Phạm Đình Chương (1929 – 1991), còn được biết đến với nghệ danh ca sĩ Hoài Bắc, là một nhạc sĩ tiêu biểu của nền tân nhạc Việt Nam. Ông sinh ngày 14 tháng 11 năm 1929 tại làng Bạch Mai, Hà Nội. Ông xuất thân trong một gia đình có truyền thống văn nghệ sâu sắc, với chú ruột là nhà văn Trúc Khê và nhạc sĩ Phạm Ngọc Cẩn, cô ruột là nghệ sĩ Song Kim, và dượng là nhà thơ Thế Lữ.
Sự nghiệp âm nhạc của Phạm Đình Chương bắt đầu vào năm 1947 khi ông 18 tuổi, dù phần lớn kiến thức nhạc lý của ông là tự học. Năm 1951, ông cùng các anh chị em ruột như Hoài Trung, Thái Thanh, Thái Hằng đã thành lập ban hợp ca Thăng Long nổi tiếng. Ông đã sáng tác nhiều tác phẩm để đời trong thập niên 1950 như "Ly Rượu Mừng", "Xuân Tha Hương", "Thuở Ban Đầu", "Tiếng Dân Chài", và đặc biệt là trường ca bất hủ "Hội Trùng Dương" viết về ba miền đất nước.
Phong cách âm nhạc của Phạm Đình Chương đa dạng, từ những ca khúc hào hùng, tươi trẻ như "Ra đi khi trời vừa sáng", "Hò leo núi" đến những bản nhạc vui tươi, nổi tiếng như "Xóm Đêm", "Đợi Chờ", "Đón Xuân". Sau một biến cố cá nhân, các tình ca của ông mang âm hưởng da diết, đau thương như "Đêm Cuối Cùng", "Người Đi Qua Đời Tôi", và đặc biệt là "Nửa Hồn Thương Đau". Ông cũng được đánh giá cao là một trong những nhạc sĩ phổ thơ tài năng nhất, với nhiều ca khúc phổ từ thơ của các thi sĩ nổi tiếng như Đinh Hùng, Thanh Tâm Tuyền, Quang Dũng đã trở thành bất hủ.
Phạm Đình Chương là một nhạc sĩ quan trọng, góp phần làm phong phú gia tài âm nhạc Việt Nam. Sau sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, ông định cư tại California, Hoa Kỳ và qua đời vào ngày 22 tháng 8 năm 1991, hưởng thọ 62 tuổi.
Thông tin được AI tạo ra, không đảm bảo chính xác hoàn toàn, mang tính chất tham khảo.

