Bà Ngoại Tôi Gửi Lời Xin Lỗi

Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VĨ THANH

❊ ❊ ❊

Hiệp sĩ Elsa của bà,

Xin lỗi cháu bà phải chết. Xin lỗi vì bà sẻ chết.

Xin lỗi vì bà phãi già đi.

Xin lỗi vì bỏ lại cháu và xin lỗi vì căn bệnh ung thư chết tiệt này. Xin lỗi vì đôi khi bà tỏ ra rác rưởi nhiều hơn là không rác rưởi.

Bà iêu cháu hơn vạn đời cổ tích. Hãy kể chuyện cổ tích cho Một nữa nhé! Và bảo vệ lâu đài! Bảo vệ bạn bè vì họ sẽ bảo vệ cháu. Giờ đây lâu đài là của cháu. Không ai can đảm, thông minh và mạnh mẻ hơn cháu, cháu là người tốt nhất trong chúng ta. Hãy lớn lên, hãy khác biệt, và đừng để cho ai bão cháu không được khác biệt, bởi vì tất cả các siêu anh hùng đều khác biệt. Và nếu người ta làm phiền cháu, hãy đá họ một cú vào cầu chì! Hãy sống, cười đùa, mơ mộng, và đem những câu chuyện cổ tích mới tới Miamas. Bà sẻ đợi ở đó. Có lẽ cả ông nữa - bà biết chết liền. Nhưng dù có thế nào, nó sẻ là một cuộc phiêu lưu vĩ đại.

Xin lỗi cháu vì bà điên rồ quá.

Bà iêu cháu.

Trời đất ơi, bà iêu cháu quá đi thôi.

Chính tả của bà ngoại đúng là một thảm họa.

Kể vĩ thanh của những câu chuyện cổ tích cũng rất khó. Thậm chí còn khó hơn phần kết thúc. Bởi vì mặc dù chúng không nhất thiết cung cấp cho bạn tất cả các câu trả lời, chúng sẽ làm bạn không hài lòng nếu khơi lên nhiều câu hỏi khác. Bởi vì cuộc sống của các nhân vật, một khi câu chuyện đã kết thúc, có thể vừa rất đơn giản, lại vừa vô cùng phức tạp.

Elsa đã ăn mừng sinh nhật lần thứ tám cùng với bố và dì Lisette. Bố uống ba ly glögg và nhảy “vũ điệu linh sam”. Dì Lisette và Elsa xem phim Chiến tranh giữa các vì sao. Hóa ra dì Lisette thuộc làu làu từng câu thoại. Thằng bé bị bệnh và mẹ nó cũng có mặt, hai mẹ con cười rất nhiều, vì đó là cách để bạn vượt qua nỗi sợ hãi. Bà Maud nướng bánh cookie, ông Alf có tâm trạng tồi tệ, trong khi ông Lennart tặng cho bố và dì Lisette một máy pha cà phê mới. Ông lưu ý rằng chiếc máy pha cà phê của bố và dì có hàng đống nút bấm, trong khi chiếc ông tặng chỉ có một nút bấm nên nó tốt hơn. Có vẻ như bố tán thành nhận xét này.

Mọi chuyện rồi sẽ ổn. Mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp.

Harry được rửa tội ở một nhà nguyện nhỏ trong nghĩa trang nơi chôn cất bà ngoại và linh sói. Mẹ cương quyết bắt người ta mở hết các cửa sổ dù ngoài trời đang có tuyết rơi, để tất cả mọi người có thể thấy được buổi lễ.

- Vậy tên đứa bé là gì?

Người hỏi là cha xứ, đồng thời cũng là một kế toán viên, bác sĩ, ngoài ra còn làm thêm công việc của một quản thủ thư viện.

- Harry ạ. - Mẹ mỉm cười đáp.

Cha xứ gật đầu và nháy mắt với Elsa.

- Đứa trẻ sẽ có cha và mẹ đỡ đầu chứ?

Elsa hừ mũi khá to.

- Nó không cần cha mẹ đỡ đầu đâu ạ! Nó có chị gái đây rồi!

