Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 1695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 456
Tìm lão Long trợ giúp

❊ ❊ ❊

“Ầm!”

Chưởng phong của Viên Quỷ Thất đáng sợ, đại thủ vung lên, liền khiến cả mảng rừng rậm đại thụ bị thổi cong lưng, nghiêng về cùng một hướng, tựa như cuồng phong áp cảnh, cây cối thật lâu không thể đứng thẳng, rơi rụng đầy trời lá khô.

“Một luồng Thời Không chi lực thật mạnh, khiến người ta gần như khó lòng cử động.” Tuyết Hoa thần sắc ngưng trọng, liên tục lùi về phía sau, nàng chỉ cảm thấy bước chân của mình chậm chạp đi vô số lần, rất giống với tình huống của Tôn Nghĩa Thanh lúc trước, bị Thời Không đạo nghĩa ngưng kết thân pháp, căn bản không thể né tránh một chưởng này của Viên Quỷ Thất, chỉ có thể cứng rắn đỡ lấy.

Nàng lập tức tế ra một đóa hoa sen trắng tuyết sạch sẽ không tì vết, chính là Đế binh Cửu Chuyển Băng Liên. Nếu là ngày thường, Đế binh này vừa xuất thế nhất định sẽ nở rộ hào quang vô tận, nhưng hôm nay, Cửu Chuyển Băng Liên lại ảm đạm vô quang, đã mất đi linh tính. Ở trong Tây Lĩnh Thành, Tuyết Hoa một mình đối địch với Nhạc Dương Minh và Uyên Hồng, tiêu hao hết khí lực, dựa vào thần uy của Cửu Chuyển Băng Liên mới miễn cưỡng chống đỡ được, nhưng cũng vì thế mà khiến Đế binh tổn hao nghiêm trọng, nhất định phải tìm được một kiện thiên địa quy bảo mới có thể tu sửa linh tính năm xưa.

Cửu Chuyển Băng Liên chín cánh hoa mở rộng, che chắn trước người Tuyết Hoa, thay nàng đỡ lấy một chưởng kinh thiên này. Trong chớp mắt, tia sáng duy nhất trên thân nó cũng biến mất không thấy, như một đóa hoa sen bình thường, đung đưa run rẩy trong hư không.

“Thu!”

Viên Quỷ Thất động tác nhanh nhẹn, tay phải chộp trong hư không, đoạt trước lấy Cửu Chuyển Băng Liên nắm trong tay.

“Là một kiện tuyệt đỉnh binh khí, nhưng lại mất đi linh tính, đáng tiếc, đáng tiếc...” Viên Quỷ Thất liếc mắt liền nhìn ra sự bất phàm của Cửu Chuyển Băng Liên, liên tục cảm thán. Sau đó, hắn càng thêm kinh hãi, ánh mắt gắt gao khóa chặt vào đóa hoa sen trong tay, vẻ mặt không thể tin nổi nói: “Đạo nghĩa ẩn chứa trong binh khí này thật khủng bố, là một loại cực hạn hàn khí, có thể phong ấn đạo nghĩa vào trong một đóa hoa sen, e rằng ngoài nhân vật cấp Đại Đế, chắc không ai có thủ đoạn đăng phong tạo cực như vậy nhỉ?”

Vừa nói, đôi tay hắn đều không nhịn được mà run rẩy, thâm tín đây tuyệt đối là một kiện binh khí trân quý từng được lạc ấn Đại Đế đạo ngân.

Thấy binh khí của mình bị kẻ khác đoạt mất, Tuyết Hoa thần tình lạnh lùng, tay bấm huyền diệu pháp quyết, nghiêm nghị quát lớn: “Đế chi áo nghĩa, Vạn Năm Băng Phong!”

