Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 1232 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 321
Phía trước của phía trước

❊ ❊ ❊

Một lối đi hẹp dài tối tăm, chẳng biết nơi đâu mới là điểm cuối, chỉ có một tia sáng yếu ớt lập lòe chớp tắt ở phía trước, trở thành ngọn đèn chỉ đường duy nhất.

Ô Hằng đang ở trong tiểu thế giới tăm tối, khô tịch này, men theo tia sáng duy nhất chiếu đến từ phía trước mà đi tới.

Nơi đây tựa như một không gian hư vô, không có cảm giác về phương hướng, mang đến sự lạc lối vô tận. Ngọn đèn chỉ đường leo lét kia có lẽ giây tiếp theo sẽ vụt tắt, nếu sự dẫn dắt duy nhất này đứt đoạn, Ô Hằng sẽ bị nhốt vĩnh viễn trong tiểu thế giới này.

Một tu sĩ đang trong thời kỳ đốn ngộ, tốt nhất không nên bị bất kỳ quấy nhiễu nào, bằng không rất có khả năng sẽ công bại thùy thành. Khi Ô Hằng tiến vào trạng thái đốn ngộ, mọi người đều im lặng, rất nhiều người tự giác rời khỏi điện vũ, tạo cho hắn một môi trường tốt.

Khoảng mười năm trước, có một thiên tài kiệt xuất vì bị kẻ địch hãm hại khi đang đốn ngộ, nên đã không bao giờ bước ra khỏi trạng thái đốn ngộ đó nữa mà tọa hóa, vì vậy mọi người thấy Ô Hằng tiến vào trạng thái đốn ngộ đều hết sức cẩn thận ứng phó.

Đốn ngộ có vô số chỗ tốt, nhưng cũng tồn tại rủi ro.

Trong tiểu thế giới đen kịt một mảnh, Ô Hằng từng bước từng bước đi tới, nhịp bước của hắn rất nhẹ nhàng nhưng cũng rất chắc chắn, đặt chân xuống đều có tiếng, mang theo vài phần sắc thái huyền diệu.

Dần dần, Ô Hằng cảm thấy dường như mình đã đi qua một đoạn tuế nguyệt đằng đẵng, giống như đã qua ba năm, lại giống như đã qua năm năm, tiểu thế giới này không có phương hướng, không có thời gian xác định, tất cả đều là hư vô, tia sáng duy nhất chính là ngọn đèn dẫn đường phía trước.

Cũng may tia sáng phía trước kia không vụt tắt, nếu không Ô Hằng thực sự không biết mình nên đi đâu về đâu.

Ánh sáng yếu ớt nằm ngay ở phía trước không xa, nhưng lại luôn không thể chạm tới, khi hắn phát hiện mình tiến gần một bước, thì tia sáng đó lại lùi xa thêm một bước.

Trên quãng đường hành trình dài đằng đẵng này, Ô Hằng phát hiện mình đã thông suốt rất nhiều chuyện, vô vàn nghi hoặc trong lòng đều dần dần giải đáp trong khoảng thời gian này, trở nên bừng tỉnh đại ngộ. Hắn giống như một khổ hạnh tăng, không biết mệt mỏi mà bước đi, đi bộ đến nơi xa hơn, không có đích đến, chỉ có phía trước của phía trước.

Ở trong tiểu thế giới này lâu rồi, Ô Hằng dần ngộ ra một đạo lý: "Con đường là vô tận, ta đã không thể đi hết, nhưng bây giờ là lúc nên rời đi rồi."

Không sai, đường xá vô tận xa xôi, nếu không biết cách học tập dừng lại thì tất cả đều là uổng phí.

Ô Hằng đã dần nhìn thấu sự thật của tiểu thế giới này, thực ra tia sáng yếu ớt phía trước căn bản không phải lối ra, dừng lại mới là điểm cuối. Muốn bước ra khỏi tiểu thế giới này, điều kiện cần vượt qua chính là không sợ hãi bóng tối, dừng lại, chỉ khi hắn học được cách dừng lại, mới có thể thực sự bước ra khỏi ảo cảnh đốn ngộ.

