Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Lượt đọc: 3209 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một ngàn bốn trăm ba mươi hai: Kẻ đáng ghét (Canh 3)

❊ ❊ ❊

“Tô công tử, Dư Tình muội muội tới rồi.”

“Tô công tử, Dư Tình muội muội chính là người đứng thứ bảy trên Nữ Tiên Bảng đấy, Tô công tử không tò mò xem Dư Tình muội muội rốt cuộc xinh đẹp đến mức nào sao?”

“Tu võ giả, không nên sợ hãi khiêu chiến đâu.”

“Tô công tử, sao huynh lại chẳng có chút phong độ nào thế, không cho Hoàn nhi vào thì thôi, lại còn không thèm đếm xỉa đến Hoàn nhi nữa.”

---❊ ❖ ❊---

Tô Trần thực sự không thèm để ý đến Tử Hoàn nữa.

Tử Hoàn đứng trước cửa, một lần nữa tức đến mức suýt chút nữa thổ huyết.

Nàng - Tử Hoàn, từ trước tới nay đã bao giờ bị đối xử như thế này chưa?

Phải, nàng mang mặt nạ nên trông không quá lộng lẫy, thế nhưng khí chất và giọng nói của nàng đều là hạng thượng thừa trong thượng thừa, cộng thêm thân phận địa vị các thứ, đối mặt với những công tử bột, những yêu nghiệt đỉnh cấp ở Đại La Thiên kia, cũng đâu bao giờ phải chịu sự đối đãi này!

Không nói đến việc được người ta nâng niu như Đệ Nhất Dư Tình, thì ít nhất cũng không đến mức phải chịu ánh mắt khinh miệt.

Không ngờ rằng…

Tô Trần lại như vậy.

Tên đáng ghét này!!!

Đúng là đồ cặn bã trong đám đàn ông mà!

Quá không biết thương hoa tiếc ngọc.

Thật không đáng mặt đàn ông.

Trong lòng Tử Hoàn đủ loại phiền muộn, mắng nhiếc.

Đáng tiếc, vô ích.

Tô Trần chính là loại người dầu muối không ăn.

Làm ngơ trước sự hiện diện của Tử Hoàn ở ngoài cửa.

Một lúc lâu sau, Tử Hoàn thực sự cảm thấy mệt mỏi, hừ một tiếng đầy oán trách, rồi đi về phía đại sảnh tầng một.

“Hoàn tỷ tỷ, huynh ấy đâu?” Đệ Nhất Dư Tình tò mò hỏi, nàng cứ ngỡ Tử Hoàn lên lầu tìm Tô Trần thì chắc chắn có thể khiến Tô Trần xuống dưới.

Không ngờ rằng…

“Huynh ấy không chịu xuống.” Tử Hoàn khá bất đắc dĩ nói: “Tỷ thậm chí còn chẳng vào được cửa phòng của huynh ấy.”

Đệ Nhất Dư Tình ngẩn ra, sau đó, trên gương mặt tuyệt mỹ không chút tì vết kia hiện lên một tia đỏ ửng và tức giận: “Đúng là một tên khốn! Đến mặt mũi của tỷ mà huynh ta cũng không nể! Xem ra, là do sợ hãi rồi! Hừ.”

Đám đông biển người trong và ngoài đại sảnh cũng bắt đầu xì xào bàn tán.

“Thằng nhóc đó, vậy mà lại như con rùa rụt đầu sao?”

“Xem ra, hắn không phải tự mình có thực lực, có thể thu Ngô Khí làm nô bộc, tuyệt đối là dựa vào bối cảnh.”

“Thằng nhóc đó rốt cuộc có bối cảnh gì? Đến cả Ngô Khí cũng phải cúi mình.”

“Cần gì biết hắn có bối cảnh gì chứ? Bản thân không được, bối cảnh có mạnh thì ích gì? Thế giới tu võ cuối cùng vẫn là xem thực lực của bản thân thôi.”