Trong khoảnh khắc, một luồng đạo nghĩa cực kỳ đáng sợ từ bên trong Cửu Chuyển Băng Liên tản ra, bao bọc chặt lấy toàn thân Viên Quỷ Thất. Ngay lúc đó, đồng tử hắn co rút mạnh, lạnh đến mức run rẩy không ngừng, mạch máu trong cơ thể cũng theo đó ngưng kết, hoảng sợ vội vàng buông Cửu Chuyển Băng Liên trong tay ra, nếu không bản thân tuyệt đối sẽ bị đông chết tươi.

“Trở về!” Tuyết Hoa lập tức triệu hồi Cửu Chuyển Băng Liên về, lạnh mắt nhìn Viên Quỷ Thất.

“Rốt cuộc ngươi đã làm gì ta?” Viên Quỷ Thất có chút kinh hoảng hỏi, bề mặt da toàn thân dần dần nổi lên băng sương, chưa kịp đợi tìm được đáp án, hắn đã hóa thành một pho tượng băng hình người.

Tuy nhiên, mọi người còn chưa kịp vui mừng, liền thấy Tuyết Hoa tại chỗ phun ra mấy ngụm Nguyên Thần tinh huyết, hiển nhiên thi triển pháp này đối với cơ thể tổn hao cực lớn.

“Không sao chứ?” Ô Hằng lập tức ôm Tuyết Hoa vào lòng, ân cần hỏi han, từ trong Hộ Tâm Văn Ngọc lấy ra một khỏa Thiên Niên Đạo Quả cho nàng phục hạ. Tuyết Hoa cũng là Cổ Thần Thể, tuy chưa trải qua Niết Bàn, nhưng chắc cũng không kém xa, giống như Ô Hằng đều là nhân vật có nhục thân yêu nghiệt, chắc có thể chịu đựng được tinh hoahồn hậu của Thiên Niên Đạo Quả.

“Khụ khụ, ta còn chống đỡ được.” Tuyết Hoa sắc mặt trắng bệch, liên tục ho khan.

Ô Hằng nhìn mà đau nhói cả lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, dịu dàng nói: “Sau này không cho phép nàng làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa.”

“Yên tâm, ta tự có chừng mực, ngươi xem, chẳng phải Viên Quỷ Thất đã bị phong ấn rồi sao?” Tuyết Hoa lộ ra một nụ cười khiến người ta vừa cảm thấy ấm áp vừa thấy đau lòng. Bởi vì phục hạ một khỏa Thiên Niên Đạo Quả, khí sắc bắt đầu dần dần tốt lên, mọi người lúc này mới yên tâm lại.

Nhưng cảnh đẹp không dài, bỗng nhiên “oanh” một tiếng, khu vực phương viên mười mấy dặm đều theo đó mà địa động sơn dao. Chỉ thấy Viên Quỷ Thất phá tan tầng băng, lập tức từ trong tay bắt ra một đoàn hỏa diễm phục hạ, lạnh đến mức toàn thân run rẩy, trên lông mi còn lưu lại băng sương dày đặc, một bộ dáng vô cùng khó chịu.

“Một kiện binh khí đã mất đi linh tính mà còn mạnh mẽ đến thế? Đóa hoa sen đó rốt cuộc là thứ quỷ gì?” Viên Quỷ Thất chấn kinh hỏi. Vừa nói, hắn lại lợi dụng Tinh Nguyên chi lực đốt lên một đoàn hỏa diễm phục hạ, lúc này mới thấy dễ chịu hơn một chút.

“Muốn giết muốn xẻo tùy ngươi, chớ có nói nhảm.” Tuyết Hoa kiên quyết mở miệng, giả vờ như đã không muốn ra tay chống cự nữa. Mà trong thâm tâm, nàng vẫn đang khắc họa trận văn, hy vọng có thể có đủ thời gian lạc ấn một đạo truyền tống trận văn để chạy trốn.

Nhưng lúc này, Viên Quỷ Thất lại nảy sinh hứng thú, muốn hỏi cho ra nhẽ, liên tục truy vấn: “Đây là một kiện Đế binh đúng không? Vì sao ngươi có thể sử dụng Đế chi áo nghĩa? Chẳng lẽ là tử tự của Đại Đế?”

