[TIÊU DỀ]: Chương 455: Bị bắt
Lê Tân cung kính đứng sau thiếu nữ đáp: "Bệ hạ, ngài vẫn là nên trốn đi thôi, quân đội của chúng ta nhiều nhất có thể trụ thêm ba tuần nữa, thực lực của Thiên Vòng Nguyên Soái quá cường đại."
Thiếu nữ khẽ gật đầu, như có điều suy nghĩ nói: "Nếu như chúng ta liên hợp với loài người, phần thắng liệu có lớn hơn một chút không?"
“Cái này… thuộc hạ cho rằng loài người không thể nào tin tưởng chúng ta.” Lê Tân nói thật.
“Đúng là một vấn đề!” Thiếu nữ quay người lại nhìn Lê Tân nói: “Thượng tướng đại nhân, chẳng phải anh vẫn luôn rất nhớ vị thiếu nữ loài người kia sao!? Chẳng lẽ anh không muốn gặp lại cô ấy à?”
Sắc mặt Lê Tân hơi kinh ngạc, vội vàng nói: "Thuộc hạ sinh ra vì bệ hạ, nguyện chết vì bệ hạ, tất cả đều vì tương lai của bổn tộc, tuyệt đối không có..."
“Khúc khích…!” Thiếu nữ bỗng nhiên bật cười, “Anh khẩn trương như vậy làm gì, tôi không phản đối anh giao thiệp với loài người.”
Lê Tân lại không có nửa điểm ý định nói đùa, đứng nghiêm chỉnh sang một bên không nói thêm gì nữa, chỉ có điều trong mắt xẹt qua một tia cô độc mà ngay cả bản thân cậu ta cũng không hề phát hiện.
Sự sảng khoái trên mặt thiếu nữ nhanh chóng bị sự nặng nề thay thế, với tư cách là Thiên Vòng thế hệ đầu tiên, năng lực mà cô sở hữu có thể nói là mạnh nhất trong tộc Thiên Vòng, cho đến năm ngàn năm trước, tộc Thiên Vòng trong quá trình tiến hóa lại diễn hóa ra một tộc quần mới, một tộc quần khác biệt với đại đa số Thiên Vòng, Thiên Vòng bình thường đều gọi những Thiên Vòng mới nổi này là —— Thiên Vòng Nguyên Soái.
Trải qua mấy ngàn năm ẩn nấp, Thiên Vòng sớm đã thâm nhập vào mọi mặt của thế giới loài người, khi Ngày Phán Xét khởi động, bọn họ gần như không tốn chút sức lực nào đã chiếm đoạt phần lớn quốc gia của loài người.
Thế nhưng khi Thiên Vòng ngưng tụ trong sào huyệt của chính mình, dục vọng và tư niệm của bản thân bọn họ cũng đồng thời bị cô đọng lại, một khi xông ra khỏi không gian chật hẹp, chớp mắt thu hoạch được một vùng lãnh thổ lớn, tư dục trong lòng cũng đang nhanh chóng bành trướng.
Thiên Vòng Nguyên Soái vẫn luôn không mãn với sự lãnh đạo của Mẫu Vòng, cho rằng quá mức nhân từ, đối với ngoại tộc (loài người) nên ra tay không chút lưu tình, đáng giết thì giết, thậm chí tuyệt chủng. Trong mắt Thiên Vòng Nguyên Soái, loài người bất quá chỉ là công cụ và sủng vật trong tay mình.
Bắt đầu từ một ngàn năm trước, nội bộ Thiên Vòng đã chia thành hai phái, một phái lấy Mẫu Hoàng làm đầu, một phái lấy Thiên Vòng Nguyên Soái làm chủ. Do có mục tiêu chung mà người của hai phái này vẫn chưa trở mặt, thậm chí còn sống chung một cách thân thiết hòa hợp.