Trong chốc lát, bước chân Ô Hằng dừng lại đột ngột, đứng sững giữa trung tâm của tiểu thế giới tăm tối, ánh mắt hắn hiện lên vẻ vô cùng đạm mạc, trong lòng đã không còn sợ hãi.

Bóng tối dần tan biến, hiện ra trước mắt Ô Hằng là một vùng ánh sáng trắng. Hắn đã quay trở lại trong điện vũ, nhưng nơi đây lại vắng tanh không một bóng người, sớm đã không còn sự náo nhiệt phi phàm trong buổi tiệc chúc mừng, thậm chí ngay cả Tuyết Hoa cũng không ở bên cạnh hắn.

"Lần đốn ngộ này của ta rốt cuộc đã tốn bao nhiêu thời gian?" Ô Hằng nghi hoặc trong lòng, nhìn quanh điện vũ trống rỗng.

Nhìn qua cửa sổ, hắn thấy từng bóng người đen kịt vội vã chạy qua, ở phía xa còn có thể cảm nhận được dao động tinh nguyên vô cùng đáng sợ đang lan tỏa. Ô Hằng bước nhanh tới trước, mở đại môn ra, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt khiến hắn vô cùng chấn động.

"Là kẻ nào ăn gan hùm mật gấu, dám dẫn người đến tấn công tổng bộ Hiên Viên thế gia?" Hắn kinh ngạc trong lòng, trán rịn ra mồ hôi lạnh.

Phía xa chân trời, dao động tinh nguyên ngũ sắc như gợn sóng cuồn cuộn trong hư không, ngay cả mây cũng bị chấn vỡ, thế như chẻ tre, hủy diệt tất cả. Mấy vị lão giả của Hiên Viên thế gia đều bị chấn đến mức thổ huyết, từ trên hư không rơi xuống.

"Hừ, bảo gia chủ Hiên Viên gia ra gặp bản tôn!" Một giọng nói ngạo nghễ vang vọng, chấn động cả mặt đất, vang dội khắp Ma Vực thành.

"Kẻ nào đang huyên náo ở đây?" Giọng nói đầy uy nghiêm đáp lại mạnh mẽ, không hề nhượng bộ.

Chỉ thấy gia chủ Hiên Viên gia là Hiên Viên Hỏa khoác thần giáp, hóa thành một đạo lưu quang bay lên hư không, đối đầu với kẻ đến. Hắn nhìn thấy một gã cự nhân cao đến ba mươi trượng, trên mặt lộ ra vẻ khó tin nói: "Không ngờ Cự Nhân tộc đã lắng xuống cả ngàn năm nay vẫn còn sống!"

"Bớt nói nhảm đi, ngàn năm trước Hiên Viên thế gia các ngươi diệt Cự Nhân đảo của ta, nay là lúc phải nợ máu trả bằng máu!" Gã cự nhân lơ lửng giữa không trung gầm lên, sau lưng nó đứng một đám chiến sĩ Cự Nhân tộc, có tới cả ngàn người.

Cự Nhân tộc là một chủng tộc vô cùng cường hãn, nhân số thưa thớt, nhưng mỗi kẻ đều có sức chiến đấu khủng khiếp cực độ. Nếu không phải tộc nhân Cự Nhân tộc khan hiếm, Trung Châu đại lục đã sớm bị chủng tộc này thống trị rồi!

Hiên Viên Hỏa cũng không phải kẻ sợ hãi, hắn khinh miệt nói: "Thật là nực cười, ngàn năm trước Cự Nhân tộc các ngươi tấn công Hiên Viên thế gia ta thất bại, trái lại bị diệt thì trách được ai?"

"Không sai, năm đó Cự Nhân tộc thế mạnh tấn công chiếm Hiên Viên thế gia, muốn đoạt lấy sơn mạch tu luyện của chúng ta, để phòng thủ chúng ta đã tổn thất vô cùng lớn, các ngươi bây giờ còn mặt mũi nói muốn bắt Hiên Viên thế gia nợ máu trả bằng máu sao?" Hiên Viên Thụ cũng bước ra, theo sau là một đám cường giả đỉnh cao của Hiên Viên gia.