Đối với ba vấn đề này, Tuyết Hoa căn bản không có hứng thú trả lời, chỉ đang âm thầm lạc ấn phù văn. Thế nhưng âm thầm thao túng phù văn rất khó khăn, muốn chế tạo ra một tiểu hình truyền tống trận ngàn dặm, cần gấp đôi thời gian ngày thường.

Thái độ lạnh nhạt của Tuyết Hoa không hề chọc giận Viên Quỷ Thất, ánh mắt hắn nóng rực nói: “Chỉ cần ngươi có thể dạy ta phương pháp sử dụng kiện Đế binh này, chuyện hôm nay sẽ bỏ qua hết, hơn nữa cũng không cần cưỡng bách Ô Hằng gia nhập Cản Thi Phái.”

Điều kiện này có thể đổi lấy mạng sống của mọi người, nhìn qua rất hời. Thế nhưng mọi người đều chọn im lặng, họ đều biết lai lịch kiện binh khí này không tầm thường, thậm chí còn vượt qua thanh Viễn Cổ Thánh Binh trong tay Hiên Viên Yên Nhiên. Nếu để Viên Quỷ Thất, kẻ là cổ thi hóa hình này đoạt được, nhất định sẽ khiến hắn như hổ thêm cánh, có khả năng rất lớn trở thành Ma Đế tiếp theo.

“Kiện binh khí này theo ta nhiều năm, sẽ không giao vào tay ngươi.” Tuyết Hoa lắc đầu, thái độ kiên quyết.

“Nhưng đối với mạng sống của chính mình mà nói, một kiện binh khí thì có đáng là gì?”

“Kiện binh khí này quan trọng hơn mạng sống của ta!”

“Ngươi đây là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!” Viên Quỷ Thất bắt đầu không kiên nhẫn nổi nữa, bước một bước áp sát tới, dưới chân quán chú tinh khí đáng sợ, một cước giậm xuống, khiến một vài dãy núi phía xa đều bắt đầu sụp đổ, chim muông đều kinh hoảng chạy trốn.

Tuyết Hoa im lặng không nói, đã âm thầm lạc ấn xong truyền tống trận ngàn dặm. Ngay lập tức, ngọc thủ nàng vung vãi hào quang trong hư không, xé rách ra một đạo vực môn màu đen từ hư không, vội quát: “Mọi người nhanh chóng bước vào trong vực môn!”

Xoẹt, xoẹt, xoẹt. Phản ứng của mọi người đều rất nhanh, hóa thành tàn ảnh xông vào vực môn. Nhưng Viên Quỷ Thất cũng không phải kẻ đèn cạn dầu, vào khoảnh khắc mọi người đều đã lọt vào trong vực môn màu đen, truyền tống trận sắp biến mất, hắn cũng đuổi theo vào trong, điên cuồng gầm lên: “Các ngươi hết lần này tới lần khác đùa bỡn ta, lần này, tất cả đều chết hết cho ta, không có thương lượng!”

Cách đó mấy chục dặm, một đạo vực môn màu đen hiện ra từ hư không, mọi người lần lượt xuất hiện trong một dãy núi. Đây không phải là dãy núi tầm thường, mà chính là lưng của lão Giao Long vạn năm đang thủ hộ Tây Lĩnh.

Khoảng cách ngàn dặm đối với Viên Quỷ Thất đang sở hữu cổ chiến xa mà nói, căn bản chỉ trong chớp mắt, cho nên Tuyết Hoa đã chọn truyền tống vào Tây Lĩnh. Nhưng đáng tiếc, sâu trong Tây Lĩnh có đạo văn thần bí thủ hộ, cho nên nàng chỉ có thể lui mà cầu thứ khác, muốn tìm con lão Giao Long vạn năm này giúp đỡ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:345
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.