Ngày thứ mười của Ngày Phán Xét, mâu thuẫn tích tụ trong nội bộ Thiên Vòng cuối cùng cũng bị kích thích, hai phái hoàn toàn chia rẽ, ngầm hiểu ý nhau khai chiến, nhiệm vụ xâm lược còn lại hầu như đều do một cỗ quang não được lập trình sẵn hoàn thành.
“Thượng tướng Lê Tân, có phải tôi quá nhân từ rồi không?” Thiếu nữ bỗng nhiên lại hỏi.
Lê Tân cảm thấy Mẫu Vòng hôm nay dường như có chút kỳ lạ, “Bệ hạ chỉ là quá giống loài người mà thôi. Ngoại trừ mấy thế hệ Thiên Vòng đầu tiên, người tộc Thiên Vòng tiến hóa sinh sản ra sau đó đều vứt bỏ đi những điểm yếu trong cảm xúc của loài người, trong đó bao gồm cả sự nhân từ.”
Thiếu nữ gật gật đầu, đầy tang thương nói: "Suy cho cùng vẫn là lỗi của tôi, lúc trước tôi quá muốn có được thể sinh mệnh hoàn mỹ, lúc bọn chúng ra đời liền động tay động chân một chút, bây giờ mới phát hiện ra, hóa ra sự hoàn mỹ lại là khuyết điểm lớn nhất trên thế giới này."
Lê Tân không giấu vẻ tiếc nuối nói: "Trong mắt sinh mệnh hoàn mỹ tự nhiên không dung nổi thể sinh mệnh không hoàn mỹ, sự hủy diệt gần như đã trở thành lý do duy nhất để bọn chúng tồn tại."
Thiếu nữ khẽ cười, dường như đã thông suốt rất nhiều chuyện: "Thượng tướng Lê Tân, lập tức hạ lệnh xuống, người của chúng ta toàn bộ rút lui, để cho khôi lỗi quang não chống đỡ trước, chúng ta rời khỏi nơi này, mọi kế hoạch đều phế bỏ."
“Bệ hạ, cái này…!” Lê Tân do dự nói.
Thiếu nữ bỗng nhiên trầm mặt xuống: "Cứ làm theo lời tôi nói là được, tộc nhân nào không muốn thì cứ để bọn họ tự nhiên."
Trải qua nửa năm nội chiến, sự tiêu hao của Thiên Vòng là cực kỳ to lớn, giữa hai bên đều rơi vào tình cảnh khó khăn, đây cũng là nguyên nhân chính giải thích tại sao loài người có thể dựa vào ba quốc gia còn lại chống cự cho đến tận bây giờ.
Số lượng người của hai phái vốn dĩ không nhiều lắm, sự sinh sản của Thiên Vòng chỉ có thể dựa vào một loại dụ đạo kích thích, liên tục dùng một số quang não để tiến hành kích thích mang tính quyến rũ, xác suất rất thấp, bình thường mấy chục tỷ đài quang não mới xuất hiện một đài quang não có năng lực tiến hóa.
Cho nên Thiên Vòng trải qua tích lũy vạn năm, toàn tộc tính lại cũng chỉ có hơn một nghìn người, giữa chừng lại xuất hiện một lần đại phân hóa nữa, hơn 300 người vì tìm kiếm sự sống chân chính mà rời khỏi tộc quần.
Cho đến ngày Ngày Phán Xét bắt đầu, tổng cộng Thiên Vòng cũng chỉ có hơn 800 tộc nhân, chia thành hai phái, số lượng phái Mẫu Hoàng nhiều hơn một chút, chiếm khoảng 7 phần, thế nhưng số lượng không đại biểu cho sự cường đại hay yếu kém, trong 7 phần này phần lớn đều là Thiên Vòng cấp thấp, chỉ có hơn 100 Thiên Vòng cấp cao từ Thiếu tướng trở lên.
Mà hệ phái Thiên Vòng Nguyên Soái tuy chỉ có 3 phần số lượng nhưng hầu hết đều là tinh anh, riêng Thiên Vòng Nguyên Soái đã có hơn 100 người, kém nhất cũng là chiến sĩ cấp Trung tướng Thiên Vòng.