Gã cự nhân cao lớn đứng ở vị trí đầu tiên khinh thường nói: "Một chủng tộc hèn mọn mà cũng mặt dày chiếm giữ linh mạch tu luyện, nhường cho Cự Nhân tộc bọn ta là chuyện nên làm!"

"Nực cười, năm đó Ma tộc ta thống trị nửa giang sơn Trung Châu, Cự Nhân tộc các ngươi còn phải cúi đầu xưng thần, nay sao lại đảo ngược lại rồi?" Hiên Viên Thụ cười lớn, đôi mắt già nua đục ngầu bắn ra ánh sáng kinh người, khí tức của cái thế cường giả lộ ra không sót chút nào.

Ô Hằng đứng trên chủ phong của Hiên Viên thế gia, tất cả mọi thứ phía chân trời xa đều thu vào tầm mắt. Khi nhìn thấy gã cự nhân cao đến ba mươi trượng kia, hắn gần như thốt lên một cái tên: "Kình Thiên, đây là Kình Thiên, vương giả Cự Nhân tộc từng bị Tuyết Hoa giam cầm!"

Lúc này, một mỹ nhân áo trắng phiêu dật đi tới trước mặt Ô Hằng, nàng nói: "Cự Nhân tộc lực khôi phục quá mạnh, nghe nói còn có thần tuyền hỗ trợ. Nay ta chỉ mới khôi phục đến Hóa Long tu vi, nó đã khôi phục đến thực lực tầng bảy Đỉnh Phong!"

Người đến chính là Tuyết Hoa, nàng vẫn luôn chờ đợi Ô Hằng tỉnh lại sau đốn ngộ trước điện vũ, nhưng không ngờ lần chờ này lại lâu đến thế.

Ô Hằng thấy Tuyết Hoa đi tới, lập tức mở miệng hỏi: "Lần đốn ngộ này của ta đã tốn bao nhiêu thời gian?"

"Một tháng."

"Lâu vậy sao?" Ô Hằng thầm kinh ngạc, hắn chưa từng nghe nói có người đốn ngộ thời gian dài đến một tháng.

"Thời gian đốn ngộ càng lâu, thể ngộ được càng nhiều, nhưng cũng càng nguy hiểm, rất có khả năng cả đời không bước ra khỏi ảo cảnh đốn ngộ. Một tháng trôi qua, ngươi cuối cùng cũng tỉnh lại rồi." Tuyết Hoa cũng thay Ô Hằng đổ mồ hôi hột, lúc nào cũng lo lắng hắn không bước ra được khỏi ảo cảnh đốn ngộ, nhưng đồng thời nàng cũng vui mừng cho tiểu nam nhân của mình, có thể ở trong ảo cảnh đốn ngộ một tháng, chứng tỏ hắn thu hoạch không nhỏ.

"Ầm!"

Phía xa, cuộc chiến giữa Hiên Viên Hỏa và vương giả Cự Nhân tộc bùng nổ, Hiên Viên Hỏa tế ra Càn Khôn Thần Quyền, trực tiếp đối oanh với Kình Thiên. Phải nói rằng thực lực của vị gia chủ Hiên Viên gia này vô cùng khủng bố, có thể chính diện giao phong với Cự Nhân tộc lực lớn vô cùng tận!

Hai bên đều là những cường giả đứng trên đỉnh tháp vàng, giao thủ tạo ra dao động đủ để san bằng núi non.

"Lão già lợi hại thật, không ngờ ở Trung Châu đại lục sau vạn năm còn có người có thể chính diện giao phong với bản tôn!" Kình Thiên thầm kinh ngạc trong lòng, bị Càn Khôn Thần Quyền của Hiên Viên Hỏa áp chế.

Ô Hằng hỏi Tuyết Hoa: "Tên Kình Thiên này rốt cuộc là tu vi gì?"

"Trên Thông Thiên, là một tu sĩ cấp bậc Phong Thần!" Câu trả lời của Tuyết Hoa khiến Ô Hằng thấy lạ lẫm, Phong Thần lại là cấp bậc gì?