“Đến cả một chút đạo tâm võ giả cũng không có, cho dù sợ hãi thì cũng không thể làm con rùa rụt đầu nhốt mình trong phòng như vậy chứ!”

---❊ ❖ ❊---

Tại một chiếc bàn ở vị trí trung tâm trong đại sảnh.

Liễu Bảo Bảo, Liễu Tùy, Vương Thiên Thu ba người đang ngồi.

Phùng Nghiên Thanh và hai người kia đứng phía sau.

“Không nên như vậy mới đúng!” Liễu Tùy hơi nhíu mày: “Tô công tử cho dù không thể đánh bại Đệ Nhất Dư Tình, nhưng thực lực chắc cũng không chênh lệch quá nhiều, không đến mức sợ hãi không dám ứng chiến. Hơn nữa, Đệ Nhất Dư Tình tuy hiếu chiến nhưng hầu như rất ít khi ra tay độc ác, chiến một trận với nàng ta cũng không có nguy hiểm đến tính mạng.”

“Xem ra, thực lực của Tô công tử quả thực không cao lắm.” Vương Thiên Thu thản nhiên nói, trong lời nói có chút ít thất vọng.

Còn Phùng Nghiên Thanh, Chu Nghĩa Kiếm, Lưu Kỳ Ngọc đang đứng thì lại vô cùng phấn khích, hả hê. Tô Trần càng bị nghi ngờ, bọn họ càng vui mừng.

“Nếu như không có thực lực gì, vậy tại sao có thể thuấn bại tiểu Tùy?” Liễu Bảo Bảo tò mò lầm bầm một câu.

“Bối cảnh của hắn rất mạnh. Nếu không thì Ngô Khí đã không trở thành nô bộc của hắn. Nếu bối cảnh rất mạnh thì có một số thủ đoạn đặc biệt, như bí pháp, thần thông, bảo bối các loại cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Lúc thuấn bại tiểu Tùy, có lẽ hắn đã sử dụng bí pháp, thần thông, bảo bối các loại rồi. Chính vì vậy, sau khi đánh bại tiểu Tùy, hắn mới nhanh chóng rời đi chứ không giết chết tất cả chúng ta.” Vương Thiên Thu phân tích.

Liễu Bảo Bảo gật đầu: “Cũng có thể.”

“Thật sự là như vậy sao?” Liễu Tùy lại lầm bầm một câu. Cậu ta là người đích thân trải nghiệm, lúc đó khi Tô Trần rút kiếm, cậu ta cảm nhận được mùi vị cái chết chân thực. Hơn nữa, hình như thực lực của Tô Trần quả thực là của chính bản thân hắn.

Nhưng phân tích của Thiên Thu tỷ cũng không sai.

Cùng lúc đó.

Đệ Nhất Dư Tình và Tử Hoàn tiếp tục uống rượu.

“Dư Tình, định tính sao đây?” Tử Hoàn hỏi, nàng đã nhìn ra Tô Trần sẽ không thèm để ý đến nàng, muốn hắn xuống dưới chiến một trận với Đệ Nhất Dư Tình thì khả năng là không cao.

“Hừ. Không muốn chiến với bổn cô nương sao? Vậy thì cút xuống nhận thua đi. Vừa không muốn nhận thua, lại vừa không muốn chiến đấu. Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy chứ?” Đệ Nhất Dư Tình hừ một tiếng, trong giọng hừ yêu kiều có chút ngang ngược và bá đạo.

Nói rồi, nàng đứng dậy, đôi mắt đẹp u u, dường như nàng muốn trực tiếp lên lầu, đích thân đi tìm Tô Trần tính sổ.

Nhưng đã bị Tử Hoàn ngăn lại.

