Hiện trường tĩnh mịch không tiếng động, chỉ có thể nghe thấy vài hơi thở gấp gáp, căng thẳng.
“Một sợi phân thân của Ma Đế sao lại xuất hiện ở đây?” Các vị Thánh chủ trao đổi qua thần niệm, mỗi người đều vẻ mặt ngưng trọng, sẵn sàng tế xuất nội tình bất cứ lúc nào.
“Chuyện này chúng ta cũng không rõ.” Các giáo phái nhìn nhau, từ sau trận chiến ở Tử Hải, sợi phân thân này của Ma Đế thoát khỏi Yêu Đảo đã trầm tịch xuống, bặt vô âm tín, cứ ngỡ đã lặng lẽ trở về, nào ngờ lại xuất hiện ở đây.
Có người suy đoán hàm ý: “Chắc chắn có liên quan tới Nam Cung Trần.”
Phân thân Ma Đế bay ra từ miệng vực thẳm đen ngòm nứt toác kia, mà nơi đó chính là nơi chôn thân của Nam Cung Trần, hai người này rốt cuộc có quan hệ gì?
“Nam Cung Trần chắc chắn từng đến Yêu Đảo, ta cảm thấy hắn có lẽ đã đạt được thỏa thuận nào đó với Ma Đế, để Ma Đế dùng một sợi phân thân tồn tại trong nhục thân hắn, điều kiện trao đổi chính là Ma Đế phải giúp hắn đoạt lấy Cửu Lê Hồ!” Ô Hằng thầm trò chuyện với các vị Thánh chủ, vô cùng cẩn thận, sợ âm thanh bị Ma Đế ở đằng xa chặn đứng.
“Tiểu huynh đệ Ô Hằng, sao lại nói thế?” Trang chủ đến từ Tam Tiên Trang đặt câu hỏi.
Ô Hằng phân tích: “Ma Đế bị nhốt ở Yêu Đảo căn bản không ra được, nếu một sợi phân thân của hắn không phải do người mang ra, sao có thể xuất hiện ở đây?”
Trải qua những cọ xát trước đó, Bạch Sùng Sơn vẫn luôn tìm cách vớt vát lại thể diện, nghe Ô Hằng nói vậy, lão lập tức tìm ra lỗ hổng, lên tiếng đả kích: “Ngươi dựa vào đâu mà khẳng định phân thân Ma Đế phụ thể nhục thân Nam Cung Trần mới thoát khỏi Yêu Đảo, sao không phải hắn tự mình đi ra?”
Ô Hằng cảm thấy bi ai lắc đầu, dùng giọng điệu rất không muốn trả lời câu hỏi này: “Này Bạch Các chủ, não của ông có vấn đề gì thế? Nếu Ma Đế có thể tự mình rời khỏi Yêu Đảo, thì ở Tử Hải lúc trước và Ma Thần Cốc hiện tại, kẻ xuất hiện sẽ không phải là phân thân Ma Đế, mà là bản tôn của hắn!”
Vấn đề hiển nhiên như vậy mà một đời Thánh chủ lại không nhìn ra, quả thực trí thông minh hơi thấp.
Bạch Sùng Sơn nhất thời nghẹn lời, không lên tiếng nữa, sắc mặt âm trầm đến cực điểm, lần này hay rồi, không những bị nói là nhát gan sợ phiền phức, còn bị chê là não kém.
Suy luận được đoạn đầu, thì đoạn sau cũng rất dễ xác định. Lúc trước hai đại thần binh Tử Hải xuất thế, Nam Cung Trần biết rõ sức mình không thể đoạt được dưới sự dòm ngó của mọi người, bèn mạo hiểm đến Yêu Đảo một chuyến, đạt thành giao dịch với Ma Đế, cho phép phân thân của hắn tồn tại trong nhục thân mình để đánh lừa trận văn phong ấn, thoát khỏi Yêu Đảo, còn điều kiện trao đổi là giúp hắn đoạt được thần binh xuất hiện ở Tử Hải.
