Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 11135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1082
Đối đáp trôi chảy

❊ ❊ ❊

Những hành động của Ô Hằng tại Thiên Thư Các mấy ngày nay đều được các cấp cao chú ý.

"Ông nói thằng nhóc đó chuyên tìm đọc sách sử trong Thiên Thư Các? Mà những tâm pháp tu luyện kia lại chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái sao?" Khi Lão Tiên Chủ nghe thuộc hạ báo cáo tình hình, trên mặt lộ vẻ kỳ lạ.

"Đúng vậy, chẳng lẽ Ô Hằng coi thường thánh thuật tu luyện của Thiên Môn Sơn chúng ta? Phải biết rằng người ngoài đều vắt óc suy nghĩ để được một lần chiêm ngưỡng tuyệt học của Thiên Môn Sơn đấy!"

"Chưa chắc là coi thường, chỉ có thể nói hắn là một người thông minh."

"Tại sao nói hắn là người thông minh?"

Lão Tiên Chủ nở nụ cười ôn hòa trên gương mặt già nua nhăn nheo, nói: "Con đường võ tu, vạn lối muôn phương. Chọn con đường càng nhiều, ngược lại càng dễ lạc mất phương hướng. Nó không bị mê hoặc bởi những công pháp bí tịch kia, chứng tỏ tâm tính nó trầm ổn, có phương hướng tu luyện rõ ràng của bản thân, không tham lam! Đây mới là sự lựa chọn của người thông minh!"

"Cũng đúng, tu luyện thứ tạp nham cũng không phải là chuyện tốt. Nhưng tại sao nó cứ mãi đọc những sách sử này nhỉ?"

"Biết người biết ta mới trăm trận trăm thắng. Nó mới tới ba đại tinh vực, tự nhiên phải tìm hiểu kỹ về thế cục nơi đây."

"Nhưng lãng phí thời gian tu luyện như thế, chỉ chăm chăm xem sách sử, cũng không thỏa đáng lắm. Nó được phong làm Hiền giả Thiên Môn Sơn, nếu sau này không thể Đăng Tiên, thì kẻ mất mặt chính là Thiên Môn Sơn chúng ta!"

"Chuyện này không cần lo lắng. Thằng nhóc đó bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá Phong Thần, nhưng lại cố nhẫn nhịn không phát, ý muốn thức tỉnh ra đạo tiên mạch thứ hai ở cảnh giới Phong Thần. Tâm tính kiên định như thế quả thực hiếm thấy, đối với nó mà nói, bước vào Đăng Tiên không phải chuyện khó."

"Điểm này thì đúng. Ta phát hiện gần mười ngày nay, nó đã có ba mươi bảy lần cơ hội có thể đột phá Thông Thiên để tới Phong Thần, nhưng lần nào cũng đè nén vững vàng, thật khó tin!"

Lão Tiên Chủ ánh mắt thâm sâu, lẩm bẩm: "Tâm của nó lớn lắm, tuyệt đối sẽ không dừng bước ở Đăng Tiên cảnh..."

"Lão Tiên Chủ, tôi sợ nó ngay cả Đăng Tiên còn không vào nổi, ngài lại nói nó sẽ không dừng bước ở Đăng Tiên cảnh, có phải hơi phóng đại rồi không!"

"Lão hủ tuy mắt già đã mờ, nhưng rất hiếm khi nhìn lầm người. Đây là một thiên tung chi tài, nếu không cũng chẳng phá lệ phong nó làm Hiền giả."

"Hy vọng nó sẽ không phụ sự kỳ vọng của Lão Tiên Chủ."

"Đúng rồi, phía Viễn Cổ Cự Nhân tộc và Phượng Hoàng Sơn có dị động gì không?" Lão Tiên Chủ bất chợt đổi hướng câu chuyện, thần sắc vẫn bình thản, sớm đã nhìn thấu tất cả.

"Hiện tại chưa có gì bất thường, chỉ đang phát thiệp anh hùng rộng rãi, mời các cường giả Tiên Vực tham gia hôn lễ của Xích Luyện và Phượng Hoàng Tiên Tử."

"Tinh Vũ vẫn ngày ngày uống rượu tiêu sầu à?"

"Không, sau khi được Ô Hằng khuyên giải, lại chạy tới Tu Đạo Viện bế quan rồi."

"Được, ngươi lui xuống đi." Lão Tiên Chủ vẫy tay, trong nháy mắt đã như hóa thành gỗ mục, không chút sinh cơ. Thọ nguyên của ông đã hoàn toàn khô cạn, chỉ dựa vào tiên lực nghịch thiên của bản thân mà duy trì một hơi thở nơi nhân gian. Chỉ cần Lão Tiên Chủ ngày nào chưa tọa hóa, Thiên Môn Sơn liền vững như thành đồng, không ai dám trêu chọc.

Nhưng cao tầng Thiên Môn Sơn cũng mơ hồ cảm nhận được một đại kiếp sắp giáng xuống, ngày giáng xuống ấy, chính là lúc Lão Tiên Chủ tọa hóa.

Trong tầng thứ chín của Thiên Thư Các.

Ô Hằng ngồi một mạch chín ngày. Sự phong phú và phạm vi rộng lớn của tàng thư nơi đây, khiến hắn như phát hiện kho báu, vui mừng khôn xiết, đắm chìm trong đó.

Chín ngày qua, hắn đã xem hết những tàng thư lịch sử trong các, thu hoạch cực kỳ to lớn.

Tốc độ đọc kinh khủng như vậy khiến những lão già kia líu lưỡi kinh ngạc, Thiên Nhãn quét qua, một trang đã lật xong, hàng ngàn cuốn tàng thư dày đặc chữ nghĩa được xem xong trong chín ngày.