Hai bên giao chiến nửa năm, thương vong trong cuộc chiến cấp độ này của bọn họ tự nhiên cũng vô cùng thảm trọng, không những tạo nên vô số hoang tinh, đồng thời còn tạo ra vô số nghĩa địa vũ trụ người máy, một số hằng tinh cũng xuất hiện đại bạo tạc, một góc nhỏ vũ trụ đều đang run rẩy lắc lư trong chiến tranh của bọn họ, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ sụp đổ, loài người từng làm chủ nhân vũ trụ trong trận chiến này lại là kẻ yếu, số lượng tử vong lại càng kinh ngạc hơn, đó là một con số không thể thống kê.
Thương vong bản thân của hai phái Thiên Vòng cũng đáng sợ không kém, hơn 800 sinh mệnh đỉnh cấp chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi đã biến mất hơn nửa, lúc này hai bên cộng lại tuyệt đối không quá 300 người, Thiên Vòng phái Mẫu Hoàng chỉ còn lại chưa đến một trăm người.
Không lâu sau, hơn chục vị Thượng tướng Thiên Vòng dưới sự triệu hồi của Lê Tân đã đến bên cạnh Mẫu Hoàng, bọn họ cũng là hơn chục vị cao cấp tướng lĩnh phái Mẫu Hoàng Thiên Vòng sót lại cuối cùng.
Không cần thiếu nữ nói thêm gì nữa, hơn mười vị Thượng tướng Thiên Vòng đồng thanh nói: "Tất cả đều tuân theo sự sắp xếp của bệ hạ."
Thiếu nữ khẽ gật đầu, nói: "Tôi đã tính toán ra, Ngày Phán Xét chĩa mũi nhọn vào không chỉ loài người, mà còn chĩa vào cả chúng ta, kết quả cuối cùng chẳng qua chỉ là sinh mệnh cấp cao tạo ra đại bạo tạc vũ trụ mới, khiến mọi thứ quay trở lại trạng thái nguyên thủy rồi làm lại từ đầu. Châm biếm ở chỗ, chúng ta vậy mà lại tự giết chính mình. Để ngăn chặn tất cả những chuyện này xảy ra, tôi quyết định hợp tác với loài người."
Một chiếc đại vũ trụ hạm hình tròn từ hành tinh số 1 nhanh chóng bay vút lên, vút một tiếng liền biến mất không tăm tích. Mười phút sau, ở nơi nó biến mất xuất hiện rất nhiều cụm chiến đấu cơ giáp.
Hàng trăm chiến hạm khổng lồ cũng lần lượt xuyên qua tầng mây phía sau cụm cơ giáp, hiện ra trong tầng khí quyển của hành tinh số 1.
Phía trước nhất của một cụm chiến đấu cơ giáp nào đó, một con Hỏa Long Thần uy vũ đang tao nhã vỗ cánh, trên lưng nó dường như đứng một người, chỉ có điều thể tích và chiều cao của người này vượt xa phạm vi nhận thức thông thường.
Người đó cao tận hai mươi mét, tương đương với cơ giáp bình thường. Ngoại trừ thể tích ra, tất cả mọi thứ khác đều giống hệt loài người, đây hoàn toàn chính là một người khổng lồ, một con người được phóng đại lên mấy chục lần.
Một tên người khổng lồ Titan chỉ xuất hiện trong truyền thuyết.
Tên người khổng lồ ngồi trên lưng Hỏa Long Thần hình như đang tìm kiếm cái gì đó, một đôi mắt màu xanh lục cẩn thận tìm kiếm mặt đất nhưng cậu ta chẳng phát hiện ra thứ gì cả.