“Dư Tình, muội không thể lên đó. Đây là Tử Lân Gia. Huynh ấy đã nhập trú Tử Lân Gia, là khách trọ của Tử Lân Gia. Trừ khi tự huynh ấy đồng ý chiến với muội, nếu không thì ít nhất trong phạm vi Tử Lân Gia, Tử Lân Gia phải đảm bảo an toàn cho huynh ấy.” Tử Hoàn nghiêm túc nói.

Đây là vấn đề thương hiệu của Tử Lân Gia. Nếu vào ở Tử Lân Gia mà an toàn của khách hàng không được đảm bảo, thì Tử Lân Gia lấy tư cách gì mở nhiều chi nhánh như vậy, lại còn với giá thuê đắt đỏ đến thế?

“Vậy phải làm sao?” Đệ Nhất Dư Tình có chút nản lòng.

“Huynh ấy không thể ở mãi trong Tử Lân Gia được. Suy cho cùng, mục tiêu của chúng ta đều là Tinh Thần Tháp ở Đông Cực. Hắn cùng lắm chỉ có thể ở lại trấn Thất Ác một ngày. Ngày mai, chắc chắn hắn phải rời khỏi trấn Thất Ác.” Tử Hoàn cười nói, không chỉ Tô Trần, các thí sinh khác cũng vậy thôi.

Đến trấn Thất Ác chỉ là để nghỉ ngơi.

Chẳng lẽ còn muốn ở dài hạn sao?

Dù là Tô Trần hay các tu võ giả khác, ngày mai chắc chắn đều sẽ rời khỏi trấn Thất Ác, kéo theo đó, chi nhánh này của Tử Lân Gia cũng sẽ biến mất, di dời đi.

“Vậy ý của Hoàn tỷ tỷ là, muội chờ. Đợi đến ngày mai. Đợi hắn xuất hiện, rời khỏi Tử Lân Gia. Sau đó…” Đôi mắt đẹp của Đệ Nhất Dư Tình sáng rực lên: “Hoàn tỷ tỷ, đây là một cách hay. Bây giờ trời sắp tối rồi. Hừ hừ. Cách sáng ngày mai không còn bao lâu nữa. Đêm nay, chúng ta cứ uống rượu là được.”

“Được. Muội muội. Đêm nay, tỷ sẽ uống cùng muội.” Tử Hoàn mỉm cười gật đầu, trong lòng thầm nghĩ, tên khốn nạn, không nhìn thấy ngươi bị Dư Tình dạy dỗ một trận thì bổn cô nương không yên lòng nổi. Dám đối xử với bổn cô nương như thế, ngươi vẫn là người đầu tiên.

Thời gian tiếp tục trôi qua.

Không chỉ Tử Hoàn và Đệ Nhất Dư Tình không rời đi.

Đám đông biển người các tu võ giả cũng không có ai rời đi.

Một đêm thời gian có thể kéo dài bao lâu? Đối với những tu võ giả có thọ nguyên ít nhất đạt tới hàng triệu năm mà nói, chỉ tương đương với một cái chớp mắt mà thôi.

Tô Trần quả nhiên vẫn luôn tu luyện. Chuyện xảy ra ở đại sảnh tầng một của Tử Lân Gia, hắn không quan tâm, cũng lười quan tâm, không hề có chút hứng thú nào.

Một đêm tu luyện khiến thực lực của hắn càng thêm vững chắc, thu hoạch được không ít.

Sáng sớm tinh mơ, Tô Trần mở mắt, nhả ra một ngụm trọc khí, trong đôi mắt lóe lên một tia tinh quang, rồi lại trở về bình lặng.

Tiếp đó, hắn cảm nhận được cái gì đó, khẽ nhíu mày.

“Thật là chấp nhất quá độ.” Tô Trần lẩm bẩm, cảm thấy hơi buồn chán và mất kiên nhẫn.

Sau đó, hắn đứng dậy, mở cửa.

Ngoài cửa, Ngô Khí đã đợi sẵn.

“Đi thôi. Rời khỏi trấn Thất Ác. Chúng ta tiếp tục lên đường.” Tô Trần nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1407
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.