Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 13623 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1364
Một lưới bắt gọn

❊ ❊ ❊

Những bãi cỏ Trúc Hoàng rộng lớn bị cuồng phong ép cong lưng, hồi lâu vẫn không thể đứng thẳng dậy.

"Ầm!"

Ô Hằng mở công trận, vung Thượng Cổ Phiên Thiên Chùy giáng mạnh xuống, lực đạo nặng hơn vạn tấn, trời đất rung chuyển, nhật nguyệt vô quang!

Đông Phương Dật không ngừng lùi lại, toàn thân ướt đẫm mồ hôi, y thân là người thừa kế của tiên môn trọng địa, lúc này lại cảm thấy vô lực bội phần, trên lưng cũng là năm đạo tiên mạch, đang ở Phong Thần lục cảnh!

"Hiện giờ quả thực không phải là đối thủ của hắn..." Đông Phương Dật lẩm bẩm, ánh mắt ngưng trọng. Y còn cao hơn Ô Hằng hai cảnh giới tu vi, thế nhưng đánh thế nào cũng không chiếm ưu thế, cứ như là Ô Hằng cao hơn y hai cảnh giới tu vi vậy. Y cảm thấy hơi tự ti, có chút không ngẩng đầu lên nổi, đây chính là thiên phú nghiền ép mà!

"Không Gian Na Di!"

Đông Phương Dật chắp tay, lần nữa tế ra tiên pháp, y chỉ có thể làm trợ công, hỗ trợ tam thúc chiến đấu.

Ô Hằng không nhịn được chửi ầm lên, Thượng Cổ Phiên Thiên Chùy của hắn vừa định đập trúng Đông Phương Lệ, đối phương vậy mà biến mất tại chỗ, xuất hiện cách đó ngàn mét, lại là việc tốt của Đông Phương Dật, thủ đoạn Không Gian Na Di kia bá đạo tà môn, rất khó đối phó.

"Phập."

Một sợi chỉ bạc đâm vào trong da thịt Ô Hằng.

"Thành công phá phòng rồi?" Đông Phương Lệ vô cùng kinh hỉ, hắn đã quên mất thân phận cường giả Đăng Tiên thất cảnh của mình, coi Ô Hằng là sự tồn tại ngang hàng với bản thân, bởi vì thực sự rất mạnh, là một thiên túng chi tài chân chính, trong cùng thế hệ ít người là đối thủ của hắn.

Sắc mặt Ô Hằng lạnh lẽo, năm đạo tiên mạch trên lưng lần nữa bừng sáng, tiên lực toàn thân cuồn cuộn lưu chuyển, sợi chỉ bạc cắm trong da thịt lập tức bị hắn ép ra ngoài.

"Tam thúc, đừng chơi đùa nữa, giết thẳng hắn đi." Đông Phương Dật bỗng nhiên nói một câu như vậy.

Đông Phương Lệ lại vẫn chưa thỏa mãn, hắn nói: "Khó khăn lắm mới gặp được một soái ca da dẻ mịn màng lại có cơ bắp, ngươi không cho tam thúc chơi thêm một lát sao?"

Đông Phương Dật há miệng, nhưng không biết nói gì cho phải.

Ô Hằng nổi cả da gà, sắc mặt âm trầm, đụng phải một đối thủ có vấn đề về xu hướng tính dục thực sự là một chuyện đáng buồn nôn.

"Cút!"

Hắn quát lên một tiếng, thi triển Càn Khôn Thần Quyền nghênh địch.

Thế nhưng Đông Phương Lệ vô cùng linh hoạt, trước người xuất hiện vực môn, bước vào trong đó rồi biến mất...

Không gian bí thuật quá khó nhằn, dùng Thượng Cổ Phiên Thiên Chùy rất khó chế địch.

"Mình nên làm gì đây?" Ô Hằng suy nghĩ, tâm tư càng thêm phiền não. Hắn căn bản không có cơ hội tĩnh tâm lại để vận dụng ý cảnh của cổ bia mà công kích, Đông Phương Dật đã biết được một vài lá bài tẩy của hắn, ở bên cạnh không ngừng quấy nhiễu. Mà muốn giết Đông Phương Dật cũng rất khó khăn.

Sau trận chiến này, Ô Hằng rút ra một kết luận, người của thế gia Không Gian Bí Thuật đều rất khó chơi.

Hắn đứng ở trung tâm vùng cỏ Trúc Hoàng cao hơn hai mét, nhìn về bốn phía, hơi thở dồn dập, toàn thân đầy thương tích, đang tìm kiếm vị trí của Đông Phương Dật và Đông Phương Lệ.

Nếu thực sự không được, hắn định chạy trốn, vận dụng Thiên Lý Toa rời khỏi nơi này.

"Lúc nhận được truyền tin là một canh giờ trước, Đông Phương Lệ, một canh giờ trôi qua rồi, sao nghiệt súc này vẫn chưa chết?" Bất thình lình, trên không trung vang lên một giọng nói mang ý mỉa mai, giọng hơi khàn.

Đối với giọng nói khàn khàn, Ô Hằng vô cớ nảy sinh hảo cảm, ít nhất thứ phải đối mặt không còn là loại ẻo lả nữa!

Cùng lúc đó, trong lòng Ô Hằng dậy sóng, viện binh của Đông Phương thế gia đã đến, trận chiến này sẽ ngày càng khó khăn, thứ hắn đối mặt không phải là thế hệ trẻ, mà là cường giả Đăng Tiên đã áp chế tu vi. Cấp bậc Đăng Tiên dù áp chế tu vi cũng rất mạnh mẽ, kinh nghiệm chiến đấu của họ phong phú, đạo pháp lĩnh ngộ tinh thâm, đem tu vi áp chế ở Phong Thần bát cảnh cũng có thể nghiền ép tu sĩ Phong Thần bát cảnh bình thường.

