa Phật Lớn đấy; khà khà))).

Thân,

Lão Nhị
 



Đăng nhập để trả lời
0
Mấy O buồn chi mà chong đèn ngồi thức đếm canh vậy o Tuyết với o Thùy???


Mấy O Buồn Chi...Nhớ Ai!!!

Mấy O buồn chi...nhớ ai
Chong đèn thức suốt canh dài đếm canh!!!

Buồn tình một thuở xuân xanh
Buồn người đi để tan tành mộng xưa
Buồn ngày nắng, buồn đêm mưa
Buồn hiu hiu gió ngọn dừa trên sân
Nhìn ra ngờ bóng đến gần
Cố nhân hoài tưởng rõ dần tóc tai

Mấy O buồn chi...nhớ ai
Chong đèn thức đợi canh dài tàn canh!!!

Chết rồi Thùy ơi! Ông nhị say rượu đi lộn ngõ, đứng ngoài cửa nảy giờ nghe hết ráo tâm sự loài chim biển của Tụi Mình rồi còn gì; khà khà=))=))=)).

Thân,

Lão Nhị
Đăng nhập để trả lời
0
Đi đâu mà bỏ Bạn cả tuần vậy o Thúy???

Đi Cả Tuần...Đi Đâu!!!

Đi một tuần! Bỏ bạn
Vậy hỏi O đi đâu
Thuyền con vô bãi cạn
Hay đò mái dòng sâu

Về nhớ mang ít rượu
Ghé vào đây tặng tôi
Bởi tuần qua ủ rũ
Ngồi nhớ áo tà trôi

Đi cả tuần...đi đâu!!!

Đi đâu kệ Tui, mắc gì đến ông mà hỏi...thấy ghét; khà khà=))=))=)).

Thân,

Lão Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Nhị tui thơ huề vốn mà Chị cũng chịu khó khen khích lệ (cho câu thơ rớt xuống...rồi thành thơ, chứ ông muốn thành gì, rượu chăng???), thôi để nhị viết mấy câu tặng Chị đáp ơn khen thơ nghe chị Hải Yến, mời.


Phải Chi Thơ Hóa Rượu!!!

Thơ rớt xuống rồi thành thơ
Phải chi hóa rượu cho cơ tôi vần
Hồn say một cõi dương trần
Mơ mùa thu lá trên sân kết tà
Trắng xưa một thuở quê nhà
Trường xưa một thuở thơ ta yêu người
Ý từ dệt lấy môi cười
Tóc mây hương tóc mấy mươi năm tàn
Thơ rớt thành thơ hàng hàng
Phải chi hóa rượu say nàng áo tơ!!!


Chúc Chị có một ngày chủ nhật vui khi đọc thơ nhị tui nghe; khà khà=))=))=)).

Thân,

Nhị



Đăng nhập để trả lời
0
Đền thì đền...

Thuốc Đắt Và Thuốc Rẻ Tiền

Thuốc đắt tiền giữ da rụng tóc
Đầu quanh năm trọc lóc trùm khăn
Kẻo không ruồi đậu nó lăn
Xuống mình bám áo lụa rằn ri dơ

Thuốc rẻ tiền hai lơ thơ rớt
Da đàng da tóc trợt gốc rồi
Theo dòng da tóc cùng trôi
Cùng ra bể rộng than ôi đâu về

Đền tám câu, vậy đủ chưa o Huệ??? Khà khà))).

Thân,

Lão Nhị

Đăng nhập để trả lời
0