Ma Đế tuy kiêu ngạo tự phụ, nhưng bị phong ấn quá lâu, cũng muốn ra ngoài xem thử, cho nên đạt được hiệp định với Nam Cung Trần cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Chuyện sau đó tự nhiên không cần phải nói nhiều nữa, trận chiến Tử Hải, phân thân Ma Đế đại chiến Tứ Đại Cổ Vương, khuấy đảo cục diện long trời lở đất, hỗn loạn vô cùng, Thánh chủ và Thánh nhân hầu như không rảnh tay, cuối cùng Nam Cung Trần mất đi đối thủ mạnh, thành công đoạt được Cửu Lê Hồ.
Một sợi hóa ngoại phân thân dù mạnh đến đâu, cũng có lúc tiêu tan. Nam Cung Trần là Ma Thể, vừa vặn có thể chịu đựng được Thiên Sát Chi Khí của Ma Đế, nên sau trận chiến Tử Hải, sợi phân thân này của Ma Đế vẫn luôn ký gửi trong nhục thân Nam Cung Trần, để đảm bảo mình có thể ở lại thế giới bên ngoài. Đối với một kẻ bị phong ấn vạn năm mà nói, khao khát đối với thế giới bên ngoài là thứ người thường không thể thấu hiểu.
Cuối cùng Nam Cung Trần bị giết, phân thân Ma Đế mất đi vật ký gửi, liền bay ra từ vực thẳm.
Ngoài ra, có một vị Đạo trưởng cảm thấy nghi hoặc, hỏi Ô Hằng: “Nếu sợi phân thân Ma Đế này cần nhờ vào nhục thân Nam Cung Trần mới có thể sống sót, vậy vừa rồi sao hắn không ra tay giúp đỡ?”
Câu hỏi này cũng khiến Ô Hằng bừng tỉnh, cuối cùng cũng giải mã được cảnh tượng Nam Cung Trần lẩm bẩm cầu khẩn trước khi chết, lúc đó chắc chắn hắn đang phát ra tín hiệu cầu cứu tới Ma Đế, nhưng dường như cuối cùng vẫn bị từ chối. Ma Đế vừa xuất hiện đã nói như vậy: “Phế vật, mãi mãi là phế vật, trước khi chết lại còn cầu khẩn bản tôn ra tay, thật nực cười.”
Đại nhân vật dựa vào việc ký gửi trên nhục thân một người mới có thể sống sót, đây không nghi ngờ gì là một loại sỉ nhục, rõ ràng quan hệ giữa Ma Đế và Nam Cung Trần không tốt đẹp như tưởng tượng.
Theo suy luận, mọi bí ẩn đều đã được giải khai, nhưng quay về hiện thực lại càng đáng sợ hơn. Một sợi phân thân của Ma Đế đứng cách đó ngàn mét, dùng đôi mắt tử tịch hoang vu nhìn chằm chằm vào các đại thế lực có mặt tại hiện trường, trong ánh mắt có sóng to gió lớn đang cuồn cuộn, chỉ cần đối diện một cái là trong lòng đã chấn động khôn cùng, tồn tại một loại đại dị tượng.
Khí tràng nhiếp hồn đoạt phách kia tựa như vạn thanh kiếm luyện ngục lơ lửng trên đỉnh đầu mọi người, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống, lấy đi tính mạng của những con “kiến hôi” này.
“Phải làm sao bây giờ?” Tất cả mọi người thần kinh căng thẳng, trán rịn ra những giọt mồ hôi to như hạt đậu. Họ đối mặt là một tà quân diệt thế, một tồn tại không ai địch nổi.
Ma Đế trông chỉ hơn ba mươi tuổi, mặc áo tơi, đội mũ rộng vành, mũ sụp xuống rất thấp khiến người ta không nhìn rõ đường nét, da dẻ tái xanh. Đột nhiên, Ma Đế có động tác, hắn chậm rãi hạ xuống từ không trung, khi chân chạm đất, cả vùng đất hoang vu đều khẽ run rẩy, cảm thấy sợ hãi, không phải do lúc hắn hạ xuống lực quá mạnh, mà là do khí tức quá kinh khủng.
