Ba mươi hai quả cầu nước xoay tròn xung quanh thân thể Thủy Vân đã lộ ra thực lực bất phàm của cô.
Năm đại lính đánh thuê tâm thần dao động, cảm xúc trong lòng bọn họ lúc này vô cùng bồng bềnh, đồng thời cũng cảm nhận sâu sắc sự cường đại của đối phương.
Không cần nói nhiều, trận chiến đã bắt đầu.
Hai bên không hề thăm dò nhau, bởi vì điều đó đã trở nên dư thừa, năm chọi hai, số lượng không công bằng cho lắm.
Nhưng sau một thoáng va chạm, ai cũng nhìn ra được đây vẫn là một trận chiến không công bằng, bên tương đối bất công ngược lại là bên có số lượng đông hơn.
Giữa Mộc Thang và Thủy Vân dường như có một sự ăn ý chiến đấu bẩm sinh, điều khiến người ta kinh ngạc hơn nữa là kỹ năng của bọn họ thậm chí có thể sử dụng hỗ trợ lẫn nhau.
Tiêu Vũ Không càng xem càng hưng phấn, thực lực của Mộc Thang hắn nắm rất rõ, tuy lợi hại nhưng cũng không đến mức đạt tới trình độ như hiện tại. Nếu không phải cậu ta và Thủy Vân muốn nhân cơ hội này giải tỏa cơn ghiền, muốn chơi đùa thêm một lúc, đối thủ sớm đã bị đánh tan tác rồi.
Dưới sự áp chế từ quả cầu nước của Thủy Vân, đòn tấn công Ma Thỏa của Hỏa Diễm Ma Quân hoàn toàn mất đi hiệu dụng, bất kể đòn tấn công lửa dữ dội cỡ nào, hễ chạm vào quả cầu nước đang xoay chuyển mạnh mẽ là lập tức bị đánh tan.
Lát Sĩ - người hóa thân thành ba cỗ cơ giáp chân thân, và Lai Sĩ - kẻ mở hệ thống phòng thủ toàn diện Giáp Thổ, đang cận chiến với Mộc Thang dưới sự hỗ trợ của màng quang năng do Nô Lợi Tư gia trì trong năm tháng huy hoàng. Trên người Mộc Thang cũng được gia trì một lớp màng nước của Thủy Vân.
Trong hư không tĩnh lặng, tia chớp lóe lên, tuy không có tiếng động nhưng mỗi lần thanh đại kiếm va chạm vào nhau đều bật ra những tia lửa dữ dội chói mắt, tốc độ của hai bên nhanh như chớp, mắt thường gần như sắp không thể phân biệt nổi.
Còn Cực Tiên Phong Bội Lỗ Tư thì liên tục tìm kiếm cơ hội, dùng tốc độ tựa ánh sáng để tiến hành đánh lén quỷ dị. Chỉ tiếc là trước mỗi lần tấn công, hắn ta đều bị loạt bắn chính xác của Mộc Thang làm cho khựng lại. Hắn ta mãi vẫn không sao hiểu nổi, tại sao người điều khiển cỗ cơ giáp này vừa có thể cận chiến vừa bắn phá từ xa được chứ? Chẳng lẽ hắn có ba tay à?
Trận chiến giữa bảy cỗ cơ giáp trong hư không chấn động nhãn cầu của bất cứ ai nhìn thấy cảnh tượng này, sự cường đại của cơ giáp vào khoảnh khắc này đã được phóng đại đến vô hạn.
Quá mạnh! Sự kết hợp của Mộc Thang và Thủy Vân quả thực quá mạnh!
Đây là một kết quả tính toán một cộng một lớn hơn hai rất nhiều!
Năm đại lính đánh thuê thì đánh càng lúc càng thấy lạnh sống lưng, đối phương rõ ràng đang chơi đùa với mình, thời gian càng kéo dài thì sự sợ hãi trong lòng càng dâng cao!
"Mộc Thang, Thủy Vân, hai người đừng đùa nữa, thời gian gấp rút, đã dò quét được một đội tàu vận tải nhỏ đang bay về hướng này, hai mươi phút nữa là có thể dò ra chúng ta. Phải tốc chiến tốc thắng!" Tiêu Vũ Không thấy Mộc Thang và Thủy Vân chơi đùa càng lúc càng vui, hoàn toàn không có dấu hiệu dừng tay, không khỏi có chút sốt ruột.