"Chẳng lẽ đang làm bộ làm tịch?"

"Cái kiểu xem qua loa đại khái thế mà nhớ được toàn bộ nội dung ư?"

Có lão đạo nhân thường niên xem sách ở tầng chín không nhịn được mà nghi ngờ. Tốc độ đọc như vậy không chỉ thử thách thị lực kinh người, mà còn là năng lực ghi nhớ lượng thông tin khổng lồ. Hắn có thể nhớ được một phần mười nội dung trong đó đã là chuyện nghịch thiên rồi.

Một lão đạo cảnh giới Phong Thần cửu trọng không nhịn nổi hiếu kỳ, bước lên hỏi thăm: "Tiểu huynh đệ, ngươi có biết Tiên Vực phía Tây có bao nhiêu thế lực không?"

Ô Hằng đối đáp trôi chảy, không chút do dự: "Dựa theo tàng thư ghi chép, Tiên Vực phía Tây tổng cộng có hơn sáu ngàn thế lực võ tu lớn nhỏ, trong đó Vạn Thú Sơn, Cửu Thanh Cung, Vân Hà Các, Mạc Thị gia tộc, Xà Vương Cốc là năm đại thế lực đứng đầu, gồm hai đại tiên môn, một đại gia tộc vương triều, hai đại thế lực cổ di chủng, trung hình thế lực cũng có tới hơn ba trăm..."

Ô Hằng trả lời cực kỳ chi tiết, không hề có chút sơ hở nào.

"Vậy ngươi có thể trả lời được lịch sử của Long tộc mang huyết mạch hoàng kim không?"

"Trong tàng thư ghi chép, Long tộc mang huyết mạch hoàng kim đã sớm biệt tích khỏi Tiên Vực. Sáu ngàn năm trước từng có thần long huyết mạch hoàng kim xuất hiện thoáng qua ở phía Bắc Tiên Vực, đuôi thần quét qua, mười vạn núi lớn đổ sụp, trận chiến đó đã làm mười bảy cường giả Đăng Tiên cảnh tử trận! Bốn ngàn năm trước, có một cường giả Đăng Tiên ở một dãy núi thần bí phía Bắc Tiên Vực đã phát hiện di tích của Hoàng Kim Long, nhìn thấy đầy núi xương cốt thần long, cảm xúc vô cùng kích động, tiếc rằng cấm chế dày đặc, hỗn độn sương mù phong tỏa núi, vị tiền bối đó không dám mạo hiểm, đành phải lui khỏi thâm sơn. Sau đó cũng không có ai có năng lực xông vào được nữa, hiện nay nó chính là cấm khu sinh mệnh nổi tiếng lừng lẫy - Hoàng Kim Long Cốc, quanh năm bị bao phủ bởi sương mù hỗn độn đáng sợ nhất thế gian..."

"Vậy xin hỏi..."

"Xin hỏi..."

Lão đạo đeo bám Ô Hằng hỏi liên tục, mà Ô Hằng ung dung ứng phó. Mười mấy câu hỏi đối phương đặt ra, hắn đều trả lời rõ ràng, gần như không sai lệch so với ghi chép trong tàng thư.

Lão đạo lau giọt mồ hôi trên trán, phát hiện tri thức tích lũy nhiều năm của mình còn không bằng thằng nhóc trước mắt.

Cuối cùng ông ta tìm thêm mấy người bạn, thay phiên đặt câu hỏi cho Ô Hằng.

Ô Hằng vẫn ung dung ứng phó như cũ, thậm chí không cần thời gian hồi tưởng.

Mấy người hỏi cạn câu hỏi, bèn lấy mấy cuốn tàng thư lịch sử Ô Hằng đã xem ra để hỏi.

"Thiên Thư Các mấy ngàn tàng quyển, ta đều đã thuộc lòng, mấy vị tiền bối đặt câu hỏi như vậy, chẳng phải là làm chuyện dư thừa sao?"

"Ha ha, mấy ngàn tàng quyển đều đã thuộc lòng? Lão hủ thật chưa từng thấy người trẻ tuổi nào cuồng vọng như ngươi!"

"Người trẻ tuổi, cũng đừng sợ gió mạnh làm líu lưỡi!"

"Theo kiểu xem của ngươi, có thể thuộc một phần mười mấy ngàn tàng quyển đó đã là rất giỏi rồi, nói đều thuộc lòng, chắc chắn là đang nói khoác!"

Mấy cường giả Phong Thần cảnh không phục, liên tục hỏi tới.

"Nếu chư vị không tin, cứ tùy ý đặt câu hỏi là được." Ô Hằng mỉm cười thản nhiên, hắn sở hữu Thiên Nhãn thần thông, qua mắt không quên, việc đọc thuộc sách lịch sử đối với hắn chỉ là chuyện nhỏ, căn bản không có độ khó.

Vô tri vô giác, một canh giờ trôi qua, mấy tu sĩ Phong Thần cảnh thay phiên nhau khảo vấn, từng người thần sắc càng lúc càng ngưng trọng, bởi vì đáp án của người trẻ tuổi trước mắt quả thực giống hệt như những gì viết trong tàng quyển.

"Trí nhớ như vậy quả thực quá đáng kinh ngạc!"

"Khó mà tin nổi."

"Lão hủ ở Thiên Thư Các xem sách mấy trăm năm, cũng không dám nói có thể thuộc tàng quyển thấu đáo như vậy."

Điều khiến họ kinh ngạc nhất là, trong lúc Ô Hằng trả lời câu hỏi, hắn cũng không lãng phí thời gian, tiếp tục đọc mấy cuốn tàng quyển chưa xem, vừa xem sách vừa trả lời câu hỏi chính xác.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:892
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.