Sĩ Phú, tên thật là Nguyễn Sĩ Phú, sinh ngày 9 tháng 1 năm 1942 tại Bonneng Thakhet, Lào. Cha ông là người Hà Nội và mẹ quê ở Bắc Ninh. Năm 1945, ông theo gia đình về Hà Nội và sau đó di cư vào Sài Gòn năm 1954. Ông tốt nghiệp trung học chưa đầy 16 tuổi và sau đó theo học Đại học Khoa học. Năm 18 tuổi, ông là giáo sư trung học đệ nhất cấp, dạy toán và lý hóa tại các trường La San Nghĩa Thục và Thăng Long ở Sài Gòn.
Năm 1962, Sĩ Phú gia nhập Không Quân Việt Nam Cộng hòa và đạt cấp bậc thiếu tá. Ông bắt đầu sự nghiệp ca hát vào năm 1968 khi trình bày một nhạc phẩm trên đài truyền hình Việt Nam nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập binh chủng Không quân. Mặc dù nổi tiếng, ông coi ca hát là nghề phụ và ít xuất hiện ở các sân khấu lớn, chủ yếu hát tại Câu lạc bộ Không quân ở phi trường Tân Sơn Nhất.
Sĩ Phú nổi tiếng với chất giọng trầm ấm, truyền cảm và phong cách trình diễn hào hoa, lãng mạn. Ông được biết đến qua những tình khúc 1954-1975 và các nhạc phẩm tiền chiến như "Tà áo xanh", "Trở về bến mơ", "Em tôi", "Hoài cảm", "Cô láng giềng". Nhiều người cho rằng không có ca sĩ nào thể hiện các ca khúc như "Mắt biếc", "Chuyện tình buồn", "Niệm khúc cuối", "Chiếc lá cuối cùng" để lại nhiều ấn tượng và cảm xúc như giọng hát của Sĩ Phú.
Năm 1975, Sĩ Phú sang Hoa Kỳ định cư, tốt nghiệp ngành kỹ sư viễn thông và làm việc toàn thời gian cho một công ty Mỹ. Sau một thời gian vắng bóng vì biến cố cá nhân, ông tái xuất hiện vào năm 1995 và phát hành các CD như "Tà áo xanh" và "Trái tim hững hờ". Ông qua đời ngày 19 tháng 7 năm 2000 tại California do ung thư phổi.
Thông tin được AI tạo ra, không đảm bảo chính xác hoàn toàn, mang tính chất tham khảo.