Gần như ngay khoảnh khắc Tiêu Vũ Không dứt lời, một luồng ánh sáng tím lóe lên trong hư không, xung quanh ánh sáng tím được bao phủ bởi một lớp màng mỏng màu xanh nhạt. Ba mươi hai quả cầu nước trên người Thủy Vân không biết từ lúc nào đã chạy đến quanh Mộc Thang, vây quanh cậu ta xoay chuyển không ngừng.
Có màng mỏng và quả cầu nước xoay tròn, Mộc Thang như hổ mọc thêm cánh, tốc độ chiến đấu vốn có bỗng nhiên tăng vọt một cách diện rộng. Rõ ràng lúc nãy vẫn còn nương tay rất nhiều, tốc độ cực nhanh khiến người ta có cảm giác Mộc Thang khi bay giống như đang nhấp nháy, nhưng thực chất là do tốc độ quá nhanh gây nên. Nguyên nhân xuất hiện ảo ảnh chớp lóe chính là kết quả của việc tập kích đối thủ.
Mỗi một lần lóe sáng đều khiến cho cơ giáp Thiên Thần của năm đại lính đánh thuê sứt đầu mẻ trán.
Chỉ qua vài lần chớp động, năm đại lính đánh thuê quay đầu định chạy trốn, nhưng bay chưa được bao xa đã bị Thủy Vân dùng màng nước bao trùm lại, mặc cho tấn công thế nào cũng không thể phá vỡ màng nước.
Độ bền ban đầu của màng nước không thể đạt đến mức độ này, Thủy Vân không khỏi cảm thán sự lợi hại của đá tinh dịch. Bởi vì cô không có người điều khiển, nếu không có năng lượng cường đại làm hậu thuẫn thì không thể tạo ra lớp màng bao bọc cường đại như thế được. Kể từ khi gặp Mộc Thang đến nay, nguồn năng lượng cô sử dụng vẫn luôn là đá tinh dịch.
Kiểm soát được năm đại lính đánh thuê nghĩa là đã thắng được một nửa, Mộc Thang và Thủy Vân không định giết bọn họ.
Bên phía chiến hạm hộ vệ vô cùng nhẹ nhàng. Còn bên hạm đội của La Sa thì lại ngập tràn nguy hiểm, hơn một nghìn cỗ cơ giáp chiến đấu lao xào lao xáo, chỉ vài phút tấn công dày đặc đã có một chiến hạm sắp không trụ nổi chuẩn bị phát nổ, các thành viên phi hành đoàn lần lượt lên xuồng cứu sinh để trốn chạy, thế nhưng cơ giáp chiến đấu của kẻ địch lại không có ý định buông tha.
Xuồng cứu sinh hoàn toàn không có sức chiến đấu trực tiếp trở thành tấm bia sống cho đối phương.
La Sa yếu ớt chìm đắm trong một mảng tuyệt vọng, đối với vị đại sứ đại nhân đang bị mười chiến hạm bao vây, cô cũng không ôm mấy hy vọng, trận chiến vốn dĩ không thể đánh này có thực lực quá chênh lệch.
Tuy nói hơn ba trăm cỗ cơ giáp chiến đấu do đại sứ đại nhân phái đến đã tạo ra sự kháng cự hiệu quả, nhưng điều này chỉ có thể kéo dài thời gian diệt vong của hạm đội cô mà thôi, bởi vì vị trí của hai nhóm cơ giáp cách chiến hạm quá gần, hơn một nửa đòn tấn công giữa các nhóm cơ giáp đều do mười một chiến hạm gánh chịu.
Đối với cái chết, La Sa không hề sợ hãi, chỉ là sự tiếc nuối và thù hận trong cả cuộc đời này của cô, ai có thể báo thù thay cô đây? Mọi chuyện diễn ra vào ngày người chồng chết thảm, cô mãi mãi khắc ghi trong tim, cô càng không thể quên cảnh tượng mình bị cưỡng hiếp, kẻ cưỡng hiếp cô lại chính là đại ca của chồng cô, những chuyện này cô sẽ không bao giờ quên trong suốt cuộc đời mình.
Báo thù là tín niệm duy nhất giúp cô sống đến tận bây giờ.
Ngay lúc La Sa tâm như tro tàn, trên màn hình bỗng lướt qua hai cỗ cơ giáp một tím một xanh có kiểu dáng ngoại hình khá đặc biệt, tốc độ của chúng rất nhanh, La Sa cảm thấy hình như đã nhìn thấy ở đâu đó rồi.