Con bé biết người bình thường không thể hiểu được chuyện đó. Nhưng tại Miamas một đứa trẻ mới sinh không có cha hay mẹ đỡ đầu, mà thay vào đó, nó có một Người Chọc Cười. Sau bố mẹ của đứa trẻ, ông bà và một vài người mà bà ngoại Elsa cho là không quan trọng lắm khi kể câu chuyện này, Người Chọc Cười là nhân vật quan trọng nhất trong cuộc đời một đứa trẻ tại Miamas. Người Chọc Cười không được chọn bởi bố mẹ đứa trẻ, bởi vì đó là một nhân vật quá quan trọng. Chính đứa trẻ sẽ chọn lựa. Thế nên khi một đứa trẻ ra đời tại Miamas, tất cả bạn bè của gia đình sẽ đến bên nôi, kể chuyện tiếu lâm, làm mặt hề, nhảy nhót, hát hò và chọc cười. Người đầu tiên làm cho đứa trẻ cười sẽ trở thành Người Chọc Cười. Người này sẽ đích thân chịu trách nhiệm làm cho nó cười thường xuyên, cười lớn và cười trong những tình huống làm bố mẹ nó quê độ nhiều nhất có thể.

Tất nhiên, Elsa biết mọi người sẽ bảo nó là em Harry còn quá bé để có thể hiểu được việc có một người chị lớn. Nhưng khi nó nhìn xuống đứa em đang bế trên tay, cả hai đều biết rõ rằng đây là lần đầu tiên thằng bé cười.

Họ quay về tòa nhà, và người nào lại sống cuộc đời của người nấy. Cứ mỗi hai tuần, ông Alf lại ngồi vào Taxi rồi đưa bà Maud và ông Lennart đi tới một tòa nhà lớn, nơi họ chờ đợi rất lâu trong một phòng nhỏ. Lúc Sam bước vào qua một cánh cửa nhỏ cùng với hai người lính gác to con, ông Lennart rót một chút cà phê và bà Maud lấy ra vài cái bánh. Bởi vì bánh cookie là thứ quan trọng nhất.

Có lẽ nhiều người nói rằng bà Maud và ông Lennart không nên làm chuyện đó, rằng những kẻ như Sam không nên được để cho sống, chứ đừng nói tới ăn bánh. Có lẽ họ đúng. Mà cũng có thể họ sai. Nhưng bà Maud sẽ phản bác rằng mình trước nhất là một người bà, thứ đến là một người mẹ chồng, thứ nữa mới là một người mẹ, và đây là điều mà những người bà, mẹ chồng hay mẹ đẻ đều làm: tranh đấu vì điều thiện. Ông Lennart sẽ vừa uống cà phê vừa gật gù tán đồng, và nếu như con Samantha có ở trong phòng ông sẽ nói với nó về món “đồ uống dành cho người lớn” của mình. Còn bà Maud thì đi nướng bánh, bởi vì khi đêm tối quá nặng nề, khi có quá nhiều thứ bị tan vỡ không thể hàn gắn được, bà không biết còn vũ khí nào khác để sử dụng ngoài giấc mơ.

Thế nên bà cặm cụi làm bánh. Một lần mỗi ngày. Một giấc mơ mỗi lần. Người ta có thể cho rằng bà đúng, hoặc sai. Hoặc cả hai. Vì cuộc sống vừa phức tạp lại vừa đơn giản.

Bởi vậy mới có bánh cookie.

Tim Sói quay trở lại tòa nhà vào đêm giao thừa năm mới. Cảnh sát quyết định rằng đây là trường hợp tự vệ, mặc dù mọi người đều biết ông ta không tự bảo vệ bản thân mình, chuyện đó cũng có thể là đúng hoặc sai.

Tim Sói ở lại trong căn hộ của mình. Người phụ nữ mặc quần jeans ở lại căn hộ của cô. Và họ làm những gì có thể. Cố học cách sống đối diện với bản thân, cố gắng sống thay vì chỉ tồn tại. Họ tham dự các buổi thảo luận. Họ kể câu chuyện của mình. Không ai biết đây có phải là cách họ sử dụng để sửa chữa những thứ bị hư hỏng trong lòng mình hay không, nhưng ít ra họ cũng làm gì đó. Nó giúp họ đỡ ngột ngạt. Chủ nhật nào họ cũng ăn tối cùng với chị em Elsa, mẹ và dượng George. Tất cả những người khác trong tòa nhà cũng thế. Thỉnh thoảng cô mắt xanh lục cũng đến. Cô kể chuyện giỏi bất ngờ. Còn thằng bé bị bệnh thì vẫn chưa nói chuyện, nhưng nó dạy mọi người nhảy nhót một cách đẹp mắt.