Đó là một cảm giác không thể hình dung, Ma Đế chính là như vậy, hắn không làm gì cả cũng đã gieo rắc bóng ma vào lòng tất cả mọi người.
“Ai.”
Đột nhiên, Ma Đế phát ra một tiếng thở dài thật dài, cô độc lạnh lẽo, khiến người ta khó lòng đoán ra hắn đang suy nghĩ gì.
Nghe tiếng, tất cả mọi người đều cảm thấy sởn gai ốc, tiếng thở dài của hắn khiến mọi người thoáng nghe thấy vãn niên bi ai của chính mình, dấy lên cảm giác lạc lõng, sau đó tất cả đều vô thức lùi lại vài bước, nhưng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ chọc giận Ma Đế, bị giết trong một chiêu!
“Các người thật sự sợ ta đến vậy sao?” Ma Đế lên tiếng, giọng rất bình thản, pha lẫn nỗi cô đơn.
Hiện trường không ai dám đáp lời, vạn năm trước Trung Châu bị hắn diệt mất một phần mười dân số, đến nay vẫn là bóng đen tăm tối không thể xóa nhòa.
“Thật ra Ma, không đáng sợ như các người tưởng tượng, chỉ là bản thân các người thấy sợ nên mới sợ thôi.” Ma Đế lại lên tiếng, giống như một người bình thường đang trò chuyện với một nhóm bạn bè bình thường khác.
Nhưng nhóm bạn bè bình thường kia dường như không dám coi hắn là bạn, vẫn không ai dám hó hé.
“Thôi bỏ đi, thế nhân vốn dĩ cổ hủ như vậy.” Ma Đế giống như đang diễn kịch câm, tự hỏi tự đáp, nhưng hắn đã quen rồi, lấy Ma chứng đạo vĩnh viễn là cô độc, sẽ không có lấy một người bạn.
“Ầm”
Trong chớp mắt, khí tràng trên người Ma Đế lại trở nên sắc bén, đôi mắt không chút ánh sáng quét nhìn đám đông, những kẻ bị ánh mắt hắn quét qua đều sắc mặt trắng bệch, thân thể run rẩy không thể kiềm chế, như rơi xuống vực sâu luyện ngục, cảm thấy vô cùng bất lực. Ngay cả nhân vật Thánh chủ cũng không thể giữ vững, cơ mặt giật mạnh.
Ma quân này rốt cuộc muốn làm gì?
Họ cảm thấy mình giống như miếng thịt trên thớt, chỉ có thể mặc người chém giết, không an tâm tự hỏi suy đoán trong lòng.
Chợt, ánh mắt Ma Đế dừng lại ở phía Hiên Viên thế gia, chính xác mà nói là dừng trên người Tuyết Hoa, giọng hắn trầm thấp, mang theo vài phần kinh ngạc nói: “Huyền Băng Đại Đế, không ngờ ngươi vẫn còn sống...”
Lời này vừa ra, kinh thiên động địa, rốt cuộc là chuyện gì?
Hiện trường xôn xao hẳn lên, người phụ nữ bên cạnh Ô Hằng sao lại trở thành Huyền Băng Đại Đế trong miệng Ma Đế?
Một đời Ma quân tuyệt thế nhìn nàng như thể thấy người quen cũ vậy.
Ô Hằng biết Ma Đế từng đến Thiên Vực đại lục, nhưng không ngờ Tuyết Hoa lại từng có khúc mắc với Ma Đế.
Ánh mắt trợn mắt há mồm của tất cả mọi người đều đổ dồn về đây, tu sĩ nhà họ Hiên Viên càng kinh hãi nhảy cẫng lên khỏi mặt đất, hôm nay rốt cuộc là sao, muốn tiết lộ những bí tân viễn cổ nào đây?
“Tuyết Hoa tỷ, tỷ?” Cô bé Hiên Viên Nguyệt đứng cạnh Tuyết Hoa, trong lòng một trận sóng cuộn, thất thần nhìn nàng.