Đúng rồi! Lần đầu tiên nhìn thấy đại nhân Cơ Thần, hình như đã từng thấy cỗ cơ giáp rất giống như vậy, sau đó nhóm cơ giáp tinh nhuệ chỉ có hơn chục cỗ cơ giáp ấy chỉ dựa vào bản thân mình đã đánh bại bảy đại hải tặc hoành hành một thời lúc bấy giờ.
Đúng vậy, chính là bọn họ, nhất định là bọn họ! Trong lòng La Sa kinh ngạc,
nhưng đồng thời cũng có chút hưng phấn, không phải chết, không phải chịu đựng sự hành hạ của virus nữa, không có mong ước nào quan trọng hơn những điều này, mà đại nhân Cơ Thần chính là hy vọng trong lòng cô.
Những cỗ cơ giáp Ngao Thần đến chi viện trước đó tỏ ra có phần tản mát trong tình huống không có tiên phong, sau khi Mộc Thang và Thủy Vân xuất hiện, liền lập tức lấy họ làm mũi nhọn nhanh chóng tiêu hao số lượng cơ giáp của đối phương.
Những phát bắn chuẩn xác của Mộc Thang tựa như cỗ máy hủy diệt cơ giáp, nhẹ nhàng giảm bớt số lượng cơ giáp của đối phương, còn đao bánh xe nước của Thủy Vân cắt cơ giáp còn sướng tay hơn cắt đậu hũ.
"Nhất định là đại nhân Cơ Thần tự mình tới rồi!" La Sa lẩm bẩm tự nói.
Cục diện chiến đấu một chiều nhanh chóng kết thúc. Hơn một nghìn cỗ cơ giáp chiến đấu của đối phương bị tiêu hủy hơn bốn trăm cỗ, số còn lại toàn bộ đều bị bắt làm tù binh.
La Sa không kịp chờ đợi mà mở cửa khoang chiến hạm ra để nghênh đón hai vị Cơ Thần.
Khi Mộc Thang và Thủy Vân xuất hiện ở lối đi cơ giáp khổng lồ, La Sa sớm đã dẫn dắt thuộc hạ cung kính chờ sẵn ở đó, khi bọn họ vừa xuất hiện liền lập tức quỳ rạp xuống đất.
Tất cả mọi người đồng thanh hô lớn: "Cung nghênh đại nhân Cơ Thần giáng lâm!"
"Đứng lên đi, về căn cứ trước rồi nói tiếp, thương vong của các người thế nào?" Mộc Thang thản nhiên nói.
"Bẩm đại nhân Cơ Thần, chỉ có một chiến hạm bị tổn hại, đã không thể tiếp tục sử dụng được nữa. Thương vong nhân sự khoảng hơn tám nghìn người, các trạng thái còn lại đều tốt!" La Sa chật vật xốc lại tinh thần, đại nhân Cơ Thần chính là hy vọng của cô, cô nhất định phải thể hiện cho thật tốt.
"Cậu chính là La Sa?"
Bẩm đại nhân Cơ Thần, thuộc hạ chính là La Sa!
"Ừ, không tệ. Sứ giả Tiêu thường khen cô rất có năng lực, đi theo ta đến chiến hạm của chúng ta đi, giao nơi này cho phó quan của cô!"
La Sa nhất thời vui mừng khôn xiết, nhưng cơn đau nhói trong đầu nhanh chóng áp chế niềm vui sướng trong lòng khiến cô suýt ngất đi.
Khi Tiêu Vũ Không nhìn thấy lại La Sa, trong lòng luôn có chút cảm giác khó tả, trên mặt cô mang chiếc mặt nạ bạc ấy, ngoại trừ môi, cằm và một đôi mắt ra, phần lớn khuôn mặt đều bị che khuất, cho nên rất khó đoán được người phụ nữ này rốt cuộc trông như thế nào.
Trong lòng Tiêu Vũ Không ít nhiều cũng có một tia áy náy đối với La Sa. Đây là lần đầu tiên hắn lừa gạt một người phụ nữ, lại còn lừa gạt lâu đến thế. Dù lý do lừa gạt là gì hay xuất phát từ nguyên nhân nào đi chăng nữa, đều khiến trong lòng Tiêu Vũ Không sinh ra một loại cảm giác hổ thẹn đối với người phụ nữ này. Hơn nữa còn suýt nữa lừa gạt đến mức mất mạng. Nếu như cô ấy không thể liên lạc kịp thời với hắn, chỉ sợ hôm nay chính là ngày tàn của cô ấy rồi.