Không lâu sau, ở đằng xa bay tới một con dơi vũ trụ, trên lưng sinh vật khổng lồ cũng đứng một người khổng lồ. Hỏa Long Thần và dơi vũ trụ từ từ tiến lại gần nhau, chủ nhân đứng trên lưng chúng trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó người khổng lồ đứng trên dơi vũ trụ vô cùng cung kính nói: "Nguyên Soái đại nhân, không phát hiện ra tung tích của bọn chúng, trên rađa cũng không có bất kỳ hiển thị nào, thông tin sinh mệnh của Mẫu Hoàng đã hoàn toàn biến mất, bọn họ không ở trên hành tinh này."
Người khổng lồ trên lưng Hỏa Long Thần cười âm hiểm: "Mẫu Hoàng cũng học được cách trốn chạy rồi sao! Ha ha!"
“Nguyên Soái đại nhân, chúng ta có muốn phái người đi đuổi theo không?”
“Không cần, bọn họ đã từ bỏ chiến đấu thì cứ để bọn họ đi. Bệ hạ nhân từ của chúng ta chẳng qua chỉ không nỡ nhìn bộ hạ của mình chết đi từng người một. Để không bị tuyệt chủng, chỉ đành trốn chạy mà thôi. Hạ lệnh xuống, chuẩn bị tổng tấn công ba quốc gia loài người còn lại.”
“Vâng!”
Dơi vũ trụ vừa định bay đi, Nguyên Soái lại nói: "Đúng rồi, De Er Sai, thí nghiệm người cải tạo đã thành công chưa?"
Tên người khổng lồ đứng trên dơi vũ trụ do dự một chút rồi nói: "Vẫn chưa, phản ứng bài xích mãi vẫn không thể tận gốc, khâu quan trọng nhất hiện tại chỉ có bệ hạ Mẫu Hoàng mới nắm giữ, số người chết trong thí nghiệm đối với những dị năng giả bị bắt tới đã đạt tới ba mươi vạn."
“Không sử dụng các nhà khoa học loài người sao?”
“Không có!”
“Đồ vô dụng! Lập tức đưa tất cả các nhà khoa học loài người bị bắt làm tù binh vào trong thí nghiệm cho ta, chỉ cần bọn họ nghiên cứu một khâu nào đó trong đó là được, sự việc cụ thể không được phép tiết lộ, nếu phát hiện có ai phát giác ra điều gì, lập tức xóa sổ.”
“Vâng!”
Trên một con đường ở thành phố lớn nhất hành tinh số 3 thuộc khu vực thống trị của Thiên Vòng, hơn chục người máy chiến đấu đang áp giải một đám người tiến về phía một tòa nhà khổng lồ ở phía xa, trên không trung còn có năm chiếc chiến giáp đang giám sát từng cử động trên mặt đất.
Đám người này là những dị năng giả bị Thiên Vòng bắt giữ trong thời gian gần đây, cấp độ của bọn họ tương đối cao, tổng cộng có hơn năm mươi người. Hơn chục người máy áp giải hoàn toàn không thể khống chế hoàn toàn bọn họ, cho dù tất cả bọn họ đều mang cùm chân từ trường, bắt buộc phải có vài chiếc chiến giáp hỗ trợ.
Tiêu Vũ Không đi suốt dọc đường vẫn luôn cúi đầu, nhưng đôi mắt của cậu ta vẫn luôn quan sát tỉ mỉ mọi thứ xung quanh. Ba ngày trước, ba người bọn họ cố ý lộ diện rồi triển khai một trận chiến kỳ lạ với người máy, cuối cùng bị bắt.
Erichis và Gi Na Mộng đi song song với nhau, liên tục trao đổi ánh mắt với nhau, thỉnh thoảng còn sử dụng dị năng cường đại của bản thân để tạo ra một loại trường khí nhằm trò chuyện, nhưng làm như vậy vẫn có khả năng bị phát hiện cho nên không thể duy trì trong thời gian quá dài.