Một sớm nọ ông Alf thức dậy với cảm giác khát nước. Ông đi pha một chút cà phê, và khi ông quay về giường thì một tiếng gõ cửa vang lên. Ông vừa mở cửa vừa uống một ngụm cà phê. Và nhìn người em trai hồi lâu. Ông Kent giữ thăng bằng bằng cây nạng chống và nhìn lại.

- Em đã là một thằng ngốc. - Ông Kent lẩm bẩm.

- Ừ. - Ông Alf đáp.

Những ngón tay của ông Kent bấu vào cây nạng mạnh hơn.

- Công ty em bị phá sản hồi sáu tháng trước.

Họ đứng đó trong sự im lặng gai góc, với cả một đời mâu thuẫn giữa họ. Như những người anh em.

- Cậu có muốn chút cà phê hay gì đó không? - Ông Alf làu bàu hỏi.

- Nếu bác đã pha rồi. - Ông Kent làu bàu đáp.

Và rồi họ uống cà phê. Như những người anh em. Họ ngồi trong căn bếp nhà ông Alf và so sánh những tấm bưu thiếp của bà Britt-Marie. Bởi vì tuần nào bà cũng gửi chúng cho cả hai anh em. Như những người phụ nữ kiểu của bà vẫn làm.

Mọi người vẫn tiếp tục có một cuộc họp cư dân mỗi tháng một lần trong căn phòng ở tầng trệt. Họ vẫn cãi nhau như ngày nào. Bởi vì đây là một tòa nhà bình thường. Cả bà ngoại lẫn Elsa đều không muốn nó khác đi.

Kỳ nghỉ Giáng sinh kết thúc và Elsa quay trở lại trường học. Nó thắt dây giày thật chặt và cẩn thận siết lại quai đeo của ba lô, giống như những đứa trẻ kiểu nó vẫn làm sau lễ Giáng sinh. Nhưng Alex lần đầu đến lớp cũng vào ngày hôm đó, và con bé cũng khác biệt. Hai đứa lập tức trở thành bạn thân, một điều mà bạn chỉ có thể làm được khi vừa tròn tám tuổi. Và chúng không bao giờ phải bỏ chạy nữa. Khi được gọi lên phòng hiệu trưởng lần đầu tiên trong học kỳ ấy, Elsa có một con mắt bầm đen, còn Alex có vết cào trên má. Thầy hiệu trưởng thở dài và bảo với mẹ của Alex rằng “con bé cần phải cố gắng để thích nghi”. Đáp lại, mẹ Alex cố gắng ném quả địa cầu vào ông ta. Nhưng mẹ của Elsa đã làm điều đó trước.

Elsa luôn yêu mẹ vì chuyện đó.

Vài ngày trôi qua. Có lẽ là vài tuần. Nhưng sau đó, lần lượt từng người một, những đứa trẻ khác biệt bắt đầu tụ tập cùng với Elsa và Alex trên sân trường và trong các hành lang, cho tới khi chúng đông đảo tới nỗi không ai dám truy đuổi chúng nữa. Cho đến khi bản thân chúng là một đội quân. Bởi vì khi có một số lượng đủ những người khác biệt thì không ai phải làm người bình thường nữa cả.

Vào mùa thu năm đó, thằng bé bị bệnh bắt đầu đi học năm đầu tiên. Khi có một buổi vũ hội hóa trang, thằng bé mặc giả làm công chúa. Một nhóm những học sinh lớp lớn cười phá lên và trêu chọc cho đến khi nó khóc lên. Elsa và Alex phát hiện ra vụ việc và đưa thằng bé ra bãi đậu xe. Elsa gọi cho bố mình. Bố đến nơi cùng với một bọc quần áo mới.

Khi ba đứa quay trở vào trong, Elsa và Alex cũng mặc đồ công chúa. Hai công chúa Người Nhện.

Và sau chuyện đó, hai đứa trở thành các siêu anh hùng của thằng bé.

Bởi vì mọi đứa trẻ lên bảy đều cần có siêu anh hùng.

Những ai không chấp nhận điều đó cần phải xem lại đầu óc của mình.

Người dịch: Hoàng Anh
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.