Tiêu Vũ Không không phải là một người đa sầu đa cảm. Nhưng lần này thực sự đã lấy đi quá nhiều thứ của người khác, quan trọng nhất là còn lừa gạt cả lòng tin.
"La Sa, nằm xuống, đừng động đậy, một lát nữa đại nhân Cơ Thần sẽ giúp cô giải trừ đau đớn, hơn nữa vì để thưởng cho biểu hiện xuất sắc của cô, sẽ triệt để tiêu trừ virus trong cơ thể cô!" Tiêu Vũ Không mang theo vẻ mặt mang ơn nhìn La Sa, hắn muốn thực hiện lời hứa của mình giúp La Sa giải trừ virus.
“Thật sao?” La Sa quả thực không dám tin vào tai mình.
"Đương nhiên là thật, nhưng bây giờ cô phải ngủ một giấc trước đã!"
Đầu ngón út của Mộc Thang vươn ra một sợi tơ mảnh, từ từ luồn vào mũi La Sa, người sau chỉ cảm thấy trong đầu ù đi một tiếng, trước mắt tối sầm rồi chẳng biết gì nữa.
Khoảng hơn mười phút sau, Mộc Thang mới thu lại sợi tơ trong suốt, nói: "Để cô ấy ngủ một chút đi, cô ấy bị virus hành hạ hơn một tháng mà có thể sống sót là cả một kỳ tích, chắc phải ngủ li bì hai ngày hai đêm mới có thể tỉnh lại được! Sự hao tổn về tinh thần đã đạt đến giới hạn rồi."
Tiêu Vũ Không đăm đăm nhìn La Sa đang nằm trên giường, nói: "Nghĩ lại thì cô ấy hẳn là một người phụ nữ đáng thương, luôn có chút cảm giác rằng trên người cô ấy từng xảy ra chuyện rất đáng sợ!"
"Cậu định xử lý đám tù binh thế nào đây!" Mộc Thang hỏi.
Khóe miệng Tiêu Vũ Không lướt qua một nụ cười nhẹ, chuyến đi lần này quả thực thu hoạch rất phong phú, nên lấy hay không nên lấy đều đã lấy được hết, những tài nguyên này đều sẽ phát huy tác dụng vốn có của chúng đối với sự phát triển trong tương lai của hành tinh số một.
"Tù binh không giữ lại một ai, trang bị mang đi hết!" Tiêu Vũ Không gian xảo đáp.
Năm đại lính đánh thuê cùng với cơ giáp tàn phế của bọn họ bị giam cầm trên một chiếc chiến hạm nào đó, cơ giáp thu được đều bị tịch thu, lính đánh thuê trên mười chiến hạm đều bị áp giải vào trong hai chiến hạm nhỏ hơn, đồng thời phá hủy triệt để mọi hệ thống vũ khí bên trong chiến hạm, chỉ để lại hệ thống động lực có thể sử dụng được, sau đó liền vứt bỏ bọn họ trong vũ trụ để họ tự sinh tự diệt.
Tiêu Vũ Không mang theo một chiến hạm xuất hành nay dẫn theo hai mươi chiếc chiến hạm quay về, ba trăm cỗ cơ giáp Ngao Thần hoàn toàn mới, hơn tám trăm cỗ cơ giáp chiến đấu các loại thu được từ tay lính đánh thuê, hơn ba vạn chiến cơ vũ trụ.
Điều này cũng khiến số lượng chiến hạm trên hành tinh số một lập tức tăng vọt lên sáu mươi chiếc, trong đó bốn mươi bảy chiếc là chiến hạm, mười ba chiếc tàu vận tải, cộng thêm chiếc tàu vận tải mà Mộc Thang thiết lập trước đó trên sao Thiên Đường thì tổng cộng là mười bốn chiếc tàu vận tải.
Để quản lý và phân phối tốt hơn, Tiêu Vũ Không và các cốt cán chủ chốt khác đã tổ chức hội nghị thống kê đầu tiên trong lịch sử hành tinh số một.