Tiêu Vũ Không cảm thấy rất kỳ lạ, những người máy này vậy mà lại dùng phương thức đi bộ để áp giải bọn họ chứ không dùng xe vận tải lơ lửng. Vũ trụ hạm của bọn họ sau khi cập bến, bọn họ bị giam vào một chiếc xe lồng ở lại một ngày, sau đó chuyển sang xe vận tải lơ lửng chạy khoảng một tiếng rồi vứt bỏ tất cả bọn họ lại, để người máy đi bộ áp giải tới đích.
Nửa giờ sau, đội ngũ này cuối cùng cũng đến được chân tòa nhà khổng lồ.
Cảm giác mà tòa nhà hình bầu dục khổng lồ màu trắng này mang lại cho người ta không tránh khỏi có chút quỷ dị, giống như cửa khẩu địa ngục khiến người ta không muốn bước vào thêm một bước.
Đi vào bên trong, hơn năm mươi dị năng giả loài người được chia thành hai nhóm, dường như cũng được phân loại theo độ mạnh yếu của dị năng. Người máy kiểm tra trong tay luôn cầm một dụng cụ kỳ quái, có chút giống máy dò tìm sinh mệnh do chính loài người phát minh ra, hai nhóm người được dẫn vào hai căn phòng khác nhau, Tiêu Vũ Không, Erichis và Gi Na Mộng đều ở chung một nhóm, bọn họ được dẫn vào một căn phòng màu trắng có diện tích rất lớn, trên vách tường của căn phòng khảm rất nhiều cánh cửa, tất cả các cửa đều đang mở, bên trong đều là không gian nhỏ độc lập vừa đủ cho một người ở.
Tất cả mọi người đều bị người máy đẩy vào phòng, cửa lập tức đóng lại. Trước khi vào phòng, Tiêu Vũ Không và hai người con gái đã trao đổi ánh mắt với nhau.
Tiêu Vũ Không kiểm tra một lượt rồi phát hiện trong căn phòng nhỏ này không có camera giám sát, nhưng lại có rất nhiều thiết bị kiểm tra trạng thái cơ thể.
“Mộc Thang, có cách nào xâm nhập vào quang não ở đây không?”
Trầm mặc một lát, Mộc Thang đáp lại: "Đang kiểm tra, xúc tu ảo ở đây rất nhiều, sơ sẩy một chút thôi là có thể bị bại lộ."
Năm phút sau, Mộc Thang kiểm tra xong mới thản nhiên nói: "Tôi đã né tránh tất cả các xúc tu ảo rồi, ở đây dường như chỉ có quang não không phải của Thiên Vòng điều khiển, nhân thủ của bọn chúng thực sự rất thiếu thốn."
“Có tra ra tung tích của Đường Dao và những người khác không? Cấp độ dị năng của họ ngang bằng với chúng ta, đáng lẽ phải bị giam cùng một chỗ với chúng ta mới đúng.” Tiêu Vũ Không có chút sốt ruột hỏi.
Mộc Thang lại trầm mặc, rõ ràng việc xâm nhập quang não ở đây không hề đơn giản như vậy. Mười phút sau, Mộc Thang đang lơ lửng trong Long Không đôi mắt bỗng sáng lên nói: "Họ bị giam ở khu 8 tầng sáu, chúng ta ở khu 6 tầng năm."
Nghe thấy lời này, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng mấy ngày nay của Tiêu Vũ Không cuối cùng cũng được thả xuống, ánh mắt lóe lên tinh quang, một cước mạnh mẽ đá văng cánh cửa nhỏ của căn phòng, phầm phập…
Cánh cửa nhỏ hình tròn bị Tiêu Vũ Không đá văng ra, lực lượng khổng lồ khiến cho hình tròn đập thẳng vào bức tường đối diện, bức tường trực tiếp bị oanh ra một lỗ thủng lớn.
Tiếp theo, phầm phập… lại có hai cánh cửa nữa bị đá văng.
Mà lúc này, tiếng còi báo động chói tai vang lên, âm thanh nhức óc khiến người ta phiền muộn, người máy thủ vệ các khu vực giống như thủy triều ùn ùn kéo đến phòng giam ở khu 6 tầng 5.