Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Lượt đọc: 4219 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2061
Giờ phải làm sao (Cập nhật 1)

❊ ❊ ❊

"Tô công tử, ngươi..." Cao Di có chút buồn bực, hắn là xuất phát từ nội tâm muốn làm bạn với Tô Trần, cũng muốn bán một ân tình cho Tô Trần, nhưng Tô Trần lại...

Quá kiêu ngạo.

Kiêu ngạo đến mức khó mà hình dung được.

Giống như một cây kim thép vậy, không dung nổi một chút cong vẹo nào.

Vị kia a!

Sở hữu huyết mạch Hỗn Độn Tổ Long với độ thuần khiết cực kỳ khoa trương chính là vị kia a! Còn là quan môn đệ tử của lão tổ tông!

Nghe phụ thân nói qua, tương lai của vị kia là tranh đoạt trở thành một trong mấy vị Đế tử ưu tú nhất của Đế viện thời đại này, là một đánh giá kinh khủng, đáng sợ nhường nào?

Mặc dù hắn gần như chưa từng gặp vị kia, nhưng theo sự ước lượng của Cao Di, cộng thêm lời của phụ thân, thực lực hiện nay của vị kia tuyệt đối mạnh đến mức kinh người.

Tô Trần thực sự không cần thiết phải va chạm với vị kia, quá nguy hiểm. Huống hồ, cho dù Tô Trần thắng, sau lưng vị kia còn đứng đó lão tổ tông của Cao gia, tính toán kiểu gì thì va chạm với vị kia đều là chịu thiệt và nguy hiểm.

Ngay cả bản thân Cao Di, nói thật, đối với vị kia cũng là kính sợ, sợ hãi. Nếu có thể, cả đời hắn đều không muốn trêu chọc, tại sao Tô Trần lại...

Cao Di chằm chằm nhìn Tô Trần, hít sâu một hơi, đè xuống chút buồn bực trong lòng, tiếp tục nói: "Tô công tử, mời ngươi suy nghĩ kỹ lại. Dựa theo thiên phú của Tô công tử, đã có thể xác định trở thành Đế tử, hà tất phải chấp nhất với một bộ cốt trận chứ? Cốt trận tuy trân quý, nhưng nếu ngươi đi tới Đế viện, có lẽ có thể lấy được bảo vật trân quý hơn."

Ý trong lời Cao Di chính là, ngươi đã có thể tiến vào Đế viện, tiền đồ tươi sáng đang ở phía trước, hà tất phải mạo hiểm đối đầu với vị kia chứ? Lỡ như chết thì thiệt thòi biết bao?

Đáng tiếc, Tô Trần vẫn mang nét cười nhàn nhạt trên mặt, nhìn qua không hề có chút ý định thay đổi chủ ý nào.

Cao Di cũng cạn lời, hắn từng thấy kẻ gan dạ, nhưng chưa từng thấy ai gan dạ như Tô Trần.

Tuy nhiên, hắn và Tô Trần không thân không thích. Mặc dù vì thiên phú của Tô Trần cực kỳ yêu nghiệt nên trong lòng hắn muốn kết bạn với Tô Trần, nhưng Tô Trần quá quật cường, nếu thực sự chết trong tay vị kia, cũng chỉ có thể nói là tự tìm đường chết.

Hắn không khuyên nữa.

"Chủ nhân, hay là..." Thái Linh Nghê Thường nói nhỏ. Lời của Cao Di khiến nàng cũng cực kỳ kính sợ vị kia. Mặc dù nàng cảm thấy chủ nhân nhất định là người ưu tú nhất, cho dù là vị kia cũng chưa chắc so sánh được, nhưng vạn nhất thì sao?

"Được rồi, chúng ta đi xem phụ thân nàng đi." Tô Trần chuyển hướng câu chuyện. Đối với cốt trận, hắn không hề nóng nảy, bởi vì hắn có tự tin, cốt trận chính là của mình rồi.

So sánh mà nói, vì bản thân sở hữu thần hồn cực mạnh, cho nên từ khi xuất hiện trước hậu cung Thái Linh Hoàng cung, hắn đã cảm nhận được ở vị trí Đế Vương Điện trong hậu cung Thái Linh có một luồng khí tức cực kỳ hư nhược.

Chắc hẳn là phụ hoàng của Nghê Thường.

Đã cận kề cái chết.

Cần phải cứu viện ngay lập tức.

Thái Linh Nghê Thường gật đầu thật mạnh, không nhịn được cắn cắn môi đỏ, trực tiếp nhìn về phía Thái Linh Chân Dịch đang bò rạp trên mặt đất sắp sợ tới mức ngất xỉu: "Phụ hoàng ta còn sống không?! Nói!"

"Đại... đại ca vẫn luôn ở trong Đế Vương Điện, xung quanh Đế Vương Điện có Thần Tượng pháp trận bảo vệ, ta... ta... ta không vào được, đại ca chắc là vẫn còn sống." Thái Linh Chân Dịch run rẩy nói, chỗ nào dám nói nửa câu giả dối.

Hắn đã bị sự kinh khủng, mạnh mẽ của Tô Trần dọa vỡ mật. Tô Trần có thể giây sát Quy Chân cảnh ngũ tầng a!!! Một loại cường đại cỡ nào? Thổi một hơi thôi cũng đủ khiến hắn tan thành mây khói chứ? Tủy xương của hắn đều lạnh băng lạnh giá.