Người tham gia tổng cộng có chín người, chín người này cũng là thành phần tinh anh tuyệt đối trên hành tinh số một hiện tại: Phạm Đặc Tân, Phong Hô, Tiểu Phong, Cameron, Harins, Amily, Lục Khas, Lỗ Địch và Long Phá Thiên. Chỉ có La Sa đang chôn vùi trong giấc ngủ là không đến dự hội nghị, tạm thời cứ để cô ấy nghỉ ngơi thêm một lúc đi, tác dụng của cô ấy vô cùng bất thường, trong lòng Tiêu Vũ Không, La Sa tuyệt đối là nhân vật trọng điểm cần bồi dưỡng, dẫu sao thì hơn nửa số nhân viên ở đây đều là thuộc hạ cũ của cô ấy thời còn ở trong đoàn hải tặc, cùng với những kẻ lang thang vũ trụ được cẩn trọng thu nạp bấy lâu nay. Không có sự chỉ huy bố trí của cô ấy, chỉ sợ là khó mà phục chúng.
Mộc Thang và Thủy Vân trực tiếp xuất hiện dưới hình thức hình ảnh hologram, nhiệm vụ chủ yếu của bọn họ là ghi lại toàn bộ nhật ký đối thoại trong suốt thời gian diễn hội nghị, đồng thời thiết lập sơ bộ hệ thống bảo mật.
Vũ Không không muốn xuất hiện với tư cách là một kẻ bề trên, dẫu sao trong số những người này vẫn có kẻ chưa tâm phục khẩu phục, đương nhiên có làm kẻ bề trên hay không thì Tiêu Vũ Không cũng không lấy làm bận tâm lắm, chỉ cần mọi người đồng tâm hiệp lực cùng nhau cải tạo hành tinh số một cho tốt là được, còn những chuyện khác thì để sau rồi tính.
"Chúng ta có tổng cộng bao nhiêu cơ giáp chiến đấu?" Tiêu Vũ Không nghiêm túc nhìn tài liệu trên tay, những tài liệu này đều do Mộc Thang và Thủy Vân sắp xếp ra số liệu trắc thí về môi trường tổng thể hiện tại của hành tinh số một.
Tiểu Phong - người tạm thời phụ trách thống kê, đẩy gọng kính đen lớn trên sống mũi, nói: "Cơ giáp thần 460, cơ giáp tinh thần bao gồm cả cơ giáp tinh thần dự phòng 830, giáp chiến đấu lính đánh thuê loại 2 là loại giáp chiến đấu trung cấp có tỷ lệ giá thành trên hiệu năng khá cao mà lính đánh thuê thường sử dụng nhất, số lượng nhiều nhất là cơ giáp chiến đấu phân tán các loại do trung tá Lục Khas mang đến có tổng cộng 2300 cỗ, tổng cộng là 3890 cỗ cơ giáp chiến đấu. Ngoài ra còn có hơn 40000 cỗ máy công tác các loại, trong đó có 35000 cỗ thuộc về giáp khai thác mỏ, chiến cơ vũ trụ các loại tổng cộng là 60000 cỗ, robot dùng cho quét dọn tấn công mặt đất các loại có số lượng lớn hơn. Trên đây là toàn bộ lực lượng chiến đấu và trang thiết bị khai phá mà chúng ta hiện đang sở hữu, hình thức trang bị vẫn tương đối đơn giản, chủ yếu tập trung vào chiến đấu và khai mỏ, các trang thiết bị khác tương đối thiếu thốn!"
Từng làm việc ở Mật Tông vài năm, Tiểu Phong đối với loại công việc này vẫn có chút kinh nghiệm, báo cáo mạch lạc rõ ràng khiến tất cả mọi người đều nghe rõ mồn một. Phạm Đặc Tân ở sau lưng giơ ngón tay cái với cậu ta.
Amily hơi nhíu mày, nói: "Số lượng thì không ít, nhưng quá tạp nham. Nếu cứ cố tình phân tách ra thì rất khó biên đội!"
Tiêu Vũ Không gật đầu nói: "Quả thật. Tôi cho rằng nên hợp biên tất cả cơ giáp chiến đấu thành hai phần, Đại đội cơ giáp thứ nhất và Đại đội cơ giáp thứ hai. Đại đội cơ giáp thứ nhất là đại đội cao cấp, gộp chung 460 cỗ cơ giáp Ngao Thần và cơ giáp Tinh Thần lại, phun sơn lại thống nhất ngoại hình, do phương thức tác chiến khác nhau nên chỉ giữ lại ký hiệu mà chúng ta tự biết để phân biệt, màu sắc tùy mọi người quyết định. Đại đội cơ giáp thứ hai là đại đội cơ giáp trung cấp, hợp nhất kiểu dáng và màu sắc của giáp chiến đấu lính đánh thuê 2 và các cơ giáp chiến đấu phân tán còn lại, chúng ta tự đặt tên cho chúng để thuận tiện cho việc chỉ huy và quản lý sau này."