Khác với những người khác, Tuyết Hoa đối mặt với ánh mắt quét tới của Ma Đế tỏ ra rất bình tĩnh, không hề sợ hãi, nàng năm đó tung hoành Thiên Vực, cảnh tượng gì chưa từng thấy, tự nhiên sẽ không bị uy thế của đối phương dọa sợ.
“Ngươi nhận lầm người rồi.” Tuyết Hoa đáp như vậy, bình tĩnh đến mức khó tin.
Nội tâm Ô Hằng không khỏi thắt lại, lần này rắc rối rồi, Ma Đế với Tuyết Hoa lại quen biết, nếu lát nữa đánh nhau thì phải làm sao?
Ma Đế không giận không vui, không hề có cảm xúc dao động, lộ ra một tia cười nói: “Ha ha, nàng vẫn không thay đổi chút nào.”
Hắn vậy mà lại cười, một đời Ma quân cái thế, lại cười!!
Vô số người tại hiện trường kinh hô, trên mặt Ma Đế lộ ra nụ cười... không thể tin nổi, Ma quân cái thế này...
Tuyết Hoa trấn tĩnh tự nhiên, hàng lông mi dài khẽ rung động, khuôn mặt trái xoan, dung nhan tinh xảo tuyệt mỹ, khí chất siêu phàm thoát tục, như tiên tử giáng trần, tất cả mọi người đều tập trung ở đây, chỉ thấy nàng cười mỉa mai, nói: “Ma Đế sau khi bị phong ấn vạn năm cũng chỉ có vậy, trí nhớ đã thoái hóa rồi.”
Đây là Tuyết Hoa đang nhấn mạnh lần nữa mình không phải Huyền Băng Đại Đế gì cả.
“Chẳng lẽ thật sự không phải nàng sao?” Ma Đế lại hỏi một lần nữa, lần này ngữ khí không còn bình thản, mang theo áp lực nặng nề. Các vị Thánh chủ đều trở thành nhân vật quần chúng, chỉ có thể đứng xem, không chen vào được câu nào.
“Ta không biết ngươi đang nói gì.” Tuyết Hoa vẫn lạnh nhạt như cũ.
Ô Hằng vươn tay, nắm chặt lấy bàn tay mềm mại không xương của Tuyết Hoa, biểu thị lập trường của mình, dù đối mặt là Ma Đế, hắn cũng sẽ không lùi bước.
Tuyết Hoa ngẩn ngơ nhìn hắn một cái, sau đó trên mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc, nội tâm cảm thấy rất ấm áp, ít nhất lúc này hắn sẽ đứng ra trở thành chỗ dựa của mình.
Cái hành động nhỏ không tiếng động này mọi người đều nhìn thấy, một chi tiết nhỏ là nắm chặt tay người yêu, làm vào lúc này, tuyệt đối cần sự dũng cảm hơn người.
“Có khí phách!” Nhiều người trẻ tuổi thấy cảnh này, không khỏi nhiệt huyết, trước mặt Ma Đế bày tỏ lập trường, đây không nghi ngờ gì là đang phát lời khiêu chiến tới Ma Đế!
“Hắn là đang tìm cái chết!” Mà Bạch Sùng Sơn lại có cái nhìn khác với các nhân vật Thánh chủ, cảm thấy vì một người phụ nữ làm vậy thật không đáng, Ma Đế dù hiện thế chỉ với một sợi phân thân, cũng không phải là thứ có thể đối kháng, nhìn khắp Trung Châu, ai có thể đơn đả độc đấu với phân thân của hắn!
Ô Hằng tuyệt đối rước lấy đại phiền phức rồi...
Quả nhiên, một hành động nhỏ bé lại chọc giận Ma Đế lần nữa, giọng hắn tựa như sấm rền giáng xuống trần gian, xuyên kim nứt đá, vạn núi rung chuyển.
“Ngươi vậy mà trở thành người phụ nữ của một kẻ nhỏ yếu, ngươi đã vứt bỏ đạo tâm, sự lạnh lùng, và cả niềm kiêu hãnh của ngươi rồi sao?”