"Đi." Tô Trần không nói nhảm, kéo Thái Linh Nghê Thường đi về phía Đế Vương Điện trong hậu cung Thái Linh.

Mà Cao Di cùng những người khác do dự một chút cũng đuổi theo.

Bao gồm cả Cao Phác đang trọng thương, còn có Thái Linh Chân Dịch bị dọa đến mức linh hồn sắp tán loạn, đều run rẩy theo sau.

Rất nhanh.

Nhóm người Tô Trần đã đến trước Đế Vương Điện.

Đứng trước Đế Vương Điện, quả nhiên có thể nhìn thấy một tầng pháp trận màu đỏ tím nhàn nhạt, tựa như bọt xà phòng, trong suốt một nửa. Pháp trận kia bao bọc toàn bộ Đế Vương Điện, ngay cả một con muỗi cũng không bay lọt vào trong.

"Việc này làm sao bây giờ? Phụ hoàng, người mở Thần Tượng pháp trận ra đi!" Thái Linh Nghê Thường có chút sốt ruột, lớn tiếng gọi. Về Thần Tượng pháp trận, nàng có biết qua, phòng ngự cực mạnh. Năm đó nàng nghe phụ hoàng nói, Đế Vương Điện được Thần Tượng pháp trận này bao bọc chính là lớp phòng ngự cuối cùng của Thái Linh Hoàng triều, cũng là chỗ dựa cuối cùng của ông.

Thần Tượng pháp trận đã khởi động thì không dễ mở ra.

Cũng khó trách Thái Linh Chân Dịch mấy ngày nay đều không mở được.

Lúc này.

Trong Đế Vương Điện, Thái Linh Chân Lễ nằm nửa người trên giường, nhìn qua đã hư nhược đến mức chỉ còn nửa hơi thở, nhưng ông vẫn kích động hô lên: "Đi, mở Thần Tượng pháp trận ra, bản hoàng muốn gặp Nghê Thường trước khi lâm chung..."

"Thế nhưng..." hai vị cung phụng đều cười khổ: "Đế Vương, Thần Tượng pháp trận này trừ khi là chính người, nếu không người khác muốn mở ra rất khó. Cho dù là hai người chúng ta từ bên trong bắt đầu thì dễ dàng hơn một chút, nhưng ít nhất cũng cần một ngày thời gian."

Thần Tượng pháp trận từ bên ngoài cưỡng ép tiến vào là tấn công, là khó nhất.

Từ bên trong thì thuộc về triệt tiêu, dễ dàng hơn không ít, nhưng đối với hai vị cung phụng mà nói cũng không đơn giản, dù sao thực lực hai người bọn họ còn chưa tới Quy Chân cảnh.

Cách mở Thần Tượng pháp trận tốt nhất, dễ dàng nhất vẫn là Thái Linh Chân Lễ với tư cách chủ nhân của pháp trận tự mình ra tay, chỉ cần một cái chớp mắt.

Tuy nhiên, Thái Linh Chân Lễ hiện tại đã trọng thương đến mức cận kề cái chết, ngay cả hô hấp cũng là nửa hơi thở, đừng nói là chủ động thúc giục trận nhãn của pháp trận để triệt tiêu pháp trận, chỉ là xoay người, xuống giường thôi cũng làm không nổi.

"Đáng chết, khụ khụ khụ khụ... chẳng... chẳng lẽ bản hoàng lại... không thể gặp lại Nghê Thường một lần nữa sao?" Thái Linh Chân Lễ giận quá hóa thẹn, lại phun ra một ngụm máu tươi màu tím đen, có lòng mà không đủ sức a!!!

"Đế Vương, ngài... ngài đừng kích động, có lẽ, vị Tô công tử kia có cách." Vị cung phụng thấp béo mặc áo đỏ vội vàng nói. Nếu Thái Linh Chân Lễ cứ tiếp tục kích động như vậy, có lẽ ngay cả nửa hơi thở còn lại kia cũng tiêu tan mất.

"Cậu ta sao?" Thái Linh Chân Lễ khổ sở lắc đầu.

Vị Tô công tử này đúng là kinh diễm tuyệt thế, có lẽ toàn bộ Vô Hận Thiên cũng không tìm được người thứ hai, nhưng cũng không thể là thần, có thể mở Thần Tượng pháp trận nhẹ nhàng, nhanh chóng như vậy được chứ?

Tất nhiên, có Tô Trần ở bên cạnh con gái, ông ngược lại yên tâm hơn. Tô Trần xứng với con gái mình, đủ để xứng đôi.

Ngoài Đế Vương Điện.

"Chủ nhân, giờ phải làm sao?" Thái Linh Nghê Thường sốt ruột, nàng gọi mấy tiếng cũng vô dụng.

"Tô công tử, cưỡng ép mở ra đi." Cao Di lên tiếng: "Chúng ta cùng nhau ra tay, nhiều nhất nửa canh giờ là có thể phá vỡ pháp trận."

Việc này đã coi là cực nhanh cực nhanh rồi.

Cứ nói như Cao Phác, hai ngày trước hứa hẹn với Thái Linh Chân Dịch là sau khi việc thành sẽ cưỡng ép mở Thần Tượng pháp trận. Mặc dù Cao Phác nói nhẹ nhàng, cao cao tại thượng, xem thường Thần Tượng pháp trận, nhưng thực tế, để Cao Phác ra tay, cộng thêm Từ Vũ Quân, Trịnh Tốc cùng ra tay thì cũng cần mất hai canh giờ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1942
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.