Phạm Đặc Tân tiếp lời: "Tôi cho rằng tốt nhất nên sơn lại màu sắc của chiến hạm và tàu vũ trụ một lượt, đằng nào bây giờ cũng có tiền rồi, năng lượng tự nhiên không phải lo, lao động là robot sửa chữa thì không thể lãng phí được, phải hoàn toàn khác biệt với các quốc gia và tổ chức khác, chúng ta phải có nét đặc sắc của riêng mình!"
“Tôi đồng ý!” Tiêu Vũ Không lập tức khẳng định.
Amily cảm thấy thiếu thiếu thứ gì đó, suy nghĩ rồi nói: "Đại đội cơ giáp nên chia thành ba phần, ngoài Đại đội cơ giáp thứ nhất và Đại đội cơ giáp thứ hai ra, hình như nên có thêm một nhóm nòng cốt chủ bài mới phải, bất kỳ một tổ chức hoặc quốc gia cường đại nào nếu không có nhóm cơ giáp nòng cốt chủ bài này làm trục thì không thể tính là một tổ chức và quốc gia có thực lực được."
Tiêu Vũ Không khẳng định đáp: "Cô Amily nói rất đúng, chúng ta hoàn toàn có đủ điều kiện này, Phạm Đặc Tân, Phong Hô, Thủy Vân và Mộc Thang cấu thành nên hạt nhân chủ bài cơ giáp, tuy chỉ có bốn cỗ cơ giáp nhưng hoàn toàn độc lập tự chủ, thuộc về sức mạnh chiến đấu mạnh nhất của hành tinh số một chúng ta!"
Về điểm này tuyệt đối không ai có ý kiến gì, chỉ có Phạm Đặc Tân và Phong Hô kỳ lạ nhìn thoáng qua Tiêu Vũ Không, bọn họ hơi thắc mắc tại sao Tiêu Vũ Không lại không thêm chính mình vào, với thực lực của hắn thì việc gia nhập hạt nhân chủ bài là hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng bọn họ lại không biết rằng Tiêu Vũ Không hiện tại căn bản không có cơ giáp của riêng mình, nếu chỉ lái cơ giáp chiến đấu thông thường thì Tiêu Vũ Không hoàn toàn không thể phát huy được bản lĩnh thực sự của hắn.
Trước khi kim loại ký ức nghiên cứu ra được cái trò trống gì, Tiêu Vũ Không e rằng sẽ không có tọa giá của riêng mình nữa.
"Có phải cũng nên thành lập một đội ngũ nghiên cứu khoa học chuyên trách không?" Cameron chỉ quan tâm đến vấn đề này, thấy có cơ hội lên tiếng liền vội vàng nói.
Tiêu Vũ Không lập tức đáp lời: "Đương nhiên phải có rồi, giáo sư Harins và giáo sư Cameron sẽ là đại quốc sĩ được chỉ định đặc biệt trên hành tinh số một của chúng ta, sau này dù có người gia nhập thì cũng chỉ là quốc sĩ chứ không thiết lập đại quốc sĩ nữa."
"Ở đây lại không phải quốc gia, thiết lập đại quốc sĩ thì có ích gì chứ?" Phong Hô nãy giờ không lên tiếng bỗng nhiên chất vấn.
"Cho nên chúng ta muốn thành lập quốc gia!" Tiêu Vũ Không nói ra câu khiến người ta kinh ngạc.
Lời này khiến cho từng người ngồi đây ngẩn ngơ, thành lập quốc gia, đây là chuyện mà bọn họ trước kia không dám tưởng tượng đến, bọn họ vẫn tưởng rằng bản thân chỉ đang xây dựng một nơi chốn tương tự như căn cứ hải tặc mà thôi.
Đối với biểu hiện của từng người, Tiêu Vũ Không cảm thấy rất lạ lùng, bọn họ đáng lẽ phải nghĩ đến điều này từ ngay từ đầu chứ, đây chẳng phải là chuyện rành rành ra đó sao? Từng người ngồi đây đều là những kẻ không nhà không nước, chẳng lẽ định làm kẻ lang thang cả đời hay sao?
Tiêu Vũ Không đảo mắt nhìn một vòng, kỳ lạ hỏi: "Sao thế, mọi người có nghi vấn gì sao? Hay là không có đủ tự tin để thành lập một quốc gia?"