Tuyết Hoa lại nói: "Nhưng Kình Thiên hiện giờ dù có thần tuyền hỗ trợ, cũng không thể lập tức khôi phục đến tu vi Phong Thần, hiện tại hắn chắc là đang ở Thông Thiên tam cảnh, đã tính là đại năng tuyệt đỉnh rồi!"

"Đại Đế và cường giả Phong Thần có gì khác biệt?"

"Chứng đạo." Giọng Tuyết Hoa trở nên nghiêm túc, kiên nhẫn giải thích: "Khi ấy ta ở cảnh giới Phong Thần đã chứng ra đạo của chính mình, đăng đế ở Thiên Vực đại lục. Khi đó tu vi cảnh giới của Kình Thiên cao hơn ta, nhưng ta lại có đạo nghĩa của riêng mình, nên hắn mới bị ta giam cầm vạn năm."

Đại Đế, là một truyền thuyết, là người mạnh nhất. Tuyết Hoa khi đó là người chứng đạo đầu tiên của Thiên Vực đại lục, nên đã trở thành Nữ Đế.

Tuy nhiên con đường chứng đạo rất khó khăn, có những tu sĩ dù đạt tới cảnh giới Phong Thần cũng chưa chắc đã chứng ra được đạo nghĩa của mình, ví dụ như vương giả Cự Nhân tộc Kình Thiên, dù hắn có tu vi cái thế, vẫn không thể chứng đạo đăng đế!

Hơn nữa, một đại lục chỉ được phép cho phép có một người chứng đạo đăng đế. Thiên Vực đại lục và Trung Châu không phải cùng một địa vực, Tuyết Hoa tuy đăng đế, trở thành tu sĩ mạnh nhất Thiên Vực đại lục, nhưng chưa chắc đã là đối thủ của Đại Đế chứng đạo tại Trung Châu.

Khoảnh khắc này, Ô Hằng hiểu ra rất nhiều điều. Đăng đế chính là trở thành người chứng đạo đầu tiên. Hiện tại Trung Châu không có người chứng đạo, nếu hắn có thể chứng đạo trở thành Đại Đế, thì đương thời vô địch thủ!

"Càn Khôn Thất Quyền!" Hiên Viên Hỏa đánh ra một quyền màu vàng kim, oanh phá thiên khung, khiến trời xanh ảm đạm, chấn vương giả Cự Nhân tộc Kình Thiên thổ huyết.

"Rất tốt, đã lâu rồi không gặp được một đối thủ ra trò!" Kình Thiên lộ ra hàm răng nanh sắc bén, tuy bị chấn đến thổ huyết nhưng lại càng chiến ý nồng nàn, nó vung hai sợi xích dài cả ngàn mét đang giam cầm cổ tay mình, vang lên tiếng xé gió liệp liệp, đối đầu với quyền của Hiên Viên Hỏa.

Dư ba cường hoành, kích động biển lớn cuộn trào sóng cả, cả hòn đảo đều đang rung chuyển.

Hai vị đại năng tuyệt đỉnh đánh đến thiên hôn địa ám, trong mắt phàm nhân, họ như hai vị thần linh đang chiến đấu, đều sở hữu thực lực vô song, tay không xé rách núi non trong mắt hai người cũng không tính là gì, có thể xé rách trời xanh mới là bản lĩnh!

"Tam thúc công Hiên Viên Thụ có thể đánh ra Càn Khôn Tam Thập Lục Quyền, không biết ngoại công hắn có thể đánh ra bao nhiêu quyền..." Ô Hằng nghiêm túc quan sát trận chiến trên không trung xa xa, cảnh tượng như vậy có thể gặp mà không thể cầu, nếu có thể lĩnh ngộ được vài phần huyền diệu từ hai vị đại năng tuyệt đỉnh, tuyệt đối là lợi ích vô cùng.

Tuy nhiên nhìn mãi nhìn mãi, Ô Hằng phát hiện một nhân vật quen thuộc, không phải người quen biết ở Trung Châu, mà là ở Thiên Vực đại lục.

"Vậy mà lại là gia chủ Lý gia Lý Tĩnh!" Ô Hằng sắc mặt quái dị, không ngờ tới lúc này lại gặp phải người quen cũ, có lẽ gọi là kẻ thù cũ thì thích hợp hơn!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:261
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.