Thiên Lý Toa! Thời khắc này Ô Hằng không chút do dự, lấy ra lá bài tẩy, chuẩn bị chạy trốn.

"Ầm."

Ô Hằng thân hình lóe lên, hướng về phía ngàn dặm ngoài mà độn đi, nhưng vừa định nhảy vọt không gian liền va phải một bức tường kiên cố. Có người vận dụng không gian chi thuật, chặn đường đi của hắn lại!

Ô Hằng trở lại chỗ cũ, lùi liên tiếp mấy bước về sau mới triệt tiêu được lực xung kích của cú va chạm.

Sát ý, sát ý lạnh lẽo lan tỏa bốn phương. Không chỉ một người, xung quanh xuất hiện ba bốn kẻ, đều là cường giả áp chế tu vi!

"Trung Châu yêu nghiệt!"

"Ô Hằng lần này coi như chặn được ngươi rồi!"

Bốn bóng dáng mạnh mẽ ép sát lại gần, khí tràng bức người, tóc dài của họ bay múa, ánh mắt như điện, xung quanh thân thể dấu vết đại đạo nồng đậm.

"Nhị thúc, Tứ thúc, Thất thúc, Thập Tam thúc!" Đông Phương Dật mừng rỡ khôn xiết, đột nhiên tới nhiều cường giả gia tộc như vậy, Ô Hằng còn chạy thế nào được nữa?

"Không gian xung quanh đã bị ta phong tỏa, Hành Tự Trận kia không dùng được nữa rồi!" Thất thúc của Đông Phương Dật xuất hiện, giọng nói rất khàn, đứng cách Ô Hằng trăm mét.

"Ha ha, lúc trước Lôi Khiếu Đằng nếu sớm đến mời Thất đệ của ta xuất động, thì đã không có nhiều chuyện về sau như vậy." Nhị thúc của Đông Phương Dật hiện thân, nói một câu như thế.

Đông Phương Dật gật đầu nói: "Đúng là như vậy, phong tỏa chết không gian, mọi pháp bảo chạy trốn đều không thể sử dụng."

"Đừng lơ là chủ quan, hắn có Chân Tiên chi lực có thể sử dụng!" Tứ thúc nghiêm trận chờ đợi, nhắc nhở mọi người như vậy.

"Yên tâm, nếu hắn có thể sử dụng, đã sớm sử dụng rồi, sao phải đợi đến bây giờ!" Đông Phương Lệ tự tin vô đối, lại nói: "Mấy ngày trước, chúng ta chính mắt nhìn thấy tôn ma kia bị Ô Hằng đả thương, lúc đó Ô Hằng có lẽ đã tiêu hao hết Chân Tiên chi lực rồi!"

"Chắc là vậy rồi, muốn đả thương tôn Viễn Cổ Đại Ma đó, năng lượng cần tiêu hao là cực kỳ kinh người."

Mấy người này câu được câu chăng nói chuyện, thế nhưng không ai dám xông lên, thực ra đều đang kiêng dè, sợ Ô Hằng vẫn còn Chân Tiên chi lực giây mình.

"Giao ra Hắc Long Văn Kim Quan, có thể giữ cho ngươi toàn thây!" Nhị thúc của Đông Phương Dật chắp tay đứng đó, khí thế bức người, ông ta khí thế rất mạnh, nhưng người lại lùi ra xa ngàn mét, trước người có một đạo vực môn màu đen, sẵn sàng lao vào trong vực môn để né tránh cú đánh Chân Tiên của Ô Hằng.

Các tu sĩ khác của Đông Phương thế gia cũng đều như vậy, lùi về vùng đất tự cho là an toàn, sẵn sàng nhập vào vực môn để trốn tránh.

Ánh mắt Ô Hằng lóe lên không định, trong lòng hỏi Tử Sắc Tiên Cách: "Giết sạch nhóm người này cần tiêu hao bao nhiêu Tiên Cách chi lực?"

"Trừ Đông Phương Dật không thể giết, những người khác đều có thể giết, cần tiêu hao nửa viên Tiên Cách tinh phách." Tử Sắc Tiên Cách trả lời.

Nghe vậy, Ô Hằng cả kinh, trợn mắt há mồm nói: "Chỉ, chỉ cần nửa viên Tiên Cách tinh phách thôi sao, thật hay giả vậy?"

Tiên Cách đáp: "Những người này áp chế tu vi ở Phong Thần bát cảnh, năng lực phòng ngự giảm sút nghiêm trọng, tinh phách cần tiêu hao không nhiều."

"Thế thì tốt quá!" Ô Hằng vui mừng, trên mặt lộ ra nụ cười.

Tu sĩ Đông Phương thế gia nhìn thấy nụ cười trên mặt Ô Hằng, lập tức trong lòng run rẩy, đây có thể là điềm báo muốn sử dụng Chân Tiên chi lực!

"Vút!"

Trong chớp mắt, người của Đông Phương thế gia đều lao vào vực môn màu đen trước mặt, trốn vào trong thế giới không gian bí thuật để lánh nạn.

Mà lúc này, tử quang trong mi tâm Ô Hằng bừng sáng, một cỗ Chân Tiên chi lực đáng sợ bùng nổ từ đó.

"Quả nhiên, hắn vẫn có thể sử dụng Chân Tiên chi lực, may mà chúng ta không mạo muội hành động!" Lôi Khiếu Đằng và những người quan sát từ trăm dặm xa cảm thấy may mắn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:892
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.